Đoá Hoa Tinh Khôi

Đoá Hoa Tinh Khôi

Nhiều năm sau gặp lại Hứa Tấn Nam, anh ấy mang theo vị hôn thê bên cạnh.

Còn tôi thì đi cùng bạn trai.

Trên bàn toàn là lời nịnh nọt tâng bốc.

Ai cũng khen anh và thiên kim nhà họ Tần xứng đôi vừa lứa, trai tài gái sắc, định sẵn một cặp.

Có người hỏi khi nào hai người tổ chức hôn lễ.

“Tháng sau thôi.”

Anh khẽ cười, giọng nói dịu dàng hiếm thấy.

Thế nhưng khi giơ tay lên, lại vô thức gắp con tôm đã bóc vỏ, bỏ vào bát của tôi.

1.

Không khí bỗng chốc ngưng lại.

Tiếng trò chuyện rôm rả chợt im bặt.

Tất cả ánh mắt trên bàn đều đổ dồn về phía tôi.

“Phụt.”

Tôi bật cười khẽ một tiếng: “Đều tại tôi cả, hôm nay lại mặc trùng màu váy với chị Tần rồi.”

Tôi bình tĩnh đứng dậy, bước qua người Hứa Tấn Nam, đặt bát tôm trước mặt Tần Thư Nhiên.

Tần Thư Nhiên đỏ bừng cả mặt.

Bầu không khí lại náo nhiệt hơn hẳn.

Mọi người bắt đầu thi nhau khen Hứa Tấn Nam dịu dàng, chu đáo.

Hứa Tấn Nam không nói gì thêm.

Tôi cúi đầu, cũng chẳng lên tiếng nữa.

“Tiểu Mãn, em cũng ăn đi.”

Thẩm Thì bóc một con tôm khác, đặt vào bát tôi.

Tôi cầm đũa, định gắp con tôm đó lên.

Hứa Tấn Nam đột nhiên khẽ cười khẩy.

Ánh mắt rơi xuống đỉnh đầu tôi.

Không một lời.

Đen kịt, nặng nề.

Giống hệt như ngày chúng tôi chia tay năm đó.

2.

Tôi thật không ngờ lại chạm mặt Hứa Tấn Nam ở đây.

Tài sản nhà họ Hứa gần như đều ở nước ngoài.

Những năm tôi quen anh ấy, anh chưa từng một lần về nước.

Thậm chí tiếng Trung nói còn không trôi chảy.

“Anh Hứa và cô Tần định tổ chức hôn lễ vào tháng sau sao?”

“Không biết sẽ tổ chức ở trong nước hay nước ngoài?”

Thẩm Thì nâng ly rượu lên.

Tôi định ngăn lại, nhưng đã không kịp.

“Chúc hai người tân hôn hạnh phúc, trăm năm hòa hợp.”

Anh ấy hơi khom người, nở nụ cười lấy lòng.

Không thể trách anh được.

Bọn tôi cần khoản đầu tư lần này.

Hứa Tấn Nam lại chẳng hề động đậy, cũng không nói gì.

Đôi mắt màu trà nhạt, cao ngạo nhìn xuống tôi và Thẩm Thì.

Anh vốn luôn như vậy.

Không muốn để ý đến ai hay điều gì, chỉ cần một ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm, là coi như xong chuyện.

Quả nhiên, anh liếc qua tôi và Thẩm Thì, rồi lập tức nhìn đi chỗ khác.

Cứ như thể bọn tôi là không khí.

Bàn tay cầm ly rượu của Thẩm Thì cứng đờ.

“Ôi chao, mới là đính hôn thôi mà!”

Giọng ngọt ngào của Tần Thư Nhiên phá vỡ cục diện bế tắc.

Cô thân mật tựa vào cánh tay Hứa Tấn Nam: “A Nam nói tiếng Trung không tốt lắm, chắc không hiểu rõ ý mọi người đâu.”

“Đừng để bụng nha.”

Cô cầm ly rượu, nhẹ nhàng cụng ly với Thẩm Thì.

Thế nhưng chưa kịp để Thẩm Thì uống cạn, Hứa Tấn Nam mở miệng:

“Không biết cô Tạ và anh Thẩm định khi nào kết hôn?”

Phát âm rõ ràng, từng từ từng chữ, không sai nửa điểm.

Vừa châm chọc, vừa lạnh lùng.

Trên bàn toàn người tinh ý, ai mà không nghe ra hàm ý sau câu nói ấy.

Không khí lại rơi vào trầm mặc.

Mọi ánh mắt lại lần nữa xoay quanh tôi và Hứa Tấn Nam – người đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi bấu chặt móng tay vào lòng bàn tay, cố gắng mỉm cười tự nhiên:

“Sắp rồi.”

Hứa Tấn Nam cũng nở nụ cười.

Anh gật đầu:

“Mồng 6 tháng sau là lễ đính hôn của tôi và Thư Nhiên, rất hoan nghênh hai người đến dự.”

Nói xong dứt khoát đứng dậy, quay lưng bỏ đi.

“Ơ?”

Tần Thư Nhiên vội đuổi theo.

Bờ vai tôi lập tức nhẹ bẫng.

Rồi tôi nghe thấy giọng nói lưu loát bằng tiếng Pháp của Tần Thư Nhiên:

“Anh về nhà luôn à? Anh quen cô Tạ sao?”

Hứa Tấn Nam đáp: “Không quen.”

3.

“Em quen anh Hứa à?”

Trên đường về, Thẩm Thì cũng hỏi tôi câu đó.

Tôi không thể nào dứt khoát đáp “không quen” như Hứa Tấn Nam đã làm.

Đang nghĩ xem phải trả lời thế nào, Thẩm Thì đã đập nhẹ vào trán mình.

“Xem anh này, sao em lại quen được người như anh ta chứ?”

“Em với anh ta đâu cùng đẳng cấp.”

Tôi cúi mắt, khẽ mỉm cười.

Phải rồi, cho dù tôi đã cố gắng hết sức trèo lên suốt năm năm qua…

Giữa tôi và Hứa Tấn Nam, vẫn là vực sâu muôn trượng.

Huống hồ là tôi của năm đó – một con vịt con bẩn thỉu, lạc lối giữa bùn lầy.

Thế nhưng khi ở bên anh, tôi lại không hề biết…

Anh, vốn dĩ là một vì sao ở quá xa, quá xa tầm với.

4.

Tôi gặp Hứa Tấn Nam lần đầu tiên khi đang hái nho ở Bordeaux.

Nắng hè gay gắt, chói chang đến mức chỉ một ngày thôi cũng đủ khiến da bong tróc cả lớp.

Nhưng công việc đó kiếm được tiền.

Làm nửa tháng, đủ chi tiêu ăn uống cho tôi trong hai, ba tháng tiếp theo.

Tôi để ý đến Hứa Tấn Nam vì anh… không bị rám nắng.

Từ sáng đến tối đều bị nắng thiêu đốt, tôi thì cháy đen như con chuột chũi, vừa đen vừa vàng.

Còn anh ấy vẫn là một con thiên nga trắng đầy ưu nhã.

Đáng ghen thật đấy.

“Này, cậu dùng kem chống nắng gì thế? Chia sẻ với tôi một tí?”

Anh ngớ ra, rồi hỏi lại: “Du học sinh?”

Ngữ điệu hơi lạ.

Tôi lập tức nhận ra — đây là một “chuối tiêu” (banana person: người Hoa sống ở nước ngoài, ngoài vàng trong trắng).

“Không dùng gì cả… chẳng có gì đâu.”

Anh trả lời tôi, đến chữ “kem chống nắng” còn nói không xong.

Rõ ràng không cùng hệ.

Tôi định rút lui.

“Cậu… làm sao mà được như vậy vậy?”

“Hả?”

“Ý tôi là… sao… sao đen thế? Làm sao mà đen được như vậy?”

Anh lắp ba lắp bắp, vẻ ngập ngừng: “Ghen tị.”

Tôi nghẹn họng, phì cười vì tức.

Anh cũng cười theo.

Nắng chiều rọi vào đôi mắt màu trà nhạt của anh, ánh lên một tầng sáng dịu dàng, như trăng tháng Sáu.

Đó chính là Hứa Tấn Nam của mười năm trước.

Hứa Tấn Nam thuở niên thiếu.

Anh ấy không hề cao cao tại thượng.

Ngược lại, rất hay cười.

Thích mặc áo thun trắng, quần kaki màu nâu hạt dẻ.

Thích nghiên cứu cách làm sao cho làn da “trông khỏe mạnh” hơn.

Thích vào mỗi buổi chiều, gõ cửa phòng trọ nhỏ của tôi.

Similar Posts

  • Bạn Cùng Phòng Muốn Quẹt Trộm Thẻ Hội Viên Của Tôi

    Sau khi nạp tiền làm thẻ thành viên ở một tiệm bán đồ ăn vặt.

    Mỗi lần nhờ cô bạn cùng phòng tiện đường quẹt thẻ mua giúp chân gà, cổ vịt hầm, tôi đều chia cho cô ta một nửa để cảm ơn.

    Ai ngờ hôm nay cô ta đột nhiên hỏi:

    “Tôi muốn ăn chân giò hầm với cua say của quán đó, bà có muốn ăn chút không?”

    Tôi nói rõ là không muốn.

    Không ngờ, cô ta lại thản nhiên đáp lại một câu:

    “Thế thì tôi chỉ mua phần của tôi thôi nhé.”

    Khoan đã, trưa nay chẳng phải cô ta còn than nghèo kể khổ là không còn một đồng sinh hoạt phí nào sao?

    Thế đơn này cô ta định thanh toán kiểu gì?

    Tôi càng nghĩ càng thấy sai sai.

    Liền gọi ngay cho cửa hàng trưởng trong đêm để khóa thẻ.

    Ai ngờ, hôm sau nghe nói cô bạn cùng phòng dẫn theo bạn trai và mấy người bạn cùng phòng của anh ta đi ăn quỵt theo nhóm.

    Thế là cả đám bị giữ lại ở cửa hàng người ta.

    Cười chết mất.

  • Vụng Trộm Với Thái Tử

    Đeo bám người biểu ca thanh cao mãi không thành, ta dứt khoát đổi hướng, chuyển sang để mắt tới tên thị vệ luôn theo sát bên huynh ấy.

    Mỗi lần biểu ca cùng công chúa Gia Ninh bàn chuyện trong thiên điện, ta liền kéo hắn vào mật thất, bày ra đủ kiểu tư thế mà quậy phá.

    Ta còn ép hắn phải ghé mắt nhìn qua khe cửa. Bên ngoài hai người đứng, ta cũng bắt hắn đứng theo; hễ họ ngồi xuống, ta lập tức buộc hắn đổi sang tư thế ngồi!

    Khuôn mặt tuấn tú của hắn đen sì như đáy nồi, ánh mắt nhìn ta cứ như sắp giết người tới nơi.

    “Nhìn cái gì mà nhìn, ai cho phép miệng ngươi được rảnh rỗi hả?”

    Sau lưng mọi người, ta sai khiến tên thị vệ này đến mức mệt bở hơi tai, hành hắn cho hả dạ.

    Cho tới khi thánh chỉ ban hôn giữa biểu ca và công chúa truyền xuống, trái tim lơ lửng của ta cuối cùng cũng nguội hẳn.

    Đúng lúc ta định thu dọn hành lý quay về Giang Nam, cổ tay bỗng bị biểu ca nắm chặt. Huynh ấy nén giọng nói:

    “Hôn sự này do Thái tử đích thân tiến cử, đã không thể thay đổi. Ương Ương, muội chờ thêm một thời gian nữa đi, đợi ta thành thân xong sẽ nạp muội làm thiếp, được không?”

    Ta hơi ghét bỏ rút tay ra:

    “Ta đây không thèm làm thiếp. Ta sắp đi rồi, huynh đem tên thị vệ của huynh tặng cho ta có được không?”

    Biểu ca sững sờ:

    “Ta có thị vệ từ bao giờ thế?”

     

  • Thoái Hôn Gả Tướng

    Ta và phu quân cầm sắt hòa minh.

    Hắn chưa bao giờ nạp thiếp hay qua lại với kỹ nữ. Ta không có con, bị bà bà gây khó dễ, hắn cũng bảo vệ ta, cãi lại bà bà.

    Sau khi ta chết, hắn quá đau buồn đã từ quan, xuống tóc tu hành, đi khắp bốn phương.

    Trước khi đi còn để lại một câu:

    “Cả đời này ta không hối hận, nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn cưới Ninh Dao làm thê tử.”

    Vì vậy, sau khi cả hai cùng trùng sinh, hắn vẫn chọn đến nhà ta cầu hôn.

    Nhưng lần này, ta lại nói: “Chu Yến Hy, ta không muốn gả cho chàng.”

    Bởi vì nỗi khổ ẩn sau những hào nhoáng đó, ta không muốn nếm trải thêm một lần nào nữa.

  • Trước Ngày Cưới, Tôi Mất Cả Tình Yêu Lẫn Bạn Thân

    Trước ngày cưới một hôm, vị hôn phu của tôi say rượu.

    Trên đường đưa anh ta về nhà, anh ta lại nhầm tôi với cô bạn thân nhất của mình.

    “Thanh Dao, ngày mai đừng dẫn con đến buổi lễ nhé. Dù gì thì nó cũng là con ruột của anh, đừng để An Tĩnh phát hiện.”

    Tôi đạp phanh gấp. Mục Tự Bạch đập đầu vào ghế, tỉnh hơn nửa.

    Anh ta nhìn rõ là tôi, ngẩn ra một chút rồi mới chậm rãi mở miệng:

    “Đã nghe thấy rồi à? Vậy thì tạm hoãn đám cưới đi. Nhưng em yên tâm, Thanh Dao không định kết hôn, còn đứa trẻ là con anh, anh phải có trách nhiệm.”

    “Cô ấy là bạn thân của em, em chắc cũng thương cô ấy – một người phụ nữ phải nuôi con một mình đâu dễ dàng gì. Đợi đến khi đứa trẻ đi học rồi, anh sẽ quay lại cưới em.”

    Tôi bật cười khẽ, giọng run run:

    “… Cũng hay. Tôi không ý kiến.”

    Về đến nhà, anh ta chẳng nói thêm lời nào, chỉ kéo vali rời đi.

    Tôi lau giọt nước mắt cuối cùng, ngồi trên giường thất thần.

    Đúng lúc đó, điện thoại vang lên. Là bạn thân từ nhỏ của tôi, giọng khản đặc:

    “A Tĩnh, đừng cưới anh ta… được không?”

    Tôi im lặng một lúc lâu.

    “Được.”

  • Sự Phản Bội Của Người Chồng Ở Rể

    Đi công tác về, cả người tôi rã rời, chỉ muốn hôn một cái lên khuôn mặt mềm mại của con gái để nạp lại năng lượng.

    Thế nhưng, vừa mới đưa tay ra, con gái lại hoảng sợ quay phắt đi, nhào vào lòng mẹ chồng:

    “Con ghét mẹ!”

    Tư thế đưa tay của tôi vẫn giữ nguyên, đứng ngây tại chỗ.

    Dưới ánh mắt cổ vũ của mẹ chồng, con bé vừa khóc vừa gào lên:

    “Mẹ đi suốt cả năm, người ta ai cũng có mẹ ở bên cạnh, mẹ chẳng phải là mẹ tốt gì hết!

    Bạn nhỏ khác còn nói con không mang họ ba, ba không phải ba ruột của con!”

    Tôi chậm rãi đứng thẳng người dậy, ánh mắt lạnh lẽo quét qua khuôn mặt đắc ý không che giấu nổi của mẹ chồng và ông chồng thờ ơ đứng bên cạnh.

    Cuộc sống sung sướng không lo hưởng, lại muốn gây chuyện với tôi à?

  • Nhật Ký Theo Đuổi Của Đại Phản Diện Mất Trí

    Sau khi kẻ thù số một mất trí nhớ, tôi lừa hắn rằng mình là bạn gái của hắn.

    Hắn tin sái cổ, để mặc tôi tiêu tiền như nước.

    Thế là ban ngày tôi phung phí tiền của hắn, ban đêm thì trộm tài liệu cơ mật trong công ty hắn.

    Sau đó, tôi chuẩn bị cao chạy xa bay, còn định nhân lúc chốt đơn bay màu luôn danh tiếng hắn, khiến hắn vừa mất người vừa mất của.

    Ai ngờ ngay khoảnh khắc chuẩn bị ra tay, một loạt bình luận từ trên trời rơi xuống trước mắt tôi:

    【Bé không biết chứ, đại phản diện đợi ngày này lâu lắm rồi đấy.】

    【Anh phản diện giả mất trí chỉ để được cưới em thôi đó!】

    【Chuẩn bài múa lưng kiểu An Tái! Quên đầu, quên giữa, làm đại là xong!】

    Tay tôi khựng lại.

    Ly sữa đã bỏ thuốc này… có nên cho hắn uống không đây?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *