Trống Hòa Ly

Trống Hòa Ly

Trống hòa ly của Kinh Triệu phủ, đã mười năm chưa từng vang lên.

Nghe nói lần trước gióng trống, là một nữ thương hộ bị phu quân đ/ ánh đ/ ập đến tàn tạ, hòa ly xong chưa qua nổi mùa đông ấy.

Người đời bảo chiếc trống kia bất tường, nói rằng một khi gióng lên thì tình nghĩa đoạn tuyệt, lại nói nữ nhân không nên cương liệt đến vậy.

Ta nắm chặt dùi trống, tay run mà lòng lại tĩnh.

Một tiếng nện xuống, “đông” vang dội, cả con phố bừng tỉnh.

Tiếng thứ hai, tiếng thứ ba.

Ấy là lời tuyên cáo —— Thẩm Tri Vi không cần Cố Minh Chương nữa.

01

Người xem càng lúc càng đông, tiếng chỉ trỏ xì xào như thủy triều dâng tới.

“Chẳng phải thiên kim của Thẩm Thượng thư sao?”

“Nghe nói Cố tiến sĩ sắp cưới huyện chủ, nàng đây là làm loạn gì vậy?”

“Hòa ly ư? Gan lớn thật, sau này còn gả cho ai được?”

Ta không để tâm, chỉ gióng trống của mình, từng tiếng từng tiếng, như đem mọi uất ức suốt một năm qua nện vỡ.

Sau lưng chợt vang tiếng vó ngựa dồn dập.

Ta quay đầu, thấy Cố Minh Chương tung mình xuống ngựa.

Chàng gầy đi, da sạm lại, đáy mắt đỏ ngầu, tựa hồ dọc đường chưa từng nghỉ.

Chàng bước đến trước mặt ta, thở dốc, vành mắt đỏ hoe.

“Tri Vi,” chàng đưa tay định kéo ta, “nàng theo ta về trước đã, chuyện này để ta từ từ giải thích…”

Ta lùi một bước, tránh khỏi tay chàng.

“Chàng muốn cưới bình thê, ta thành toàn cho chàng. Chúng ta từng ước pháp tam chương, ba năm không nạp thiếp. Nay chàng thất tín, ta tự xin hòa ly, thiên kinh địa nghĩa.”

Sắc mặt chàng trắng bệch như giấy.

“Ta… ta không còn cách nào,” giọng chàng run rẩy, “đó là thánh chỉ, là bệ hạ…”

“Ta biết.” Ta cắt lời, “cho nên ta không cần chàng nữa.”

Người vây xem càng lúc càng nhiều, tiếng thì thầm như kim châm sau lưng.

Ta đứng thẳng sống lưng, từng chữ rõ ràng:

“Cố Minh Chương, thư hòa ly, chàng viết hay không?”

Chàng nhìn ta, ánh mắt từ hoảng loạn dần hóa thành tĩnh lặng chết lặng.

Rồi chàng bỗng chắp tay hành lễ.

Một cái vái thật sâu, lưng cúi gần vuông góc, tựa như đang hành đại lễ.

“Chung quy là ta phụ nàng. Hôm nay, để ta tiễn nàng hồi tông.” Chàng nói.

Ta sững người.

Nữ tử hòa ly, phần nhiều lặng lẽ trở về nhà mẹ đẻ trong tủi hổ.

“Ta nói được làm được.” Chàng đứng thẳng dậy, mắt đỏ hoe, “ba năm nạp thiếp, là ta thất ước trước. Nàng không cần chịu nhục. Ta đưa nàng về, giữ trọn thể diện cho nàng. Của hồi môn, ta không giữ một món; lỗi lầm của ta, một mình ta gánh.”

Chàng quay người, hướng về đám đông cao giọng:

“Cố mỗ tài hèn, phụ bạc Thẩm thị. Hôm nay hòa ly, tội ở Cố mỗ, không liên quan Thẩm thị. Chư vị làm chứng.”

Đám người xôn xao ồ lên.

Ta nhìn tấm lưng thẳng tắp của chàng, mắt bỗng cay xè.

Chàng vẫn như vậy, giữ lễ, cổ hủ, đến cả hòa ly cũng phải đường đường chính chính.

Mà sự đường đường ấy, lại chính là tôn nghiêm cuối cùng của ta.

“Cố Minh Chương, hà tất phải vậy…” ta khẽ nói.

Chàng không quay đầu:

“Đời này của ta, định sẵn phải có lỗi với nàng.”

02

Ta tên Thẩm Tri Vi, đích nữ Thẩm gia, phụ thân quan bái Lễ bộ Thượng thư.

Năm ta cập kê, người đến cầu thân đạp nát cả ngưỡng cửa.

Phụ thân chọn tới chọn lui, cuối cùng định Cố Minh Chương.

Đêm thành thân, hồng chúc cháy đến nửa đêm.

Ta cầm chén hợp cẩn tửu, nói:

“Chúng ta ước pháp tam chương. Ba năm, chỉ ba năm. Trong ba năm ấy, chàng không được nạp thiếp, không được có thông phòng, không được cùng bất cứ nữ tử nào tư thông. Nếu trái lời thề, ta tự xin hòa ly, mỗi người một ngả, tuyệt không dây dưa.”

Chàng sững lại một thoáng, rồi bật cười.

Trong nụ cười ấy có bất đắc dĩ, cũng có vài phần tán thưởng.

“Được.” Chàng nói, “Cố Minh Chương ta, đời này không nạp thiếp.”

Ta kinh ngạc trước sự dứt khoát của chàng.

Chàng kể, khi phụ thân chàng lâm chung, đã nắm tay mẫu thân mà nói lời xin lỗi. Sinh thời nạp ba phòng thiếp thất, đến lúc chết lại chỉ muốn gặp một mình bà.

Chàng nhìn thẳng vào mắt ta:

“Ta không muốn đến khi chết, lại phải xin lỗi bất kỳ ai.”

Ba ngày hồi môn, mẫu thân chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh.

Trong tiệc, dì họ lại nói bóng gió:

“Tri Vi hạ giá gả vào hàn môn, xem ra học được tiết kiệm rồi, cây trâm này chẳng lẽ làm bằng gỗ?”

Cả bàn cười ồ.

Ta siết chặt đũa. Ta biết con gái dì ấy gả vào phủ hầu gia, hôm nay riêng kim thoa trên đầu đã thay ba lượt.

Mà cây trâm của ta, là do Cố Minh Chương tự tay làm.

“Vàng bạc muốn có lúc nào cũng mua được, nhưng lễ vật do phu quân tự tay làm, e rằng ở đây chẳng mấy ai có đâu.”

Mẫu thân nắm tay ta, thản nhiên nói:

“Ta lại quên mất, các vị phu nhân trong nhà nữ quyến đông đúc, e rằng phu quân có muốn làm cũng không xuể.”

Dì họ tái mặt, kéo con gái phẩy tay áo bỏ đi.

Ta len lén cong mắt cười, mẫu thân lại ôm ta, luôn miệng nói ta chịu ủy khuất.

Vài ngày sau, ta nhận được thiệp mời từ thi xã thường lui tới trước khi xuất giá.

Trong tiệc có người đề thơ “Trạng nguyên thê”, mọi người đẩy ta ứng tác.

Ta làm thơ, đoạt đầu bảng, lại nghe ngoài cửa sổ có người thì thầm:

“Thê tử của tiến sĩ hàn môn, giỏi giả bộ thật.”

Tan tiệc, xe ngựa của ta bị xếp cuối cùng, đi theo sau đoàn xe của gia phó.

03

Ba tháng sau, Cố Minh Chương được điều ngoại phóng đến Lĩnh Nam.

Nơi ấy chướng khí nặng nề, núi nghèo nước dữ, trong triều không ai nguyện đi, vậy mà chàng lại chủ động xin lĩnh mệnh.

“Vì sao?” ta hỏi.

Tân hôn chưa lâu, ta không nỡ để chàng rời đi.

Chàng rót cho ta một chén trà, động tác ôn hòa:

“Lĩnh Nam tuy khổ, nhưng là nơi rèn luyện tốt. Ta làm huyện lệnh ba năm, nếu lập được chính tích, hồi kinh tất có thể vượt cấp thăng chức.”

Chàng dừng lại, ngẩng mắt nhìn ta:

“Đến khi ấy, ta có chỗ dựa, sẽ không cần nhìn sắc mặt người khác nữa, nàng cũng không cần…”

Chàng chưa nói hết, nhưng ta hiểu.

Ta sẽ không còn bị người xem nhẹ, bị người khi dễ.

Trong lòng ta vừa chua xót vừa mềm mại, không ngờ những điều ta từng chịu đựng, chàng đều nhìn thấy, đều ghi nhớ.

Đêm trước ngày đi Lĩnh Nam, chàng trằn trọc mãi không ngủ.

Ta giả vờ nhắm mắt, nghe chàng khẽ thở dài, rồi đưa tay kéo ta vào lòng.

Tim chàng đập rất nhanh, áp sát lưng ta, từng nhịp từng nhịp, như muốn khắc sâu vào tận cốt tủy.

“Tri Vi,” giọng chàng khàn khàn, “ta không nỡ rời nàng.”

Ta không mở mắt, khóe môi lại khẽ cong lên.

Nam nhân này, ban ngày giả vờ tiêu sái, ban đêm lại như đứa trẻ.

“Ta sẽ sớm đón nàng sang.” Chàng nói, “nàng chờ ta.”

Ngày chàng đi, ta tiễn đến Thập Lý đình ngoài thành.

Gió xuân cuốn cát bụi, thổi đến mức ta không mở nổi mắt.

Chàng lên ngựa, rồi lại cúi người xuống, nhét vào tay ta một khối ngọc bội.

Đó là miếng dương chi bạch ngọc khắc hình liên đế song sinh, chạm vào thấy ấm.

“Ta đặt ở Linh Lung các, hôm qua mới xong.” Chàng nói, “vốn định chờ sinh thần nàng mới tặng, nhưng chuyến này không biết ngày nào trở về, nàng cứ đeo trước đi.”

Ta cúi đầu nhìn khối ngọc, đường chạm tinh xảo, từng cánh hoa rõ ràng như thật.

Linh Lung các là ngọc phường danh tiếng nhất kinh thành, một khối ngọc như vậy, e là toàn bộ gia sản của chàng.

“Chàng lấy đâu ra bạc?” ta nhíu mày.

Tiến sĩ hàn môn, bổng lộc ít ỏi, lại phải phụng dưỡng lão mẫu, giao tế đồng liêu, ta vẫn lo chàng túng thiếu.

Chàng cười, đáy mắt ánh lên vẻ tinh quái:

“Ta chép sách cho Lâm Hàn Lâm suốt ba tháng.”

Tim ta chợt thắt lại.

Lâm Hàn Lâm nổi tiếng khó tính, người kiêu ngạo như chàng, vậy mà vì một khối ngọc bội lại cúi mình chép sách ba tháng trời.

“Ngốc tử.” ta khẽ nói.

Chàng nắm tay ta, lòng bàn tay có lớp chai mỏng do cầm bút mà thành.

“Tri Vi, đợi ta ổn định xong, sẽ đón nàng đến Lĩnh Nam. Nghe nói nơi ấy vải thiều rất ngọt, đến lúc đó ta ngày ngày hái cho nàng ăn.”

Vó ngựa tung bụi, bóng chàng dần khuất nơi cuối quan đạo.

Ta siết chặt ngọc bội, đứng trong đình rất lâu, mãi đến khi mặt trời ngả tây.

Đó là niệm tưởng dịu dàng nhất chàng để lại cho ta.

Hai tháng đầu sau khi chàng đi, thư gửi về rất đều.

Ba năm ngày lại có một phong, viết về phong tục Lĩnh Nam, viết chuyện nha môn vụn vặt, viết rằng chàng nhớ ta.

【Tri Vi: hôm nay Lĩnh Nam đổ mưa, nhớ nàng sợ lạnh, e rằng xuân ở kinh thành còn rét hơn.】

【Áo khoác màu ngó sen của nàng, nhớ lấy ra mặc.】

【Nếu chưa đủ ấm, sai nha hoàn đến Thụy Phúc Tường may thêm một chiếc, phải lót bông, chớ tiếc bạc.】

Thi Duyệt trêu ta:

“Cô gia xem tiểu thư như trẻ con mà quản.”

Ta ôm thư trong tay, lòng ngọt như mật.

04

Sang tháng thứ ba, thư thưa dần, nhưng mỗi phong đều dày.

Phong thư cuối tháng còn kèm theo một viên cuội nhẵn bóng.

Chàng viết nha môn bận rộn, chướng khí nặng, chàng từng bệnh một trận, nay đã khỏi hẳn, dặn ta chớ lo.

Cuối thư còn vẽ một con thỏ xiêu vẹo, bên cạnh chú thích: Lĩnh Nam nhiều kỳ thạch, viên này giống chăng?

Người nghiêm chỉnh như chàng, vậy mà lại vẽ thỏ.

Ta nhìn thư, cười đến rơi nước mắt.

Viên đá hình thỏ ấy được ta đặt bên gối, mỗi đêm ngủ đều xem như chàng ở cạnh.

Ta hồi thư, viết dài dòng chuyện vụn vặt nơi kinh thành.

Viết rằng cây hải đường trong viện đã nở hoa —— là do chính tay chàng trồng trước khi đi.

【Nếu chàng về vào mùa thu, chúng ta có thể cùng ăn quả.】

Ta giao thư cho tín sứ, lòng tràn đầy mong đợi hồi âm kế tiếp.

Nào hay giữa ta và chàng, đã không còn về sau nữa.

Hôm ấy ta vừa thức dậy trang điểm, nha hoàn thân cận của bà mẫu truyền lời, nói lão phu nhân đau đầu, gọi ta qua hầu bệnh.

Ta vội thay y phục, đến ngay, thậm chí chưa kịp dùng điểm tâm.

Bà mẫu nằm trên giường, sắc mặt quả thật không tốt.

Similar Posts

  • Mãi Mãi Là Một Lời Hận

    Năm thứ 3 yêu xa, tôi chuẩn bị cho Cố Ngôn Triệt một bất ngờ.

    Tôi mua một tấm vé tàu để đến gặp anh.

    Còn chuẩn bị thêm một bó hoa, định tổ chức sinh nhật cho anh.

    Nhưng khi cánh cửa mở ra, tôi lại phát hiện–

    Người vừa nãy còn dính lấy tôi qua điện thoại, nói rằng rất nhớ tôi, lúc này đang bị một cô gái khác ép xuống hôn.

    Cho đến khi tiếng hò reo vang lên và cô ta kéo anh đi, nét mặt của Cố Ngôn Triệt cũng không hề có chút kháng cự nào.

    Không ai phát hiện, ở góc phòng xa nhất, tôi đã đứng nhìn họ thật lâu.

    Khi điện thoại Cố Ngôn Triệt gọi đến, tôi đang xách bánh kem đứng trước cửa nhà anh.

    Trên người là bộ đồ tôi mượn tạm của anh giao hàng, kéo thấp vành nón xuống, đầu dây bên kia, giọng nói của anh rõ ràng đến bất ngờ.

    “Bảo bối, quà anh nhận được rồi, anh thích lắm.”

    Lời vừa dứt, xung quanh liền vang lên một loạt tiếng trêu chọc, một đám người bắt chước theo giọng anh.

    Ba năm yêu xa, để tôi có cảm giác an toàn, anh đi đâu cũng nói mình đã có bạn gái.

    Bạn bè của anh ai cũng biết tôi, khi anh trò chuyện cùng tôi hay đổi ảnh đôi cũng chẳng hề giấu giếm.

    Bị tiếng “bảo bối” ngọt ngào ấy làm tai đỏ bừng, tôi siết chặt túi bánh kem, tim đập loạn đến tận cổ.

    Mấy hôm trước, tôi bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo.

    Tôi mua vé tàu, mang theo hoa, muốn cho anh một bất ngờ, cùng anh trải qua một sinh nhật thật đáng nhớ.

    Cúp máy, khóe môi tôi cong lên, lấy chìa khóa trong túi áo, cẩn thận tra vào ổ khóa.

  • Giao Sinh Mệnh Cho Kẻ Tàn Nhẫn

    Chỉ vì tôi khuyên cô thư ký của chồng nên thận trọng suy nghĩ chuyện giữ lại đứa bé, mà chồng tôi – Hạ Tư Thâm – đã xông vào bệnh viện, tát tôi một cái như trời giáng.

    Tôi tức đến phát run, lập tức trả lại anh ta một cái tát:

    “Em là vì nghĩ cho cô ta! Đứa bé trong bụng Giang Điềm Điềm là trẻ mắc hội chứng Down, anh muốn nó vừa sinh ra đã bị cả đời người chán ghét sao?!”

    Hạ Tư Thâm sững người ngay tại chỗ.

    Tối đó anh ta còn về nhà chuẩn bị nước ngâm chân để xin lỗi tôi:

    “Xin lỗi vợ, là anh quá xúc động.”

    Nhưng khi tôi tỉnh lại lần nữa, lại phát hiện mình bị trói trên trực thăng, bên dưới là rừng mưa nhiệt đới mênh mông vô tận.

    Chồng tôi ôm thư ký nhỏ của anh ta, nhàn nhã uống cà phê trong trực thăng.

    “Em không phải nói là vì nghĩ cho cô ấy sao? Điềm Điềm là cô nhi, cả đời này chỉ mong có một gia đình, có một đứa con.”

    “Đã vậy thì, em hãy diễn một màn ‘sinh tồn nơi hoang dã’ phiên bản thực tế giữa rừng mưa nhiệt đới đi! Khi nào làm Điềm Điềm vui vẻ rồi, em mới được rời khỏi đây!”

    Nhưng anh ta đâu biết, em gái đang sắp sinh của anh ấy có nguy cơ bị tắc ối, mà ca phẫu thuật ấy – cả thế giới chỉ có mình tôi làm được!

    Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Hạ Tư Thâm, run giọng nói:

    “Nếu anh dám động vào tôi, em gái mà anh yêu thương nhất sẽ chết đấy!”

  • 99 Lần Hẹn Ước

    Khi Kỷ Như Bạch mê mẩn với thí nghiệm giao thoa khe kép, đó cũng là lần thứ 99 anh bỏ lỡ lễ cưới của chúng tôi.

    Tôi không còn gào khóc, cũng không còn phát điên nữa.

    Chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông mặc blouse trắng, vội vã chạy đến.

    “Dữ liệu thí nghiệm có dao động, nên anh đến muộn.”

    Câu này, tôi đã nghe vô số lần.

    Tôi tưởng ít nhất anh sẽ nói một tiếng “xin lỗi”, nhưng Kỷ Như Bạch chỉ bình thản cúi xuống, cầm một nắm kẹo cưới.

    “Không có việc gì nữa thì anh đi trước đây, Niên Niên còn đợi anh dạy bù.”

    Tô Niên Niên là cô em sư muội của anh.

    Còn những buổi “dạy bù” ấy, chưa lần nào anh vắng mặt.

    Tôi quay lại, thấy cha mẹ đang khom lưng xin lỗi khách khứa thay anh.

    Một cơn mệt mỏi và chán chường dâng tràn toàn thân.

    Bất chợt tôi nhận ra — có lẽ, chú rể của hôm nay cũng chẳng nhất thiết phải là anh.

  • Chiếc Hộp Trấn Vận Nhà Họ Lạc

    Kiếp trước, lúc bà nội hấp hối đã trao cho tôi vật gia truyền duy nhất.

    Một chiếc hộp gỗ đen sì, bà nói thứ này có thể giữ bình an.

    Tôi liều mạng bảo vệ nó, không để người thím hai tham lam cướp mất.

    Nhưng vì thế mà thím hai ôm hận, đi khắp nơi tung tin đồn tôi nuốt riêng thỏi vàng, xúi giục cả nhà cô lập tôi.

    Cuối cùng tôi u uất mà c/ h/ ết, lúc c/ hế/ t trong tay vẫn nắm chặt cái hộp rách ấy.

    Nhưng họ đâu biết, trong hộp không phải báu vật, mà là tà vật dùng để trấn áp vận rủi của cả gia tộc.

    Ai giữ nó, người đó phải thay cả nhà gánh tai ương.

    Sống lại trở về trước giường bệnh của bà, thím hai đang lao tới cướp hộp.

    Tôi buông tay, giả vờ không nỡ mà hét lớn:

    “Thím hai, thím không được cướp! Đây là bà cho con!”

    Nhìn bộ mặt đắc ý của bà ta sau khi giành được chiếc hộp, tôi bật cười.

    Thím hai à, phú quý ngập trời này, thím nhớ đón cho chắc nhé.

  • Mẹ Tôi Và “mẹ Chúng Ta”

    Mẹ tôi nhập viện, tôi bị công ty gọi đi gấp.

    Tôi nhờ chồng mang cơm đến bệnh viện, anh ta không chịu.

    “Bà ấy là mẹ em, sao lại bắt tôi mang cơm?”

    Tôi năn nỉ mãi, anh ta mới miễn cưỡng đồng ý.

    Đến khi tôi quay lại bệnh viện, mới phát hiện anh ta chỉ gọi một suất cơm hộp, người thì chẳng hề xuất hiện.

    Mẹ tôi không thể tự ăn, đói đến mức suýt hạ đường huyết.

    Bà còn an ủi tôi đừng vì chuyện này mà cãi nhau với con rể, nói chắc là do anh ta quá bận.

    Một tuần sau, mẹ hồi phục xuất viện.

    Sợ làm phiền tôi, bà từ chối ở lại nhà tôi tĩnh dưỡng, lặng lẽ quay về quê một mình.

    Tối hôm đó, mẹ chồng nhập viện, chồng tôi lại ghé sát tai tôi nói:

    “Mẹ mình phải mổ, em xin nghỉ thêm một tuần để chăm bà nhé.”

    Tôi khẽ nhếch môi, cười lạnh.

    Mẹ tôi là “mẹ tôi”, mẹ anh thì là “mẹ chúng ta”.

    Đã phân biệt rõ ràng như vậy, thì tốt nhất là… phân rõ luôn cho xong.

  • Đội Trưởng Chuyên Gia Tháo B O M

    Là đội trưởng chuyên gia của đội phá b /om, tôi nhận lệnh tháo gỡ một quả b /om cảm ứng cực kỳ phức tạp.

    Vừa mới tiến vào khu cách ly, cánh cửa chì dày nặng lập tức sập xuống, màn hình đếm ngược đột nhiên tăng tốc.

    Nhận ra thiết bị mất kiểm soát, tôi lập tức rút bình xịt đông lạnh trong túi dụng cụ.

    Nhưng vừa xịt lên kíp n /ổ, một luồng khí nó /ng rực ập tới.

    Trong tai nghe vang lên tiếng cười đùa của vị hôn thê Lâm Uyển:

    “Chúng tôi đang livestream thử thách dồn ‘trụ cột’ của đội phá b /om vào đường cùng, xem anh có sợ đến mức tè ra quần không!”

    Đệ tử của tôi, Trương Dương, cũng hùa theo:

    “Sư phụ, diễn cái vẻ hoảng loạn cho anh em livestream xem với! Top 1 đang chờ đó!”

    Khoảnh khắc ấy, tôi lập tức hiểu — họ đang livestream trêu tôi.

    Th //u /ốc đông lạnh định dùng để phá b /om đã bị tráo thành gel gia nhiệt làm tăng tốc phản ứng!

    Tôi cố giữ bình tĩnh:

    “Đưa bình đông lạnh dự phòng vào ngay!”

    Giọng Lâm Uyển vang lên trong tai nghe, lơ đãng:

    “Ai da, Trương Dương khát coca lạnh nên lấy hết mấy bình dự phòng để ướp đồ uống rồi!”

    “Kỹ thuật anh giỏi mà, giữ tay cho chắc là được!”

    Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, tôi nhìn thẳng vào ống kính:

    “Cô thắng rồi, đội phá b /om của chúng tôi đúng là có nội gián, giờ có thể vào bắt người được rồi!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *