NHẬT NGUYỆT CHIẾU RỌI

NHẬT NGUYỆT CHIẾU RỌI

Thái tử đi vi hành, mang về một nữ tử phong trần tên Sở Sở, muốn cưới nàng ta làm chính thất, muốn hủy hôn với ta. Hoàng hậu giận dữ, ban cho ta ba thước lụa trắng, lệnh cho ta xử tử Sở Sở.

Ta giả vờ tuân lệnh, lặng lẽ đưa nàng ta rời đi.

Sau này, hắn đăng cơ làm đế, hãm hại phụ thân của ta thông đồng với địch, phản quốc bán nước, tàn sát toàn bộ Định Quốc Công phủ.

Lụa trắng siết chặt cổ, tứ chi bị kéo căng, từng chút một xé rách thân thể của ta. Thiên tử hận ta, không tin Sở Sở chưa chết, muốn giết chết ta!

Mắt hắn đỏ như máu, tựa như ác quỷ, cắn răng gằn giọng: “Nếu không phải vì ngươi, Sở Sở của trẫm đã sớm trở thành mẫu nghi thiên hạ!”

Mở mắt ra lần nữa. Ta quay về ngày Thái tử bỏ trốn cùng Sở Sở.

“Hoàng hậu nương nương, đắc tội rồi!”

Đại thái giám thân tín của thiên tử phất tay ra lệnh. Lụa trắng quấn quanh cổ ta, trói lấy tứ chi, rồi hung hăng kéo căng ra bốn phía.

Ta đau đớn thét lên. Mắt thấy thân thể của chính mình từng chút một bị xé nát.

“Li Ký!”

“Li Ký, ngươi dám, sao ngươi có thể đối xử với ta như vậy!”

Nhờ phụ thân của ta phò tá nên hắn mới giành được ngai vàng, vậy mà chỉ sau một ngày, lại dùng một bức thư giả mạo để kết tội Định Quốc Công phủ thông đồng với địch, phản quốc bán nước.

Hắn hạ lệnh tống giam toàn bộ mấy trăm mạng người trong phủ.

Ta quỳ trước mặt Li Ký, cầu xin hắn tra rõ chân tướng, nhưng hắn lại dỗ ta uống một bát canh bổ. Đến khi tỉnh lại, ta đã lõa thể nằm giữa đám thị vệ trên long sàng. Hắn giận dữ chửi ta là kỹ nữ bị vạn người giẫm đạp, hạ lệnh xử ta.

Cho đến tận lúc này, ta vẫn không thể hiểu được. Làm hoàng hậu của Li Ký, sao ta lại rơi vào kết cục này?

Trước khi hơi thở hoàn toàn tắt lịm, hắn đã đến. Ánh mắt ngày xưa từng thâm tình tha thiết, giờ đây chỉ còn lại thù hận khắc cốt ghi tâm.

Hắn vung tay. Một chiếc đầu người bê bết máu lăn đến trước mặt ta.

“Nghe nói Định Quốc Công là chiến thần chốn sa trường, nhưng xem ra cũng chẳng có gì ghê gớm!”

“Phụ thân… Phụ thân, phụ thân ơi!”

Cơn đau do tứ chi bị xé rách cũng không sánh bằng nỗi thống khổ tận tâm can khi ta trông thấy đầu người ấy.

“Vì sao? Rốt cuộc là vì sao, Li Ký! Li Ký!!!” Ta dùng chút hơi tàn cuối cùng điên cuồng chất vấn hắn.

Hắn lạnh lùng nhìn ta, giọng nói u ám vang lên bên tai: “Trẫm muốn ngươi nếm trải nỗi đau mà Sở Sở phải chịu trước khi chết!”

“Trẫm muốn ngươi vào chính khoảnh khắc đạt được điều mình mong muốn nhất, lại hoàn toàn đánh mất tất cả!”

“Trẫm còn muốn ngươi… tận mắt chứng kiến mọi thứ ngươi trân quý hóa thành tro bụi, tan biến khỏi thế gian này!”

Thật là nực cười. Chân tướng lại hoang đường đến vậy. Chỉ vì một nữ tử phong trần, mà hắn lại nhẫn tâm tàn hại trung lương, bạo ngược giết hại thê tử.

“Ta không giết Sở Sở…” Ta hoảng loạn lắc đầu, muốn giải thích.

Nhưng hắn hoàn toàn không nghe, giống như kẻ điên loạn.

“Ngươi còn muốn lừa trẫm? Ngày mẫu hậu ban cho ngươi dải lụa trắng, trẫm đã ở ngay sau tấm rèm, bị người của mẫu hậu trói chặt. Trẫm tận mắt thấy ngươi nhận lụa trắng, sau đó trở về phục mệnh!”

Li Ký bị ánh mắt tràn đầy châm chọc và oán hận của ta trước khi chết chọc giận, phẫn nộ gào lên: “Nếu không phải vì các người, trẫm và Sở Sở đã sớm thành phu thê, cầm sắt hòa minh! Nếu không phải vì ngươi, Sở Sở của trẫm đã sớm là mẫu nghi thiên hạ!”

“Ngươi! Đáng! Chết!”

“À đúng rồi, trẫm còn có thứ này tặng cho ngươi.”

Tiểu quân nhi giống như một con búp bê rách nát, bị ném phịch xuống trước mặt ta, thân thể nhỏ bé đã sớm không còn hơi thở. Đó là đứa bé vừa mới chào đời ba ngày.

Hai ngày trước, ta và Li Ký mới đến Định Quốc Công phủ bế cháu trai.

Cầm thú! Đồ cầm thú! Tâm can ta bừng cháy, đôi mắt đỏ ngầu, phun thẳng một bãi nước bọt vào mặt hắn.

Hắn nộ khí dâng trào, giơ tay định tát ta.

Ta ngửa đầu cười lớn: “Sở Sở chưa chết! Nàng ta ở…”

Li Ký thay đổi sắc mặt, vô thức ghé sát lại, gấp gáp truy hỏi: “Nàng ấy ở đâu?”

Ta đột nhiên dốc toàn bộ khí lực, há miệng cắn chặt lấy tai hắn.

Li Ký đau đến thét thảm, giận dữ quát: “Người đâu, còn không mau hộ giá, lăng trì ả ta!”

Tứ chi ta bị xé rách, cơn đau thấu tận xương tủy. Dẫu cho cơ thể tan nát, dẫu cho sức lực cạn kiệt, ta vẫn cắn chặt tai hắn, không buông. Tốt nhất, hãy kéo ác quỷ này cùng xuống địa ngục!

“Cố Chiêu tiểu thư, nương nương đang nói chuyện với người đấy.”

Ống tay áo của ta bị người kéo nhẹ, thân thể lảo đảo, ta hoảng hốt ngẩng đầu. Hoàng hậu sắc mặt lạnh lùng, nhíu mày nhìn ta.

Bên cạnh bà là một ma ma đang cung kính dâng lên ba thước lụa trắng, ý bảo ta mau chóng nhận lấy.

Lúc này, ta mới nhận ra—

Ta đã sống lại.

Trở về ngày hoàng hậu phát hiện thái tử muốn cùng Sở Sở bỏ trốn. Ta vẫn chưa nhận lệnh của hoàng hậu, mang ba thước lụa trắng đến xử tử Sở Sở.

Cũng chưa gả cho thái tử, chưa để Định Quốc Công phủ dốc toàn bộ sức lực phò trợ Li Ký đăng cơ. Phụ thân vẫn chưa chết, Định Quốc Công phủ vẫn còn.

Và ta…

Ta vẫn còn sống trên thế gian này, vẫn có thể tự tay kết liễu Li Ký!

Hoàng hậu nhìn ta, giận mà không thể trách, thở dài nói: “Chiêu Chiêu, bản cung hoàn toàn vì muốn tốt cho con. Nữ nhân như Sở Sở, tuyệt đối không thể giữ lại!”

Ta siết chặt nắm tay, lập tức quỳ xuống trước mặt hoàng hậu.

“Nương nương, thần nữ nghe nói thái tử sở dĩ đối với nàng ta tình thâm nghĩa trọng, là vì từng được nàng ta cứu trong cơn hoạn nạn, nhờ đó mới có thể bình an trở về. Ngài là bậc quân tử biết báo ân, mong nương nương niệm tình, tha cho Sở Sở cô nương một mạng. Thần nữ nguyện thuyết phục phụ thân, nhận nàng ta làm nghĩa nữ, cầu xin nương nương ân chuẩn cho thái tử cưới Sở Sở cô nương làm chính thất.”

“Hồ đồ!”

Hoàng hậu sắc mặt trầm xuống, liếc nhìn tấm rèm hơi rung động phía sau, giọng nói nhẹ nhàng khuyên bảo: “Việc hủy hôn là chuyện lớn. Để một nữ tử thanh lâu đè đầu cưỡi cổ con, thể diện của con, thể diện của Định Quốc Công phủ còn để vào đâu?”

Ta cố tình ép giọng run rẩy, dập đầu sâu xuống đất.

“Thái tử là quân, thần nữ và Định Quốc Công phủ là thần, thể diện của thần nữ sao có thể sánh bằng tâm nguyện của bậc quân vương?” Ta vẫn chưa thấy đủ. “Huống hồ… thần nữ tâm duyệt thái tử, chỉ mong người hữu tình có thể thành đôi, đạt thành sở nguyện.”

“Chiêu Chiêu, con!”

Giọng nói hoàng hậu đã tràn ngập phẫn nộ, so với lúc thái tử muốn bỏ trốn cùng Sở Sở còn tức giận hơn gấp bội. Ta biết, bà ta đang tức giận vì mọi chuyện đã ngoài tầm kiểm soát.

Bà ta muốn mượn tay ta trừ đi chướng ngại trên con đường đăng cơ của nhi tử, nhưng lại muốn giữ lấy hình tượng hiền từ trong mắt hắn.

Ta dập mạnh đầu xuống đất liên tục. Máu tươi theo trán ta nhỏ xuống.

“Xin nương nương tha cho Sở Sở cô nương một mạng.”

“Xin nương nương thành toàn cho thái tử điện hạ và Sở Sở cô nương.”

Từng câu, từng chữ của ta đều thê lương bi thiết, từng lời đều là khẩn cầu thấu trời. Động tĩnh sau rèm càng lúc càng lớn, đột nhiên, một tiếng hét thảm vang lên.

Hoàng hậu hoảng hốt đứng bật dậy, chạy thẳng vào trong.

“Con ta, con ta!” Giọng nói bà ta run rẩy, mang theo nỗi bi thương.

Similar Posts

  • Giang La

    Giang La ngồi tù 5 năm.

    Ngày ra tù, có hai người đàn ông đến đón cô.

    Một người là vị hôn phu của cô, đã làm chứng giả tại tòa, khiến cô bị kết tội.

    Người kia là bạn thanh mai trúc mã từng nói sẽ bảo vệ cô cả đời, sau khi trở thành luật sư, lần đầu tiên vào tòa là để kết tội cô.

    Họ đứng cùng nhau, nhìn Giang La với thân hình gầy gò, vẻ mặt phức tạp.

    “Giang La, mọi chuyện đã qua rồi…”

    Tôi khẽ cười, nụ cười mỉa mai.

    Họ không biết, Giang La đã chết rồi.

    Chết hai ngày trước khi ra tù.

    Cô ấy đã giao linh hồn cho tôi, để tôi thay cô ấy báo thù.

  • Cô Dâu Kỳ Lạ

    Đi làm phù dâu cho bạn cùng phòng đại học, cô ấy lại hỏi tôi có còn là trinh nữ không. Tôi thấy buồn cười, thời đại nào rồi mà còn tin mấy chuyện đó. Nhưng bà ngoại lại nghiêm mặt nhìn tôi nói:

    “Bạn cháu không phải đang tìm phù dâu, mà là đang tìm đồng nữ để tế lễ.”

  • 2 Giờ Sáng, Tôi Bị Cả Gia Tộc Tố Ă N Cắp

    “Chị dâu, tại sao tiền chăm sóc người bệnh của bố em lại tận 3000 tệ? Bà cô hàng xóm bên cạnh tìm hộ lý còn chỉ có 1500 tệ thôi! Em phải đối chiếu sổ sách!”

    Đoạn ghi âm của em chồng Trương Mẫn nối nhau bật lên, mỗi câu đều mang theo tiếng nức nở và lửa giận.

    Tôi không trả lời.

    Giá thật của tiền chăm sóc người bệnh là 4500 tệ, tôi sợ cô ta thấy đắt nên tự bù 1500, chỉ báo với cô ta 3000. Chuyện này ngay cả chồng tôi cũng không biết. Tháng trước, bố chồng nhập viện, cô ta đang đi nghỉ ở Tam Á, là tôi xin nghỉ nửa tháng để ở bệnh viện chăm ông, bón phân lau nước tiểu.

    Bây giờ cô ta nói tôi khai khống.

    [Khai khống thì khai khống, giả vờ cái gì chứ, bố tôi lại không phải bố ruột cô, bây giờ tôi đi tố cô lên khu phố vì ăn cắp tiền dưỡng già của bố tôi đây!]

  • Ba Năm Làm Thế Thân

    Khi Giang Mộ Hàn nắm tay Bạch Nhược Tuyết bước vào phòng khách, tôi đang ở trong bếp nấu món chè tuyết nhĩ mà anh thích nhất.

    “Tô Nguyệt, ra đây một chút.”

    Giọng anh lạnh hơn thường ngày vài phần.

    Tôi lau tay, đi ra ngoài, thấy người phụ nữ trong tấm ảnh tôi đã từng nhìn vô số lần — lúc này đang ngồi trên ghế sofa nhà tôi, mỉm cười dịu dàng như nước.

    “Chào cô, tôi là Bạch Nhược Tuyết.” Cô ta chủ động chìa tay ra, “Mộ Hàn kể nhiều về cô, nói ba năm nay cô đã vất vả chăm sóc anh ấy.”

    Giang Mộ Hàn ở bên cạnh bổ sung: “Nhược Tuyết đã về nước, bọn tôi chuẩn bị tái hôn.”

    Tôi nắm lấy tay cô ta, lập tức cảm nhận được hình dáng quen thuộc của chiếc nhẫn trên ngón tay.

    Đó là chiếc tôi từng đeo khi kết hôn, bây giờ lại nằm đúng trên tay của người chủ thật sự.

  • Người Gác Làng

    Năm thứ ba mươi làm người gác làng, dân làng bắt đầu đưa cơm thiu cho tôi, chửi tôi là bà già mù.

    Người lớn mặt dày còn xúi lũ trẻ con ném đá vào tôi, nhét sâu bọ vào miệng tôi để làm nhục.

    “Gì mà người gác làng, ba tao nói bà già mù này là đồ vô dụng, là con gái của lão trưởng làng đã chết, sợ tụi mình không mang cơm nên mới bịa chuyện ra.”

    “Ông nội tao thì nói bà ấy là thần nữ canh giữ tòa tháp này, không được nói vậy.”

    “Nghe ông nội mày nói vớ vẩn, còn bảo vào trong tháp sẽ chết nữa cơ, tao mới vào tháp hôm kia mà, có sao đâu?”

    “Nhưng mà……”

    “Nhưng gì mà nhưng, tụi mình đi mua ít thuốc độc, đầu độc chết bà già mù đi cho xong, đỡ phải tốn lương thực, cơm thiu cho súc vật ăn còn hơn cho bà ta.”

    Bị dân làng xua đuổi, tôi tập tễnh rời khỏi làng.

    Càng đi xa, đôi mắt tôi dần dần khôi phục lại ánh sáng.

    Người gác làng này, tôi không làm nữa.

  • Ngỗng Bay Qua

    Tôi có một trò chơi mà cô không có.

    “Em gái mưa” của chồng giơ tay lên, cười toe toét:

    “Tôi đã từng nhổ lông chỗ đó của Trầm Mẫn Hành.”

    Trong trò chơi đó, chỉ có cô ta thắng.

    Cô ta đến lúc ấy mới giật mình, vội đưa tay che miệng.

    “Chị à, em hoàn toàn không có ý phá chuyện giữa chị và anh Hành đâu.

    Chứ nếu có thì đã chẳng đợi đến hai năm sau khi hai người cưới mới kể ra rồi~”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *