LIÊN KIỀU PHIÊU HƯƠNG

LIÊN KIỀU PHIÊU HƯƠNG

Ta là đại nha hoàn trung thành nhất trong phòng của thiếu gia.

Ta đáp ứng mọi nhu cầu của hắn, trừ… chuyện bò lên giường của hắn.

Ta không muốn làm chuẩn di nương, chỉ mong chờ được ra khỏi phủ, rồi cầu xin thiếu gia cho tìm một lang quân tốt.

Nhưng ta vạn lần không ngờ, có một ngày thiếu gia bị phạt gia pháp, thái thái đến tra xét phòng của hắn, vừa nhìn thấy vòng eo mảnh khảnh của ta đong đưa như liễu trước gió, lập tức nổi giận: “Con hồ ly tinh này! Thì ra là ngươi đã làm hư thiếu gia!”

Chủ mẫu vừa ra lệnh, ta bị đánh chết ngay tại chỗ.

Một lần nữa mở mắt, ta đã trở về thời điểm vừa mới vào phủ.

Đối diện cảnh thái thái đang chọn nha hoàn cho thiếu gia, ta lẻn đi thật nhanh, trốn vào phòng của tam gia quét tước.

Con trai bà ta là đích tử, kim tôn ngọc quý, vô số nha hoàn tranh nhau muốn bò lên giường hắn.

Ta thực muốn nhìn xem, đời này, thiếu đi sự quản thúc của ta, phòng của nhị gia sẽ “biển yên sông lặng” đến mức nào!

1

Ta vừa mở mắt, phát hiện mình vẫn đang ở phòng hạ nhân.

Liên Chi vào phủ cùng đợt với ta, đang dùng nước vo gạo để rửa mặt: “Nhị gia thích trắng trẻo, ta phải rửa cho thật trắng.”

Ta lập tức nhận ra mình đã trùng sinh về ngã rẽ số phận.

Cái gọi là nhị gia, chính là đích tử duy nhất của phủ họ Bùi – Bùi Linh Quân, quả trứng phượng hoàng được nâng niu chiều chuộng.

Ngày thường không thích đọc sách, thích giở trò lả lơi phấn son, ngày ngày quấn quýt với giai nhân nơi phòng the.

Vì thế, mặc dù hắn còn nhỏ, nhưng không ngăn được các nha hoàn trong phủ tranh nhau muốn bò lên giường hắn, mong tương lai có được danh phận di nương.

Kiếp trước, ta và Liên Chi đều vì tướng mạo ưa nhìn mà bị chọn vào phòng của nhị gia.

Khi ta được thăng lên nhất đẳng nha hoàn, quản hết mọi việc vặt trong phòng, Liên Chi không màng lời can ngăn của ta, đã phá thân của nhị gia.

Các nha hoàn khác cũng rục rịch.

Nhị gia nếm qua hết lượt, rồi đến ép ta, nhưng ta cự tuyệt.

Phủ họ Bùi xa hoa trụy lạc, ngày sau ắt khó có kết cục tốt, ta không dám sa vào vũng bùn này.

Nhưng Liên Chi lại cho rằng ta giả bộ “rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt.”

Cô ả nhân lúc nhị gia gây họa bị phạt gia pháp, chạy đến méc thái thái, nói là ta đã dụ dỗ người.

Thái thái thấy ta xinh đẹp, lập tức nổi trận lôi đình: “Hồ ly tinh này! Thì ra là ngươi đã làm hư thiếu gia!”

Bà vừa dứt lời, ta bị đánh chết tại chỗ.

Mà nhị gia ngày thường hò hét đòi hôn phấn son trên miệng ta, trơ mắt nhìn ta tắt thở, chỉ biết cúi đầu vâng dạ, một câu cũng chẳng dám nhiều lời.

Thái thái nào hay biết, kẻ bà ta ra tay giết, mới là người sạch sẽ duy nhất trong phòng nhị gia.

Nếu không có ta – nhất đẳng nha hoàn vừa đanh đá vừa giỏi giang – canh chừng mọi lúc, chỉ e con trai bà đã sớm “tinh tận người vong.”

Nghĩ đến đây, ta trở mình xuống giường, nấu một ấm nước to, ừng ực uống cạn.

Sáng mai là ngày thái thái cùng nhị gia chọn nha hoàn, ta không chọc nổi thì trốn.

Ta muốn xem, không có ta, phòng của nhị gia sẽ “biển yên sông lặng” đến đâu!

2

Hôm sau vừa tờ mờ sáng, ta cùng Liên Chi và hơn chục nha hoàn khác cúi đầu, xếp hàng trước mặt thái thái và nhị gia.

Nhị gia năm nay mới 13 tuổi, vừa thấy ta, mắt đã sáng rỡ:

“Nương, con muốn tỷ tỷ áo xanh kia, eo nàng ta thon nhất. Cổ thi có câu ‘Gió lay cành liễu eo thon, như…’”

Thái thái cũng giống như kiếp trước, ôm hắn vào lòng, cưng chiều vuốt tóc: “Được thôi, để nàng ta hầu con cho tốt.”

Bà nói đến đây, ta đã ngẩng đầu, lộ ra một… gương mặt sưng húp như đầu heo.

Ta vốn có tật uống nước trước khi ngủ là sẽ phù nề.

Tối qua, ta cố ý uống cạn cả ấm nước, sáng nay đúng như mong muốn biến thành “Trư Bát Giới”, dọa nhị gia suýt nhảy dựng lên:

“Đuổi ra ngoài! Đuổi ra ngoài! Sao lại có đứa con gái xấu xí thế này!”

Liên Chi đứng bên cạnh ta cười khúc khích, lập tức khiến thái thái chú ý.

Bà nhìn kỹ Liên Chi: “Chọn ả này đi, nhìn dáng thô kệch, sau này khó sinh chuyện.”

Rồi bà quay đầu sang ta: “Đứa xấu xí kia để trong nội viện chướng mắt, cứ đưa sang đại gia vậy.”

Đại gia là con trưởng thứ xuất trong phủ, năm nay 18 tuổi, tính tình tàn bạo, đã hại chết mấy thông phòng.

Ta lập tức toát mồ hôi lạnh.

Nếu bị đại gia nhìn thấy dung mạo thật, chỉ sợ ta cũng khó thoát kiếp nạn.

Nhưng chẳng lẽ ngày nào cũng phù nề thế này được sao…

Chớp mắt một cái, ta bỗng bật ra câu: “Ơ? Vậy bên tam gia có ai chăm lo đâu ạ?”

3

Đại gia là con trưởng, nhị gia là con đích, tam gia Bùi Linh Đài chẳng là gì cả.

Chỉ tiếc, lúc mẫu thân hắn còn sống, là ái thiếp được lão gia sủng ái nhất. Nay tuy bà ấy khó sinh mà chết, thái thái vẫn hận lây sang hắn.

Trong phủ, chẳng ai muốn qua hầu hạ tam gia.

Bởi vì hắn ti tiện hơn cả người hầu của nhị gia, đi theo hắn, chính là tự chặt đứt con đường vinh hoa phú quý.

Ta vừa nhắc đến tam gia, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về đây, Liên Chi thì chẳng buồn giấu vẻ hả hê.

Thái thái lần tràng hạt, nghe xong cười lạnh: “Ngày tốt lành mà ngươi nhắc đến vật xúi quẩy ấy. Vậy thì cho ngươi đến hầu tam gia, để kẻ khác nhìn mà biết hậu quả!”

Ta vội vã làm bộ sợ hãi, dập đầu nhận tội, nhưng thái thái phất tay, hai bà tử lập tức kéo ta đi.

Khi lướt qua Liên Chi, ta nghe cô ả hạ giọng giễu cợt: “Liên Kiều, lần này ngươi xong đời rồi.”

Xong đời ư?

Ta chẳng đáp, trong đầu chỉ nghĩ đến kết cục của tam gia.

Kiếp trước, nhị gia vì một nam kỹ mà mâu thuẫn với công tử của Khánh Quốc Công, lỡ tay đánh chết người kia.

Dẫu phủ Khánh Quốc Công đã sa sút, chỉ còn hư danh, nhưng một khi bẩm lên Kinh Triệu Doãn cũng chẳng phải chuyện nhỏ.

Thấy nhị gia sắp rơi vào đại họa, thái thái “tháo cột đổi xà,” trói gô tam gia giao cho Khánh Quốc Công, khăng khăng hôm đó kẻ đánh người chính là tam gia.

Sau đó dàn xếp lo lót, tam gia bị phán “chém chờ”, tạm khép án, Khánh Quốc Công kháng cáo chẳng xong, uất ức mà chết.

Còn tam gia… nghe nói được đại xá, thoát tội chết, rồi bị lưu đày nơi xa.

Đáng thương năm đó hắn mới mười lăm tuổi.

Tưởng rằng ta sẽ ngay lập tức vào phòng của tam gia, nhưng chẳng ngờ, người được chỉ cho tam gia này lại bị đám bà tử quên bẵng nửa tháng.

Ta sợ sinh chuyện, chỉ đành giữ mình phù nề suốt nửa tháng đó.

Đến cuối cùng, cũng phải do ta tự đi tìm các quản gia nương tử, mới được đưa đến chỗ tam gia.

Vừa đến, trông thấy một cảnh “trái đạo”:

Tiểu nha hoàn tam đẳng của nhị gia, tên Quả Nhi, đang hất văng lọ thủy tinh trong tay xuống đất, rồi nói với tam gia:

“Cái nhà nào lại không biết xấu hổ, muốn rình của mấy đồng tiền lẻ của nha hoàn, ta không bán rượu gạo hoa quế này nữa. Ngài muốn thì tự nhặt mà uống!”

Tam gia cầm mấy chục đồng tiền trong tay, sững sờ chốc lát, rồi đôi mắt bỗng đỏ hoe, cụp mi mắt, chậm rãi khom lưng xuống.

4

Ta lập tức bước tới, vươn tay đẩy Quả Nhi ngã lăn.

Rồi giành lấy bình rượu gạo hoa quế trước tam gia, đập liên tiếp vào người Quả Nhi.

Sau đó, ta chống tay trái lên hông, đẩy tam gia lùi ra sau, chìa ngón tay trỏ vào mặt Quả Nhi:

“Tam gia là chủ tử trong phủ, ngươi cũng dám lớn giọng với người, coi chừng rút ngắn thọ đấy! Rượu gạo hoa quế này là vật do cậu lão gia mang từ Cao Ly về, ngươi lấy đâu ra? Đi, chúng ta đến gặp lão gia đối chất!”

Mặt Quả Nhi tái nhợt trong chớp mắt, nàng ta chột dạ nhưng vẫn cứng miệng: “Đây là nhị gia thưởng cho ta!” Rồi chẳng dám nhìn ta, vội vã bỏ chạy.

Ta nhổ toẹt một bãi về phía bóng lưng ả, đoạn quay sang hỏi: “Tam gia, người không sao chứ?”

Tam gia năm nay 11 tuổi, thấp hơn ta một cái đầu, đang ngây ra ngước nhìn ta.

Về sau ta mới hay, lọ rượu kia là Quả Nhi ăn cắp từ chỗ nhị gia.

Tam gia thấy nên muốn mua lại làm lễ tế cho di nương, hai người thỏa thuận giá 40 văn.

Tam gia rút một xâu 50 văn ra đếm, Quả Nhi muốn giật hết, người không chịu, cô ả liền mắng nhiếc.

Ta khẽ xoa đầu hắn, thầm nhủ đời này tuyệt đối không để tam gia rơi vào kết cục thê lương kia.

Hắn đang sống trong gian sương phòng nhỏ cạnh thư phòng của lão gia, trừ ta, còn có hai nha đầu nhị đẳng.

Cả hai mỗi ngày chỉ làm cho xong chuyện, chẳng quan tâm đến vị tiểu chủ tử bạc phận.

Thấy ta dắt tay tam gia trở về, các ả liền khó chịu, mỉa mai ta muốn trèo cành cao.

Ta chỉ tay vào căn phòng trống trơn, bụi bặm khắp nơi:

“Tốt, hai vị tỷ tỷ không muốn trèo cành cao, cứ vững chân trên đất vậy. Vậy thử nói xem, cái đĩa sứ men thanh hoa nhái kiểu Nhữ Diêu của tam gia để ở đâu? Cái lọ nhỏ bằng men sứ để ở đâu? Còn có cái lồng chim bị mốc kia, để ở đâu?”

5

Hai ả nhìn nhau, đều chột dạ, rồi tức giận nói:

“Chúng ta hầu hạ tam gia, chẳng lẽ phải canh coi đồ đạc? Ngươi đã tinh mắt thế, vậy nói thử xem, mấy thứ đó để ở đâu?”

Nói xong, cả hai cười phá lên, tưởng rằng ta lần đầu đến phòng này, chắc chắn không biết.

Nhưng ta vừa rót trà cho tam gia, vừa tuôn ra rành rọt chỗ cất từng món một, cứ như đổ đậu ra đĩa.

Kiếp trước, ta làm được nhất đẳng nha hoàn, đâu chỉ nhờ đanh đá, mà còn nhờ óc quan sát nhạy bén và trí nhớ vượt trội.

Lần này, ta khiến hai ả “phó tiểu thư” im thin thít.

Tiếp đó, suốt một ngày trời, ta liên tục “khẩu chiến”:

Nào là cãi với nhũ nương, cãi với nhà bếp, cãi với phòng thêu thùa, cãi cả với gác cổng.

Similar Posts

  • Trọng Sinh Vi Hậu

    Trong buổi yến tiệc ở hoàng cung, con gái của Ngự sử Chu đại nhân bất ngờ rơi xuống hồ.

    Thái tử vì cứu người, lại cùng nàng ta xảy ra tiếp xúc da thịt.

    Chúng thần trong cung đều nơm nớp lo sợ, nghĩ ta – một Thái tử phi nổi tiếng ghen tuông độc đoán – ắt sẽ nổi trận lôi đình.

    Nhưng ta chỉ mỉm cười đoan trang, dung mạo đoan chính, dáng vẻ điềm nhiên.

    Không những không nổi giận, ta còn đích thân vào cung cầu xin Hoàng hậu ban cho nàng ta ngôi vị trắc phi.

  • Mẹ Và Con Gái Trong Kiếp Sống Mới

    Chồng cũ tôi trọng nam khinh nữ, khi ly hôn tôi chủ động giành quyền nuôi con gái.

    Con gái rất giỏi giang, thi đại học liền đỗ thủ khoa toàn tỉnh.

    Khi được phỏng vấn, phóng viên hỏi cô bé muốn cảm ơn ai nhất.

    Con gái lập tức nhìn thẳng về phía tôi.

    “Mẹ, con rất biết ơn vì mẹ đã nuôi con khôn lớn, nhưng tình yêu và sự kiểm soát ngột ngạt của mẹ thật sự khiến con đau khổ vô cùng.”

    “Con không muốn tiếp tục gánh vác chiếc gông xiềng nặng nề mang tên tình yêu ấy nữa, xin mẹ hãy buông tha cho con!”

    Mọi người đều sửng sốt, không khí vỡ òa.

    Con gái lại quay sang nhìn cha mình, nước mắt rưng rưng.

    “Người con muốn cảm ơn nhất là bố! Tuy bố không thể luôn ở bên con, nhưng nhờ có sự động viên âm thầm của bố, con mới có dũng khí kiên trì đến hôm nay và đạt được thành tích này.”

    “Bố! Cảm ơn bố vì tất cả những gì bố đã làm cho con, con yêu bố!”

    Từ đó, chồng cũ tôi trở thành hình mẫu người cha vĩ đại được mọi người ca tụng, còn tôi lại bị gán mác người mẹ biến thái.

    Bị họ hàng xa lánh, bị cộng đồng mạng chửi bới, bị công ty sa thải.

    Con gái cũng dứt khoát cắt đứt quan hệ với tôi, chuyển sang sống cùng cha và gia đình mới của ông ta.

    Trước khi qua đời, tôi cầu xin con gái đến gặp tôi lần cuối.

    Nhưng nó lạnh lùng nói: “Mẹ, mẹ đã hủy hoại tuổi trẻ và tình yêu của con, dù mẹ chết con cũng sẽ không bao giờ tha thứ!”

    Chồng cũ gửi tin nhắn mỉa mai tôi: “Cô bỏ ra bao nhiêu cũng vô ích thôi, cuối cùng Tiểu Điềm vẫn yêu tôi – người làm cha này – hơn cô.”

    Tôi chết trong nỗi hối hận tột cùng.

    Nào ngờ khi mở mắt ra, tôi lại quay về thời điểm đang ly hôn, lúc phải phân chia quyền nuôi con.

    Lần này, tôi quyết định để con gái được ở bên “người cha tốt” mà nó hằng mong muốn…

  • Nhật Ký Đoạn Tuyệt

    Vào ngày sinh thần của ta, mồng tám tháng Chạp,Vậy mà, Phó Nghiễn Chu lại tặng ta một lễ vật lớn lao.

    Một tờ hưu thư.

    Mực đen loang lổ, nét bút cứng cáp, xuyên thấu giấy trắng.

    Góc phải bên dưới, rõ ràng in dấu ấn đỏ tươi chói mắt – chính là tư ấn của Nhiếp chính vương hắn.

    Quản gia Triệu bá cúi đầu, hai tay nâng tờ giấy như nâng một khối sắt nung đỏ.

    Thanh âm run rẩy không thành tiếng:

    “…Vương phi… Vương gia nói… Người… người đa nghi, không hiền, phạm phải hai điều trong thất xuất… không xứng làm chủ mẫu vương phủ…

    Xét tình xưa nghĩa cũ năm năm… cho phép người tự rời đi…”

    Ta ngồi bên song cửa, tay vẫn cầm nửa khối bánh hoa quế đã sớm nguội lạnh.

    Ngoài song, tuyết lả tả bay, rơi lên cành mai già trụi lá giữa sân.

    “Ồ.”

    Ta đưa vụn bánh cuối cùng vào miệng, chậm rãi nhai, vị ngọt ngấy, xen lẫn chút đắng nơi đầu lưỡi.

    “Biết rồi. Để đó đi.”

    Triệu bá gần như muốn rụt đầu vào ngực, dè dặt đặt tờ hưu thư lên chiếc bàn gỗ lê vàng cạnh ta, rồi như chạy trốn mà lui ra.

    Trong phòng than lửa rừng rực, vậy mà ta vẫn thấy lạnh.

    Lạnh thấu xương, như sương giá ngấm vào từng khe thịt.

    Năm năm tình nghĩa?

    Giữa ta và Phó Nghiễn Chu, từ khi nào có tình nghĩa?

    Chẳng qua là ta – Thẩm Vi Lan – ôm lòng si mê viển vông, bày mưu tính kế, miễn cưỡng đổi lấy đoạn nghiệt duyên này.

    Dưa hái ép, không ngọt. Quả nhiên, còn mau thối rữa.

  • Bắt Gặp Chồng Dẫn Tiểu Tầm Đi Mua Sắm

    Trước cổng Cục Dân chính, tôi nắm chặt đơn xin ly hôn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

    Ba mươi ngày thời gian cân nhắc kết thúc hôm nay, tôi vốn định níu kéo lần cuối, nào ngờ lại bắt gặp cảnh Giang Thừa Trạch đang nắm tay trợ lý ở trung tâm thương mại.

    “Cô ơi, cháu là Tô Dao, bạn gái của anh Thừa Trạch ạ.”

    Cô gái mỉm cười ngọt ngào với mẹ chồng tôi.

    Tôi đứng cách đó không xa, nhìn cảnh tượng hoang đường ấy mà chết lặng.

    Đơn ly hôn còn chưa ký, anh ta đã dẫn “người kế nhiệm” về ra mắt phụ huynh rồi?

  • Chủ Mẫu Phủ Ôn

    Phu quân của ta và một vị thứ nữ của hầu phủ vừa gặp đã tương tư, hắn muốn cưới nàng ta làm bình thê.

    Nhưng đối phương lại là người có chút khí tiết, nói thẳng:

    “Thà làm vợ tào khang, không làm thiếp nhà giàu. Bình thê nói nghe cho hay, rốt cuộc vẫn là thiếp.”

    Phu quân ta cảm phục khí tiết ấy, lập thệ son sắt: nhất định phải ba mai sáu sính, mười dặm hoa đăng, rước nàng ta về nhà thật phong quang.

    Chỉ là… ta vẫn chưa chết.

    Nếu ta phải chết, ta quyết định, sẽ tiễn hắn đi trước.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *