Quả Phụ Và Ba Vị Phu Quân
1
Ta mang mệnh khắc phu.
Tính đến nay, ta đã khắc c h ế t hai phu quân rồi.
Người phu quân đầu tiên là một võ tướng, rạng danh sa trường, da ngựa bọc t h â y.
Giữa chúng ta có với nhau một mụn nhi tử.
Người phu quân thứ hai là một thư sinh, sau này đỗ Thám hoa, đi trị thủy chẳng may sẩy chân c h ế t đuối.
Chúng ta cũng có với nhau một nhi tử.
2
Hiện tại, ta vẫn sống ở Tướng quân phủ.
Người phu quân thứ hai gia cảnh bần hàn, lúc thành thân cũng là ở rể tại phủ đệ của người phu quân trước.
Công công bà bà đầu tiên của ta là người rất mực khai minh.
Họ chẳng những không o á n trách ta khắc c h ế t nhi tử độc nhất, mà ngược lại còn cảm tạ ta đã sinh hạ được cốt n h ụ c nối dõi tông đường.
Về sau, họ thương yêu ta chẳng khác nào nữ nhi ruột.
3
Mối duyên với chàng Thám hoa cũng là do chính công công ta bắc cầu xe chỉ.
Ở triều đại này, chuyện quả phụ tái giá là điều hết sức bình thường.
Thậm chí tiên tổ còn ban hành luật lệnh, cấm ép buộc quả phụ phải thủ tiết.
Bởi vì chàng Thám hoa nghèo túng, ta lại không nỡ xa rời đại nhi tử Kim Đản, nên cả gia đình mới cùng chung sống tại Tướng quân phủ.
Công công bà bà cũng mong muốn chúng ta ở lại.
Người đông thì vui cửa vui nhà.
Người già mà, ai chẳng thích sự náo nhiệt sum vầy.
4
Mối quan hệ giữa ta và hai người phu quân đều vô cùng tốt đẹp.
Đều là tình chàng ý thiếp, như keo như sơn, tương kính như tân.
Họ đều rất mực ân cần chu đáo, dìu dắt ta từ một thiếu nữ ngây thơ trở thành một thiếu phụ mặn mà phong tình.
Vốn dĩ mất đi người phu quân Tướng quân đã là cú sốc quá lớn đối với ta rồi.
Nay lại mất thêm chàng Thám hoa nữa.
Điều này khiến ta buộc phải dập tắt ý định tái giá thêm lần nữa.
Dù ta có dám gả, e rằng cũng chẳng ai dám cưới một kẻ “s á t phu” như ta.
Hơn nữa, ta còn có hai nhi tử, Kim Đản và Mộc Đản.
Mộc Đản là con của ta và chàng Thám hoa.
Nay Kim Đản đã lên ba, còn Mộc Đản vừa tròn một tuổi.
Còn ta, mang tiếng có nhan sắc nhưng đêm đêm lại độc thủ phòng không, cô đơn tịch mịch vô cùng.
5
Nếu chưa từng nếm trải tư vị h o a n l ạ c nam nữ thì cũng thôi đi.
Đằng này, hai người phu quân trước đã mở ra cho ta cánh cửa bước vào thế giới mới đầy mê hoặc.
Thân thể ta đã được khai phá, tâm hồn ta đã lĩnh hội được sự ngọt ngào đê mê của chuyện ân ái.
Bây giờ bỗng nhiên phải “ăn chay” trường kỳ.
Ta thật sự, rất, rất đói khát, bứt rứt không yên!
Vậy nên ta quyết định đi cầu thần bái Phật, hy vọng có thể gặp lại một nam nhân mang đến hạnh phúc cho mình.
Thân thể ta tựa như một đóa hoa, nếu thiếu đi sự tưới tắm của tình ái, ta cảm giác bản thân sắp héo hon đi một nửa.
Nửa còn lại chỉ đành sống vì các con, vì trách nhiệm làm mẫu thân mà thôi.
6
Ta đến Pháp Hoa Tự dâng hương, dự định lưu lại ba ngày.
Hai đứa trẻ tình cảm rất tốt, đều đã có tổ phụ tổ mẫu chăm sóc.
Ta quỳ suốt một buổi sáng, tâm nguyện chỉ vỏn vẹn hai điều: một là gia đình bình an mạnh khỏe.
Hai là trời cao ban cho ta một mối lương duyên mỹ mãn.
Buổi chiều, ta ngủ một giấc say sưa.
Đến tối, dường như Phật tổ đã hiển linh.
7
Tắm gội xong xuôi, ta soi gương tự thương xót cho bóng hình lẻ loi của mình một hồi rồi tắt đèn đi ngủ.
Nằm mãi không sao chợp mắt, ở chốn cửa Phật thanh tịnh này mà lòng ta lại r ạ o r ự c khôn nguôi.
Chủ yếu là do thân thể tự nảy sinh phản ứng, ta cũng chẳng thể nào kiểm soát nổi.
Hồi tưởng lại những giây phút kề da áp thịt, cá nước vui vầy cùng hai người phu quân trước, ta càng thêm trằn trọc.
Chỉ đành kẹp chặt chăn, cố gắng xoa dịu cơn bứt rứt trong người.
Haizz.
Ai có thể thấu hiểu nỗi cô đơn của một thiếu phụ chốn khuê phòng cơ chứ.
8
Đúng lúc nửa đêm canh ba.
Ta bỗng nghe thấy tiếng ai đó đang cạy cửa sổ phòng mình.
Ta giật thót mình kinh hãi.
Ta không dám la lên, ngộ nhỡ người chưa tới cứu kịp, tên á c nhân đã ra tay g i ế t người d i ệ t khẩu thì biết làm sao!
Ta rón rén ngồi dậy, vớ lấy bình hoa đặt trên kệ gỗ.