Đời Này, Tôi Chọn Sống Cho Tôi
Khi đang lau nhà, đứa cháu trai ba tháng tuổi suýt nữa thì ngã khỏi bàn thay tã.
Tôi vứt cây lau, lao đến đỡ lấy thằng bé.
Con dâu ngẩng đầu khỏi điện thoại, hỏi tôi:
“Mẹ có rửa tay chưa?”
Tôi lắc đầu, định giải thích thì con trai đã vung nắm đấm đấm thẳng vào mặt tôi.
“Đã nói bao nhiêu lần là không rửa tay thì đừng bế con, mẹ cố tình chống đối tụi con phải không?!”
Chồng tôi trừng mắt trách mắng:
“Chuyện nhỏ vậy cũng làm không xong, lúc nào cũng khiến bầu không khí trong nhà căng thẳng. Tôi thật sự không biết bà còn làm được gì nữa!”
Tôi lau vết máu mũi trên mặt, bỗng thấy nửa đời người này thật mục nát.
Vào phòng, tôi gọi cho em gái – người cả đời chưa từng kết hôn:
“Chuyện đi du lịch dài ngày mà em từng nói lần trước, chị đồng ý rồi.”
1
Sau bữa trưa, con trai và con dâu nằm dài trên ghế sofa, dán mắt vào điện thoại.
Ông nhà tôi thì ngồi bên cạnh xem tivi.
Tôi rửa xong bát, dọn dẹp bếp xong xuôi, xoa lưng đau nhức rồi lại vào nhà vệ sinh xách nước.
Sàn phòng khách bẩn quá.
Thằng bé Tiểu Tráng Tráng mới ba tháng tuổi vừa trớ sữa, chưa ai lau chùi.
Tôi cúi người, vừa lau đến chỗ sofa vừa nói:
“Con ơi, Thanh Thanh, nhấc chân lên một chút.”
“Xì.”
Con dâu tôi, Thanh Thanh, cáu kỉnh nhấc chân lên đặt lên đùi con trai tôi.
Con trai nhíu mày nhìn tôi:
“Mẹ, con nói thật, mẹ không thể đợi đến tối, đợi bọn con vào phòng nghỉ rồi hẵng lau sàn à?
Bây giờ bọn con đang ngồi đây mà mẹ cứ lau loẹt quẹt thế, bất tiện chết đi được.”
Tôi nghẹn họng, không nói lại được gì.
Bình thường tụi nhỏ mê mẩn cái sofa phòng khách, dính nhau suốt cả buổi tối.
Không đến nửa đêm thì chẳng bao giờ chịu vào phòng.
Tôi thì phải dậy từ năm giờ sáng để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.
Nếu cứ đợi đến khi tụi nó đi ngủ mới lau sàn, thì đêm chỉ còn ba, bốn tiếng là cùng để chợp mắt.
Lâu lâu làm vậy một lần thì không sao, nhưng dạo này chắc vì thức khuya quá nhiều, đầu óc tôi cứ mơ màng, mệt mỏi, có lúc còn lơ ngơ như bị sương mù bao phủ.
Vì vậy tôi mới tranh thủ buổi trưa dọn trước, tối nếu thấy sàn còn sạch thì khỏi cần lau nữa.
Tôi cúi đầu tiếp tục lau sàn.
Đột nhiên nghe thấy tiếng ư ử của Tiểu Tráng Tráng phát ra từ bàn thay tã bên cạnh.
Tôi ngẩng đầu nhìn, thấy thằng bé đang vung tay, như sắp tỉnh giấc.
“Thanh Thanh, hình như Tráng Tráng sắp dậy rồi.”
Tôi nhắc nhẹ.
Con dâu không thèm ngẩng đầu:
“Nó dậy thì nó sẽ khóc, tôi đâu có điếc, đừng lắm lời.
À đúng rồi, lát nữa mẹ vào phòng tôi, lấy máy hút sữa ra rửa giùm.
Sáng hút mà quên chưa rửa.”
Tôi gật đầu.
Bỗng dưng liếc thấy Tráng Tráng trở mình, nửa người đã thò ra khỏi bàn thay tã.
“Cẩn thận!”
Tôi hét lên, vứt luôn cây lau nhà, lao như tên bắn về phía đó.
Sàn trơn trượt, tôi vừa kịp đỡ lấy thằng bé thì ngã ngồi xuống sàn, xương cụt nhói đau.
May mắn thay, tôi ôm cháu chặt trong lòng, nó vẫn ngủ ngon lành.
Ba người trong phòng khách cuối cùng cũng chịu ngoảnh lại nhìn.
Tôi cố gắng chịu đau đứng dậy, còn chưa đứng vững thì con trai và con dâu đã xông tới.
“Mẹ rửa tay chưa đấy?”
Thanh Thanh đón lấy con từ tay tôi, nhìn tôi chằm chằm.
Rửa tay?
Lúc đó nguy cấp như thế, tôi đâu còn tâm trí nào mà nhớ đến rửa tay!
Tôi lắc đầu:
“Thanh Thanh, lúc nãy…”
Tôi vừa mở lời, con trai đã giơ nắm đấm, đấm thẳng vào mũi tôi.
“Mẹ chưa rửa tay mà dám ôm cháu?
Đã nói bao nhiêu lần rồi, người già nhiều vi khuẩn, nhất là mẹ, suốt ngày sờ mó đủ thứ, trên tay không biết chứa bao nhiêu vi trùng, bẩn chết đi được!
Tráng Tráng còn nhỏ thế này, mẹ ôm nó khi chưa rửa tay, mẹ định hại nó ốm à?
Đừng nói là mẹ quên.
Chuyện này Thanh Thanh đã nhắc bao nhiêu lần rồi?
Con thấy, mẹ cố tình chống đối bọn con đúng không?”
2
Cú đấm đó khiến tôi choáng váng mặt mày.
Mũi đau nhói, rồi cảm giác ấm ướt lan ra – máu mũi bắt đầu chảy.
“Tình huống lúc đó rất gấp, Tráng Tráng trở mình, suýt ngã, mẹ chỉ là…”
“Trở mình á? Ha!
Mẹ, giờ mẹ còn biết nói dối mà không chớp mắt luôn à?
Thằng bé mới ba tháng, trở mình gì mà trở?
Thôi được rồi, con biết mẹ không phục, cố tình chống đối, muốn làm chủ nhà này đúng không?
Nhưng cho dù là vậy thì mẹ cũng không thể đem sức khỏe của Tráng Tráng ra làm trò đùa, đó là cháu ruột của mẹ đấy!”
Con dâu tôi cười mỉa:
“Tôi biết mà, từ ngày tôi gả vào nhà này, mẹ luôn muốn tìm cơ hội dạy tôi một bài học.
Giờ thấy tôi sinh con, mẹ lại muốn tranh giành quyền nuôi dạy để tôi biết thân biết phận, đúng không?
Thật ra mẹ không cần làm vậy đâu, tôi biết thân biết phận rồi.
Tôi là người ngoài, tất cả cũng do tôi và chồng bất tài, không mua nổi nhà riêng.
Mẹ yên tâm, sau này tôi sẽ đặt đúng chỗ mình nên đứng.”
Vừa nói, nước mắt cô ấy đã rơi lã chã.
Thấy vậy, con trai tôi nổi đóa, hét lớn:
“Bác sĩ nói rồi, phụ nữ sau sinh dễ bị trầm cảm, phải giữ tâm trạng vui vẻ.
Sao mẹ lại nhẫn tâm như vậy, hết lần này đến lần khác kiếm chuyện gây áp lực cho Thanh Thanh?
Chỉ vì ngày xưa mẹ bị bà nội hành, giờ mẹ lại muốn xé nát chiếc ô che mưa của Thanh Thanh sao?
Không trách Thanh Thanh ít sữa, bị mẹ cứ ba ngày hai bữa gây stress thế, làm sao mà có sữa cho con bú?”
Tôi… là người tâm địa độc ác?
Tôi… là người thích gây chuyện?
Tôi… cố tình chọc giận Thanh Thanh?
Trời đất chứng giám!
Từ ngày cô ấy bước chân vào nhà này, tôi đã coi như con gái mà chăm sóc.
Không bắt làm một việc nhà nào.
Ngay cả quần áo của cô ấy, tôi cũng giặt tay từng cái.
Từ lúc mang thai đến khi sinh nở, bất cứ điều gì cô ấy cần – dù nói ra hay không – chỉ cần tôi làm được, tôi đều làm hết.
Về ăn uống, để giúp cô ấy ngon miệng hơn, tôi thay đổi thực đơn từng bữa.
Tráng Tráng từ khi sinh ra đã là đứa bé khó chiều.
Suốt thời kỳ ở cữ đến khi bé hai tháng, hầu như chỉ có thể ngủ ngon trong vòng tay tôi.
Có lúc tôi phải bế nó suốt cả đêm.
Chăm thằng lớn rồi lại chăm thằng nhỏ, đến mức chẳng còn lấy một chút thời gian cho bản thân.
Thế mà cuối cùng, tôi lại trở thành “mụ già lòng dạ xấu xa” trong miệng con trai!
Nghĩ đến đây, nỗi tủi thân dâng lên nghẹn họng, tôi lau nước mắt:
“Con à, sống phải có lương tâm… nói thật lòng xem, mẹ đã làm đủ tốt rồi mà…”
“Khóc cái gì? Con làm gì mẹ?
Người ngoài biết thì con còn mặt mũi nào gặp ai?”
Giọng Thanh Thanh đột nhiên sắc như dao, cắt ngang lời tôi:
“Được thôi, mẹ giỏi lắm.
Nói về ‘trà xanh’, con còn lâu mới bằng được chị chè lâu năm như mẹ.
Con thua, được chưa?”
Nói xong, cô ta ôm Tráng Tráng giận đùng đùng quay về phòng.
“Rầm!” – cửa bị đóng sầm lại.
“Thanh Thanh!”
Con trai tôi quay phắt sang trừng tôi:
“Giờ mẹ vừa lòng chưa?!
Mẹ cứ làm loạn đi, có ngày mẹ phá nát cái nhà này mất!”
Nó hất mạnh tôi sang một bên rồi chạy theo vợ.
Lúc này, ông nhà tôi – từ nãy chỉ đứng nhìn – cũng bắt đầu lên tiếng.
Nhưng lời ông ấy thốt ra lại là:
“Trình Cẩm, rốt cuộc bà ăn hại cỡ nào vậy?
Ngày nào cũng khiến nhà này căng như dây đàn, bà không thể để tôi yên được à?
Không trách mẹ tôi trước đây bảo bà là ‘sao chổi phá nhà’.
Giờ xem ra chẳng sai chút nào.
Cả đứa nhỏ bà cũng chăm không xong, bà còn làm được gì nữa?”