Xương Dại

Xương Dại

Lần nữa gặp lại Chu Dực.

Anh mặc bộ vest cắt may tinh xảo, trên cổ tay là chiếc đồng hồ xa xỉ.

Từng cử chỉ đều mang dáng vẻ cao cao tại thượng.

Nhưng trong ký ức của tôi, anh vĩnh viễn là chàng trai mặc bộ đồng phục đã bạc màu, mỗi sáng đều treo phần ăn nóng hổi lên tay nắm cửa nhà tôi.

Tám năm.

Tôi tìm anh suốt tám năm.

Tôi liều mạng chạy về phía trước, sống thành dáng vẻ xuất sắc nhất mà anh từng kỳ vọng.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ, ngày chúng tôi tái ngộ, anh đã đứng trên mây, còn tôi… ngay cả dũng khí bước đến trước mặt anh cũng không có.

Gặp lại Chu Dực trong hôn lễ của Nguyễn Toại là chuyện nằm ngoài dự liệu.

1

Tôi nhìn bóng dáng thẳng tắp trong bộ vest giữa đám đông, tiếng gọi “Chu tổng, Chu tổng” không ngớt khiến tôi chợt ngẩn người.

Tám năm không gặp, chàng thiếu niên xám xịt trong trí nhớ, giờ đã thành “Chu tổng” trong miệng người khác.

Còn tôi, vẫn chẳng dám lấy hết can đảm để đối diện anh.

Gió ngoài ban công có chút lạnh.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân, tôi hoảng hốt quay đầu.

Là Chu Dực.

Anh đứng không xa, áo khoác vắt trên tay, ống tay áo sơ mi trắng xắn lên tận khuỷu, lộ ra cánh tay rắn chắc.

Trên đó còn có hình xăm, thứ vốn chẳng hợp với thân phận hôm nay, nhưng lại từng là điểm tựa kiên cố nhất của tôi.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, không khí như đông cứng.

Rất lâu sau, giọng nói trầm thấp xen lẫn tiếng gió vang bên tai tôi:

“Anh về rồi, Chiêu Hòa.”

Mấy chữ ấy như chìa khóa, xoay mở cánh cửa ký ức.

Hình bóng người đàn ông áo mũ chỉnh tề trước mắt dần nhòe đi, chồng lên dáng vẻ thiếu niên mặc áo phông bạc màu năm ấy.

Thời gian như đảo ngược, thô bạo kéo tôi về mùa hè oi bức, ẩm ướt, đầy mùi rượu và tuyệt vọng ấy…

2

Cha tôi những năm trước từng lợi dụng kẽ hở mà phát được một món tiền lớn.

Nhưng rồi phong trào “quét sạch hắc ám, trừ bỏ cái ác” ập đến, sự nghiệp vừa chớm nở của ông bị bóp chết trong chốc lát.

Từ mây xanh rơi thẳng xuống bùn đen, chỉ sau một đêm.

Trong nhà, từng món đồ quý giá lần lượt biến mất.

Hộp trang sức của mẹ cũng dần dần trống rỗng.

Cha mang số tiền còn lại thử làm ăn đứng đắn vài lần.

Nhưng ông quen kiểu kiếm tiền nhanh, chẳng chịu nổi cái khổ của việc mưu sinh thật thà.

Kết cục, tất cả đều thua lỗ sạch sành sanh.

Tiếng cười trong nhà cũng biến mất từ đó, chỉ còn lại sự trầm lặng ngày càng nặng nề của cha và mùi thuốc lá đặc quánh.

Ông không còn là người cha từng cõng tôi lên cao khỏi mặt đất, mà biến thành con thú bị nhốt trong lồng, bồn chồn và hung bạo.

Rốt cuộc, ông tìm ra một lối thoát mới – cờ bạc.

Ban đầu, chỉ là chơi nhỏ.

Sau thành thức thâu đêm ngoài sòng.

Rồi những lần ông trở về, trên người phảng phất mùi rượu rẻ tiền hòa cùng khói thuốc nồng nặc.

Mùi ấy bén rễ trong ngôi nhà này.

Ông bắt đầu đập phá đồ đạc.

Trước là cốc, sau là ghế.

Rồi bàn tay vươn sang phía mẹ tôi.

Tôi sẽ không bao giờ quên lần đầu tiên.

Hôm đó, ông thua sạch đồng xu cuối cùng, say đến mê mệt.

Nửa đêm phá cửa bước vào nhà.

Mẹ chỉ nhẹ nhàng khuyên:

“Đừng uống nữa, hại sức khỏe…”

Nhưng đôi mắt đỏ ngầu kia như chẳng nghe thấy, miệng ông lẩm bẩm điên dại:

“Chỉ còn một chút nữa thôi… chỉ chút nữa là gỡ lại được rồi!”

Mẹ đỏ hoe mắt, tiến lên muốn đỡ ông.

Giây tiếp theo, một tiếng bạt tai giòn giã vang lên trong đêm.

Mẹ bị đánh lệch mặt, khóe môi rớm máu.

Tôi nấp sau cánh cửa phòng, run rẩy như lá rơi.

Cái tát đó không chỉ xé toạc hy vọng cuối cùng trên mặt mẹ, mà còn đánh nát hình bóng “người cha” trong lòng tôi.

Từ hôm đó, nhà chẳng khác nào địa ngục.

Nếu ông thắng bạc, sẽ mang về đống thịt nướng, bia rượu, căn nhà mịt mù khói.

Nếu thua, tiếng cãi vã, tiếng đồ đạc vỡ tan, trở thành nhạc nền đêm dài của tôi.

Những vết thương trên người mẹ, từ chỗ giấu giếm che đậy, đến lúc hoàn toàn trơ lì.

Đôi mắt bà dần nguội lạnh, tĩnh lặng như mặt hồ chết, không còn gợn sóng.

Tôi nhiều lần cầu xin:

“Chúng ta đi thôi, đi đâu cũng được…”

Nhưng bà chỉ xoa đầu tôi, dịu giọng lặp lại:

“Chiêu Hòa, chờ thêm một chút, rồi sẽ tốt lên thôi.”

Nhưng chúng tôi đều biết… sẽ không bao giờ.

Mùa đông năm ấy lạnh lẽo khác thường.

Đêm giao thừa, cha lại thua sạch, thậm chí còn nợ một khoản lớn ngoài sòng.

Ông về khi tôi và mẹ đang gói bánh chẻo.

Một cú đá làm lật cả bàn, bột trắng và nhân bánh vương vãi khắp sàn.

Ông túm tóc mẹ, lôi bà vào phòng.

Tiếng chửi rủa, tiếng đấm đá liên tục vang vọng.

Tôi lao tới ôm lấy chân ông, khóc lóc cầu xin.

Đổi lại chỉ là cú đá hung bạo, hất tôi đập mạnh vào tường.

Trước mắt tôi, cánh cửa khép lại phũ phàng.

Không biết bao lâu sau, tiếng động trong phòng mới dần im bặt.

Thế giới rơi vào tĩnh mịch chết chóc.

Cha biến mất.

Tôi run rẩy đẩy cửa vào.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu căn phòng sáng rỡ.

Mẹ mặc chiếc váy bà yêu thích nhất, lặng lẽ nằm trên giường, cổ tay phủ một chiếc khăn trắng… mà màu trắng ấy đã bị máu nhuộm đỏ rực.

Bên cạnh là chiếc vòng bạc cũ kỹ.

Đó là di vật cuối cùng mẹ để lại cho tôi.

Năm đó, tôi mười ba tuổi.

Mất đi mẹ, cũng hoàn toàn mất đi một mái nhà.

3

Sau khi mẹ ra đi, ngôi nhà từng một thời ấm áp này chỉ còn lại tôi và cha, cùng với đống nợ cờ bạc không bao giờ trả hết.

Ông không còn đập phá đồ đạc nữa, vì trong nhà chẳng còn thứ gì để mà đập.

Nhưng oán khí và bạo lực không có chỗ trút ra, tự nhiên lại đổ cả lên người tôi.

Ánh mắt ông lạnh băng, nhìn tôi chẳng khác nào ngắm nghía một món đồ có thể đem đi bán bất cứ lúc nào.

Rồi ông chìa tay ra:

“Tiền đâu?”

Tôi không có tiền.

Thứ duy nhất còn lại trên người, chính là chiếc vòng bạc cũ kỹ mẹ để lại.

Và để bảo vệ nó…

Tôi từng ăn những cái tát, bị xô đẩy đập đầu vào tường.

Trên người lúc nào cũng đầy vết bầm tím.

Tôi học cách im lặng, học cách nhẫn nhịn, học cách như con chim kinh sợ, tránh né mỗi lần ông ta đến gần.

Tôi cứ ngỡ, ngày tháng sẽ mãi chìm trong bóng tối không lối thoát.

Cho đến khi một trong hai chúng tôi – hoặc ông, hoặc tôi – bị bóng đêm nuốt chửng.

Năm mười bốn tuổi, tôi lần đầu có giao điểm với Chu Dực.

Trước đó, cái tên Chu Dực chỉ tồn tại trong những lời thì thầm của hàng xóm.

Anh hơn tôi bốn tuổi, là kẻ bất trị, chuyên đi cùng một đám côn đồ quậy phá.

Có lần chém nhau với bọn thu bảo kê, đâm người ta nhập viện.

Anh là loại “học sinh hư” mà thầy cô, cha mẹ đều cảnh báo: tuyệt đối đừng lại gần.

Hôm ấy, người cha nghiện rượu của tôi lại thua bạc.

Ông chặn tôi trong con hẻm nhỏ phía sau khu nhà – góc chết của camera.

Hẻm tối ẩm thấp, bốc mùi rác thối lên men lẫn với mùi rượu rẻ tiền.

“Đưa cái vòng đây!”

Ông ta mắt đỏ ngầu, túm chặt tay tôi.

“Nuôi mày lớn thế này rồi, tao lấy cái vòng thì đã sao?”

“Đây là của mẹ tôi!”

Tôi run rẩy ôm chặt lấy cổ tay.

“Mẹ mày?”

Ông ta cười gằn, dữ tợn.

“Nó chết rồi! Chết rồi!”

Một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi, tai ù đi.

Ông ta ép tôi vào bức tường đầy rêu xanh, cố gắng bẻ từng ngón tay tôi.

Tuyệt vọng như bóng tối đặc quánh trong con hẻm, quấn lấy tôi không khe hở.

Đúng lúc ấy, một giọng nói lười nhác vang lên từ đầu ngõ, xen chút khó chịu:

“Ê, bắt nạt con gái, có giỏi lắm không?”

Cả người tôi cứng đờ, ngay cả cha tôi cũng khựng lại.

Tôi sợ hãi quay đầu nhìn.

Một thiếu niên dựa nghiêng vào tường, bóng dáng bị đèn đường kéo dài.

Là Chu Dực.

“Mày là ai? Cút đi, bớt lo chuyện bao đồng!” cha tôi gào lên, khí thế chỉ còn là vỏ rỗng.

Chu Dực đứng thẳng dậy, chậm rãi tiến lại gần.

Ánh sáng mờ hắt lên gương mặt góc cạnh lạnh lùng, không biểu cảm, nhưng lại toát ra thứ áp lực khiến người ta nghẹt thở.

Anh bước tới trước mặt cha tôi, nhưng ánh mắt lại rơi trên gương mặt sưng đỏ của tôi.

Ngay giây ấy, lông mày anh nhíu chặt.

“Tao nhắc lại lần nữa…”- giọng anh khàn, thấp, như giấy ráp cọ vào tai, mang theo sự tàn nhẫn chẳng hợp với tuổi mười tám.

“Buông cô ấy ra.”

Ánh nhìn dữ tợn của anh khiến cha tôi thoáng run rẩy.

Nhưng men rượu tiếp thêm gan, ông ta vẫn cứng miệng:

“Tao dạy con tao, liên quan chó gì mày?”

Khóe môi Chu Dực cong lên, thản nhiên như cười nhạt.

Bất ngờ, anh chụp lấy cổ tay đang siết chặt tay tôi.

Ngay trước mặt tôi, dứt khoát bẻ quặt sang bên.

“Rắc!”

Tiếng xương gãy giòn rụm, hòa với tiếng thét như lợn bị chọc tiết.

Chu Dực buông ra, ném cha tôi sang một bên như quẳng rác.

Ông ta lăn lộn bò dậy, chật vật bỏ chạy, không dám để lại lấy một câu hăm dọa.

Chu Dực quay lại, bước về phía tôi.

Ánh đèn đường chiếu rõ gương mặt anh – vừa tuấn mỹ, vừa lạnh lùng xa cách.

Sống mũi cao, môi mỏng, mắt đơn mí nhưng đuôi mắt khẽ nhướng, trời sinh mang theo khí chất ngông nghênh bất cần.

Anh cúi nhìn bàn tay đỏ ửng vì bị bẻ cong, và chiếc vòng bạc tôi che chở đến tuyệt vọng.

Ngón tay anh khẽ chạm vào khóe môi tôi rướm máu.

“Này.” Anh mở miệng, giọng khàn khàn.

“Còn sống chứ?”

Tôi ngây người nhìn anh.

Quên cả đau, cũng quên cả khóc.

Similar Posts

  • Nữ Phụ Không Làm Nền Cho Ai Cả

    Khi đưa vé số cho Chu Văn Trung, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên một vài hàng chữ giống như hiệu ứng bình luận trực tiếp.

    [Nữ phụ đem tấm vé trúng thưởng 10.000 tệ đưa cho nam phụ rồi, nữ chính của chúng ta cuối cùng cũng có tiền học đại học.]

    [Còn phải cảm ơn nữ phụ độc ác đã nhường lại suất vào đại học nữa, nữ chính của chúng ta sắp bay cao rồi.]

    Tôi khựng lại một bước, siết chặt tấm vé số trong tay rồi xoay người bỏ đi.

  • Không Chia Cổ Phần? Vậy Trả Tiền

    Công ty của bố chồng hồi sinh từ cõi chết, ông ấy lựa chọn nghỉ hưu.

    Cổ phần công ty được chia làm bốn phần, ba cô con dâu mỗi người một phần, ông ấy tự giữ lại một phần.

    Duy chỉ có tôi là không có gì cả.

    “Công nghệ Trừng Minh của con làm lớn như thế, định giá hàng trăm triệu, chẳng thiếu chút cổ phần nhỏ này của Chấn Bang đâu.”

    Bố chồng nói một cách đầy lý lẽ. Tôi mỉm cười gật đầu, không nói lời nào.

    Tối hôm đó, tôi liên lạc ngay với luật sư riêng của mình.

    15 triệu tệ giúp Chấn Bang cải tử hoàn sinh kia là tiền mượn của tôi, đến tận bây giờ vẫn chưa trả.

    Giọng luật sư đầy vẻ thận trọng:

    “Bây giờ thu hồi khoản vay… dòng tiền của Chấn Bang sẽ đứt đoạn.

    Họ vừa mới vực dậy được, làm vậy có thể sẽ lấy mạng họ đấy.

    Dù sao họ cũng là người nhà của cô…”

    Tôi cười nhạt: “Người nhà? Họ cũng xứng sao!”

    Chiếc bàn tròn bằng gỗ hồng sắc, đèn chùm pha lê rực rỡ, phòng ăn của nhà cũ họ Thẩm chật kín người.

    Thẩm Quốc Đống ngồi ở ghế chủ vị, mặt mày hồng hào — cái vẻ hồng hào ấy là dùng 15 triệu tệ của tôi đốt ra, tôi rõ hơn ai hết.

    “Hôm nay gọi mọi người đến đây là vì ‘tam hỷ lâm môn’!”

    Bố chồng Thẩm Quốc Đống giơ ly rượu lên, giọng nói hào sảng như thể chưa từng trải qua cuộc khủng hoảng suýt phá sản mười tám tháng trước.

    Tôi ngồi bên cạnh chồng mình là Thẩm Tự, trên mặt treo nụ cười đoan trang đã luyện tập vô số lần.

  • Điểm Dừng Của Hạnh Phúc

    Trước cổng Cục Dân chính, anh tháo nhẫn cưới khỏi tay tôi:

    “A Nhu bị hôn phu bỏ rơi, anh phải đến giúp cô ấy giữ thể diện. Một tháng sau, chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ và đăng ký kết hôn cùng lúc.”

    Tôi bình thản nhìn anh đạp ga rời đi trong tích tắc.

    Thế nhưng, sáng hôm sau ở sân bay – tôi tình cờ bắt gặp anh và người phụ nữ đó tay trong tay lên máy bay đi hưởng tuần trăng mật.

    Tôi không ngoảnh đầu lại, lặng lẽ bước lên chuyến bay đi công tác tại tổng bộ nước ngoài.

    1

    Tôi lấy hết đồ đông ra, đang xếp gọn để cho vào vali thì cửa nhà bất ngờ bị mở ra. Một người lén lút đi vào, đôi tay to lớn từ phía sau ôm chặt lấy tôi, ngón trỏ lạnh buốt đặt lên mí mắt tôi.

    “Đoán xem anh là ai?”

    Anh ta cố tình hạ giọng xuống, âm thanh trầm thấp đầy nữ tính — giống hệt như mỗi lần anh đi công tác về, đùa giỡn với tôi.

    Trước kia, tôi sẽ bật cười và nói: “Tất nhiên là soái ca nhà em rồi,” sau đó còn ân cần giúp anh sưởi ấm đôi tay.

    Nhưng bây giờ tôi chẳng còn cảm thấy ngọt ngào gì nữa, cũng chẳng có tâm trạng đùa giỡn với anh.

    Tôi gỡ tay anh ra, cúi đầu tiếp tục xếp quần áo.

    Bạn trai tôi — Giang Ngọc Phong — hơi sững người, ngón tay lạnh buốt siết lại thành nắm đấm. Anh cụp mắt xuống, dáng vẻ giống hệt chú chó nhỏ ướt mưa, đáng thương hỏi:

    “Em sao vậy? Chiến tranh lạnh với anh một tháng rồi còn chưa đủ sao?”

    “Trước đó em xông vào lễ cưới, anh đã phải giải thích với khách rất lâu đấy…”

    Khóe môi tôi nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt.

    Một tháng trước, tôi trở thành trò cười trong mắt tất cả người thân và bạn bè — vì chú rể của tôi lại cưới người khác ngay tại hôn lễ.

    Mẹ tôi vì chuyện đó mà phát bệnh tim. Còn tôi thì bị Giang Ngọc Phong đuổi ra khỏi sảnh cưới như một kẻ ăn mày, trong bộ dạng vô cùng thê thảm.

    Cho đến ngày mẹ được an táng, người trong làng vẫn chỉ trỏ vào tôi với ánh mắt chế giễu:

    “Chính là cô ta đấy, ngày cưới chồng bỏ chạy!”

    “Còn là sinh viên giỏi gì chứ, gần ba mươi rồi mà vẫn ế!”

    “Đúng là mất mặt.”

    “Nghe nói còn khiến mẹ tức chết nữa kìa.”

    “Đã bảo rồi, con gái chẳng ích gì, không dưỡng được già.”

    Khi mẹ được chôn cất, cảm giác ẩm ướt và đè nén ấy lại lần nữa bao trùm lấy tôi… nhưng nước mắt tôi đã sớm cạn khô từ lâu rồi.

    Tôi bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, lạnh nhạt mở miệng:

    “Không phải chiến tranh lạnh đâu. Chúng ta chia tay đi.”

    Thế nhưng năm chữ ấy còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, Giang Ngọc Phong đã gật đầu, kéo dài giọng “Ồ——” một tiếng, hoàn toàn không để tâm mà nói:

    “Không phải chiến tranh lạnh, là đang cãi nhau với anh đúng không? Anh không đã gửi tin nhắn giải thích rồi sao? Chỉ là chú rể bị người khác ‘cướp’ đi thôi mà. Hai nhà chúng ta lại là thế giao, có mất miếng thịt nào đâu.”

    Nói xong, anh ta ngồi phịch xuống ghế sofa như một ông lớn, tiện tay cầm lấy một chiếc áo len màu xám trắng, cúi đầu vụng về gấp lại cho tôi.

    Dưới lớp mái tóc lòa xòa là đôi mày rậm đang hơi nhíu lại, môi mím nhẹ như tỏ vẻ chán ghét.

    “Cái áo này nhìn xấu quá, em vứt đi cho rồi.”

    Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn vào chiếc nhẫn cưới bạc nơi ngón áp út của anh ta, thoáng sững sờ. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — thứ lạnh buốt vừa áp lên mí mắt tôi chính là chiếc nhẫn này.

    Giang Ngọc Phong cũng phát hiện ánh mắt tôi đang nhìn gì, liền vội vàng tháo nhẫn xuống, nhét vào túi áo như kẻ có tật. Sau đó còn chớp chớp mắt, cố tỏ vẻ vô tư như mọi khi, muốn lấp liếm mọi chuyện.

    “Diễn thì phải diễn cho trọn vai. Anh quên tháo nhẫn. Nhu Nhu à, em lại ghen rồi đúng không?”

    Nhưng thật ra, tôi chẳng còn chút tức giận nào cả.

    Tôi chỉ đột nhiên nhớ lại, ngày xưa anh từng cầu hôn tôi ngay tại bàn ăn.

    Anh chìa tay ra hỏi tôi có đồng ý gả cho anh không — ngay cả nhẫn cũng không chuẩn bị.

    Anh nói là quên, lại thêm không thích cảm giác bị ràng buộc bởi nhẫn.

    Anh hứa đến ngày cưới sẽ bù lại bằng một chiếc nhẫn đặt làm riêng, độc nhất vô nhị dành cho tôi.

    Nhưng cuối cùng, chiếc nhẫn đặt làm ấy lại được anh đeo vào tay Ninh Nhược, hoàn toàn vừa vặn không lệch một ly.

    Người từng ghét sự ràng buộc, nay lại vui vẻ đeo nhẫn cưới, thậm chí chẳng muốn tháo ra.

    Tức giận? Tôi sẽ không bao giờ tức giận nữa.

    Bởi vì trong suốt một tháng qua…

    Tôi như tự ngược đãi bản thân, dõi mắt nhìn dòng tin tức về tuần trăng mật vòng quanh thế giới của Giang Ngọc Phong và Ninh Nhược đang phát trên bản tin. Nhưng trong lòng lại chẳng còn chút gợn sóng nào. Tôi lặng lẽ dời mắt đi, không đáp lại lời nào, chỉ đưa tay lấy lại chiếc áo len từ tay anh ta, nhàn nhạt nói:

    “Đây là áo len mẹ tôi tự tay đan cho tôi.”

    Giang Ngọc Phong khựng lại, bàn tay lập tức trở nên trống rỗng. Anh ta bắt đầu tỏ vẻ không vui, môi khẽ mím lại, nhưng vẫn cố kiềm chế cơn giận, dịu giọng hỏi:

    “Đúng rồi, sức khỏe bác gái dạo này thế nào rồi? Dưỡng bệnh một tháng chắc cũng ổn rồi chứ?”

    Anh ta vừa hỏi, vừa cười nhạt:

    “Thật ra anh vẫn thấy hôm đám cưới địa điểm hơi nhỏ, khiến em chịu thiệt rồi. Nhân dịp này, hay là mình định lại ngày cưới, tổ chức một đám thật hoành tráng — cũng để bác gái vui vẻ một chút.”

    Tôi biết hôm nay tâm trạng của Giang Ngọc Phong rất tốt, anh ta đã cố nhường nhịn tôi nhiều lần, tạo cơ hội để tôi “xuống thang”. Nếu tôi còn không nể mặt, chắc chắn anh ta sẽ nổi cơn “thiếu gia” như thường lệ.

    Nhưng có lẽ anh ta quên rồi… Rằng vào ngày đi đăng ký kết hôn, chính anh ta đã đứng trước cục dân chính và nói quên mang sổ hộ khẩu. Rồi xoay người đi cùng Ninh Nhược — người đang thiếu chú rể — đến buổi chụp ảnh cưới.

    Chúng tôi, ngay từ đầu, vốn dĩ chưa từng đăng ký kết hôn. Vậy thì cần gì tổ chức đám cưới?

    Tôi giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, chỉ nở một nụ cười thê lương:

    “Không cần đâu.”

    Bị tôi lạnh nhạt từ chối hết lần này đến lần khác, sắc mặt Giang Ngọc Phong lập tức tối sầm lại. Anh ta vừa định mở miệng thì điện thoại vang lên.

    Thấy hai chữ “Nhược Nhược” hiện trên màn hình, ánh mắt anh lập tức dịu lại, giọng nói cũng mềm mại lạ thường:

    “Anh vừa về đến nhà, gọi làm gì vậy?”

    Không rõ bên kia nói gì, anh liền kẹp điện thoại vào cổ, nhặt chiếc áo gió đen trên giá treo, lạnh giọng mắng:

    “Ninh Nhược, em đừng có được đà lấn tới.”

    Rồi anh quay lại nhìn tôi, vẻ mặt vẫn không quên dỗ dành:

    “Bé con, anh còn đang dỗ bạn gái đây này.”

    “Lần này là lần cuối cùng rồi đấy…”

    Tôi mở to mắt, trơ trọi đứng nhìn anh ta thành thạo đeo lại chiếc nhẫn cưới lên tay, chỉnh lại cổ áo và mái tóc trước gương toàn thân, sau đó cầm chìa khóa xe, chuẩn bị rời đi.

    Tay vừa chạm vào tay nắm cửa, dường như anh mới sực nhớ trong nhà còn có một người sống sờ sờ là tôi. Anh ta vội vàng quay đầu lại, đưa tay xoa xoa đầu tôi một cách tùy tiện, giọng nói cưng chiều như mọi khi:

    “Được rồi Nhu Nhu, đừng giận nữa. Anh có mua quà cho em đấy, tối về anh đưa nhé.”

    Tôi đứng im lặng tiễn anh rời đi, sau đó xoay người đi đến bên cửa sổ sát đất. Qua lớp kính, tôi nhìn thấy dưới lầu đang đậu một chiếc siêu xe thể thao màu hồng phấn, gầm xe thấp đến mức gần như dán sát mặt đất.

    Ninh Nhược đang dựa lưng vào cánh cửa xe, tay ôm cốc trà sữa uống ngon lành. Còn Giang Ngọc Phong — người luôn nổi tiếng mắc chứng sạch sẽ — lại cúi người xuống, điềm nhiên dùng ống hút mà cô ta đã uống qua, hút một ngụm trà sữa. Sau đó anh ta bước vào ghế lái.

    Tôi không nhìn nữa, kéo rèm lại, xoay người cầm lấy tờ đơn xin công tác dài hạn — chuyến công tác đến Lhasa — mà tôi đã điền xong mọi thông tin từ lâu. Cảm nhận được cạnh giấy sắc nhọn cắt vào đầu ngón tay, tôi cũng chẳng mảy may do dự, lập tức bước ra khỏi nhà, bắt taxi đến công ty.

    Suốt cả ngày hôm đó, tôi thu dọn đồ đạc. Lúc xong việc thì trời đã xế chiều.

    Vài hôm trước, tôi đã nộp đơn xin công tác ngoại tỉnh qua hệ thống và đã được duyệt. Giờ chỉ cần nộp bản giấy để lưu hồ sơ là xong.

    Khi tôi bước vào văn phòng, mọi người đều nhìn tôi rồi rì rầm bàn tán:

    “Chính là cô ta đấy… người từng gây náo loạn lễ cưới của Tổng Giám đốc Giang ngay tại trụ sở chính.”

    “Nghe nói trước đó còn xin nghỉ tang rồi lặn mất tăm, giờ lại dám quay về cơ à?”

    “Tôi nghĩ chắc đến để nộp đơn nghỉ việc thôi.”

    “Làm ở công ty này mười năm rồi, mà vẫn chỉ là một tổ trưởng quèn.”

    “Nghe bảo xin thăng chức đến năm lần mà vẫn bị từ chối.”

    “Đúng là vô dụng thật.”

  • Tỉnh Dậy Sau Giấc Mộng

    Khi đến lượt chúng tôi ở Cục Dân Chính, điện thoại của Cố Lâm Xuyên rung lên.

    Anh cúi đầu liếc nhìn, nụ cười mang chút ngây ngô tuổi trẻ—một vẻ mặt tôi chưa từng thấy bao giờ—bỗng chốc làm sáng bừng gương mặt lạnh lùng cố hữu của anh.

    Là Tô Vãn. Không cần đoán.

    “Cố Lâm Xuyên, đến lượt chúng ta rồi.” Tôi nhắc anh, giọng bình thản như mặt hồ đóng băng.

    Lúc này anh mới ngẩng lên, ánh mắt lướt qua tôi mà không có tiêu điểm, ngón tay vẫn gõ nhanh trên màn hình. “Ừ, biết rồi.” Giọng nói qua loa, như đang đối phó với một cấp dưới không hiểu chuyện.

    Cô nhân viên trong quầy gõ gõ vào kính: “Ê, đôi vợ chồng trẻ kia, có làm không? Không làm thì nhường cho người sau!”

    Cố Lâm Xuyên cuối cùng cũng khóa màn hình, nhét điện thoại vào túi, động tác có chút thiếu kiên nhẫn vì bị quấy rầy. “Làm.”

    Thủ tục diễn ra rất nhanh. Ký tên, đóng dấu, hai cuốn sổ màu đỏ sẫm được đổi thành hai cuốn màu xanh đen.

    Tiếng đóng dấu thép vang rất khẽ, “cạch” một cái.

    Như thể cắt đứt một sợi dây vô hình.

  • Khuôn Mặt Trong Lớp Thạch Cao

    Bố tôi là một nghệ nhân đắp tượng, suốt hai mươi bốn giờ trong ngày đều ngâm mình trong xưởng điêu khắc.

    Sau này, mẹ đi công tác, ông quên cho tôi ăn.Tôi đói đến ngất xỉu, phải nhập viện ICU.

    Mẹ nhìn tôi gầy trơ xương, thất vọng nói: “Anh căn bản không biết thế nào là yêu.” Rồi dứt khoát đòi ly hôn.

    Tối hôm đó,bố túm cằm tôi,nhét chiếc bánh bao đầy mỡ vào miệng: “Há miệng ra!Ăn hết cho tao!Mày phải béo lên thì mẹ mày mới tha thứ cho tao!”

    Nước dầu tràn vào cổ họng khiến tôi sặc,ho đến chảy nước mắt: “Bố… con no rồi,đau bụng quá…”

    Nhưng ông chẳng nghe.

    Đến khi tôi nôn ra máu vì thủng dạ dày,ông mới hoảng.

    Trước sinh nhật mẹ một ngày,mắt ông đỏ quạnh,lôi tôi đến xưởng: “Châu Châu,giúp bố lần nữa.Làm xong món quà này,mẹ con sẽ quay về!”

    Ông trói tôi lại,dùng thạch cao đắp lên vai,cổ,rồi cả miệng tôi.

    Tôi vùng vẫy: “Bố ơi,con khó chịu,thở không nổi…”

  • Bị Ép Thành Phu Thê

    Mối hôn sự cùng nhà Thượng Quan, ta vốn sống c h ế t không ưng.

    Ngặt nỗi chủ mẫu nhà Thượng Quan quyền thế ngất trời, phụ thân ta nào dám đắc t ộ i.

    Thế là ngay ngày đại hỉ, ta bị t r ó i gô nhét vào kiệu hoa.

    Giữa lúc lòng nguội lạnh như tro tàn, ta bỗng phát hiện một kẻ còn thê thảm hơn mình.

    Chính là phu quân của ta, Thượng Quan Thập Nhị.

    Hắn vốn bị người ta đ á n h ngất một g ậ y rồi khiêng thẳng vào động phòng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *