Bạn Cùng Phòng Đáng Sợ

Bạn Cùng Phòng Đáng Sợ

Sau một đêm thức trắng để hoàn thành bài tập nhóm, tôi vừa định đeo tai nghe ngủ một giấc thật ngon.

Ngủ chưa được mười phút thì ba cô bạn cùng phòng trở về.

Bạn cùng phòng tên Lý Quyên đạp cửa cái “rầm”, miệng lầm bầm chửi bới.

“Tôi đã cố tình ngồi hàng ghế cuối rồi mà bà ta vẫn gọi tôi đứng dậy trả lời câu hỏi.”

“Nếu không phải là môn bắt buộc thì ai thèm đi học cái lớp rác rưởi đó chứ.”

Hai người còn lại ra sức khuyên cô ấy đừng tức nữa, rồi kéo nhau chơi game.

Lý Quyên gõ bàn phím lạch cạch như đánh trống trận, thỉnh thoảng lại hét lên chửi tục.

“Mấy người mù à? Không biết bảo kê xạ thủ à?”

“Hỗ trợ thì phải theo tôi, bám theo rừng để làm cái gì? Não bị thiêu rồi hả? Thích dính lấy đàn ông đến thế sao?”

Tôi bị ồn đến không thể nào ngủ được, đành nhỏ giọng nhắc nhở.

“Có thể nói nhỏ một chút không? Tôi muốn chợp mắt, chiều còn có tiết học.”

Nhưng Lý Quyên không những không nghe, mà còn chửi tục tệ hơn.

Tôi chẳng biết làm sao, chỉ nhớ lúc bố mẹ tiễn tôi nhập học có dặn phải hòa thuận với bạn bè.

Cho dù có là con gái nhà giàu cũng phải khiêm tốn, đừng lấy thế đè người.

Tôi chỉ còn cách quấn chăn kín đầu, cầu mong mình nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Vừa mới hơi thiếp đi một chút thì Lý Quyên đột nhiên hét toáng lên.

“Má nó, sao lại mất điện rồi?!”

Tưởng đâu cuối cùng cũng được yên tĩnh ngủ một giấc, ai ngờ Lý Quyên lại bắt đầu giở trò.

1.

Nghe thấy mất điện, tôi thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Cứ tưởng cuối cùng cũng có chút yên tĩnh rồi.

Nhưng Lý Quyên vẫn chưa nguôi cơn tức, giục hai người kia nạp điện ngay, nói thế nào cũng phải chơi nốt ván game đó.

Bạn cùng phòng tên Phương Văn nhắc cô ấy rằng thẻ điện ngay bên cạnh.

Nhưng nhìn thấy số tiền điện, Lý Quyên lại bắt đầu mắng tục.

“M* nó, ai ở ký túc xá xem phim thế hả? Tiền điện tận 25 đồng!”

Không cam lòng nhưng vẫn nạp điện, sau đó lại la lối đòi mọi người chia tiền.

Lúc đó tôi đã mệt lắm rồi, tim bắt đầu đập nhanh.

Đó là hiện tượng đánh trống ngực sau nhiều đêm thức khuya, nếu không ngủ ngay thì tôi thật sự có thể xảy ra chuyện.

Nghĩ lại suốt năm tháng vừa qua từ lúc nhập học, tiền điện trong ký túc đều là tôi tự trả, bọn họ chưa từng hỏi han đến chuyện này.

Tôi cũng chưa từng đòi họ mấy đồng lẻ ấy, lần này chắc không chia cũng chẳng sao.

Nghĩ vậy, tôi quyết định yên tâm đi ngủ.

Tôi mệt quá rồi, vừa nghĩ đến đó đã nhanh chóng thiếp đi.

Nhưng chưa yên được quá ba giây, bên tai đã vang lên tiếng kim loại chát chúa va vào nhau.

Lý Quyên cầm vật gì đó gõ vào thành giường tôi, leng keng không dứt.

Tôi chịu không nổi nữa, cảm xúc bực bội bắt đầu trào lên.

Chưa kịp mở mắt, Lý Quyên đã tự tiện kéo rèm giường tôi ra.

“Này, chia tiền điện đi, tai cậu điếc à?”

Đầu óc tôi vẫn còn mơ màng, chưa kịp trả lời.

Giây tiếp theo, Lý Quyên giật tai nghe của tôi xuống, rồi một phát kéo tung chăn đang đắp trên người tôi.

Tôi có thói quen ngủ không mặc đồ, như vậy sẽ dễ chìm vào giấc ngủ hơn.

Động tác của Lý Quyên khiến tôi lộ hết cả người ra ngoài, tôi hoảng hốt tỉnh táo ngay lập tức.

Vội vàng chụp lấy chăn quấn chặt quanh người.

“Cậu làm cái gì đấy?!”

Lý Quyên trợn mắt nhìn tôi, giọng nói đầy khinh thường.

“Chuyển tiền điện cho tôi!”

“Thế sao cậu lại tự tiện kéo chăn của tôi? Cậu không biết cái gì gọi là quyền riêng tư à?”

Lần này tôi thật sự nổi giận, giọng cũng nghiêm lại.

Lý Quyên bắt đầu cãi cùn, giọng còn lớn hơn tôi hai bậc.

“Ai bảo cậu ngủ mà không mặc đồ trong ký túc xá? Cậu tưởng đây là nhà cậu chắc?”

“Không mặc đồ mà còn dám lớn tiếng? Muốn lẳng lơ thì đi kiếm đàn ông đi!”

Tôi tức đến đỏ cả tai, mà tim tôi lúc này lại càng đập nhanh hơn, ngực bắt đầu âm ỉ đau.

Tôi không muốn đôi co nữa, chỉ muốn chuyển tiền xong là ngủ luôn.

Nhưng khi tôi chuyển phần tiền điện của mình xong, Lý Quyên lại không chịu rời đi.

“Cậu chuyển cho tôi 25 làm gì?”

“Tôi tính rồi, tiền điện 25 tệ, mỗi người trong phòng chuyển cho tôi 5 tệ là được.”

Tôi thấy khó hiểu, nhưng vẫn cố nhịn.

“Vậy thì trả tôi lại 20.”

Tôi đắp chăn lại, đeo tai nghe, chỉ mong cô ta đi nhanh một chút để tôi còn ngủ.

Nhưng Lý Quyên vẫn không buông tha, trực tiếp giật lấy tai nghe của tôi.

“Không được, cậu phải chuyển thêm 5 tệ nữa, 25 tệ này tôi không nhận.”

Tôi thực sự bị cô ta làm phiền đến mức phát điên.

“Vậy coi như lần này tôi trả hết tiền điện, cậu khỏi trả lại nữa. Trả tai nghe cho tôi.”

Tôi vươn tay định lấy lại tai nghe, nhưng Lý Quyên không thèm nghĩ ngợi, thẳng tay ném cái tai nghe BO hơn mười nghìn tệ của tôi xuống đất.

Tôi lập tức mặc quần áo, nhảy xuống giường xem tình hình hỏng hóc.

Vỏ ngoài tai nghe bị vỡ nát gần hết.

Mà đây là phiên bản giới hạn, sửa chữa cũng phải mất năm sáu nghìn.

Tôi tức đến mức muốn nổ tung, ngực cũng đau đến khó thở.

“Cậu điên à? Sao lại ném tai nghe của tôi?!”

Lý Quyên khoanh tay trước ngực, mặt mày dửng dưng.

“Chuyển tiền điện, năm tệ!”

Nhìn bộ dạng cố tình gây chuyện của cô ta, tôi cũng không kiềm chế nổi nữa.

“Hôm nay tôi không chuyển đấy, cậu làm gì được tôi?”

Lần này tôi chẳng khách sáo nữa, đẩy thẳng cô ta ra.

“Cút đi! Còn làm phiền tôi ngủ, tôi báo với giáo viên chủ nhiệm bây giờ!”

Cãi nhau xong, tôi lên giường ngủ tiếp.

Similar Posts

  • Tình Yêu Quân Nhân

    Tôi – Giang Nam và Cố Hàn Tô là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau trong một khu tập thể. Cha của chúng tôi đều là quân nhân.

    Tôi thích anh ấy, dường như cả thế giới đều biết điều đó. Từ nhỏ đến lớn, mọi người đều nói tôi là cái đuôi nhỏ của anh ấy. Anh ấy muốn thi vào Nhất Trung thì tôi cũng thi vào Nhất Trung, anh ấy muốn vào quân đội thì tôi cũng muốn đi. Chỉ là cuối cùng, tôi không đi được.

    Chúng tôi đã rất lâu không liên lạc với nhau.

    Mùa hè nóng nực đến cùng với căng thẳng của kỳ thi đại học. Chớp mắt đã đến ngày tra điểm.

    Tôi lén uống nửa chai rượu nho của bố để lấy can đảm. Cả nhà tôi ngồi quanh máy tính, hồi hộp dán mắt vào màn hình.

    “Nam Nam, con tự nhấn đi.” Mẹ tôi vừa nói vừa đưa chuột cho tôi. Tôi cầm chuột, lòng bàn tay đổ mồ hôi. Tôi hít sâu một hơi, nhấn vào nút tra cứu: 632 điểm! Đủ rồi, đủ để tôi vào trường quân đội.

    Tôi lao vào lòng mẹ hét to, rồi cầm lấy điện thoại gọi cho Cố Hàn Tô.

    “Tu… tu… Alo.” Giọng lạnh nhạt của Cố Hàn Tô vang lên: “Xem ra cậu thi cũng không tệ.”

    “Tớ… tớ được 632 điểm.” Giọng tôi run rẩy.

    Cố Hàn Tô chỉ đáp: “Chúc mừng cậu nhé. Tớ thi cũng ổn. Hôm nào ăn mừng.”

    Tim tôi như chú nai con nhảy loạn. Tôi bắt đầu mơ mộng rằng có lẽ chúng tôi sẽ học cùng trường đại học, giống như hồi bé vậy.

  • Chồng Dẫn Tiểu Tam Vào Nhà Tân Hôn

    Khi tiếng chìa khóa cắm vào ổ vang lên một cách chói tai trong hành lang vắng lặng, tôi đứng trước cửa nhà mình, tay xách túi rau vừa mua về.

    Cánh cửa bất ngờ mở ra từ bên trong, một người phụ nữ đứng đó – cô ta mặc bộ đồ ngủ của tôi, tóc còn ướt, khuôn mặt ửng đỏ như vừa tắm xong.

    Thấy tôi, cô ta hơi sững lại rồi nở một nụ cười:

    “Chị là bà xã của anh Hứa nhỉ? Em là Mông Mông, bạn gái của anh ấy.”

  • TUYẾT THANH

    Ta thay đích tỷ gả vào vương phủ, trở thành kế mẫu của tiểu thế tử.

    Tất cả mọi người đều cho rằng ta chắc chắn sẽ bị tiểu thế tử kiêu ngạo, ngang ngược ấy hành hạ, nhưng không ngờ…

    Tiểu thế tử không chịu học hành, ta vô thức nhíu mày.

    Sắc mặt nó lập tức thay đổi: “Ta…ta học ngay!”

    Tiểu thế tử đánh nhau với người khác, ta vừa mở miệng.

    Nó run rẩy: “Ta, ta lập tức đi xin lỗi!”

    Ta: “?”

    Phải chăng đây chính là lợi ích của việc sở hữu một gương mặt nữ phụ độc ác sao?

    Sau này, từng rương từng rương châu báu, vàng bạc được đưa vào viện của ta, ánh mắt Vương gia hết sức dịu dàng: “Nàng đã vất vả rồi.”

  • Cưỡng Ép Tình Cảm Trúc Mã

    Sau khi mắc chứng “khát da”, tôi bắt đầu cưỡng ép tình cảm với thanh mai trúc mã.

    Tôi ra lệnh cho anh ấy mỗi ngày phải ôm hôn tôi nửa tiếng đồng hồ.

    Mỗi lần vừa hết thời gian, Tạ Hành đều quay người bỏ đi, còn phải tắm rất lâu.

    Tôi không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh, đang định nói chia tay thì trước mắt lại hiện ra mấy dòng bình luận.

    【Nhà ai cưỡng ép tình cảm mà chỉ ôm với hôn vậy, ai thế!!】

    【Cạn lời, Tạ Hành sắp phát nổ rồi mà con gái nhà ta vẫn còn đang “maka baka”.】

    【Bé cưng tưởng Tạ Hành ghét mình nên mới chạy, thật ra là đang nhịn đến mức không chịu nổi rồi ha (khổ tâm.jpg)】

    【Cứu mạng, có ai quản cái “quần” của Tạ Hành không… Bé cưng mau vào xem thử đi…】

  • Không Thể Cùng Anh Đi Đến Cuối Đời

    Không thể cùng anh đi đến cuối đời

    “Cô Thịnh, xin mời cô nhanh chóng đến bệnh viện, chồng cô bị pháo hoa nổ làm vỡ hoàn toàn giác mạc…”

    Đồng tử của Thịnh An Quân co rút lại, cô gấp gáp truy hỏi:

    “Không thể ghép từng chút một sao bác sĩ? Đôi mắt của anh ấy không thể xảy ra chuyện, tôi xin anh đấy!”

    “Nhà họ Kiều đã mời chuyên gia giỏi nhất hội chẩn rồi. Thật sự xin lỗi.”

    “Được, tôi biết rồi.”

    Thịnh An Quân hít sâu một hơi, chuẩn bị chạy đến bệnh viện.

    Nhưng ngay khi bước ra cửa, cô lại quay người lên lầu, từ tủ trong phòng ngủ chính lấy ra hai bản thỏa thuận ly hôn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *