Bị Mắng Ba Ngày Chỉ Vì Giành Mộ T Bao Lì Xì

Bị Mắng Ba Ngày Chỉ Vì Giành Mộ T Bao Lì Xì

Vì giành một bao lì xì một đồng bảy, tôi bị mắng suốt ba ngày.

Ghi chú bao lì xì trong nhóm là “Dành riêng cho khách hàng mới”, tôi không nhìn rõ đã bấm vào.

Ngay giây sau, chủ tiệm @ tôi rồi xả một tràng: “Mù à? Cướp lì xì khách hàng mới?”

Tôi gửi tin nhắn giải thích ra ngoài, lập tức hiện dấu chấm than đỏ — bị đá khỏi nhóm rồi.

Hai phút sau, bạn thân gửi ảnh chụp màn hình: “Chủ tiệm này phát điên rồi à?”

Trong ảnh chụp, chủ tiệm đăng ảnh đại diện của tôi trong nhóm: “Người này có bệnh à, ở chỗ tôi mua mấy lần đã tưởng mình là tổ tông rồi, ngay cả bao lì xì khách hàng mới cũng giành, thật không biết xấu hổ.”

Trong nhóm lập tức có cả đám phụ họa theo.

Tôi mở lịch sử đơn hàng ra xem.

Cả năm ngoái, tổng chi tiêu là bốn nghìn ba trăm.

Tôi tức đến bật cười.

Tôi gọi một cuộc điện thoại.

“Alô, bố à. Tiệm bánh ngọt ở tầng một trung tâm thương mại nhà mình, tháng sau đừng gia hạn thuê nữa.”

Mười một giờ đêm, bạn thân Tiểu Lộc gửi đến một tin nhắn thoại, giọng đến cả âm sắc cũng vỡ ra: “Nhanh xem vòng bạn bè! Cái bà bán bánh kem phát điên rồi!”

Ảnh chụp màn hình cho thấy chủ tiệm lại đăng ảnh đại diện của tôi.

Dòng đầu tiên: “Hôm nay gặp phải một kẻ kỳ quặc, một đồng bảy cũng muốn giành, sống không nổi hả?”

Dòng thứ hai: “Đói điên rồi à? Còn giả làm khách quen, không biết xấu hổ.”

Dòng thứ ba: “Nghe nói cô ta đã tiêu ở chỗ tôi bốn nghìn ba? Buồn cười chết mất, bốn nghìn ba thì đáng gì, trong tiệm tôi người nạp năm nghìn còn đầy ra.”

Khu vực bình luận cũng rối rít phụ họa: “Đúng thế, bốn nghìn ba thì ghê gớm gì?”

Tôi nhìn vào bình luận ấy, sững người.

Bốn nghìn ba.

Cô ta còn đăng luôn số tiền tôi đã chi tiêu.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình, nhớ lại lần đầu tiên bước vào tiệm đó một năm trước.

Tháng ba năm ngoái, tiệm ấy vừa khai trương, nằm ở một góc khuất nhất trong trung tâm thương mại, biển hiệu nhỏ xíu, nhìn có hơi tằn tiện.

Trong tiệm chỉ có mình cô ta, đang cúi đầu lau quầy. Nghe thấy tiếng cửa mở, cô ta ngẩng đầu lên, mắt hơi đỏ, giống như vừa khóc xong.

Tôi chọn một miếng tiramisu.

Lúc cô ta đóng gói, cô ta khẽ nói: “Cô là vị khách đầu tiên hôm nay.”

Tôi ngẩn ra một chút.

Cô ta cười khổ: “Buôn bán không được tốt lắm, vị trí lại quá khuất.”

Đêm đó, tôi đăng một bài lên vòng bạn bè để giới thiệu tiệm này.

Ngày hôm sau, mấy người bạn hỏi địa chỉ.

Sau đó tôi lại đi vài lần nữa, trong tiệm dần dần có khách hơn.

Có một lần cô ta đột nhiên hạ giọng nói: “Cảm ơn cô nhé.”

Tôi có hơi ngượng: “Không sao, ngon thì tôi mới đăng mà.”

Cô ta gật đầu, rồi nói một câu: “Tôi một mình nuôi con, nếu không phải việc buôn bán khá lên, thật sự chẳng biết phải làm sao.”

Sau đó tôi bảo bộ phận hành chính của công ty đặt luôn tiệc trà chiều ở chỗ cô ta.

Cứ thế ăn suốt một năm, bốn nghìn ba trăm.

Bây giờ cô ta mắng tôi không biết xấu hổ, bình luận thì nói “bốn nghìn ba thì đáng gì”.

Tôi tiếp tục kéo xuống.

Kéo đến một bài đăng trên vòng bạn bè ba ngày trước của cô ta.

Ảnh kèm là con trai cô ta, một cậu bé bảy, tám tuổi, dòng chữ: “Hôm nay con trai thi được hạng nhất, vui quá. Mẹ đơn thân không dễ dàng gì, nhìn thấy con là thấy tất cả đều đáng giá.”

Có hơn một trăm lượt thích.

Tôi nhìn bức ảnh này rất lâu.

Điện thoại lại sáng lên.

Tiểu Lộc: “Cô ta còn đang đăng nữa! Bài thứ tư rồi!”

Ảnh chụp màn hình là một bài mới.

Nội dung: “Vừa rồi có người nhắn riêng cho tôi, nói người này cũng đáng thương, bảo tôi bỏ qua. Đáng thương cái gì chứ? Mới tiêu bốn nghìn ba đã thấy mình là ông lớn rồi à?”

Trong khu bình luận có người hỏi: “Cô ta nhắn riêng cho chị à?”

Chủ tiệm trả lời: “Tôi chặn rồi, lười để ý.”

Tôi nhìn dòng này, bỗng nhiên bật cười.

Tôi chưa từng nhắn riêng cho cô ta. Một tin cũng không có.

Nhưng cô ta đã bắt đầu tự thêm mắm dặm muối cho mình rồi.

Sáng hôm sau, bài thứ năm.

Nội dung: “Nghe nói trước đây người này còn từng giúp tôi đăng lên vòng bạn bè? Cười chết mất, giúp tôi đăng mấy lần thì tưởng mình là ân nhân chắc? Chuyện đôi bên cùng có lợi mà bày đặt làm thánh mẫu.”

Khu bình luận: “Cô ta từng giúp chị đăng lên vòng bạn bè à?”

Chủ tiệm trả lời: “Đúng vậy, chuyện năm ngoái thôi, chắc là muốn tôi nhớ ơn cô ta chứ gì.”

Tôi nhìn dòng này, chợt nhớ đến buổi chiều năm ngoái.

Cô ta nói “Cảm ơn cô”, còn tôi nói “Ngon thì tôi mới đăng”.

Hóa ra trong mắt cô ta, đó là “muốn tôi nhớ ơn”.

Hóa ra khoản tiêu bốn nghìn ba, khách tôi kéo cho cô ta, trà chiều công ty đặt cố định ở chỗ cô ta — tất cả đều là “làm bộ thánh mẫu”.

Tôi xuống giường, ra ngoài.

Bốn mươi phút sau, tôi đứng trước cửa Mạn Điềm Thủ Tác.

Đẩy cửa bước vào, chuông gió khẽ vang một tiếng.

Cô ta ngẩng đầu lên, thấy tôi thì cười: “Ơ, tới rồi à?”

Tôi đứng ở cửa: “Xóa vòng bạn bè của cô đi.”

Cô ta tựa vào quầy: “Dựa vào đâu?”

“Cô chửi tôi.”

“Đúng vậy, tôi chửi chính là cô.” Cô ta cười một tiếng, “Sao nào?”

“Cô biết năm ngoái tôi từng giúp cô đăng lên vòng bạn bè không?”

“Biết chứ. Thì sao?”

“Cô biết tôi bảo công ty đặt trà chiều cố định ở chỗ cô không?”

“Biết chứ.” Cô ta cười càng tươi hơn, “Thế nên sao? Tôi phải quỳ xuống cảm ơn cô à?”

Tôi im lặng vài giây: “Bốn nghìn ba.”

“Bốn nghìn ba?” Cô ta che miệng cười ngả nghiêng, “Bốn nghìn ba mà cũng dám tới đấu với tôi? Cô biết nhà tôi có bao nhiêu người nạp hội viên năm nghìn không?”

Cười xong, cô ta bước lên một bước, ghé sát lại tôi.

“Còn nữa, cô biết trung tâm thương mại này là của nhà ai không? Họ hàng nhà tôi đấy. Nhiều năm như vậy tiền thuê đều không tăng, biết tại sao không?”

“Phía sau tôi có người đấy!”

Cô ta khoanh tay, lùi lại một bước.

“Bốn nghìn ba? Bốn nghìn ba thì đáng là cái thá gì.”

Tôi nhìn mặt cô ta, nhìn ba giây.

Rồi xoay người đẩy cửa đi ra.

Chuông gió lại vang lên một tiếng.

Sau lưng truyền đến giọng cô ta: “Không ăn nổi thì đừng ăn, chậc, nghèo mà cứ giả sang.”

Rời khỏi tiệm, tôi đi dạo quanh trung tâm thương mại một lát.

Đi tới trước một tiệm xổ số, tôi nghe thấy bên trong có người đang nói chuyện.

Một người đàn ông ngoài năm mươi thấy tôi thì khựng lại: “Cô gái, có phải cô vừa từ tiệm bánh kia đi ra không?”

Ông ấy thở dài, đi ra từ sau quầy.

“Chủ tiệm đó, có phải lại cãi nhau với người ta nữa rồi không?”

Tôi khựng lại: “Sao bác biết?”

“Cả trung tâm thương mại này ai mà không biết cô ta. Ngày nào cũng khoe dìa chủ nhà là họ hàng nhà mình, ai nói không lọt tai với cô ta hai câu là cãi. Chúng tôi mấy chủ quán lâu năm nghe là chỉ muốn cười.”

Ông ấy chỉ ra ngoài cửa: “Biết vì sao vị trí nhà cô ta tốt không? Trước đó tiệm kia đóng cửa, cô ta vừa hay tới hỏi thuê thì cho thuê luôn. Có liên quan quái gì đến chủ nhà đâu.”

Tôi nghe xong, không nói gì.

Ông ấy hạ thấp giọng: “Tháng trước, cô ta còn chạy sang tiệm bánh nhỏ bên cạnh làm loạn, nói người ta giành khách của cô ta, bảo người ta cút đi. Cô bé ở tiệm đó khóc mấy ngày liền.”

Tôi nhớ lại tiệm nhỏ đó. Mở từ nửa năm trước, chủ tiệm là một cô gái trẻ, ít nói, lần nào cũng mỉm cười đưa bánh cho khách.

“Chủ nhà biết chuyện này không?”

Similar Posts

  • Vợ Tôi Là Người Cứng Cỏi Nhất

    Chồng tôi rất giàu, nhưng tôi không yêu anh.

    Hồi đại học, anh từng vì theo đuổi bạn cùng phòng của tôi – Giang Tư Trúc – mà dốc hết mọi cách.

    Quà xa xỉ hết món này đến món khác, thậm chí còn từng đứng dưới ký túc xá nữ, rầm rộ tặng 9.000 bông hồng.

    Cả ký túc xá chúng tôi đều được hưởng lây, ai cũng ôm một bó hoa lớn về phòng như vừa chuyển cả vườn hoa lên.

    Chỉ có Giang Tư Trúc vẫn lạnh nhạt, còn thẳng thừng cảnh cáo Phí Luật không được đến tìm cô nữa.

    “Anh ta vừa giàu vừa không xấu, cậu thật sự không cần sao?”

    Tôi đang đắp mặt nạ, rốt cuộc cũng hỏi ra điều thắc mắc bấy lâu.

    Rõ ràng sở hữu gương mặt xinh đẹp như vậy, thế mà ngày ngày cô lại đi theo một đàn anh vừa học vừa làm thêm khắp nơi.

    “Không cần, loại đàn ông chín chắn khô khan thế này, nếu cậu muốn thì cứ đi mà theo.” Giang Tư Trúc khinh thường đáp.

    Tôi chống cằm, suy nghĩ chốc lát rồi gật đầu.

    “Được.

    Tôi theo.”

  • Chồng Con Gì Tôi Cũng Không Cần Nữa

    Ở quê chịu khổ sinh con nuôi cái suốt hai mươi năm, tôi cứ ngỡ cuối cùng cũng đã qua cơn hoạn nạn.

    Nào ngờ, vào ngày con trai thi đại học, chồng tôi sau khi biết mối tình đầu thuở thiếu thời qua đời, lại không chút do dự mà chọn cách tự tử theo.

    Chỉ để lại một bức thư tuyệt mệnh: 【Cả đời này, tôi chưa từng có được tình yêu thật sự.

    Nhã San, kiếp sau gặp lại.】

    Con trai đang chịu cú sốc lớn đã trút hết mọi trách nhiệm lên đầu tôi, đẩy tôi xuống giếng không một chút do dự.

    “Đều là tại mẹ! Nếu không có mẹ cản trở tình yêu của ba, ba sao có thể chết chứ?”

    “Từ nhỏ đến lớn mẹ chỉ biết bắt con học hành, chỉ có ba là thật lòng thấu hiểu con. Bây giờ ba mất rồi, con cũng không cần một người mẹ độc ác như mẹ nữa!”

    Trước khi chết, nhìn bức thư tuyệt mệnh bị ném trước mặt, tôi mới hiểu ra, thì ra người chồng mà tôi hết lòng yêu thương, từ đầu đến cuối chưa từng yêu tôi.

    Chỉ vì người trong lòng anh ta không muốn ở lại vùng quê khổ cực, nên anh ta mới chọn tôi – để người kia có thể dùng danh ngạch của tôi trở lại thành phố.

    Tình yêu ngày trước hóa ra chỉ là ảo ảnh thoáng qua.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về những năm tám mươi.

    Kiếp này, khi nhìn thấy danh sách người được trở lại thành phố, tôi không chần chừ mà ký tên.

    Tên đàn ông tồi và người phụ nữ rẻ rúng kia, lần này phải khóa chặt bọn họ lại!

  • Cô Giáo Trở Về Từ Bóng Tối

    Trong lúc coi thi kỳ thi đại học, tôi đột nhiên bị mù.

    Sau khi được đưa khẩn cấp đến bệnh viện, bác sĩ nói không tìm ra nguyên nhân gì.

    Vì bị mù, sự nghiệp làm giáo viên của tôi cũng chấm dứt từ đó.

    Do cuộc sống bức bách, tôi buộc phải học nghề massage dành cho người khiếm thị.

    Hôm đó, trong lúc làm việc, có hai vị khách đang trò chuyện.Đọc f.uI, tại v.ivutruyen2/.net để ủ.ng h.ộ t.ác g.iả !

    “Mấy năm trước cô giáo đó bị mù đúng lúc thật, nhân lúc cô ấy không nhìn thấy, tôi đã lén chép được đáp án một câu trắc nghiệm.”

    “Nhờ vậy mà tôi vượt điểm chuẩn đại học năm đó đúng hai điểm, đến giờ đã hơn hai mươi năm rồi, cũng không biết giờ cô ấy ra sao.”

    “Trường Nhất Trung, phòng thi số 28 năm 2025, đó là cả thanh xuân của tôi.”

    Người đàn ông bên cạnh khàn giọng nói: “Tôi biết rõ lý do vì sao cô ấy mù, hung thủ năm đó chính là người trong phòng thi.”

    Tôi nín thở lắng nghe cuộc trò chuyện của họ, nhưng sau vài phút im lặng, một con dao lạnh toát kề sát vào cổ tôi.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh về phòng thi của kỳ thi đại học cách đây hai mươi năm.

    Tôi nhìn quanh khắp phòng.

    Hình như… tôi đã xác định được hung thủ.

    Lúc này, tôi không thể tin nổi rằng mình đã thật sự trọng sinh trở lại phòng thi.

  • Chung Thân Nhưng Không Phải Là Địa Ngục

    Tầng trên nhà tôi, cứ đến đêm là lại vang lên tiếng cãi vã, ẩu đả và tiếng phụ nữ khóc nức nở.

    Thời gian không cố định, có lúc chỉ nửa tiếng, có lúc kéo dài gần cả đêm.

    Thế nhưng gần đây, những âm thanh ấy đột nhiên biến mất.

    Đúng lúc tôi nghĩ mình có thể yên tâm ngủ một giấc ngon lành thì cảnh sát gõ cửa nhà tôi.

    Họ nói chồng tôi chết ở căn hộ tầng trên, bây giờ tôi là nghi phạm, cần phối hợp điều tra.

    Họ bảo tôi nói chuyện, tôi há miệng, ra hiệu rằng mình đã không còn lưỡi từ lâu.

    Họ bảo tôi theo họ về đồn, tôi kéo tấm chăn phủ trên xe lăn ra, bên dưới là một chân đã teo cơ.

  • Tình Mẹ Vô Giá

    Trước ngày con gái lấy chồng, nó tìm đến tôi, vừa mở miệng đã nói muốn năm trăm vạn làm của hồi môn — gần mười tám tỷ đồng.

    “Mẹ, nhà anh ấy trọng thể diện lắm, của hồi môn ít thì con không ngẩng đầu lên nổi.”

    Trước mặt tôi là cuốn sổ chi tiêu dày cộp — nào là nhà tân hôn, trang trí nội thất, quà hồi lễ, từng con số khoanh đỏ chói mắt khiến tôi nhìn mà nhức nhối.

    Đằng sau đám cưới xa hoa lộng lẫy ấy, là tôi vét sạch tiền tiết kiệm cả đời, thậm chí còn phải vay thêm nợ.

    Trên sân khấu, con gái tôi cười rạng rỡ đọc lời thề nguyện.

    Dưới khán đài, mẹ chồng nó nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng ngọc sáng bóng trên tay, quay sang tôi cười nói:

    “Con gái bà thật hiếu thảo, cái vòng này không rẻ đâu nhé.”

    Tôi chỉ gượng cười, trong lòng lại thấy trống rỗng.

    Không ai biết, để có được ngày hôm đó, tôi đã bán cả căn hộ nhỏ mình đang ở, chỉ để đổi lấy chút “thể diện” cho nhà con gái.

  • Chồng Mua Nhà Cho Tình Nhân

    Phu nhân, tiên sinh nhờ cô ký một chữ.

    Thư ký Tiểu Lý kính cẩn đặt một xấp tài liệu trước mặt tôi, trang đầu tiên nổi bật bốn chữ to — “Thỏa thuận ly hôn”.

    Tôi đặt cây bút máy trị giá ba vạn xuống, ngẩng đầu nhìn người thư ký đã theo tôi suốt ba năm nay.

    “Cô chắc chắn là Tổng Giám đốc Trần bảo cô mang cái này đến?”

    Tiểu Lý gật đầu, ánh mắt có phần lảng tránh: “Vâng, tổng giám đốc nói chỉ cần cô xem là sẽ hiểu.”

    Tôi lật trang đầu tiên ra, suýt nữa bật cười khi nhìn thấy phần phân chia tài sản.

    Nhà — thuộc về Trần Thần. Tiền tiết kiệm — thuộc về Trần Thần.

    Cổ phần công ty — thuộc về Trần Thần.

    Còn tôi, người đã sống ba năm trong cuộc hôn nhân này, chỉ nhận được một chiếc xe và hai trăm ngàn tiền mặt.

    Thú vị thật.

    Tôi đóng tập văn kiện lại, bảo Tiểu Lý về nói với Trần Thần rằng tôi đồng ý ly hôn.

    Tiểu Lý ngẩn người, rõ ràng không ngờ tôi lại đồng ý dứt khoát như vậy.

    “Nhưng có một điều kiện.”

    Tôi cầm lại cây bút, khoanh tròn một chỗ ở trang cuối cùng: bắt buộc anh ta phải đích thân tới bàn bạc.

    “Tối nay tám giờ, vẫn là chỗ cũ.”

    Tiểu Lý vội vàng cầm lấy tập văn kiện rồi rời đi. Văn phòng chỉ còn lại một mình tôi.

    Tôi kéo ngăn tủ, lấy ra một phong bì da bò từ tầng dưới cùng.

    Bên trong là bản photo giấy đăng ký kết hôn.

    Chú rể — Trần Thần. Cô dâu — một người phụ nữ khác: Lý Nhã Tĩnh. Ngày kết hôn: 15 tháng 6, ba năm trước.

    Còn giấy kết hôn của tôi và Trần Thần, ghi ngày 18 tháng 6 cùng năm. Trễ hơn đúng ba ngày.

    Điều này có nghĩa gì, không cần nói cũng rõ.

    Tôi và Trần Thần quen nhau năm năm, kết hôn ba năm. Ba năm qua, anh ta đối xử với tôi rất tốt —

    Mỗi tháng chuyển tiền sinh hoạt đều đặn. Lễ tết không bao giờ quên quà.

    Thậm chí cả ngày “đèn đỏ” của tôi, anh ta cũng nhớ rất rõ.

    Chỉ có một điều: anh ta luôn rất bận.

    Bận đến mức cả tháng gặp nhau chưa được vài lần. Bận đến mức chưa từng ngủ lại nhà tôi một đêm.

    Bận đến mức không có thời gian đi tuần trăng mật.

    Tôi từng nghĩ đó là trạng thái bình thường của một người đàn ông sống vì sự nghiệp — cho đến tháng trước, khi tôi nhìn thấy bức ảnh anh ta thân mật với một người phụ nữ khác trong một nhà hàng sang trọng.

    Người phụ nữ đó đang mang thai.

    Trần Thần dịu dàng đỡ lấy cô ta, ánh mắt tràn ngập sự ôn nhu mà tôi chưa từng thấy trong suốt ba năm làm vợ anh ta.

    Bản điều tra từ thám tử tư rất chi tiết.

    Lý Nhã Tĩnh, 28 tuổi, tốt nghiệp đại học danh tiếng, hiện đang mang thai bảy tháng.

    Cô ta sống cùng Trần Thần trong một căn biệt thự tám triệu suốt ba năm qua.

    Còn tôi — người vợ hợp pháp, lại bị nhốt trong một căn hộ nhỏ trị giá một triệu rưỡi, giống như một nhân tình bị giấu kín trong nhà vàng.

    Điện thoại vang lên, là Trần Thần.

    “Sa Sa, nghe nói em đồng ý ly hôn rồi?” Giọng anh ta rõ ràng nhẹ nhõm thấy rõ.

    “Ừ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *