Bán Nhà Cho Tiểu Tam

Bán Nhà Cho Tiểu Tam

Con trai chuẩn bị cưới vợ dịp Quốc Khánh.

Nhà con dâu đưa ra yêu cầu: sính lễ 388.000 tệ và vàng 188.000 tệ.

Số tiền quá lớn, tôi định sẽ ngồi lại bàn bạc với thông gia.

Nhưng chồng tôi lại ngăn cản:

“Bây giờ con gái quý giá, bấy nhiêu chưa phải là nhiều. Bà bán căn nhà hồi môn của bà đi mà lo cho nó.”

Thế nhưng, vừa bán nhà xong tôi lại nghe được cuộc trò chuyện của chồng với con trai:

“Ba, bình thường lương ba đưa cho mẹ nuôi thì thôi, nhưng ngay cả tiền bán nhà cũng đem đi đóng bảo hiểm hưu cho bà ấy, mẹ mà biết chắc chắn sẽ nổi giận.”

Chồng tôi thản nhiên:

“mẹ nuôi con sức khỏe kém, con trai lại bất hiếu, ba chỉ muốn dùng số tiền này để bảo đảm cho bà ấy tuổi già không lo.

Thông minh thì che giấu hai bên, đừng để mẹ con và vợ con biết.”

Tôi như bị sét đánh ngang tai.

Hèn chi họ luôn không cho tôi tiếp xúc, liên lạc với con dâu.

Thì ra số tiền mấy chục vạn đó hoàn toàn không phải nhà gái đòi hỏi, mà tất cả đều chui vào túi của người tình thanh mai của chồng tôi.

Tôi tức điên!

Ngay lập tức tìm đến con dâu, tôi thề sẽ khiến hai kẻ bạc tình thất đức kia trở thành kẻ trắng tay, cô độc suốt đời!

1

Vừa đến nhà con dâu, tôi nghe thấy cô ấy đang trò chuyện với mẹ ruột:

“Con gái à, nhà bên kia chỉ đưa 38.000 tệ sính lễ, có phải ít quá không?

Mẹ tìm hiểu rồi, quanh đây ít nhất cũng phải 88.000 tệ trở lên. Dĩ nhiên bên họ đưa bao nhiêu thì mẹ sẽ cho hồi môn bấy nhiêu, mẹ tuyệt đối không lấy tiền của con.”

Con dâu – Đường Đình mỉm cười nũng nịu:

“Ôi, Vương Hạo nói nhà anh ấy điều kiện không tốt, mẹ anh ấy cả đời chẳng kiếm được tiền, có thể đưa 38.000 là quý rồi.

Con không quan tâm đến sính lễ, chỉ cần anh ấy đối xử tốt với con là đủ.”

Ngực tôi phập phồng dữ dội, đúng là một cô gái tốt!

Vậy mà lại bị Vương Hạo – đứa con bất hiếu ấy đem ra tính toán.

Trước đó nó liên tục nhấn mạnh với tôi rằng chính Đường Đình yêu cầu sính lễ 388.000 tệ và vàng 188.000 tệ.

Nó nói nếu không đưa thì cô ấy sẽ không chịu cưới.

Tôi đã nhiều lần bảo nó sắp xếp cho hai bên gia đình gặp mặt bàn bạc rõ ràng, nhưng nó luôn gạt đi:

“Đình Đình vốn không thích tiếp xúc với mẹ chồng. Mẹ, đây là việc cưới vợ của con, đâu phải của mẹ.

Con đã chọn Đình Đình rồi, mẹ chỉ cần đưa tiền là được.

Hơn nữa, con nói trước: sau khi cưới mẹ không được nhắc đến chuyện sính lễ. Đó là tiền của cô ấy, là tài sản trước hôn nhân, mẹ không được mơ tưởng. Mẹ phải có ranh giới.”

Đến giờ tôi mới biết, không phải Đường Đình coi thường tôi, cũng chẳng phải cô ấy muốn giữ “ranh giới”, mà là Vương Hạo sợ tôi và cô ấy tiếp xúc nhiều sẽ lộ chuyện.

Đang định gõ cửa thì nghe tiếng bước chân ngoài hành lang, tôi vội nấp sang một bên.

Người tới chính là Vương Hạo.

Nó cau mày, vẻ mặt đầy áy náy:

“Bảo bối, thật sự là thiệt thòi cho em. Vừa rồi về nhà lại bị mẹ mắng, bà nói anh vô dụng, cưới vợ còn phải tốn tiền.

Bà bảo không cần đứa con trai như anh, sính lễ cùng lắm chỉ đưa cho em 88.800.

Bảo bối, anh…”

“Cái gì cơ?”

Mẹ Đường Đình giận dữ đứng bật dậy:

“Quá đáng vừa thôi chứ! Đây chẳng phải là sỉ nhục người ta sao?”

“Vương Hạo, về nói với mẹ cậu đi, hôn sự này chúng ta không cưới nữa. Sính lễ chúng ta cũng không cần, một xu cũng không cần.”

Tôi gần như không tin vào tai mình.

Rõ ràng tôi đã bán nhà, chuẩn bị hơn sáu mươi vạn tệ.

Hơn nữa, vừa rồi Đường Đình còn nói trước đây nó đã đồng ý chỉ 3,8 vạn.

Tại sao bây giờ lại biến thành tôi chỉ đưa 8,88 vạn?

Tôi nghĩ mãi không hiểu.

Nhưng ngay giây sau, nó đã cho tôi câu trả lời:

“Dì ơi, dì đừng tức giận.

Mẹ con là một bà mẹ chồng độc ác, vô lý.

Nhưng con còn có mẹ nuôi mà.

Mẹ nuôi dịu dàng, hiểu chuyện, lại dễ chung sống.

Vừa nghe mẹ con không chịu đưa tiền, mẹ nuôi liền nói sẽ đưa cho con 3,8 vạn.

Hơn nữa, mẹ nuôi còn bảo con mời cả nhà dì hôm nay đi ăn cơm, bàn về chi tiết đám cưới.”

Tôi chưa từng nghĩ tới, đứa con trai mà tôi nuôi lớn vất vả bao năm, ở bên ngoài lại bịa đặt ra những lời sỉ nhục tôi như vậy.

Mà tất cả những gì nó làm, chỉ là để mở đường cho cái người tình thanh mai trúc mã của chồng – Lưu Lệ Trân.

Để Lưu Lệ Trân có thêm một nàng dâu “biết hiếu kính” với bà ta sau này.

2

Quả nhiên, mẹ Đường Đình cũng nguôi giận phần nào.

Tôi lặng lẽ đi theo họ đến nhà hàng.

Chồng tôi – Vương Vị Danh – và Lưu Lệ Trân đã sớm ngồi chờ trong phòng riêng.

Lưu Lệ Trân như nữ chủ nhân, niềm nở tiếp đón cả nhà thông gia:

“Thông gia đừng trách, hôm nay là tôi – mẹ nuôi – mời mọi người đến. Thật sự là mẹ ruột của Hạo Hạo quá khó chung sống.

Bà ta cay nghiệt, so đo, còn thích đánh người.

Ngày trước không ít lần cãi vã với mẹ chồng của Hạo Hạo, thậm chí từng ra tay đánh khiến bà phải nhập viện nhiều lần.

Giờ bà cụ còn đang nằm liệt giường đó.”

Tôi tức phát run.

Từ ngày gả vào nhà họ Vương, tôi hết lòng chăm lo cho cả gia đình.

Cha chồng bệnh tật đến lúc qua đời, tôi một mình gánh vác.

Mẹ chồng liệt giường bao năm, ngày nào tôi cũng cơm ngon nước ngọt chăm sóc.

Bà ấy đến giờ vẫn sạch sẽ tinh tươm, không một vết lở loét – tất cả là nhờ công tôi.

Vậy mà sau lưng, họ lại bôi nhọ tôi thành loại đàn bà độc ác.

Nhìn Vương Vị Danh và Vương Hạo liên tục gật gù theo lời Lưu Lệ Trân, mẹ Đường Đình nổi giận:

Similar Posts

  • Chiếc Hũ Trong Ngôi Nhà Bỏ Hoang

    Mẹ chồng tôi, bà Vương Thúy Hoa, là một kỳ nhân.

    Bà luôn có khả năng khuân về nhà những thứ tốn chỗ nhất và vô dụng nhất từ bãi rác.

    Cho đến cuối tuần nọ, bà khệ nệ vác về nửa cánh cửa gỗ chạm trổ từ thời Dân quốc…

    Cơn giận kìm nén suốt ba năm của tôi cuối cùng cũng bùng nổ.

    “Mẹ ơi, tha cho đống rác đó đi, để chúng nó được đầu tha/ i sớm đi mẹ.”

    Mẹ chồng nghe vậy liền ngẩng đầu lên, lý lẽ hùng hồn:

    “Gỗ này chắc chắn lắm! Cưa ra làm cái bàn trà nhỏ thì tốt biết mấy!”

    “Nhà mình không thiếu bàn trà đâu mẹ.”

    Chồng tôi, Chu Hạo, yếu ớt xen vào một câu.

    Mẹ chồng lườm anh một cái, quay lại lau cánh cửa gỗ, miệng lẩm bẩm:

    “Đúng là bọn không lo cơm áo gạo tiền nên không biết xót của…”

    Tôi thở dài một tiếng.

    Đã là mẹ chồng không biết hối cải, thì đừng trách con dâu chơi chiêu.

  • Vừa ra cữ đã bị ly hôn

    Ba năm sau khi chia tay mối tình đầu, Giang Duy cưới tôi.

    Năm thứ hai sau khi kết hôn, mối tình đầu của anh ly hôn, dẫn theo con trở về.

    Anh nói:

    “Chúng ta ly hôn đi, anh không thể làm ngơ với cô ấy.”

    Tôi không thể tin được người đàn ông trước mặt mình, đây là lời mà một người chồng, một người cha nên nói sao?

    Bác sĩ bảo tức giận sẽ ảnh hưởng đến việc cho con bú, tôi cố gắng hít thở sâu để điều chỉnh cảm xúc.

    “Được, tôi đồng ý ly hôn.”

    Thế nhưng, khi tôi tái hôn, tại sao anh lại đến phá hỏng hôn lễ của tôi?

    “Vi Vi, đứa bé cần cha ruột.”

    Tôi kinh ngạc nhìn anh bỗng dưng bộc phát chút lương tâm:

    “Lúc anh đòi ly hôn, con bé không cần anh nữa sao?”

  • Cùng Nhau Đến Bạc Đầu

    Ta nữ cải nam trang, làm thái giám bên cạnh Hoàng đế ba năm, lại ngoài ý muốn mang thai long chủng.

    Tội khi quân nặng như núi, để giữ mạng nhỏ, ta len lén trốn khỏi hoàng cung.

    Năm năm sau tái ngộ, ta đang đuổi theo tiểu tử nghịch ngợm khắp phố.

    Vậy mà lại đụng phải người một cách chính diện.

    Người cúi người nâng mặt hài tử của ta lên, cười đến mê người: “Tiểu tử này, thật giống một cố nhân của ta.”

    Ta cười gượng: “Giống ai chứ? Công tử e là nhận lầm người rồi.”

    “Giống một tiểu thái giám bên cạnh ta nhiều năm trước.”

  • Chìa Khóa Của Kẻ Ngoài Cuộc

    Sau khi chuyển về nhà mới, cả nhà bốn người chỉ làm đúng ba chiếc chìa khóa.

    Ba mẹ bảo tôi: “Dù sao nhà lúc nào cũng có người, con cứ gõ cửa là được rồi.”

    Thế là tôi bắt đầu những ngày dài chờ đợi.

    Hôm nay chờ mẹ mười phút, ngày mai chờ ba hai mươi phút, hôm sau nữa chờ em trai bốn mươi phút…

    Cuối cùng tôi không chịu nổi nữa, nằng nặc đòi có một chiếc chìa khóa cho riêng mình.

    Vậy mà ba mẹ lại gắt lên với tôi:

    “Con có chuyện gì quan trọng đâu, đợi một chút thì đã sao?!”

    Sau đó, đến ngày thi đại học, em trai tôi quên mang theo thẻ dự thi, ba mẹ bảo tôi về nhà lấy đưa cho nó.

    Tôi đứng trước cửa, chờ đến tận một phút trước giờ thi mới bất lực gọi điện:

    “Con không có chìa khóa, không vào được nhà.”

    “Hay là… để em con thi lại năm sau vậy?”

  • Học Bá Và Kẻ Đội Sổ

    Mẹ tôi – một nữ chủ tịch độc thân vừa giàu có vừa quyền lực – đưa cho tôi một tấm ảnh.

    “Đường Đường, con không phải là đứa con duy nhất của mẹ. Người trong ảnh chính là anh trai ruột của con đấy!”

    Tôi nhìn vào bức ảnh, thấy một thiếu niên đeo khuyên tai, tóc nhuộm vàng chói, ánh mắt hung dữ mà chết lặng.

    Đây chẳng phải là tên côn đồ từng dẫn người chặn đường tôi, định ép tôi nhận làm em gái, nhưng cuối cùng lại bị tôi cầm cây lau nhà dính nước bẩn đuổi chạy nửa sân trường – Tống Nghiêm Châu sao?!

  • Nuôi Con Riêng Sáu Năm, Nhận Lại Một Tiếng “dì”

    Mồng Một Tết, tôi bình tĩnh đề nghị ly hôn.

    Chân mày Chu Ứng Hoài nhíu chặt.

    “Chỉ vì anh không đưa em về quê ăn bữa cơm tất niên sao?”

    Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ mở vòng bạn bè của vợ trước anh ta, đưa đến trước mặt anh ta.

    Trong video, ba người bọn họ cùng bố mẹ chồng ngồi quanh bàn ăn tất niên, cười nói vui vẻ.

    Đứa con riêng tôi đã nuôi dạy suốt sáu năm, vẫn chỉ chịu gọi tôi là “dì”,

    Lại cứ quấn lấy người phụ nữ chưa từng nuôi nấng nó một ngày nào, liên tục gọi “mẹ” đầy thân thiết.

    Mọi người xung quanh trêu chọc, hỏi tôi là gì.

    Lạc Lạc ngẩn ra, chỉ nói là bảo mẫu nấu ăn mà thôi.

    Cả phòng bật cười, nhưng không ai lên tiếng bênh vực tôi.

    Ngay cả chồng tôi, cũng không phản bác lấy một câu.

    Video kết thúc, Chu Ứng Hoài hơi mất kiên nhẫn thở dài,

    Ngay trước mặt tôi, anh ta còn nhấn thích bài đăng đó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *