Vương Miện Gai

Vương Miện Gai

Cả cảng thành đều biết, Duy Trì Cẩn là anh trai kế của tôi.

Cả cảng thành cũng biết, anh ấy rất rất yêu tôi.

Từ ngày tôi trưởng thành, tôi đã trở thành tài sản riêng của anh ấy.

Bạn trai thời cấp ba của tôi, bỗng nhiên biến mất không một lời.

Bạn trai đại học của tôi, Duy Trì Cẩn ném thẳng xuống biển trước mặt tôi.

Anh giam tôi bên cạnh, dạy tôi đánh nhau, bắn súng, thậm chí là giết người.

Khi tôi cắm con dao găm vào bụng anh.

Anh lại cười, đầy vui vẻ:

“Thấy chưa, Vi Vi, chúng ta là cùng một loại người. Chúng ta thuộc về cùng một thế giới.”

Tôi ở bên anh suốt bảy năm.

Vào sinh ra tử, sống trên lưỡi dao, máu nhuộm đầy tay.

Cuối cùng, chúng tôi trở thành thế lực lớn nhất ở cảng thành.

Rồi một ngày, cô nữ sinh trong sáng tên Phong Uyển Uyển mặc váy trắng tinh khôi đứng trước mặt tôi.

“Chị Vi, A Cẩn không còn yêu chị nữa rồi. Anh ấy chê chị dơ bẩn!”

Tôi thấy rất chướng mắt.

Tôi rút roi, đánh cho cô ta máu me đầy người.

Chiếc váy trắng bị nhuộm thành đỏ loang lổ.

Tôi chụp lại, gửi cho Duy Trì Cẩn.

“Đóa hồng máu của anh, đẹp thật đấy!”

1

Duy Trì Cẩn vội vã chạy về.

Anh đau lòng ôm chầm lấy Phong Uyển Uyển vào lòng.

Nhìn thấy những vết thương trên người cô ta, anh tức đến nổi gân xanh.

“Lâm Vi Vi, em phát điên cái gì vậy?!”

Tôi bình thản nhìn anh.

“Anh giấu cô ta kỹ như vậy, không cho tôi biết thì thôi đi.”

“Nhưng cô ta không nên chạy đến trước mặt tôi, sủa bậy.”

“Duy Trì Cẩn, làm ơn quản chó của anh cho tốt.”

Duy Trì Cẩn đưa tay sờ khẩu súng trong lòng, nghiến răng:

“Lâm Vi Vi, có phải anh đã quá nuông chiều em rồi không?”

Tôi khó chịu quất nhẹ roi trong tay.

“Là tôi quá nuông chiều anh mới đúng!”

“Lâm Vi Vi, em—”

Phong Uyển Uyển yếu ớt ngã vào lòng anh.

“A Cẩn, chị ấy điên rồi.”

“Chị ấy suýt nữa đánh chết em. Anh giết chị ấy đi!”

Duy Trì Cẩn nhìn cô ta đầy xót xa.

Ngay giây tiếp theo, anh bật dậy.

Nòng súng lạnh lẽo dí thẳng vào trán tôi.

Tôi nghe rõ tiếng lên đạn.

“Lâm Vi Vi, em chán sống rồi sao?”

“Sao em lại độc ác như thế? Đến một cô gái nhỏ như cô ấy mà em cũng không tha?”

“Cô ấy không giống chúng ta.”

Đám người áo đen phía sau tôi đồng loạt giương súng.

Tôi khẽ nhếch môi, đưa tay đẩy khẩu súng khỏi trán mình.

“Rồi sao? Duy Trì Cẩn, anh thật sự muốn giết tôi sao?”

“Nhưng tốt nhất anh nên nghĩ kỹ hậu quả của việc giết tôi đi.”

Tôi cầm khẩu súng dí vào chỗ hiểm dưới bụng anh.

Người của Duy Trì Cẩn căng thẳng bao vây lấy tôi.

Tôi mở chốt an toàn khẩu súng, mạnh tay dí vào anh ta.

Anh lạnh lùng nhìn tôi, rồi giơ tay lên.

“Không sao, các người lui hết đi.”

Tôi nhân cơ hội, gỡ lấy súng trong tay anh.

“Lâm Vi Vi, em giỏi lắm.”

Tôi mỉm cười đáp lại:

“Đệ tử thân truyền của anh mà, sao lại không giỏi được?”

Tôi từng là một nữ sinh đại học thuần khiết.

Từng giống như một đóa hoa dành dành trắng muốt.

Vì muốn tôi ở bên anh, anh đã tự tay “giải quyết” hết từng người bạn trai của tôi.

Là anh đã dạy tôi cầm dao, cầm súng, dạy tôi mưu kế lẫn thủ đoạn…

Anh từng nói với tôi:

“Vi Vi, em là của anh, chỉ có thể là của anh.”

“Chỉ khi nào em trở thành người giống anh, em mới không rời xa anh.”

“Nếu một ngày em rời khỏi anh, anh sẽ giết em.”

Tôi thật sự đã trở thành người giống anh.

Vậy mà bây giờ, anh lại bắt đầu chê tôi dơ bẩn.

Tôi là đóa mạn đà la đen, còn anh lại đem lòng yêu một đóa hồng trắng.

Nực cười thật đấy.

“Để họ đi đi.”

Tôi lạnh nhạt ra lệnh.

Tôi vốn không định lấy mạng của Phong Uyển Uyển.

Cô ta còn chưa hoàn thành sứ mệnh của mình.

Duy Trì Cẩn nhẹ nhàng bế cô ta lên.

Sau đó, anh hung hăng liếc tôi một cái, quay người bỏ đi.

“Lâm Vi Vi, em sẽ phải trả giá cho tất cả những gì em đã làm.”

Similar Posts

  • Con Gái Cũng Là Con

    Nhà tôi vì giải tỏa mà được bồi thường mười căn nhà, ba mẹ ban đầu nói rõ là tôi và anh trai mỗi người một nửa.

    Nhưng chị dâu vừa sinh xong đứa cháu gái lại bắt ba mẹ tôi phải chuyển hết 10 căn nhà sang tên cháu.

    Nếu không thì sau này sẽ không phụng dưỡng ba mẹ, còn dọa sẽ để con gái mang họ mẹ.

    Ba mẹ tôi thấy chuyện này không ổn, cảm thấy chị dâu có phần quá đáng, nhưng lại không nỡ để cháu gái mang họ khác.

    Đúng lúc, tôi cũng có một cô con gái. Hơn nữa, vợ chồng tôi hoàn toàn sẵn lòng để con gái mang họ nhà ngoại!

  • Mua Đứt Tình Mẹ Con

    Bảy năm sau ly hôn, tôi trở về nước.

    Vì công việc, tôi đến một trang viên tư nhân để chụp tư liệu.

    Một cô bé vô tình lọt vào ống kính của tôi.

    Khoảnh khắc bấm máy, là đôi mày đôi mắt giống tôi đến tám phần.

    Tim tôi chấn động dữ dội, bàn tay cầm máy ảnh run lên.

    “Tiểu thư.” Vệ sĩ phía sau lập tức bước tới, “Cô quen con bé sao?”

    Cô bé nhìn tôi chăm chú vài giây, rồi lắc đầu: “Không quen.”

  • Đại Sư Online

    Tôi ngáp một cái.

    Trên màn hình máy tính trước mặt, góc phải trên của phòng livestream hiện rõ con số “134” người xem online.

    Con số này, giống hệt số dư tài khoản ngân hàng của tôi, thật sự chẳng khiến người ta hứng thú nổi.

    “Người tiếp theo.” Tôi lười biếng lên tiếng. “ID ‘Bạo Phú Bạo Mỹ Tiểu Tiên Nữ’, kết nối.”

    Tai nghe vang lên tiếng rè rè, rồi một giọng ngọt đến mức có thể bóp chết ruồi vang lên:

    “Đại sư ơi~ ngài xem giúp em đường tình duyên với~ Bao giờ em mới gặp được chân mệnh thiên tử của mình vậy~?”

    Tôi chẳng thèm ngẩng mắt.

    Ngón tay khẽ gõ lên bàn phím, phát ra những tiếng “tách tách” nhẹ nhàng, như đang đánh nhịp cho buổi chiều tẻ nhạt này.

    “Cô không có chân mệnh thiên tử.” Tôi mở lời, giọng đều đều.

    “Cái người cô đang hẹn hò hiện giờ ấy, trong thư mục khoá của album ảnh điện thoại hắn, có ảnh thân mật giữa hắn và bạn gái của anh em hắn. Mật khẩu là sinh nhật của người anh em đó.”

    Bên kia im lặng.

    Khoảng ba giây.

    Rồi là tiếng hét chói tai, xen lẫn tiếng đồ đạc vỡ vụn.

    Kết nối bị cắt.

  • Đỉnh Lưu Hiểu Lầm

    Em trai tôi vừa thi xong đại học, đến Hàng Châu thăm tôi, đúng lúc trời đang vào mùa mưa dầm.

    Lúc đang giúp em thay vỏ chăn, tôi nhận được cuộc gọi từ bạn trai cũ – ảnh đế.

    Tay vẫn chạm vào lớp vỏ chăn ẩm ướt, tôi nói với em:

    “Thôi bỏ đi, ẩm thế này đừng bọc nữa.”

    Em trai tôi đề xuất:

    “Hay là đổi sang loại mỏng hơn đi?”

    Trên show truyền hình, ảnh đế không nói một lời, chỉ ngồi đó khóc như phi tần bị nhốt trong lãnh cung phát điên.

  • Thế Giới Của Tôi Rực Rỡ Ánh Sáng

    Tôi là học sinh đội sổ của lớp.

    Hệ thống bảo tôi rằng, cách để nâng cao thành tích là phải liên kết với học sinh đứng đầu, tiếp xúc thân mật với người ta.

    Thế là ngày nào tôi cũng bám theo cậu bạn thanh mai trúc mã khó ở, làm cái đuôi nhỏ của anh ấy, mặc kệ anh ấy mỉa mai và ghét bỏ, tôi vẫn cố hết sức lấy lòng.

    Sau này tôi có bạn cùng bàn mới.

    Bạn cùng bàn là học sinh được đặc cách tuyển thẳng, vừa thông minh vừa dịu dàng, nụ cười như ánh nắng mặt trời.

    Ngày nào anh ấy cũng mua bữa sáng cho tôi, còn kiên nhẫn giảng bài cho tôi nữa.

    Thanh mai trúc mã ghét anh ấy, cấm tôi được phép nói chuyện.

    Tôi ngoan ngoãn nghe lời.

    Cho đến một lần thi thử nữa.

    Bạn cùng bàn mới vượt mặt thanh mai trúc mã, trở thành người đứng đầu lớp.

  • Ly Hôn Xong Mới Biết Cô Ấy Đã Mang Thai

    Ngày biết mình mang thai, cũng là ngày hợp đồng hôn nhân hết hạn, Thẩm Thời Thanh dứt khoát đề nghị ly hôn.

    Tôi không níu kéo, giấu nhẹm chuyện mang thai, chọn cách rời đi.

    Tôi từng nghĩ, giữa chúng tôi sẽ kết thúc tại đó. Không ngờ, chẳng bao lâu sau lại gặp lại.

    Tôi lạnh nhạt, xa cách. Anh cũng không vượt quá giới hạn.

    Cho đến khi biết tôi mang thai, Thẩm Thời Thanh cuối cùng cũng không thể ngồi yên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *