Luyến Tiếc

Luyến Tiếc

Em trai bốn tuổi đổ thuốc trừ sâu vào thùng gạo.

Tôi nhìn thấy thì liền đốt cả gạo lẫn thùng.

Bà nội về nhà biết chuyện, tát tôi một cái nảy lửa, mắng tôi là con tiện làm hỏng của.

Ba mẹ về không có cơm ăn, lập tức xông vào đánh tôi, cả nam lẫn nữ cùng ra tay.

Tôi bị đánh đến tàn phế.

Trong một gia đình vốn đã trọng nam khinh nữ, cuộc sống của tôi lại càng khó khăn hơn.

Năm mười bốn tuổi, vì em trai muốn có một chiếc máy tính chơi game, tôi bị bán sang thôn bên cạnh, gả cho một lão độc thân chuyên bạo hành.

Cả đời tôi cứ thế bị chôn vùi.

Mở mắt ra lần nữa.

Tôi quay về đúng ngày em trai đổ thuốc trừ sâu vào thùng gạo.

Lần này, tôi không tự ý đứng ra thu dọn sai lầm của nó nữa.

Bà nội tằn tiện cả đời nói: “Rửa lại là ăn được, gạo trắng thế này sao có thể vứt đi cho phí.”

Trước mắt tôi, bà đang đổ gạo trong thùng mang ra rửa.

Tôi vẫn còn ngây người.

Một lúc lâu sau mới nhận ra mình đã sống lại.

Tôi không mù, không điếc.

Cũng không bị tàn phế hai chân.

Tay tôi cử động được, chân có thể nhảy, đầu óc tỉnh táo, hoàn toàn lành lặn.

Mùi cơm chín từ nồi gang lan tỏa khắp nhà.

Ba mẹ làm đồng cả ngày cũng vác cuốc trở về.

“Hứa Ngân Hạnh, đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau rót nước cho ba mẹ uống đi, khát chết rồi.”

Tôi theo phản xạ đi rót nước.

Sợ chỉ cần chậm một bước sẽ lại phải hứng chịu bạo lực từ ba.

Đợi ba mẹ uống xong nước, đặt cuốc xuống.

Bà nội lại gọi tôi đi xới cơm bưng thức ăn.

Tôi tất tả xoay quanh bếp.

Cả nhà cũng ngồi vào bàn, bắt đầu ăn.

Một đĩa rau xanh, một đĩa dưa muối, một đĩa thịt xào ớt.

Bà nội gắp thịt cho em trai, dặn nó ăn nhiều thịt cho mau lớn.

Phần ớt còn dính mỡ và vụn thịt thì bà gạt phần lớn sang bát ba, một phần nhỏ sang bát mẹ.

Tôi im lặng nhai hai miếng dưa muối, đến chút rau xanh – thứ chỉ họ mới được ăn cũng không dám động đũa.

“Thêm cho ba một bát cơm nữa.” Ba đưa chiếc bát trống cho tôi.

Tôi không than vãn, nhận lấy rồi vào bếp.

Thấy bát đã vun đầy cơm, tôi khựng lại.

Nghĩ một lát, tôi ép hết phần cơm còn lại trong nồi vào bát của ba.

Khi rời bếp, tôi nhìn thấy trên tủ có một lọ tương ớt Lão Can Ma.

Ba rất thích ăn cay, đặc biệt là trộn tương ớt với cơm.

Tôi không do dự, cầm lọ tương đặt bên tay phải của ba.

“Hôm nay sao ngoan thế?” Ba múc một thìa tương ớt vào bát, liếc mắt cười với tôi.

Tôi không nói gì.

Bà nội nói: “Vừa nãy mẹ đánh nó rồi, Tử Tuấn chơi ngu, đổ thuốc trừ sâu vào thùng gạo, con chết tiệt này nói thuốc có độc, định vứt cả gạo lẫn thùng đi.”

Ba mẹ sững người, đũa đang ăn cũng khựng lại.

Ba nhìn bà nội, chần chừ hỏi: “Vậy cơm này là…”

Bà xua tay, thản nhiên nói: “Không sao đâu, mẹ rửa rồi, rửa rất kỹ, chắc chắn không dính tí thuốc nào, cứ yên tâm ăn.”

Rồi bà lại tự nói tiếp: “Chỉ có chút thuốc thôi, làm sao chết người được, gạo mà vứt đi mới là tiếc.”

Ba cũng gật đầu phụ họa: “Đúng vậy, trong thùng gạo có mấy chục cân, vứt hết thì nhà mình một hai tháng không có gì ăn.”

Mẹ bĩu môi, trừng mắt nhìn tôi: “Bảo sao hôm nay ngoan thế, bảo rót nước là rót, bảo xới cơm là xới.

Đã nói mày là đồ chết tiệt rồi mà còn không chịu nhận, phải để bà đánh cho một trận mới biết điều!”

Tôi cúi đầu, cắn chặt môi.

Bộ dạng đáng thương khiến ba mẹ cũng lười nhìn thêm.

Họ quay sang xoa đầu Hứa Tử Tuấn, kiên nhẫn dạy dỗ: “Tử Tuấn sau này đừng nghịch thuốc trừ sâu nữa, càng không được đổ vào thùng gạo.

Nếu mày làm ba mẹ với bà chết vì thuốc, thì cái tính thối của chị mày, sợ là nó cắn mày ăn mất!”

Kiếp trước.

Trước khi tôi bị tàn phế.

Tôi không cam chịu việc ba mẹ thiên vị em trai.

Cho nên chuyện gì cũng đối đầu với ba mẹ và bà nội.

Thường xuyên cãi nhau om sòm trong nhà, tranh đấu với Hứa Tử Tuấn đến sống chết.

Họ nói tôi là chị cả thì phải nhường em, còn nói tôi sinh ra đã độc ác, không chịu nổi việc em trai sống tốt.

Khi đó tôi còn không biết thế nào là trọng nam khinh nữ.

Cũng không hiểu câu “đồ chết tiệt” trong miệng ba mẹ là sự sỉ nhục phát ra từ tận đáy lòng.

Giờ thì tôi đã hiểu.

Dù tôi có làm gì thì cũng sẽ không bao giờ nhận được một lời công nhận từ họ.

Vậy thì tôi còn quan tâm làm gì nữa.

Muốn ăn gạo dính thuốc trừ sâu thì cứ ăn.

Có người muốn chết thì tôi tuyệt đối không cản.

2

Buổi tối.

Cả nhà đều đau bụng.

Bà nội nôn mửa, tiêu chảy, mềm nhũn nằm liệt trên giường, gọi tên ba tôi không ngừng.

Mẹ tôi cũng ôm bụng, đau đến không chịu nổi.

Bà lay ba tôi dậy: “Ba Tử Tuấn, mau dậy đi, qua xem mẹ, không biết có phải ăn nhầm thứ gì không, đau bụng quá rồi.”

Ba tôi không để ý tới mẹ.

Lúc này mẹ lại nghe thấy tiếng Hứa Tử Tuấn khóc gọi, vội vàng chạy sang chỗ nó.

Đêm tĩnh lặng.

Dần trở nên ồn ào.

Người già thì rên rỉ, trẻ con thì gào khóc.

Một mình mẹ không xoay xở xuể, ba thì ngủ say như chết.

Tuổi tôi còn nhỏ, càng không giúp được gì.

Không còn cách nào khác, mẹ gọi cậu tới, đưa bà nội và em trai cùng nhau đến trạm y tế.

Bác sĩ ở trạm y tế hỏi buổi tối cả nhà ăn gì.

Mẹ tôi thành thật kể lại.

“Toàn là những món ngày thường vẫn ăn.

Chẳng lẽ do thịt heo mua về không tươi nên Tử Tuấn mới đau bụng?”

“Nhưng bà của Tử Tuấn có ăn một sợi thịt nào đâu, sao bà cũng đau bụng?”

Bác sĩ lại bảo mẹ nghĩ kỹ xem có chỗ nào không ổn.

Cho đến khi Tử Tuấn nói: “Con không muốn uống thuốc, thuốc đắng lắm” thì mẹ mới chợt nhớ ra chuyện thuốc trừ sâu bị đổ vào thùng gạo.

“Chẳng lẽ là thuốc trừ sâu? Nhưng gạo đó đã rửa rồi, rửa rồi vẫn không được sao?” Mẹ trợn to mắt, không dám tin.

Bác sĩ dựa vào đó đưa ra chẩn đoán: “Đúng là ngộ độc paraquat.

Trường hợp này phải lập tức chuyển lên huyện để rửa dạ dày, nếu không hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.”

Mẹ hoảng hốt.

Vội vàng mượn một chiếc xe ba bánh, lao thẳng lên huyện.

Sau khi rửa dạ dày thành công cho Hứa Tử Tuấn và bà nội, một già một trẻ mới dần ổn định lại.

Cậu tôi bận rộn suốt cả đêm, lau mồ hôi trên trán, càu nhàu: “Anh rể cũng giỏi thật, mẹ ruột với con trai ruột xảy ra chuyện lớn thế mà vẫn ngủ được.”

Lúc này mẹ mới sực nhớ đến ba.

Ban đầu bà còn định biện minh cho chồng vài câu trước mặt cậu.

Nhưng đột nhiên bà giật mình một cái, như nhớ ra điều gì đó.

Không nói không rằng, mẹ giao bà nội và em trai lại cho cậu rồi vội vã chạy về nhà.

Quả nhiên.

Ba đã chết.

Chết vì ngộ độc paraquat.

Trước khi bà nội và em trai đau bụng, ba đã nói với mẹ rằng người không được khỏe, bảo mẹ đưa đi bệnh viện.

Nhưng mẹ làm việc ban ngày quá mệt, chẳng muốn động đậy, liền bảo ba ráng chịu một chút.

Không ngờ, ráng một cái… ráng luôn cả mạng sống.

Ban đầu mẹ còn thương ba vất vả cả ngày, cơ thể lại không khỏe nên cố ý không gọi ba cùng đưa bà nội và em trai đi bệnh viện.

Nghĩ kỹ lại.

Chính quyết định của mẹ đã làm chậm trễ việc cứu chữa, khiến ba vốn còn hy vọng sống sót lại chết oan uổng.

Mẹ đau đớn đến tột cùng.

Vừa đấm ngực vừa giậm chân, bà nhìn thấy tôi.

Giống như cuối cùng cũng tìm được chỗ trút giận.

Toàn thân mẹ run rẩy, gào lên với tôi: “Là mày! Chính là mày! Tối qua mày xới cho ba mày nhiều cơm như thế, còn mang tương ớt cho ông ấy ăn, chính mày hại chết ba mày!”

Tôi bị đè quỳ trước thi thể của ba.

“Để tao đánh chết mày, đồ tiện chủng!”

“Hồi mày sinh ra, tao đã nên bóp chết mày rồi!”

“Giữ lại cái tai họa như mày, đến ba ruột cũng không tha!”

Mẹ tát từng cái lên mặt tôi.

Đánh đến khi tay đau.

Bà liền dùng chân đá.

Đá lưng tôi, đá đùi tôi, đá tôi ngã lăn ra đất.

Rồi bà còn giẫm lên tôi thật mạnh.

Người cùng giẫm tôi còn có em trai Hứa Tử Tuấn.

“Là mày! Là mày hết! Mày hại chết ba tao!”

“Đánh chết con tiện nhân này đi!”

“Đồ đàn bà đê tiện! Là mày làm tao mất ba!”

Hai mẹ con này thật nực cười.

Người đầu độc không phải tôi, người nấu gạo có độc cũng không phải tôi, vậy mà họ cứ nhất mực nhận định tôi là hung thủ giết ba.

Chỉ có bà nội mất con trai là mềm nhũn ngồi trên ghế, đôi mắt vô hồn nhìn tôi, không rõ đang nghĩ gì.

Không biết bà có hối hận vì không nghe lời tôi, cố chấp ăn gạo có độc để rồi hại chết chính con trai mình hay không.

Similar Posts

  • Khúc dạo đầu của tình yêu

    Sau khi say rượu, tôi đã có một đêm hoang đường với Giang Tầm – thái tử gia của giới thượng lưu Thượng Hải.

    Vì áp lực gia tộc, tôi buộc phải đính hôn với anh, rồi sống chung.

    Anh biết trong lòng tôi vẫn còn người khác.

    Thế nên anh hạ giọng dụ dỗ:

    “Đừng nhớ nữa, phương diện đó của anh ta không được đâu.”

    Tôi: “…”

    Giang Tầm nói tiếp:

    “Hôm trước anh ta đi vệ sinh, tôi đi theo xem rồi.”

    Đúng là biến thái!

  • Chia Tay Không Vì Một Tấm Vé

    Khai giảng nhập học, Tống Từ chỉ mua vé cho anh và đàn em khóa dưới.

    Tôi không làm ầm lên, chỉ bình tĩnh đề nghị chia tay.

    “Chỉ vì một tấm vé tàu thôi sao?”

    “Anh đã nói sẽ quay lại đón em mà.”

    “Không cần nữa.”

    Tống Từ bất lực thở dài:

    “Được rồi, vậy xin hỏi tiểu thư lần này định giận mấy ngày đây?”

    Biết nhau mười năm, bên nhau hai năm, mọi quyết định tôi đưa ra đều liên quan đến Tống Từ, anh ấy nghĩ tôi không thể rời xa anh.

    Nhưng lần này, tôi thực sự muốn buông tay rồi.

    Đã hoàn vé, nộp đơn đi trao đổi sinh viên nước ngoài, rời đi hoàn toàn.

    Một mối quan hệ đã mục nát thì nên chấm dứt.

  • Người Tôi Từng Nhặt Về

    “50 triệu tệ, trong vòng một tuần ra nước ngoài, vĩnh viễn rời khỏi con trai tôi.”

    Phu nhân nhà họ Tạ ngồi đối diện Đồng Chiêu, gương mặt được chăm sóc kỹ càng lộ rõ vẻ khinh miệt không che giấu.

    Nếu là trước đây, chắc chắn Đồng Chiêu sẽ đỏ hoe mắt mà phản bác: “Tôi bên anh ấy không phải vì tiền.”

    Nhưng bây giờ, cô chỉ bình tĩnh gật đầu: “Được thôi.”

    Phu nhân Tạ rõ ràng sững người trong giây lát, sau đó bật cười lạnh: “Cũng coi như cô biết thân biết phận.”

    Bà ta nhấn mạnh bốn chữ “biết thân biết phận” như để nhấn mạnh khoảng cách thân phận trời vực giữa cô và Tạ Văn Chu.

    Đồng Chiêu cụp mắt không nói, cầm lấy tấm chi phiếu rồi xoay người rời đi.

    Khi trở về biệt thự, trời đã tối đen.

    Nơi này quá rộng, rộng đến mức cô thường xuyên bị lạc.

    Thứ duy nhất quen thuộc, chỉ có tấm ảnh trên bàn trà – trong ảnh, Tạ Văn Chu vòng tay ôm eo cô, ánh mắt nhìn cô dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy tuyết đông.

    Cô khẽ vuốt qua bức ảnh, bỗng nhớ lại đêm mưa ba năm trước.

    Năm đó, cô nhặt được Tạ Văn Chu ở đầu hẻm – người đầy máu, ánh mắt trống rỗng.

    “Anh là ai?” Cô hỏi.

    “Tôi… không nhớ nữa.” Anh lắc đầu đầy mơ hồ, nước mưa hòa với máu nhỏ giọt từ mái tóc ướt sũng.

    Cứ như vậy, cô đưa người đàn ông mất trí nhớ ấy về nhà.

    Căn hộ cũ kỹ rộng ba mươi mét vuông, chen chúc hai người họ.

    Tường bong tróc, ống nước rò rỉ, mùa đông phải đắp ba lớp chăn mới đủ ấm.

    Thế nhưng chính trong nơi nghèo túng nhất ấy, lại nảy nở một tình yêu thuần khiết nhất.

    Họ dựa vào nhau mà sống, từ đó trở thành người duy nhất của nhau.

  • TỰ DO và ĐẾ VƯƠNG

    Trùng sinh xong, ta giả bệnh, trốn tránh yến Thưởng Xuân được lập ra để tuyển phi cho Thái tử.

    Ta biết rõ kết cục của bản thân sau khi tham dự yến hội.

    Được ban hôn cùng Thái tử, đợi Thái tử đăng cơ rồi lại được sách lập làm Hoàng hậu.

    Cùng người tương kính như tân, hưởng vinh hoa phú quý trọn một đời.

    Đó là một kết cục rất đẹp.

    Nhưng không phải điều ta mong muốn.

    Bao đêm dài, ta luôn khát khao khung trời bao la ngoài chốn cung thành.

    Cho nên lần này, ta nhất định phải sống vì tự do.

    Thế nhưng, vào đêm sau khi yến hội chấm dứt, Thái tử Dung Dục, vốn nên không quen biết ta, lại lẻn vào khuê phòng của ta.

    Hắn gấp gáp ép ta vào tường mà hôn:

    “Ta đã làm sai điều gì? Vì cớ gì nàng lại không cần ta nữa?”

  • Cô Em Gái Giả Ngốc

    Cô em gái ham ăn biếng làm của tôi đã giả vờ bị thiểu năng suốt mười năm, lừa tôi làm trâu làm ngựa vì cô ta.

    Năm tôi 25 tuổi, cô ta chán ghét kiểu sống đó nên quyết định “trở lại bình thường”.

    Thế là cô ta lên mạng livestream, bịa chuyện tôi đã ngược đãi cô ta suốt mười năm, nhờ thế thu hút được hàng loạt người theo dõi và kiếm được bộn tiền.

    Cô ta thậm chí còn cướp luôn bạn trai tôi.

    Còn tôi thì bị cư dân mạng công kích đến mức trầm cảm, trở thành con chuột qua đường ai cũng muốn đánh.

    Cuộc đời cô ta phất lên như diều gặp gió.

    Còn tôi thì bị ép gả cho một ông già vùng núi, bị hành hạ đến chết.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về thời điểm trước khi em gái trở lại bình thường.

  • DUY NGUYỆN CHIÊU CHIÊU

    Năm ta tròn mười tuổi, mẫu thân sinh đệ đệ.

    Tổ mẫu lấy mười lượng bạc và bán ta cho bọn môi giớ i.

    Ta bị dẫn đến trước một vị ca ca ốm yếu, thanh lãnh, huynh nhìn thấy ta thì nổi trận lôi đình.

    Ta co ro cúi đầu, huynh trông thấy bộ dạng tội nghiệp ấy thì đành thở dài một hơi: “Thôi được, ngươi cứ tạm thời lưu lại trong phủ đi.”

    Về sau, mẫu thân và phụ thân đến tìm ta, huynh ấy lạnh lùng che chắn cho ta ở sau lưng: “Minh Vương phủ chỉ có một Minh An Quận chúa, còn thiên kim của nhị vị thì bổn vương không biết.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *