Em Dâu Đòi Chia Nhà, Tôi Ly Hôn

Em Dâu Đòi Chia Nhà, Tôi Ly Hôn

【Chương 1】

Ngày thứ hai sau đám cưới của em chồng, em dâu đề nghị chia gia tài.

Cô ta nhìn chằm chằm tôi nói: “Lý Phú Quý chia 200 ngàn, anh Lý Phú Cường chia 10 ngàn, đó là vì chị rẻ tiền, là chị tự nguyện.”

“Cho nên chị đừng hòng để bố mẹ chồng bù lại cho chị.”

Cô ta nói tiếp: “Bố mẹ chồng đã làm bảo mẫu cho mấy người suốt 15 năm, tiền lương 1,5 triệu thuộc tài sản chung của hai anh em.”

“Có phần của chúng tôi là 750 ngàn, số tiền này chị phải đưa cho tôi.”

Mẹ chồng nói một câu thật lòng:

“Mấy năm nay đều là con dâu cả chăm sóc chúng ta.”

Em dâu tức đến hét ầm lên, mắng mẹ chồng thiên vị, làm loạn đòi ly hôn.

Bố mẹ chồng sợ đến mức không dám hé răng.

Tôi nhìn về phía em chồng là người tôi nuôi lớn.

Tôi lớn hơn nó 16 tuổi, vẫn luôn coi nó như em ruột mà nuôi dưỡng.

Bố mẹ chồng sức khỏe không tốt, mấy năm nay vẫn luôn không đi làm.

Ngay cả tiền cưới, căn nhà của nó, cũng đều là do người chị dâu này bỏ ra!

Thế nhưng lúc này nó lại cúi đầu, im lặng không nói một lời.

Đến cả chồng tôi cũng nói với tôi: “Vợ à, nhà mình không thiếu chút tiền này, cho em dâu đi!”

Tôi lạnh cả lòng.

“Nhà này không cần chia nữa, tôi ly hôn.”

Ngay tại chỗ gọi cho môi giới: “Tôi có một căn nhà cưới muốn bán.”

……

1.

“Cô bị thần kinh à, dựa vào đâu mà bán nhà tôi!” Em dâu Vương Minh Châu kích động trợn tròn mắt, đứng bật dậy khỏi sô pha.

“Cô dám bán nhà tôi thử xem!”

Cô ta tức đến mức xông tới, bị Lý Phú Cường ngăn lại.

“Vợ à, em nói gì giận quá lời thế.” Lý Phú Cường cũng kéo tay tôi khuyên nhủ:

“Em dâu còn trẻ, vừa mới vào nhà, chúng ta cứ xem như thương em trai ruột của mình, được không?”

Trong lòng tôi bùng lên ngọn lửa, giật tay khỏi Lý Phú Cường:

“Anh thương cô ta trên giường, tôi không có ý kiến! Nhưng đừng kéo tôi vào.”

“Căn nhà tôi bán là nhà tôi mua! Tôi có tư cách bán!”

“Cô nói bậy gì thế!” Lý Phú Cường mặt đen lại, dùng sức kéo mạnh tay tôi.

“Đường Đan Đan! Tôi gọi cô một tiếng chị dâu là tôn trọng cô, cô nói có phải tiếng người không!” Mặt Vương Minh Châu đỏ bừng lên.

Cô ta kêu oan với Lý Phú Quý:

“Đây là cái gọi là chị dâu tốt trong miệng anh đấy!”

“Vừa kết hôn ngày đầu tiên đã tung tin đồn bẩn về tôi!!”

Lý Phú Quý vội vàng ôm lấy cô ta, thay cô ta bênh vực:

“Chị dâu, chị nói bậy bạ gì thế! Chị làm như vậy chẳng phải rõ ràng muốn cả nhà bất hòa sao!”

“Chị làm gì vậy, đối xử với vợ tôi như thế, chị dâu đừng phát điên nữa! Được không!”

Hắn cau mày đầy khó xử.

Cứ như tôi sắp ép chết hắn vậy.

Bố mẹ chồng cũng dùng giọng điệu khuyên nhủ mà trách tôi:

“Đan Đan, con là chị dâu, phải có dáng vẻ của chị dâu, không thể nói năng linh tinh như vậy được.”

“Minh Châu vừa mới vào cửa, con đã làm nhà cửa náo loạn thành thế này là không thích hợp.”

Tôi tức đến bật cười, không thể tin nổi, ngón tay chỉ ngược vào chính mình:

“Tôi làm loạn?”

“Chính là cô ta, tôi vừa đề nghị chia nhà, cô ta không chiếm được lợi, liền làm loạn đòi ly hôn! Dùng thủ đoạn bẩn thỉu để chiếm lợi.”

Vương Minh Châu ưỡn cổ lên cãi với tôi đầy lý lẽ:

“Chị kết hôn 15 năm, con 14 tuổi, chẳng phải đều do bố mẹ chồng giúp chị nuôi lớn hay sao!”

“Nếu bố mẹ chồng không giúp cô trông con, cô chắc chắn phải thuê người giúp việc. Tôi tính mười lăm năm theo giá 1,5 triệu tệ, thế đã là giá người thân rồi!”

“Làm người phải nói đạo lý, nếu bố mẹ chồng ra ngoài làm giúp việc, tiền kiếm được chắc chắn không chỉ có 1,5 triệu tệ!”

“Tôi chỉ lấy một nửa thôi, tôi có sai sao!”

Cô ta càng nói càng hăng

Lý Phú Cường vội vàng bước tới dỗ dành cô ta:

“Em dâu em không sai, đừng khóc nữa.”

“Hôm nay chị dâu em tâm trạng không tốt, em đừng chấp nhặt với cô ấy.”

“Đi nào, anh mời mọi người ăn hải sâm bào ngư, coi như thay vợ anh xin lỗi.”

“Cho anh chút mặt mũi, đừng chấp nhặt với chị dâu em nữa.”

Vương Minh Châu không lên tiếng, trông cứ như một nạn nhân.

Lý Phú Cường gọi cả nhà ra ngoài ăn hải sâm bào ngư.

2.

Chỉ duy nhất không gọi tôi, là người vợ này.

Mà lại nói với tôi: “Anh biết em không muốn đi, vậy em cứ ở nhà bình tĩnh lại đi.”

Chữ “nhà” ấy, như một cây kim châm thẳng vào tim tôi.

Mười lăm năm chân thành trả giá, đổi lại chỉ là sự khinh miệt của một lũ vong ân bội nghĩa.

Tôi không biết Lý Phú Quý có biết hay không, mấy năm nay là tôi nuôi lớn hắn.

Cũng không biết hắn có biết hay không, lễ hỏi và nhà tân hôn của hắn đều là do người chị dâu này bỏ tiền ra mua.

Nhưng người nhà họ Lý ai nấy đều rõ mồn một.

Người chị dâu như tôi, đã trở thành trụ cột của cái nhà nát này.

Sau khi kết hôn được ba tháng, cha chồng bị bệnh chân, thường xuyên đau thắt lưng.

Không thể tiếp tục đi làm, ông ta bèn nghỉ việc ở nhà dưỡng bệnh.

Năm đó em chồng mới bảy tuổi, vừa vào lớp một.

Bà mẹ chồng không biết chữ, lúc đầu bảo tôi ở nhà cùng Lý Phú Cường chuẩn bị mang thai và trông em chồng.

Bà ta đi tìm một việc rửa bát, chưa được ba ngày đã cãi nhau với đồng nghiệp.

Lỡ tay đẩy người ta bị thương, chẳng kiếm được đồng nào còn phải bồi thường năm nghìn tệ tiền viện phí.

Tiền viện phí đó cũng là do tôi bồi thường.

Từ đó về sau bà ta không tìm việc nữa.

Chỉ ở nhà chăm cha chồng và con trai bà ta.

Tôi và Lý Phú Cường ra ngoài đi làm.

Mỗi tháng đều đặn đưa cho bà mẹ chồng năm nghìn tệ tiền sinh hoạt, coi như chi tiêu cả nhà.

Thậm chí bài tập của em chồng cũng là do tôi kèm cặp.

Mấy năm qua, tiền thuốc men của cha chồng, dày cộm một xấp cũng là do tôi trả.

Lương của Lý Phú Cường suốt mấy năm nay vẫn chẳng tăng được bao nhiêu, từ bốn nghìn tăng lên sáu nghìn rưỡi, rồi không tăng nữa.

Mà năm thứ hai sau khi kết hôn, tôi đã đổi nghề làm kinh doanh, tháng nào cũng đứng đầu doanh số.

Tiền lương của hắn căn bản không thể nuôi nổi một đại gia đình như thế.

Em chồng học hành kém, từ nhỏ đến lớn tiền học thêm.

Thậm chí học phí đại học cũng đều là do người chị dâu này bỏ ra.

Vừa tốt nghiệp đại học xong, hắn đã muốn kết hôn với Vương Minh Châu.

cha chồng mẹ chồng không lấy đâu ra tiền lễ hỏi, ngày nào cũng sầu đến chết đi sống lại.

Trước mặt tôi họ đã khóc không biết bao nhiêu lần.

Tôi coi em chồng như em ruột, còn bỏ toàn bộ tiền mua cho hắn một căn hộ hai phòng ngủ, lại thêm hai trăm nghìn tệ tiền lễ hỏi.

Mấy năm nay bà mẹ chồng đúng là có giúp tôi trông con.

Nhưng sự trả giá của tôi cho cái nhà này, từ lâu đã đủ để bù lại ơn bà ấy giúp tôi trông con.

Tôi cứ nghĩ họ sẽ nhớ ơn tôi.

Không ngờ vừa có con dâu mới vào cửa, đuôi của cả nhà vong ân bội nghĩa lập tức lộ ra.

Nhìn căn nhà đã ở suốt năm năm này, nơi đầy hơi thở khói lửa nhân gian.

Mấy chữ “Tân cư nhập gia” dán trên cửa sổ vẫn còn rõ ràng.

Năm năm trước, tôi mua đứt căn nhà này.

Cả nhà mới từ căn hai phòng ngủ chật chội, cũ nát trong khu nhà ổ chuột chuyển đến căn hộ rộng rãi này.

Bây giờ họ không xứng ở trong căn nhà tốt như thế này nữa.

Họ chỉ xứng ở trong căn nhà nát ở khu nhà ổ chuột thôi!

Tôi rút điện thoại ra, nhắn cho môi giới:

“Tôi còn một căn hộ thông tầng rộng cũng muốn bán.”

Vừa gửi xong tin nhắn, phía trên màn hình điện thoại liền bật ra một tin nhắn báo từ ngân hàng.

Similar Posts

  • KHÔNG NGOAN

    Năm thứ tư ở bên Phó Cảnh Sâm.

    Anh bắt đầu chán ghét sự nhàm chán và đơn điệu của tôi.

    Bị mê hoặc bởi cô gái trẻ trung táo bạo, đắm chìm không lối thoát.

    Thế mà lại nói với bạn bè:

    “Chỉ là nếm thử chút hương vị mới thôi mà.”

    “Lấy vợ tất nhiên vẫn phải chọn kiểu ngoan ngoãn như Thẩm Từ.”

    Lễ cưới cận kề, ai nấy đều khuyên tôi nên biết điều, đừng làm lớn chuyện.

    Người phóng túng nhất trong vòng tròn bạn bè – Trần Tự – lại chặn tôi lại:

    “Gái ngoan à, dám nổi loạn một lần không?”

    Ba ngày sau, trong lễ cưới, Phó Cảnh Sâm nhìn thấy dấu hôn trên cổ tôi, tức đến mức cầm hoa cũng run tay.

    Tôi cười nhạt:

    “Chỉ là nếm thử chút hương vị mới thôi, anh nổi giận làm gì?”

    “Cơ mà… nếm qua mới biết, anh đúng là nhàm chán thật, không bằng người ta chơi bạo đâu.”

  • Thời Gian Trong Tay Tôi

    Mẹ mua một cân tôm sú, lột sạch vỏ, xếp gọn trên đĩa đưa cho em trai.

    Bà bảo, thằng bé đang tuổi lớn, cần được bồi bổ.

    Còn tôi là chị, ăn vài cái đầu tôm để bổ sung canxi là đủ rồi.

    Bữa cơm hôm ấy, tôi không cẩn thận làm đổ bát cơm của em.

    Không cần nói nhiều, mẹ vung tay tát thẳng vào mặt tôi.

    Rồi xô tôi ra ngoài hành lang tối om.

    Đèn cảm ứng hỏng.

    Hành lang dài đặc mùi ẩm mốc, đen đặc như mực.

    Tôi ngồi co ro ở góc tường, nghe tiếng cười khúc khích của em trai vọng ra từ trong nhà – nó đang xem hoạt hình.

    Bất ngờ, có một thân người lăn từ cầu thang tầng trên xuống, đổ vật ngay trước mặt tôi.

    Đó là một người đàn ông mặc vest.

    Bụng anh ta bê bết máu.

    Chỉ cần liếc nhìn cũng biết: sống chết mong manh.

    Người đó níu lấy cổ chân tôi, bàn tay run bần bật.

    Giọng anh ta khàn đặc:

    “Nhóc… gọi 120 giúp chú… Đồng hồ này cho cháu, đem bán được một căn nhà.”

    Tôi không động đậy.

    Mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ đẫm máu trong tay người sắp chết.

    Rồi tôi lên tiếng:

    “Cháu không cần nhà. Chỉ cần chú cứu cháu.”

    Anh ta nhíu mày:

    “Cháu nói gì?”

    Tôi ngồi thụp xuống, ánh nhìn ngang tầm mắt với anh.

    “Cháu nói, đưa cháu đi.”

    “Cháu không cần ăn tôm, không cần lột vỏ. Ngủ dưới đất cũng được. Cháu biết giặt quần áo, không phiền hà đâu.”

    “Chỉ cần… đừng để cháu quay về cái nhà đó.”

    Tôi chỉ tay về phía khe cửa nhà mình – ánh đèn vàng len lỏi hắt ra, ấm áp, tử tế.

    Bên trong, tiếng mẹ đang cưng nựng em trai ăn thêm miếng nữa.

    Người đàn ông khựng lại.

    Rồi ho rũ rượi, máu bật ra từng cơn theo từng đợt gắng gượng.

    “Được.”

    Một chữ phát ra giữa hàm răng nghiến chặt.

    Anh ta nhét đồng hồ vào tay tôi.

    “Nếu tôi còn sống… tôi sẽ đưa cháu đi.”

     

  • Trò Chơi Lòng Tin

    Nửa đêm, bạn trai tôi lén dậy, rón rén bước vào phòng của cô bạn thân ở phòng bên.

    Tôi từ từ mở mắt, bước vào phòng tắm.

    Ấn nhẹ vào một công tắc, chiếc gương lớn trên tường lập tức biến thành gương hai chiều.

    Phía sau tấm gương ấy, chính là căn phòng bên cạnh.

  • Đời Này, Ta Chỉ Sống Cho Ta

    Kiếp trước, để tránh rơi vào tay đám thổ phỉ hung tàn, đích tỷ đã không chút do dự vận dụng bí pháp gia tộc, hoán đổi dung mạo giữa nàng và ta.

    Từ đích nữ cao quý, nàng biến thành thứ nữ trên danh nghĩa, nhưng lại là tiểu thư duy nhất của phủ Bá Ân Hầu, được phụ mẫu nâng niu che chở, yêu chiều như châu như ngọc.
     Còn ta, thay nàng mang gương mặt ấy, bị bắt vào sào huyệt thổ phỉ, ngày đêm sống không bằng chết, chịu đủ mọi nhục nhã, dày vò.

    Nhiều năm sau, Thái tử dẫn binh tiêu diệt đám thổ phỉ, chẳng những cứu ta thoát khỏi địa ngục trần gian, mà còn vừa gặp đã sinh lòng ái mộ.

    Thế nhưng đích tỷ lại một lần nữa thi triển bí pháp, đổi lại dung mạo, rồi ngang nhiên vu oan rằng chính ta đã cấu kết, dẫn thổ phỉ tới phủ.

    Quan binh phụng mệnh lục soát khuê phòng của ta, quả nhiên tìm thấy thư tín qua lại với thủ lĩnh thổ phỉ.

    Thái tử lôi đình đại nộ, hạ lệnh áp giải ta vào đại lao, xử lăng trì cho đến chết.

    Phụ mẫu nhìn ta bằng ánh mắt oán hận thấu xương, từ đầu đến cuối chẳng một lời cầu xin.

    Trùng sinh trở lại kiếp này, ta vốn định nhân lúc thổ phỉ còn chưa xuất hiện mà lặng lẽ trốn đi.
     Không ngờ lại bị đích tỷ phát giác, nàng cưỡng ép ta đổi dung mạo thêm một lần nữa.

    Nàng khoác lên gương mặt của ta, ánh mắt ngạo nghễ, khóe môi cong lên đầy đắc ý, cười lạnh nói:

    “Cho dù ngươi sống lại thêm bao nhiêu lần, cũng chỉ xứng làm đá kê chân cho ta mà thôi!”

    Nhìn ánh mắt khinh miệt ấy, ta lặng lẽ cúi đầu, đè nén niềm hả hê đang âm thầm dâng lên trong tim.

    Đích tỷ à…
     Kiếp này, ta chỉ mong ngươi đừng hối hận.

  • Sau khi chia tay lại rơi vào mối tình cuồng nhiệt

    Ngày đầu huấn luyện quân sự ở đại học, bạn trai cũ nhà giàu của tôi vì muốn quay lại với tôi mà cho dựng một chiếc dù khinh khí cầu khổng lồ trên không, lúc nào cũng che nắng cho tôi.

    Tôi lười chẳng buồn để ý đến anh ta.

    Buổi tối, khi Thẩm Hà tự giới thiệu bản thân, cô ta vừa ngượng ngùng vừa e thẹn nói:

    “Xin lỗi mọi người, bạn trai em dùng dù khinh khí cầu làm phiền mọi người rồi.”

    Cô ta xinh đẹp, thuần khiết, lập tức trở thành bạch phú mỹ – hoa khôi của lớp.

    Bố tôi là hiệu trưởng một trường danh tiếng, mẹ tôi là vận động viên vô địch Olympic, cậu tôi là ảnh đế, anh trai là nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới. Từ nhỏ tôi đã sống dưới ánh đèn sân khấu, chỉ muốn sống kín tiếng.

    Vì vậy, tôi không vạch trần Thẩm Hà.

    Cô ta thuê người đăng bài bôi nhọ tôi, ám chỉ tôi dựa quan hệ để vào trường, liên tục giẫm đạp lên ranh giới chịu đựng của tôi.

    Tôi tức đến bật cười, nhắn tin cho Tạ Thừa:

    “Không được làm dù khinh khí cầu nữa!”

    “Khê Khê, cuối cùng em cũng chịu trả lời anh rồi!”

    Tạ Thừa vui mừng ra mặt, miệng đầy đồng ý.

    Sáng sớm hôm sau, tôi hỏi Thẩm Hà:

    “Thẩm Hà, hôm nay bạn trai cậu còn làm dù khinh khí cầu không?”

    Thẩm Hà e thẹn cười:

    “Tất nhiên là có.”

  • Đóa Hoa Không Ai Bắt

    Trong nghi thức ném bó hoa cưới, em gái nuôi cố tình để ba phù rể đứng phía sau, nói là muốn giúp tôi chọn chồng mới.

    “Chị à, em biết chị buồn khi em và anh Hoài Sơ kết hôn, nhưng không sao đâu, mấy người bạn của anh ấy chẳng phải cũng lớn lên cùng chị sao?”

    “Coi như bù đắp, để em chọn giúp chị một người nhé, được không?”

    Bó hoa bay lên, ba phù rể đồng loạt nghiêng người tránh né, mặt mày đầy vẻ ghê tởm.

    Cả hội trường bật cười, chế giễu tôi đến dâng tận cửa mà vẫn chẳng ai thèm.

    Nhưng lần này, tôi không còn như kiếp trước, vì không chịu nổi nhục mà tức giận chỉ đại một người, ép anh ta cưới tôi.

    Để rồi chết trong tay chính bọn họ.

    Kiếp này, người tôi muốn chọn, vốn dĩ chưa từng là ai trong số họ.

    Mà là người đàn ông đang cúi xuống nhặt bó hoa rơi bên cạnh xe lăn, rồi chống chân đứng dậy, bước đến cạnh tôi — vị hôn phu được sắp đặt từ trước.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *