Tình Xưa

Tình Xưa

Bố tôi phá sản.

Sau đó đem tôi gả chớp nhoáng cho một phú nhị đại (công tử nhà giàu đời thứ hai).

Phú nhị đại có một có một “bạch nguyệt quang”.

Bắt tôi phải ôm tiền…thủ tiết làm góa phụ.

Tuyệt quá còn gì.

Tiền kiếm đủ rồi, tôi chủ động rút lui.

Một năm sau, anh ta say xỉn gọi điện thoại cho tôi:

“Không chịu kết hôn là đang đợi tôi à? Thế thì tôi nhượng bộ chút, ta tái hôn nhé.”

Tôi khó xử:

“Tôi cũng muốn lắm, nhưng hiện tại tôi đang ở cữ.”

Anh ta hoảng loạn.

1

Tôi với Tạ Nhiên – kết hôn rồi.

Không tiệc cưới, không sính lễ, có đúng một việc: đưa tôi đi đăng ký kết hôn.

Đêm tân hôn, anh ta nhậu với bạn tới tận khuya mới về.

“Anh về rồi.” – tôi chạy ra đón, ngoan như cún.

Anh liếc tôi một cái, ánh mắt khẽ lay động, rồi… cúi đầu hôn tôi.

Tôi hơi kháng cự, nhưng không tránh, thậm chí còn chủ động vòng tay ôm cổ anh, cười ngọt như đường:

“Tiền…anh chuyển cho ba em chưa?”

Động tác anh khựng lại, sau đó đẩy mạnh tôi ra.

“Tô Minh Nguyệt, cô rẻ tiền thế?”

Tôi sững người một chút, hơi đau, nhưng chỉ đúng…một giây. Tôi lập tức khôi phục dáng vẻ vui tươi:

“Em thấy em cũng mắc đấy chứ, ba mươi triệu cơ mà, cả đời em kiếm không nổi.”

“Vậy cô cứ ôm lấy ba mươi triệu đó mà thủ tiết suốt đời đi.”

Anh ta chán nản, tháo cà vạt quăng xuống sàn, rồi vào phòng tắm.

Tôi thở dài, lượm quần áo anh ta quẳng dọc đường, cho vào máy giặt…xong xuôi thì về phòng mình ngủ.

2

Ba tôi có một công ty nhỏ.

Dạo gần đây gặp khủng hoảng.

Tìm đến nhà họ Tạ là vì… ông nội tôi từng cứu ông nội anh ta.

Ông nội anh đề nghị kết hôn, nhà tôi lập tức mừng như trúng số.

Thế là… ba mươi triệu, bán đứt con gái.

Trước đó, tôi từng nghe nhiều lời đồn về Tạ Nhiên.

Thời đi học – là học bá kiêm đại ca học đường.

Ra xã hội – là tổng tài ai nghe cũng khiếp vía.

Phụ nữ quanh anh ta…đông như rừng rậm Amazon.

“Gả qua đó, thì nhắm mắt mở mắt tuỳ tình hình, làm tốt nghĩa vụ người làm vợ.”

Mẹ tôi dặn đi dặn lại, tôi không dám quên.

Nên dù đêm tân hôn, khi anh ôm tôi dù trên người vẫn còn nồng mùi nước hoa phụ nữ… tôi cũng im lặng.

Tới đúng 12 giờ đêm, anh không bước vào phòng tôi.

Tôi thở phào.

Đàn ông ăn no ở ngoài rồi, chắc không thèm ăn thêm bữa khuya đâu.

Tôi mở điện thoại, lướt Wechat đầy tin chúc mừng cưới, nghĩ lại chuyện vừa xảy ra… thấy đúng là châm biếm.

Trượt xuống dưới, thấy một cái tên quen…

Tim tôi nhói một cái.

“Em vẫn yêu anh đúng không? Em không phải loại con gái chỉ vì tiền đâu.”

– là Tiêu Dịch.

Tiền bối, cũng là bạn trai cũ của tôi.

Tin nhắn dài lê thê, tôi chẳng buồn đọc.

Xoá sạch, rồi chặn luôn.

3

Sáng hôm sau, tôi chuẩn bị sẵn bữa sáng chờ anh ta.

Mười giờ, anh ta mới lười biếng bước ra.

Tôi đứng bên cạnh, bóp sẵn kem đánh răng, lấy nước rửa mặt, ngoan ngoãn chỉnh lại tóc cho anh ta.

Anh ta có chút sửng sốt, dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn tôi. “Sáng sớm đã tỏ vẻ ân cần, lại muốn cái gì đây?”

Giọng điệu anh ta toàn là châm chọc.

Không sao, tôi mỉm cười ngọt ngào với anh ta, “Chúng ta phải đến nhà ông nội anh, anh quên rồi sao?”

Anh ta nhìn chằm chằm tôi, không biểu cảm, “Trong việc lấy lòng người lớn, cô quả là không tiếc sức.”

“Nếu anh muốn, em cũng có thể lấy lòng cả anh.”

Tôi hít sâu, run run giúp anh cài cúc áo.

Anh không nhúc nhích, chỉ hạ mắt, dùng đuôi mắt liếc nhìn tôi.

Áo sơ mi đặt may, khuy hơi nhỏ. Anh lại cứ nhìn trân trân, làm tay tôi run bắn.

“Cúi thấp chút…khó cài.” – tôi khẽ nói.

Vì căng thẳng, giọng tôi vô tình… mang chút nũng nịu.

Anh cúi đầu, chặn tôi vào góc tường:

“Cô biết không? Con gái mà sáng sớm đã dùng giọng thế này… là đang ám chỉ điều gì không?”

“Không biết ạ.” – tôi giả ngu.

Anh không đáp, hơi thở nóng sát bên tai – sắp thiêu tôi luôn.

Tôi vừa nhắm mắt, thì nghe:

“Cô bây giờ, sắp khắc 3 chữ ‘TÔI MUỐN TIỀN’ lên mặt rồi đấy.”

Máu trong người tôi sôi một cái, cảm giác bị sỉ nhục. Nhưng… tôi nhịn.

“Thế anh cho không?” – tôi quàng tay ôm eo anh, nở nụ cười, gọi một tiếng, “Chồng.”

Cổ họng anh căng lên, ngây ra mấy giây… rồi đẩy tôi dứt khoát:

“Cô tưởng mình làm bằng vàng chắc? Chạm một cái là phải trả tiền?”

“Thì anh thử chạm một cái xem?”

Tôi vẫn cười tươi rói.

“Tôi thấy bẩn.”

Chắn là chê chán rồi, anh hừ lạnh, đẩy tôi ra, đi thẳng.

Cửa đóng cái “cạch”.

Tôi mới thả lỏng người.

4

Tạ Nhiên ghét tôi, tôi hiểu.

Nghe bảo anh từng có vị hôn thê.

Vì tôi mà bị gia đình ép chia tay.

Anh ta đi sớm về khuya, không bao giờ bước vào phòng tôi.

Cũng coi như giữ lời – để tôi thủ tiết làm góa phụ.

Nhưng không sao.

Tôi nghĩ thoáng lắm.

Tiền và tình – phải chọn một.

Không có được tình, thì lao đầu kiếm tiền.

Đến ngày anh chán, nhà anh chịu thua, họ mà quay lại với nhau…

kết cục 80% là ly hôn thôi.

Từ nhà ông nội về, xe chưa dừng, tôi đã thấy vị “hôn thê cũ” ngoài cổng – Lý Thiến.

Cô ta mặc váy trắng, đứng ở nơi gió thổi, tóc tung bay.

Da trắng – môi đỏ – mắt ướt.

Đẹp như phim điện ảnh.

“Lý Thiến.” – Tạ Nhiên thấy cô ta thì lập tức hốt hoảng… vội vung tay hất mạnh tay tôi ra.

Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn Tạ Nhiên, mắt lập tức ngấn lệ. “Anh Tạ Nhiên, anh ấy không cần em nữa rồi.”

Một câu nói, khiến tôi ngây người.

Cái gì là anh ấy không cần em nữa rồi vậy?

Tôi đánh giá Tạ Nhiên trước mặt, không ngờ Nhị công tử nhà họ Tạ quyết đoán, sát phạt thường ngày, lại là một kẻ liếm chó (simp)?

“Vào trong nói chuyện đi, ngoài trời gió lớn.”

Tôi đẩy cổng cho hai người họ đi vào. Cô ta rõ ràng có chút ác ý với tôi, không sao, tôi rất tự giác nhường phòng khách cho họ tâm sự, rồi quay về phòng ngủ.

Tôi ngủ một giấc tỉnh dậy – phòng khách không còn ai.

Dì giúp việc nói:

“Cô gái kia hình như bị trúng gió… ngất đi, cậu chủ…”

“Dạ, con biết rồi.” – tôi gật đầu.

Hôm đó, tôi chẳng muốn ăn tối.

Cứ nhìn từng con số trong tài khoản, mà lòng bứt rứt.

Cả đêm, Tạ Nhiên không về.

Tôi xỏ váy dây, mang giày cao gót – thẳng tiến đến quán bar.

5

Trong bar, bạn thân Chu Vân đã ngồi chờ.

“Không làm thiếu phu nhân nữa à? Chạy ra đây giải sầu?” – cô chọc tôi.

“Làm chứ, cười đến đơ hết cả mặt rồi, kiếm tiền đâu có dễ.”

Cô ôm bụng cười rũ rượi.

“Cũng phải, dù Tạ Nhiên trông cũng ngon thì nhìn mãi cũng phát ngán thôi.”

“Tiêu Dịch ấy, còn liên lạc không?”

“Không.” – tôi uống một hơi.

“Trước cậu cuồng anh ta lắm mà? Cả trường biết luôn. Khó khăn lắm mới yêu nhau, giờ nói gả cho người khác là gả ngay?”

Tôi im lặng một lát.

“Mẹ anh ta từng tìm tôi.”

“Hả? Tìm làm gì?”

“Cho tôi năm triệu (5 triệu NDT), bảo tôi rời xa cậu ấy.”

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Chu Văn, tôi không nhịn được cười, “Cậu xem TV nhiều quá rồi.”

“Bà ấy không cho tôi một xu nào cả, chỉ nói bố tôi phá sản rồi, bảo tôi phải tự giác, nói nếu người ngoài biết quan hệ giữa tôi và Tiêu Dịch, sẽ liên lụy đến việc kinh doanh của gia đình họ.”

“Vkl, bố cậu phá sản liên quan quái gì đến việc hai người yêu nhau chứ?”

“Liên quan chứ. Ngoài nhà họ Tạ, ai dám cưới tôi đâu?”

Tôi lại uống tiếp.

“Xoá hết rồi. Không nhắc nữa.”

“Được, tối nay không bàn về đàn ông. Chỉ ngắm trai đẹp.”

Thế là cô bạn thân của tôi, trong nửa tiếng đã giúp tôi kết bạn WeChat với mười anh chàng đẹp trai.

Nửa sau không chống cự được hơi men, một anh chàng đẹp trai đã gọi taxi đưa tôi về nhà.

Tôi loạng choạng đi bật đèn.

Kết quả, còn chưa chạm vào công tắc, một giọng nói đã vang lên từ phòng khách.

“Chơi vui nhỉ. Cũng chịu về nhà rồi cơ đấy?”

Tôi nhìn theo giọng nói.

Sofa tối om có một người ngồi đó…nhìn tôi chằm chằm.

Tạ Nhiên?

Tim tôi…hẫng đi một nhịp.

Similar Posts

  • Hậu Cung Mưu Sát

    Minh Châu công chúa là cốt nhục duy nhất của hoàng đế, từ nhỏ được cưng chiều hết mực, từ lâu đã xem ngôi hoàng vị như vật trong túi.

    Nàng ta vừa để mắt đến huynh trưởng ta đang khải hoàn, bị cự tuyệt xong lại trực tiếp vu khống cả nhà họ Thôi ta mưu nghịch!

    Chị dâu ta đang mang thai sáu tháng, bị lôi ra đánh chết ngay giữa công đường, phụ thân và huynh trưởng thảm bị lăng trì, cả nhà họ Thôi nhuộm đầy máu tươi trên pháp trường.

    Ta buông xuống mọi thể diện, quỳ xuống cầu hoàng đế khai ân, nhưng chỉ chờ được một đạo thánh chỉ phế phi.

    Trước lúc chết, Minh Châu công chúa mặc một thân hoa phục cúi nhìn ta, tiếng cười như chuông bạc:

    “Lan phi, nếu lúc đầu ngươi biết điều, khuyên huynh trưởng ngươi thuận theo ta, thì nhà họ Thôi há đến nông nỗi này?”

    Ta nôn ra máu nguyền rủa nàng ta.

    Nàng ta lại ghé sát tai ta, khẽ nói:

    “Ngươi có biết, vì sao phụ hoàng chỉ có một mình ta là con không?”

    “Là bởi vì sau mỗi lần các ngươi thị tẩm, ta đều cho các ngươi uống thuốc tránh thai!”

    Đồng tử ta co rụt lại.

    Thì ra, vì muốn giữ lấy vinh sủng “hoàng tự duy nhất” của mình, nàng ta đã sớm đoạn tuyệt huyết mạch hoàng gia!

    Nàng ta cười, cắm cây trâm vàng vào tim ta.

    Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về trước ngày huynh trưởng khải hoàn.

    Lần này, ta vứt bỏ hết thảy cao ngạo, dù có chết cũng phải mang long tự trong mình.

    Ta nhất định phải khiến Minh Châu công chúa, máu, nợ, máu, trả!

  • Đi Tìm Tự Do

    Mỗi lần về nhà ăn Tết, những món trang sức tôi mang theo đều biến mất một cách khó hiểu. Vì vậy, năm nay tôi cố ý thay chiếc vòng ngọc đắt tiền trên tay thành chiếc vòng giả vàng giá 30 tệ được miễn phí vận chuyển.

    Trên bàn ăn, chị dâu tôi vừa tỏ vẻ âu yếm vuốt ve bụng bầu, vừa nhìn không rời mắt chiếc vòng đeo trên tay tôi.

    Chị dâu tôi nói rằng chị ấy đã đặc biệt mời thầy tới xem quẻ, thầy bảo rằng lần sinh nở này chắc chắn là con trai. Nghe tới đó, tôi vẫn không mảy may bận tâm. Nào ngờ ngay giây kế tiếp, chị ấy lại chuyển chủ đề câu chuyện sang tôi.

    Trong lời nói không mấy thân thiện của chị ta, chị ta bảo tôi chỉ sinh ra một đứa con gái vô dụng, không xứng đeo chiếc vòng tốt như vậy.

    Nghe thấy thế, mẹ chồng chẳng chút đắn đo, lập tức giật chiếc vòng trên tay tôi rồi đeo cho chị dâu.

    “Dù sao chiếc vòng này cũng là tiền con trai tôi bỏ ra, tôi làm mẹ thì chẳng lẽ không được xài tiền con trai mình à?” Mẹ chồng tôi tỏ vẻ vô cùng hiển nhiên.

    Vì ngại mặt mũi bề trên nên tôi cũng không tiện phản bác thẳng, chỉ len lén kéo ống tay áo chồng dưới gầm bàn. Nhưng ngược lại tôi chẳng nhận được sự trợ giúp nào từ chồng. Đã vậy anh ấy còn nhìn tôi với ánh mắt trách móc kèm tiếng chép miệng khó chịu: “Mẹ nói đúng đấy, em cứ nghe lời mẹ đi.”

    Nói xong, anh ấy cúi đầu ăn tiếp.

  • Sên Ký Sinh

    Trước kỳ thi đại học, ba tôi đón bà nội từ quê lên nhà.

    Bà nội sống ở nông thôn gần như cả đời, mặc quần áo cũ kỹ bẩn thỉu, lưng thì còng xuống, mặt mũi lem nhem, người lại bốc lên mùi cao dán hôi nồng khó ngửi.

    Nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất là — trên người bà lại dính đầy sên.

  • 80 Gram Vàng

    Mười năm trước, tôi lấy số tiền lương năm đầu tiên đi làm, góp với mẹ mua một cây vàng 100 gram.

    Mười năm sau, tôi bị chẩn đoán sỏi mật, phải mổ nội soi cắt túi mật, chi phí ba mươi ngàn.

    Vừa mới bị công ty sa thải, kinh tế khó khăn, tôi bàn với mẹ bán cây vàng ngày xưa để gom tiền chữa bệnh.

    Mẹ nhìn tôi, mắt rưng rưng, giọng run run:

    “Khổ cho con gái mẹ quá. Mấy tháng trước xin nghỉ dài ngày chăm mẹ trong viện, mới bị công ty cho nghỉ việc.

    Giờ con lại bệnh, mẹ cũng chẳng giúp được gì. Vàng này bán đi, lấy phần con mua ngày trước mà chữa bệnh cho con nhé.”

    Trời đã tối, tôi cầm cây vàng, mệt mỏi vô cùng.

    Tính sáng mai đi đổi tiền thì tối đó, công an gõ cửa:

    “Chào cô, có người tố cô ăn trộm vàng của bà ấy, mời cô theo chúng tôi về phường.”

  • Người Chồng Hai M Ặt

    Tôi gửi con gái ba ngàn tệ mỗi tháng, nhưng nó lại sống kham khổ bằng bánh bao và dưa muối.

    Cả người tôi liệt nằm trên giường chăm sóc, bị nước tiểu và phân thấm ướt, bốc mùi hôi thối.

    Lúc lâm chung, người duy nhất đến thăm tôi lại là đứa con gái đã căm hận tôi suốt nửa đời.

    Nhìn tôi thoi thóp, sinh khí cạn kiệt, nó lạnh lùng bật cười:

    “Ngày xưa học đại học ở Thượng Hải, mẹ chỉ cho con 600 tệ mỗi tháng.

    Bây giờ con dùng đúng 600 đó, để mua cho mẹ cái hũ tro rẻ nhất.”

    “Kiếp sau, đừng keo kiệt như thế nữa. Nhất là với con ruột của mình.”

    Tôi trợn trừng mắt muốn giải thích, nhưng cổ họng chỉ phát ra tiếng gió rít khô khốc, không thốt nổi một lời.

    Trước linh đường, đám họ hàng chỉ tay vào di ảnh tôi, xì xào:

    “Cả đời chỉ biết tiền, không cần mặt mũi. Vì tiền mà ép con gái ruột phải bỏ nhà đi. Chết thảm cũng đáng.”

    Khi còn sống, tôi không chu cấp sinh hoạt phí cho con gái, khiến nó phải sống nhờ vào khoản vay sinh viên, ăn bánh bao dưa muối suốt bốn năm đại học. Ra trường liền cắt đứt quan hệ với tôi.

    Đến lúc chết tôi mới biết, tất cả mọi chuyện đều do người chồng “thật thà chất phác” của tôi mà ra.

    Trong ba ngàn tệ tôi gửi cho con mỗi tháng, ông ta chỉ chuyển sáu trăm, rồi nói với con gái rằng tôi thấy nó tiêu xài quá tay nên tự cắt giảm sinh hoạt phí.

    Số tiền còn lại, ông ta dùng để nuôi một gia đình khác bên ngoài.

    Tôi bị ông ta tính kế, thân bại danh liệt, chết trong uất hận.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày con gái vừa vào đại học, khi tôi chuẩn bị gửi khoản sinh hoạt đầu tiên cho nó.

  • Lời Nói Giết Người

    Trong lễ cưới, tôi thì thầm bên tai chồng một câu.

    Ngay sau khi nghe xong, anh ta mất khống chế cảm xúc, lao mình từ tầng cao xuống… chết ngay tại chỗ.

    Sau cái chết của anh, vô số người – bao gồm cả cảnh sát – đều truy hỏi tôi, rốt cuộc đã nói điều gì.

    Nhưng tôi vẫn luôn giữ im lặng.

    Năm năm sau, lúc tôi rơi vào cảnh túng quẫn khốn cùng, có một người tìm đến, ra giá hậu hĩnh chỉ để mua lại câu nói năm đó.

    Anh ta muốn biết, rốt cuộc là câu gì… có thể giết chết một con người.

    Khoảnh khắc ấy, lòng tôi dâng trào xúc động.

    Người tôi chờ đợi, cuối cùng cũng đã xuất hiện.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *