Bảy Năm Bầu Bạn

Bảy Năm Bầu Bạn

Tạ Nghiêm bị giáng chức, ta theo chàng đến miền biên ải giá lạnh suốt bảy năm.

Bảy năm sau, nhờ công lao phò trợ tân đế, chàng trở thành cận thần quyền thế bên cạnh hoàng thượng.

Trong một buổi tiệc rượu, có người nâng chén chúc mừng, nói với chàng rằng:

“Khổ tận cam lai, huynh nên bù đắp cho nàng một hôn sự xứng đáng.”

Tạ Nghiêm khẽ lắc đầu, giọng chát đắng:”Cả đời này, ta chưa từng cưới được người ta muốn cưới. Dù có long trọng đến đâu… hôn lễ cũng chỉ là một cái gai trong lòng.”

Cùng lúc đó, hệ thống thông báo ta đã hoàn thành nhiệm vụ công lược, hỏi ta:“Ngươi chọn ở lại đây, hay quay về thế giới ban đầu?”

1

“Nhưng tẩu tẩu rốt cuộc cũng đã cùng huynh chịu khổ nơi Bắc địa bảy năm, thâm tình ấy, thiên hạ khó có.”

Tạ Ngôn nghe thế, ngửa đầu cạn một chén, chén rượu nặng nề rơi xuống bàn.

“Là nàng tự nguyện, ta chưa từng ép buộc.”

Yến hội người không đông, ta đứng nơi cửa, lời chàng nói như băng châm xuyên tim, đau thấu tâm can.

Đêm ta gả cho Tạ Ngôn, chính là đêm trước ngày chàng bị lưu đày.

Một cỗ kiệu âm thầm đưa ta đến phủ chàng trong đêm đen tĩnh mịch.

Không có bái đường, chẳng có tiệc rượu, lại càng không có ba thư lục lễ, thập lý hồng trang.

Người vốn nên gả cho chàng là tỷ tỷ ruột của ta – Hạ Dĩ Ninh.

Còn chưa đầy một tháng là đến ngày đại hôn, thì Tạ Ngôn vì dám thay Lục hoàng tử lên tiếng tại triều mà bị biếm trích, lưu đày nơi thiên lý băng hàn.

Hạ gia không muốn thiên kim được nuông chiều từ nhỏ phải chịu khổ, lo tổn thanh danh, bèn chọn nữ thứ xuất thay thế.

Chàng vén khăn, thấy là ta, từ kinh ngạc rồi dần bình tĩnh, trong mắt còn thoáng chút may mắn.

Chàng khẽ thở dài, thấp giọng nói: “Giờ này gả tới, là làm khó nàng rồi.”

Ta lắc đầu, bước tới nắm tay chàng, nhìn thẳng vào mắt chàng mà rằng: “Được làm thê tử của tướng công, là tâm nguyện của thiếp. Chỉ mong năm tháng dài lâu, được kề cận bên người.”

Chàng sững người trong thoáng chốc, lúc ngước mắt nhìn ta, ánh mắt xa xăm, như thấy ta, lại như chẳng thấy.

Ta biết, người chàng thích là Hạ Dĩ Ninh.

Nhưng ta cũng tin, chỉ cần hết lòng đối đãi, sớm muộn sẽ chạm đến trái tim chàng.

Ta không hối tiếc, theo chàng đến vùng đất gió cắt da thịt, lạnh buốt tâm can, một đi là bảy năm.

Sau này, giữa căn nhà tranh lạnh lẽo, chàng từng nắm tay ta thật chặt, dịu dàng nói:

“Được thê tử như nàng, phu còn cầu chi?”

Mà nay, công thành danh toại, chàng lại thở than năm xưa chẳng cưới được Bạch Nguyệt Quang trong lòng.

2

“Tẩu tẩu sao lại đứng nơi này? Tạ huynh đâu? Nghe nói huynh ấy đoạt được bút tử hào, chắc đang vui mừng lắm.”

Thiếu niên cất tiếng lớn, khiến người ngồi nơi yến tiệc – Tạ Ngôn – nghe thấy mà ngoảnh đầu lại.

Ánh mắt chàng gặp ánh mắt ta, trong thoáng ngẩn ngơ.

“Tạ huynh chẳng phải đang ngồi đó sao? Tẩu tẩu mau vào.”

Thiếu niên đi vào, kéo tay Tạ Ngôn, cười lớn: “Tạ huynh, tẩu tẩu ban nãy thật là anh dũng, liên tiếp bắn ba tiễn, đều trúng hồng tâm, giành giải nhất, đoạt được bút tử hào – nghe nói vật ấy từ trong cung lưu xuất, tinh xảo vô ngần.

Huynh dùng để viết chữ, hẳn là như rồng bay phượng múa, khiến bọn ta thập phần hâm mộ.”

Tạ Ngôn mím môi, ánh mắt dừng lại nơi tay ta.

Ta đang cầm cây bút tử hào kia.

Tay ta vì nhiều năm bị phong hàn, ngón tay sưng phù, thô ráp.

Khi ở Bắc địa, chàng thu nhập ít ỏi, để khỏi chết rét chết đói, ta cũng như bao phụ nhân nơi ấy học cưỡi ngựa săn bắn.

Bảy năm trời, chẳng nhớ đã bị ngựa hất bao lần, tay cầm cung nứt nẻ đầy máu, chai sạn lớp lớp.

Tạ Ngôn nhìn ta, môi khẽ động, định nói gì đó thì một tiểu đồng hốt hoảng chạy vào.

“Đại nhân! Ngoài cửa có một nữ tử cứ nhất quyết đòi gặp người! Nàng mặc tù y, bọn nhỏ vốn định ngăn lại, chưa kịp ra sức thì nàng đã ngất xỉu. Họ nói, nữ tử ấy là muội muội của phu nhân… tên gọi Hạ… Hạ Dĩ Ninh.”

Lời vừa dứt, Tạ Ngôn liền thất thố lao ra.

Chàng rất ít khi như thế.

Lần gần nhất là năm năm trước – khi nghe tin Hạ Dĩ Ninh sắp gả làm trắc phi cho Thái tử tiền triều.

Chàng ngã ngựa, ánh mắt xưa nay tinh tường đẫm một tầng nước mắt.

Vừa lúc ấy một trận gió cát ập tới, ta ôm lấy chàng, dùng thân mình che chắn cho chàng, một giọt lệ liền rơi xuống lòng bàn tay ta.

Tí tách…

“Nhiệm vụ đã hoàn thành, kính xin ký chủ mau chóng lựa chọn: lưu lại, hay rời đi.”

Hệ thống lại hiện lên, thúc giục ta quyết định.

Ta siết chặt tay, nhìn theo hướng Tạ Ngôn rời đi: “Ba ngày sau, ta sẽ cho ngươi đáp án.”

Similar Posts

  • Bản Lĩnh Của Tô Nhiên

    Em chồng xông vào công ty, ngay trước mặt mấy trăm nhân viên, tát tôi một cái thật mạnh.

    Cô ta chỉ tay vào mũi tôi mắng: “Chị chỉ xứng xách giày cho anh tôi thôi, đừng ở công ty mà làm bộ làm tịch nữa!”

    Ông bố chồng là chủ tịch đang ngồi bên cạnh, mặt xanh mét, vừa định quở trách tôi quản gia không nghiêm.

    Nhưng tôi lại bình tĩnh chỉnh lại tóc, nhìn về phía ông.

    “Bố, bao nhiêu năm qua bố chưa từng nghi ngờ sao? Bộ dạng đanh đá này của cô ta, chỗ nào giống người nhà mình?”

    “Con khuyên bố đi giám định quan hệ cha con đi, kẻo nửa đời người lại nuôi con gái cho người khác.”

    “Dù sao thì thiên kim nhà hào môn chân chính, cũng chẳng làm ra chuyện chửi đổng như thế này.”

    Nhìn gương mặt em chồng lập tức tái nhợt, tôi biết, cái nhà này sắp đổi trời rồi.

    Ông bố chồng sững người, ánh mắt trong nháy mắt lạnh như băng.

    Ba ngày sau, kết quả giám định đi ra, cô em chồng từng ngạo mạn vô cùng, bị bảo an ném ra khỏi cửa như vứt rác.

  • Sổ Nợ Lâm Vãn

    “8000?”

    Mẹ tôi ném tấm ảnh chụp màn hình số tiền tôi chuyển vào bàn,

    “Con một tháng kiếm mười tám nghìn, mà chỉ đưa cho chúng ta tám nghìn?”

    Tôi không nói gì.

    “Em con cưới vợ cần năm trăm nghìn tiền thách cưới, con định bỏ ra bao nhiêu?”

    “Tôi vừa ly hôn.”

    “Ly hôn thì sao?” Mẹ lạnh lùng cười, “Nuôi con đến từng này, cả đời con trả cũng không hết nợ ân dưỡng.”

    Bà lôi từ ngăn kéo ra một cuốn sổ,

    “Lại đây, để mẹ tính cho con xem, con nợ chúng ta bao nhiêu.”

    Tôi nhìn cuốn sổ ngả màu vàng trong tay mẹ,

    Trên bìa viết bốn chữ: “Sổ nợ Lâm Vãn”.

  • Kẹo Chanh

    Chu Hành Giản lúc nào cũng lấy lý do bận rộn để từ chối lời tỏ tình của tôi.

    Tức quá, tôi gửi cho anh ta một tấm ảnh mặc tất đen.

    Bây giờ có rảnh chưa?

    Anh ta nhắn lại ngay sau đó:

    “Giờ thì bận đến mức không ngóc đầu lên được.”

    Sau đó, chúng tôi ngoài ý muốn… ngủ với nhau một đêm.

    Tỉnh dậy, tôi chuồn thẳng.

    Anh ta vừa giận vừa buồn cười:

    “Việc gì mà bận thế, vội vàng đi ngay vậy?”

    Lúc đó tôi đang khoác tay một người mẫu nam,

    “Ừ, bận đến mức không ngóc đầu lên được ấy mà.”

  • Đêm Tiểu Niên Trở Lại

    Tết năm nay mẹ chồng tặng tôi hai cái vòng tay bằng vàng ròng, mỗi cái nặng cả chục cân. Tôi tiện tay dán luôn chúng lên tủ lạnh như nam châm vậy.

    Đêm Tiểu Niên, để thưởng cho tôi, mẹ chồng tặng một đôi vòng tay vàng,

    còn đưa luôn cả thẻ lương của bà cho tôi tiêu thoải mái…

    Nào ngờ, đó không phải vàng ròng mà là vòng sắt nguyên chất, còn thẻ lương thì rỗng không một xu.

    Hành động ấy của mẹ chồng đã khiến gia đình em chồng bất mãn,

    vì giữ thể diện cho bà nên tôi không vạch trần.

    Đêm Giao Thừa, cả nhà em chồng chặn tôi trong nhà đòi tiền,

    tôi nói ra sự thật nhưng họ không tin, còn chửi tôi không biết xấu hổ, chiếm đoạt tiền của họ.

    Họ nhốt chặt hai mẹ con tôi trong nhà rồi phóng hỏa đốt chết.

    Mở mắt ra, tôi lại quay về đêm Tiểu Niên.

  • Anh Đào Tím, Gió Mát Lúa Chín

    Phu nhân muốn chọn thê tử cho đại công tử, các tiểu thư trong kinh thành đều tất bật đến thể hiện tài năng.

    Ta đang nướng con cá vừa bắt được, mùi hương tỏa ra thơm phức, Đoạn ma ma đứng bên nhìn ta mà thở dài thườn thượt:

    “Một khi trong phủ có nữ chủ nhân thì ngươi sẽ chẳng thể sống yên ổn được nữa, còn tâm trí ăn cá à?”

    Ta ngậm cái đuôi cá, hớn hở nhìn Đoạn ma ma:

    “Đã chọn tiểu thư nào rồi? Ta có thể xin nàng ấy khai ân, thả ta rời khỏi phủ không?”

    Đoạn ma ma chỉ vào cái bụng đang nhô lên của ta, mắng ta nằm mơ giữa ban ngày.

    Nhưng ta lại nghĩ khác, mơ thì cứ mơ thôi, nhỡ đâu thành sự thật thì sao?

  • Dao Dao Giữa Ba Mùa Gió

    Phu quân lọt vào mắt xanh của Trưởng công chúa, sợ ta phá hỏng mối lương duyên tốt đẹp ấy, bèn nhờ người bán ta sang tận Tây Lương – một nơi nghèo khó, hoang vu.

    Tây Lương nghèo đến mức, cả nhà người ta chỉ đủ tiền mua đúng một cô dâu.

    Nhà mua ta có ba anh em trai, để ta chọn lấy một người làm chồng.

    Có lẽ vì ta trông quá mảnh mai yếu ớt, ba người họ chẳng những không tranh giành, mà còn nâng niu ta như bảo bối.

    Đại ca thường nói:

    “Phải cẩn thận một chút, nhìn nàng mỏng manh như vậy, cứ như búp bê sứ, dễ vỡ lắm.”

    Thế nên, những ngày tháng của ta ở đây… lại không tệ chút nào.

    Mười ngón tay vẫn chẳng phải dính nước xuân, chuyện gì cũng có người lo liệu chu toàn.

    Chỉ có điều, cuối cùng nên chọn ai làm phu quân… đúng là khó nghĩ thật đấy…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *