Nguyệt Hạ Mê Tâm Ảnh

Nguyệt Hạ Mê Tâm Ảnh

Ta thai xuyên thành đệ nhất mỹ nhân trong một bộ tu chân văn, đáng tiếc nhan sắc tuyệt thế như ta… lại chỉ là một nữ phụ đoản mệnh.

Theo nguyên tác, vai nữ phụ kiều mị này chỉ sống được một phần mười cuốn truyện, ta vô cùng u sầu.

Thế nhưng khi đối diện dung nhan trong gương, ta lại không kìm được mà phấn chấn đôi phần, diện mạo này quả thật còn hơn nữ chính vài phần phong hoa.

Nghĩ đến việc ta đẹp thế này mà tay không thể nâng, vai không thể gánh, ai nấy đều nói ta chỉ là một bình hoa.

Ta cũng thật bất đắc dĩ…

Thật chẳng phải lỗi của ta, ai bảo ta bị bệnh tim chứ.

Vì thế, ta đành từ kiếm tu chuyển sang tu pháp vậy.

1

Ta cưỡi hạc trắng đáp xuống võ trường, hôm nay là một ngày trọng đại, nữ chính và nam chính sắp đến rồi.

Ta lượn một vòng trên không đảo mắt nhìn khắp võ trường, liền thấy vài người khí chất bất phàm.

Ta đoán bừa cô gái nhỏ mặc áo vàng xinh xắn kia là nữ chính, đừng hỏi vì sao…

Hỏi chính là không biết.

Nam chính ta đoán là thiếu niên áo đen âm trầm bên cạnh cô gái kia.

Đừng hỏi vì sao…

Hỏi chính là không biết.

“Khụ khụ, các vị đều là người đã vượt qua tuyển chọn. Khu trắng là ngoại môn đệ tử, khu xanh là nội môn đệ tử, khu đỏ là thân truyền đệ tử.”

Nghe đến đây ta càng chắc chắn suy đoán ban nãy, vì hai người kia đúng là đang đứng ở khu đỏ.

Nguyên tác nói cả nam nữ chính đều sẽ bái nhập môn hạ Phồn Hoa chân nhân, Phồn Hoa chân nhân là ai?

Ta nhìn không rõ mấy người ngồi phía dưới ai mới là Phồn Hoa chân nhân, bởi vì khoảng cách hơi xa.

Ta chầm chậm điều khiển hạc trắng tiến lại gần, một luồng kiếm khí bất ngờ đánh tới.

“Ai mà thiếu đức thế hả!” Ta lấy pháp phiến trong tay ra miễn cưỡng đỡ được một kích kia, cây quạt trị giá năm trăm linh thạch lập tức vỡ vụn thành tro bụi.

Ta phi thân đáp xuống, hạ cánh hoàn mỹ, gương mặt kiều mị đầy tức giận, “Ai vừa rồi đánh lén ta! Đền quạt cho ta!”

“Ta còn tưởng ai đang lén lút nhìn trộm, thì ra là ngươi, cái thứ phế vật không chịu tiến thủ.”

Người nói câu này chính là kẻ luôn không vừa mắt với ta – Tần Tán Tán, ta hừ lạnh một tiếng, “Tần Tiểu thư, nếu ta nhớ không lầm, lần trước tỷ thí hình như ngươi thua ta đúng không, nếu ta là phế vật, vậy ngươi là thứ gì?”

Tần Tán Tán nghe vậy tức đến bốc khói, “Nếu không phải ngươi liều mạng dùng pháp khí tự bạo, ngươi làm sao thắng nổi ta, đồ phế vật!”

Ờ thì… hình như ta đúng là dùng mưu mẹo để thắng nàng ta thật.

“Chiêu đó gọi là tấn công kiểu phú bà… Dù sao thì ta cũng thắng rồi.” Ta hơi hơi chột dạ, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh mở miệng.

“Tính cả lần này, ngươi đã làm hỏng hai thanh linh kiếm, năm cây pháp phiến của ta rồi. Tần tiểu thư, hiện tại ngươi nợ ta ba nghìn linh thạch, xin hỏi ngươi muốn trả trực tiếp hay viết giấy nợ?”

“Ngươi! Khi dễ người quá đáng!!!” Tần Tán Tán định xông tới đánh tiếp, chỉ tiếc bị ca ca nàng ta – Tần Huyên cản lại.

“Tán nhi, đừng hồ nháo.”

Ta thì một mặt thất vọng nhìn nàng ta, ôi nếu nàng ta mà đánh ta thêm trận nữa, nói không chừng ta còn có thể chém thêm một khoản lớn nữa ấy chứ.

Thấy không ai gây sự với ta nữa, ta cũng ung dung ngồi bừa xuống một chỗ trống nhìn đám lão đầu kia thu đồ đệ.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Ta ngủ cũng rất ngon…

“Hừ, phế vật ngủ ngon ghê nhỉ.” Tần Tán Tán liên tục lườm ta.

Ta ngáp một cái, vươn vai, không để tâm đến nàng ta, vừa hay lúc đó đứa bé nghi là nữ chính đang bái sư.

“Bạch Yên Hi, mười lăm tuổi, luyện khí trung kỳ, linh căn hệ thủy thiên linh căn.”

Nghe thấy tên nàng ta, ta đã trăm phần trăm chắc chắn nữ chính chính là cô gái áo vàng kia.

Không hổ là nữ chính.

Thiên linh căn là tư chất vạn người có một, so với ta – linh căn hệ thổ mộc song linh căn thì tốt hơn nhiều lắm.

Ta tiện tay lấy ra một bịch hạt dưa bắt đầu nhấm nháp, thuận tay đưa cho Tần Tán Tán bên cạnh một ít, “Tán muội muội, vị nào là Phồn Hoa chân nhân vậy?”

Tần Tán Tán hừ một tiếng nhưng vẫn nhận hạt dưa, rồi bắt đầu tám chuyện với ta, “Ngươi không phải đệ tử Tiêu Dao tông chúng ta à? Phồn Hoa chân nhân mà cũng không biết.”

“Ầy, ta chỉ là nội môn đệ tử thôi, đâu có như tiểu thư ngươi quen biết mấy vị đại lão.”

“Chưởng môn thì biết chứ?”

“Ừm ừm, chính là người béo nhất ấy.”

“Đúng đúng, người bên trái ông ấy chính là Phồn Hoa chân nhân.”

Hai người chúng ta tám chuyện vô cùng nhập tâm, chẳng hề biết mấy vị đại lão Nguyên Anh kỳ phía trên kia có thính lực lợi hại cỡ nào.

Những lời này từng chữ không sót đều lọt hết vào tai họ.

“Chưởng môn sư huynh, ai dám nói ngươi… hahaha béo? Thật sự là vô lễ quá rồi.” Tam trưởng lão đùa cợt chưởng môn.

“Thế còn nhẹ đó, bọn họ còn nói A Dung là mặt than ngàn năm cơ mà, ta thấy cũng thú vị đấy chứ hahaha.”

“Sư huynh.” Kỳ Dung bất đắc dĩ nhìn vị sư huynh chưởng môn của mình, hắn vốn là linh căn băng biến dị, tính tình vốn hơi lạnh lẽo.

Similar Posts

  • Ly Hôn Xong Tôi Trở Thành Nữ Tổng Tài

    Vị hôn phu của tôi – Cố Diên Hàn – lại si mê theo đuổi một nữ sinh đại học nghèo.

    Cô gái ấy lạnh lùng, kiêu ngạo, không chịu làm món đồ chơi trong mắt kẻ có tiền quyền.

    Cô ta đứng chặn trước xe tôi trong cơn mưa như trút nước, ánh mắt kiên định: “Cô Tân, quản lý vị hôn phu của mình cho tốt. Tôi nghèo thật, nhưng không để ai tùy tiện làm nhục mình.”

    Vì không muốn tổn thương cô ta, Cố Diên Hàn dám tuyên bố hủy hôn với tôi trước mặt mọi người, còn vung tay hai trăm triệu để cưới cô ấy.

    Ba năm trôi qua, tôi lại đính hôn lần nữa.

    Cố Diên Hàn không được mời nhưng vẫn mặt dày xuất hiện, uống đến xuất huyết dạ dày, phải đưa đi cấp cứu.

    Hiện tại, Tô Lê Nguyệt – người đã trở thành vợ anh ta – xông thẳng vào văn phòng tôi, nét mặt đầy phẫn uất: “Bây giờ ai ai cũng biết, cô mới là Bạch Nguyệt Quang mà Cố Diên Hàn mãi không quên. Cả giới đang cười nhạo tôi. Tân Doanh Nhi, cô vui lắm phải không?!”

  • Thù Trong Tháng Ở Cữ

    Sau khi hết tháng ở cữ, mẹ chồng tôi đột nhiên bị đột quỵ.

    Chồng nhìn tôi, giọng nghiêm túc nói:

    “Giờ chỉ còn em có thể chăm mẹ thôi, em vẫn còn ba tháng nghỉ thai sản mà.”

    Tôi không phản đối, chỉ hỏi lại:

    “Vậy phải chăm thế nào?”

    Anh ta có chút mất kiên nhẫn:

    “Mẹ chăm em lúc ở cữ ra sao, thì em chăm mẹ y như vậy, chuyện này còn phải dạy à?”

    Ra là vậy.

    Tôi hiểu rồi – hóa ra chồng mình cũng chẳng hiếu thảo đến thế.

    Nợ trong tháng ở cữ, có thể trả ngay tại chỗ rồi.

  • Khi Phụ Nữ Biết Yêu Chính Mình

    Vào dịp Trung thu, khi Cố An Ninh đang chuẩn bị quà lễ cho nhân viên trong công ty thì bị đưa đến đồn cảnh sát.

    Điều khiến cô bất ngờ hơn là tội danh lại là trốn thuế, may mà cô nhận sai kịp thời và nộp bổ sung phần thiếu, nên rất nhanh được thả ra.

    Trong suốt thời gian đó, Cố An Ninh gọi cho chồng mấy chục cuộc điện thoại, nhưng tất cả đều không ai bắt máy.

    Cô vội bắt taxi đến công ty để điều tra lại khoản chi tài chính, cuối cùng phát hiện một lỗ hổng lớn.

    “Chị An Ninh, có một khoản chi bên buổi đấu giá do chị Lâm Dạng duyệt chi, nhưng lại không thông qua quy trình phê duyệt của công ty, dẫn đến lệch thuế.”

    “Sao khoản này lại không có phê duyệt?”

    Bộ phận tài chính khổ sở lên tiếng, nói rằng khoản chi đó là do Lâm Dạng tự quyết, mà Lâm Dạng lại là thực tập sinh mới được Phó Thâm tuyển vào.

    Tim Cố An Ninh chùng xuống, các đầu ngón tay siết chặt lấy điện thoại.

    Cô lập tức gọi cho cơ quan pháp luật, yêu cầu điều tra kỹ vụ việc này.

  • Những Kẻ Không Đáng Bận Tâm

    Ngày 8/3, tôi mời gia đình đi ăn lẩu.

    Chị họ biết chuyện, liền dắt theo mẹ chồng, mẹ ruột và chồng đến ăn chực.

    Lúc gọi món, chị ấy cứ chọn toàn món đắt tiền, ăn thì gắp lia lịa, quậy nát cả nồi lẩu bằng đũa của mình.

    Tôi tức quá, tối đó liền gửi hóa đơn vào nhóm, bảo chị ấy chia tiền.

    Ai ngờ chị ta nói: “Bốn người bọn tôi đâu có quen ăn lẩu, đũa còn chẳng động vào, suốt buổi toàn nhà em ăn. Dựa vào đâu mà bắt chúng tôi chia tiền?”

    Sau đó, phòng chúng tôi ăn bị lộ ra có “sự cố tè bậy”, ngoài việc được hoàn tiền, nhà hàng còn bồi thường gấp 10 lần.

    Chị họ liền bảo lẩu là do nhà chị ấy ăn, nên tiền bồi thường phải đưa cho chị ta.

    Nằm mơ giữa ban ngày!

  • Ly Hôn Xong, Tôi Câu Được Ba Người Đàn Ông

    Anh ta cầm kết quả kiểm tra của tôi, không thèm ngẩng đầu, lạnh nhạt châm biếm:

    “Ba năm rồi, vẫn không tìm nổi một người đàn ông đi cùng khi khám bệnh sao?”

    Tôi im lặng, đau đến mức chỉ có thể ngẩng đầu nhìn trần nhà.

    Anh ta lại nói:

    “Gọi người nhà tới đi. Bệnh của cô cần phẫu thuật, phải trao đổi phương án với người nhà.”

    “Và đừng có nghĩ đến việc tìm tôi. Chúng ta đã ly hôn rồi.”

    Ngày hôm sau.

    Một idol nổi tiếng.

    Một thiếu gia tập đoàn tài phiệt.

    Một tay đua thiên tài.

    Ba người đàn ông đẹp đến mức thở cũng thấy “lụi tim” đồng loạt xuất hiện trước cửa phòng bệnh.

    Từng người một thay phiên vào hỏi anh ta tình trạng bệnh và phương án điều trị của tôi.

    Anh ta cố nhịn khóe miệng giật giật, vành mắt đỏ lên, rồi ép mình hỏi tôi:

    “Em nói… ba người đàn ông này đều là người nhà của em?!”

    “Đúng vậy. Bệnh viện có quy định người nhà không được vượt quá ba người sao?”

  • Dì Ơi, Con Không Đói

    VĂN ÁN

    Tôi đã ứng tuyển một công việc bảo mẫu lương cao, ông chủ nói trong nhà có hơi nhiều “thứ bẩn thỉu”.

    Tôi tưởng là bụi nhiều, hăm hở cầm chổi lông gà đi làm.

    Nửa đêm, một cậu bé mặt mũi tái nhợt ngồi xổm trên nóc tủ lạnh nhìn chằm chằm vào tôi.

    Tôi thấy xót xa quá, đứa trẻ này sao đói đến nỗi mặt mày trắng bệch, còn phải trèo cao thế để kiếm ăn.

    Tôi túm lấy nó từ nóc tủ lạnh kéo xuống.

    Thân thể cậu bé nhẹ bẫng, lạnh toát.

    Tôi nhíu mày, đứa nhỏ này không chỉ đói đến trắng bệch, còn ăn mặc phong phanh thế này, chắc lạnh đến hạ thân nhiệt rồi.

    “Lớn tướng rồi còn trèo lên tủ lạnh, đói thì sao không nói với dì?” Tôi vừa lầm bầm vừa ép nó ngồi vào ghế cạnh bàn ăn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *