Bình An Phù Dưới Tên Anh

Bình An Phù Dưới Tên Anh

01.

Tiết trời cuối xuân, rét vẫn chưa tan.

Ta ngồi giữa sân, chờ phu quân trở về.

Tiểu đào là nha hoàn hồi môn của ta, mang đến một chiếc áo choàng, vừa khoác vừa cười đùa:

“Cô gia thật có phúc, được tiểu thư ngày ngày tận tâm chờ đợi nơi sân viện thế này.”

Ta khẽ mỉm cười, chỉ nghĩ đến chàng thôi cũng khiến lòng ta mềm mại.

Bỗng, tiểu đồng vào bẩm báo, thần sắc do dự, ánh mắt có phần kỳ lạ.

Ta chưa kịp hỏi, đã thấy phu quân bước vào, bên cạnh là một tiểu nương tử dáng vẻ yếu mềm.

Tống Hoài An vội đưa nàng ra sau lưng, như sợ ai thương tổn đến nàng.

Nàng kia run rẩy e dè, quả thực khiến người thương xót.

“Phu nhân, Y Y là con gái ân sư ta, cũng là thanh mai trúc mã.”

“Nay phụ thân nàng mất sớm, thân cô thế cô, lại bệnh tật quanh năm. Nàng không nơi nương tựa, ta không đành lòng nhìn một nữ tử yếu đuối sống đơn côi…”

Tống Hoài An nói xong, có chút ngượng ngùng, len lén nhìn ta.

Ta nghĩ đến việc bản thân không có tỷ muội nào, liền thuận theo để nàng tạm trú trong phủ.

Sau vài câu khách sáo, ta định đứng lên trở vào nghỉ ngơi.

Nào ngờ nàng ta bỗng chỉ vào cây trâm lan hoa trên đầu ta:

“Tỷ tỷ, trâm này đẹp quá, trông rất giống cây phụ thân muội mua tặng. Tỷ cho muội xem thử có được không?”

Ta chẳng hiểu nàng định giở trò gì.

Nghĩ một lúc, vẫn thuận theo, tháo trâm đưa cho nàng:

“Thật đúng là giống quá. Cây này cũng do phụ thân ta mua cho. Chỉ tiếc, cây kia của muội đã đánh mất. Chúng ta quả có duyên.”

Tống Hoài An mỉm cười ôn hòa:

“Y Y đã thích thế, phu nhân tặng nàng đi là được rồi.”

Dứt lời, ánh mắt hắn nhìn ta.

Ta có chút kinh ngạc.

Chẳng lẽ chàng quên rồi?

Cây trâm này là lúc tân hôn, chàng làm ta giận, tự tay chạm khắc để chuộc lỗi, còn đ/ứt cả tay.

Bao công sức đổ vào đó, chỉ để tặng riêng ta.

Vậy mà nay, chàng lại nói… đem tặng?

Y Y cúi đầu, khẽ mỉm cười, ánh mắt mong đợi.

Là đang chờ ta mở lời, dâng trâm?

Ta khẽ sững người, từ chối:

“Cây trâm này thì không được. Nếu muội thích, ta sẽ cho người mang đến vài chiếc tương tự, tha hồ chọn.”

Y Y liếc nhìn Tống Hoài An, cười nhạt:

“Tống ca ca, thứ mà tỷ ấy quý, dĩ nhiên không thể tặng người khác. Muội chỉ là nhất thời xúc động, nhớ đến phụ thân mà nói vậy thôi.”

Vừa dứt lời, nàng đưa trâm trả lại.

Ta ra hiệu cho Tiểu Đào bước tới nhận.

Nhưng giây sau, chỉ nghe một tiếng “cạch!”

Cây trâm rơi xuống đất, gãy làm đôi.

Y Y hoảng hốt cúi người nhặt, nước mắt lưng tròng:

“Tỷ tỷ, muội không cố ý… thật sự không cố ý…”

Tiểu Đào cũng quýnh lên, ánh mắt lo lắng nhìn ta.

Lòng ta chợt dấy chút phiền muộn.

Y Y rưng rức khóc, vừa khóc vừa xin lỗi không ngừng.

Rõ ràng ta chẳng làm gì cả.

Thế mà Tống Hoài An lại không nhịn được nữa, nhíu mày:

“Chẳng qua chỉ là một cây trâm, Thẩm Thanh Hà nàng làm quá rồi! Y Y đâu phải cố ý, cùng lắm thì mua cây khác là được.”

Ta nhìn chàng, lòng ngập tràn thất vọng.

Chàng đứng dậy, nắm tay Y Y bước đi:

“Y Y, ta đưa nàng về nghỉ, đừng để ý tới nàng ấy. Chỉ là cây trâm thôi mà.”

Y Y nhẹ nhàng nói gì đó, giọng như oán như than, khiến chàng càng thương tiếc.

Trước khi rời khỏi, nàng còn quay lại liếc ta một cái, ánh nhìn đắc ý lồ lộ.

Ta cúi nhìn cây trâm gãy đôi dưới đất, lại ngẩng nhìn bóng hai người tay nắm tay khuất dần, trong lòng chỉ thấy đau như ai xé.

Lạnh buốt, bàn tay trong tay áo dần đông cứng, cảnh trước mắt bỗng trở nên chói lòa đến nhức nhối.

Ta và Tống Hoài An thành thân chưa tròn một năm, vốn dĩ vẫn hòa thuận ân ái.

Chàng dịu dàng lễ nghĩa, chăm chỉ đọc sách, mới đây đã đỗ tú tài, cha mẹ ta đều tán thưởng ta có mắt nhìn người.

Cha ta là thương hộ giàu nhất thành Tô Châu, trong nhà chỉ có mình ta là con gái, gia sản đồ sộ, nha hoàn tôi tớ không đếm xuể.

Vì không có con trai, ông muốn kén một hiền tế ở rể.

Tống Hoài An xuất thân bần hàn, mồ côi cha, chỉ có người mẹ già, lại là kẻ đọc sách, dung mạo tuấn tú, tính tình ôn hòa.

Nhà ta không thiếu bạc, bèn chu cấp cho chàng ăn học, tuyển chàng làm con rể, mong tương lai chàng đỗ đạt làm quan, vinh hiển cho nhà vợ.

Vì thế, sau khi thành thân, ta cùng chàng sống tại tiểu viện cạnh nhà cũ, do cha mẹ ta xây riêng.

Ban đầu ta muốn đón mẹ chàng về cùng ở, nhưng chàng nói sợ làm phiền đôi tân nhân, nên cứ lần lữa mãi chưa đón.

Nào ngờ, chẳng đón mẫu thân, lại đón vào một cô thanh mai trúc mã—cô nương họ Liễu.

2

“Hoà Nhi, đây là bùa bình an ta xin cho nàng ở đạo quán, hôm ấy chẳng phải nàng làm gãy một cây trâm sao? Xem như bù lại nhé.

Lần sau gặp cây trâm nào đẹp, ta lại mua tặng nàng được không?”

Lời lẽ của Tống Hoài An giống hệt như đời trước khiến ta lập tức nhận ra:

Ta đã trọng sinh rồi.

Chính là trở về thời điểm hắn đưa ta lá bùa bình an kia.

Đời trước, ta nâng niu món quà ấy như trân bảo, đeo bùa bên người không rời ngày đêm.

Thế nhưng chưa được nửa năm, ta lại đột nhiên mắc bệnh lạ, cơ thể ngày càng yếu, đại phu cũng không sao chẩn ra nguyên do.

Một ngày kia, ta mê man bất tỉnh, rồi hóa thành một hồn ma cô lẻ.

Ta bị người đoạt xác, chẳng những không siêu sinh, không có quỷ sai nào tới dẫn đi, mà còn không thể rời xa thân thể quá xa.

Ta chỉ có thể lơ lửng nơi đó, tận mắt chứng kiến chính thân thể mình bỗng dưng ngồi dậy, chậm rãi bước đến bàn trang điểm, vấn tóc chải đầu, tô son điểm phấn.

Miệng nàng ta còn lẩm bẩm: “Tỷ tỷ thật ngốc, bị người hại mà còn chẳng hay biết gì!”

Nàng ta là ai? Tại sao lại như thế?

Tống Hoài An bước vào, ôm chầm lấy nàng: “Tốt quá rồi, Y Y, cuối cùng nhà họ Thẩm cũng là của chúng ta.”

Nàng ta là Liễu Y Y, thanh mai của Tống Hoài An, chẳng phải đã bị đưa ra ngoài phủ rồi sao?

Chẳng phải đã bệnh đến mức hấp hối rồi sao?

Rốt cuộc là chuyện gì?

Bọn họ đã làm gì?

Đã dùng yêu thuật gì để chiếm lấy thân thể của ta?

Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người họ ân ái nồng thắm, tiêu xài bạc nhà ta, lừa dối cha mẹ ta, nuốt trọn sản nghiệp họ Thẩm.

Lần nữa mở mắt, chính là trở về khoảnh khắc này.

“Được thôi, nghe chàng vậy.” Ta mỉm cười uyển chuyển, nhẹ nhàng gật đầu.

Kiếp này, ta sẽ không để các ngươi sống yên ổn nữa đâu.

Hôm đó, ta cố ý bảo Tiểu Đào đưa tổ yến từ nhà bếp tới viện của nàng ta, vốn định thuận theo ý Tống Hoài An mà chiếu cố nàng một chút.

“Phu nhân, tổ yến cho Liễu cô nương đã chuẩn bị xong, nô tỳ sẽ mang qua cho nàng.”

“Ta sẽ cùng ngươi đi, tiện thể thăm nàng một lát.”

Gặp nàng ta đang ngồi trong đình nghỉ giữa viện.

Ta vừa bước đến, nàng đã vui vẻ nắm lấy tay ta, miệng không ngừng cảm tạ.

Bất ngờ, nàng ta trượt chân ngã xuống cạnh bàn: “A!”

Chén tổ yến trên bàn rơi xuống đất vỡ tan, mảnh sứ cắt vào tay nàng, nàng ngấn lệ nhìn ta: “Tỷ tỷ!”

Tình cảnh này cứ như thể ta vừa phạm phải tội tày đình.

“Y Y!” Tống Hoài An từ xa chạy tới, vội đỡ lấy nàng.

Xem ra có người đã canh đúng lúc Tống Hoài An đến.

“Nàng làm gì vậy? Sao lại đẩy Y Y? Còn khiến nàng bị thương! Nàng ấy vốn đã yếu sẵn rồi!”

Ánh mắt hắn nhìn ta đầy thất vọng, rồi lại cúi xuống nhìn Liễu Y Y bằng ánh nhìn đầy xót xa.

Liễu Y Y khẽ rên rỉ, níu lấy tay áo Tống Hoài An lắc lắc.

Ánh mắt nàng ta long lanh, giọng nói dịu dàng mà như cất giấu bao điều.

“Ca ca đừng trách tỷ tỷ, là Y Y không cẩn thận trượt chân thôi. Tỷ tỷ còn mang tổ yến đến cho muội nữa mà!”

“Y Y đừng sợ, thân thể nàng yếu, ta đưa nàng vào trong nghỉ ngơi, rồi gọi đại phu tới khám.”

Hắn chỉ liếc ta một cái rồi nhẹ giọng an ủi nàng.

Ta đứng bên cạnh, nhìn hắn bế nàng ta lên, từng bước đi khỏi.

“Ca ca đừng trách tỷ tỷ, muội nương nhờ người ta, tỷ ấy lỡ tay thôi, ca ca đừng nói nữa…”

Tống Hoài An khẽ quát: “Nàng ấy vốn luôn kiêu căng bướng bỉnh, nếu cứ chiều mãi thế này, biết đâu lần sau còn đánh cả muội!”

Liễu Y Y nức nở: “Chắc là do muội chưa đủ tốt… nhưng rồi một ngày nào đó, tỷ tỷ sẽ chấp nhận muội thôi…”

Chỉ còn lại ta, đứng trơ trọi giữa trời gió lạnh.

Tiểu Đào giận dữ: “Tiểu thư, sao cô gia lại ôm một nữ nhân không rõ lai lịch như thế chứ?”

Ta vẫn đứng yên, một lúc sau mới mở lời: “Tiểu Đào, không được bàn luận lung tung về phu quân.”

“Phu quân làm vậy, ắt có lý do riêng của chàng.”

Giữa vợ chồng, điều quan trọng là tin tưởng. Đời trước, ta cũng từng nghĩ như vậy, cũng từng làm như vậy.

Ta chờ chàng giải thích, chứ không muốn mình trở thành oán phụ trong lời người, suốt ngày ghen tuông oán hận.

Huống hồ, phu quân đã nói nàng ta là con gái ân sư, ắt nên chiếu cố.

Ta trở về phòng, ngồi chờ phu quân suốt một đêm.

Gần sáng, Tống Hoài An mới về.

Thấy ta chưa ngủ, hắn thoáng sững người.

“Hoà Nhi, sao nàng chưa ngủ?”

“Lá bùa ta tặng, nàng có mang theo người không?”

Hắn vẫn dịu dàng như cũ, đầu ngón tay lành lạnh vuốt ve má ta, giọng nói thân thuộc đến đau lòng.

Ta ngồi bên bàn trang điểm, khẽ cười: “Đợi phu quân về nên chẳng ngủ được. Bùa chàng tặng, thiếp vẫn đeo mà.”

Trong lòng ta âm thầm cười lạnh.

Tống Hoài An cúi xuống hôn nhẹ lên trán ta.

Có lẽ nhớ đến chuyện ban ngày, hắn cất lời giải thích: “Hoà Nhi, Y Y là con gái ân sư ta, lại ốm yếu từ nhỏ, dạo này phụ thân vừa qua đời, ta lo nàng không người chăm sóc nên mới đưa nàng về dưỡng bệnh.”

Ta gật đầu: “Đã là con gái ân sư, tất nhiên phải tiếp đãi chu đáo.”

Tống Hoài An thấy ta thông tình đạt lý, sắc mặt dịu lại, ánh mắt thêm phần xót thương, cúi xuống ôm lấy ta.

Ta thoáng ngẩn người, mũi chợt ngửi thấy một mùi hương khác lạ — mùi son phấn của nữ nhân xen lẫn thuốc bắc.

Lòng ta thắt lại.

Ta nghiêng đầu tránh đi.

Môi hắn chỉ chạm vào khóe miệng ta.

“Phu quân, thiếp mệt rồi.”

Ta cũng chẳng muốn gần gũi gì nữa.

“Hoà Nhi?” Hắn thoáng ngạc nhiên.

Đêm đã khuya, có lẽ hắn cũng mỏi, liền vuốt tóc ta, khe khẽ thở dài: “Vậy nàng nghỉ ngơi cho sớm.”

Vừa định đi nằm thì bên ngoài có tiểu đồng đến báo: “Liễu cô nương nói thấy đau ngực, muốn tìm đại phu.”

Tống Hoài An nghe xong liền vội vàng đứng dậy.

Lòng ta nhói lên, tay khẽ nắm lấy tay áo hắn.

Hắn quay đầu nhìn ta.

Tim ta khẽ run, ta cố ý làm nũng: “Phu quân, đừng đi có được không? Gọi phủ y tới là được rồi.”

Tống Hoài An nhíu mày, giọng bất đắc dĩ: “Đừng làm loạn, Hoà Nhi. Y Y bệnh nặng, ta không yên tâm.”

Ta không đáp, cũng bắt đầu thấy bực.

“Dẫu gì Liễu cô nương vẫn chưa xuất giá, chàng là phu quân của thiếp, ngày ngày quanh quẩn bên nàng ấy, chẳng sợ người ngoài dị nghị sao?”

Tống Hoài An cắt ngang: “Hoà Nhi, ta tưởng nàng hiểu ta. Y Y nay đã mất người thân, chỉ còn ta để nương tựa.”

“Đợi thân thể nàng khá hơn, ta sẽ đưa nàng rời phủ, được không?”

Hắn xoa đầu ta, giọng vẫn dịu dàng, nhưng tâm trí thì không còn ở đây.

Người còn, lòng đã rời.

Ta nhìn theo hắn từng chút một gỡ tay ta ra, rồi xoay người bước đi.

Trước kia, ta muốn gì, hắn đều chiều theo.

Hắn từng dịu dàng chăm sóc ta không sót điều gì. Giờ đây, sự dịu dàng ấy lại dành cho người khác.

Ta không hiểu, vì sao hắn lại thay đổi như thế. Hay là… đây mới là bản chất thật sự của hắn?

Lá bùa hắn đưa, ta đã sớm sai người đánh tráo một bản giống hệt.

Còn lá bùa thật, ta đã đưa cho một phạm nhân sắp bị xử chém, đồng thời cũng an bài ổn thỏa cho gia quyến của y.

Để xem lần này, hai kẻ các ngươi còn giở được trò gì!

Similar Posts

  • Màn Kịch Thiên Kim Giả

    Chỉ vì mẹ tôi vô tình buột miệng trong buổi tụ họp gia đình một câu:

    “Tiểu Lam đứa nhỏ này, lúc cười trông thật giống tôi hồi còn trẻ.”

    Thế mà Tô Tiểu Lam đã tự vẽ ra một vở kịch “thiên kim thật – thiên kim giả”.

    Cô ta xông thẳng vào văn phòng tôi, gào thét ầm ĩ, còn ném cả tập hồ sơ vào mặt tôi:

    “Diệp Tri Hạ, cô là đồ giả mạo chiếm tổ yến! Tôi mới là thiên kim thật của nhà họ Diệp, tất cả những gì cô đang có bây giờ vốn dĩ phải là của tôi!”

    Tôi cúi xuống nhìn tập hồ sơ bị ném tới, kết quả xét nghiệm ADN chói mắt — khả năng có quan hệ huyết thống giữa Tô Tiểu Lam và mẹ tôi là 99,99%.

    Ngoài cửa, một người phụ nữ trung niên tiều tụy đang khóc đến sưng mắt:

    “Hạ Hạ, tha thứ cho mẹ năm xưa đã sai lầm, bây giờ mẹ đến đón con về nhà!”

    Bạn trai yêu nhiều năm nhìn tôi với ánh mắt đầy chán ghét:

    “Diệp Tri Hạ, mất đi nhà họ Diệp, cô cũng chỉ là một kẻ tầm thường không xu dính túi, đừng bám lấy tôi nữa!”

    Bọn họ dày vò tôi đến mức bất tỉnh.

    Ngay lúc tôi đang giữa ranh giới sống chết, hoàn toàn tuyệt vọng, mẹ tôi xuất hiện.

  • Huệ Tâm Nhân Sinh

    Một buổi sớm, khi ta còn chưa tỉnh hẳn khỏi giấc mộng đêm qua, cả Hầu phủ đã bị chính tay ta và mẹ chồng dọn dẹp sạch sẽ, không sót lại một hạt bụi.

    Không phải vì sắp có hỷ sự, mà bởi Định Viễn Hầu – cha chồng ta – hôm nay khải hoàn hồi phủ.

    Ngài trở về trong tiếng vó ngựa rộn ràng, giáp trụ còn vương mùi m//áu và cát bụi sa trường.

    Phía sau ngài, không chỉ có binh sĩ, mà còn có hai bóng người nữ.

    Một phụ nhân phong vận hãy còn, dáng vẻ đoan trang, ánh mắt dịu dàng mà từng trải.

    Một thiếu nữ tuổi vừa trăng tròn, làn da trắng như tuyết đầu mùa, gương mặt e ấp, đôi mắt trong veo.

    Hai người họ đứng cạnh nhau, tựa như bóng với hình, dung mạo giống nhau đến bảy phần.

    Ta đứng sau lưng mẹ chồng, khép nép cúi đầu.

    Phu quân ta – Triệu Văn Tuân – đứng đối diện.

    Ánh mắt chàng dán chặt vào thiếu nữ kia, không chớp, không rời, như thể cả đại sảnh này chỉ còn mỗi một mình nàng tồn tại.

    Đại sảnh đông người mà im ắng đến ngột ngạt.

    Không khí đặc quánh, nặng nề, giống như một tấm vải ướt đè lên lồng ngực, khiến người ta khó thở.

    Cha chồng ta vẫn chưa cởi giáp, bàn tay thô ráp đặt hờ trên chuôi đao nơi thắt lưng.

    Giọng ngài vang lên, khàn khàn, sắc lạnh, như lưỡi đao cào lên đá.

    “Phu nhân, đây là Liễu Ân, sau này là bình thê trong phủ.”

    Ngài đưa tay chỉ về phía phụ nhân lớn tuổi kia.

    Mẹ chồng ta – chính thê của Định Viễn Hầu, tông phụ họ Triệu – nụ cười trên môi không hề run rẩy.

    Ngược lại, bà còn tiến lên một bước, thân thiết cầm lấy tay Liễu Ân, vẻ mặt đầy hoan hỉ.

    “Muội muội đường xa vất vả rồi.”

    Nếp nhăn nơi đuôi mắt bà giãn ra, từng đường đều vừa vặn, khéo léo, như thể đã luyện tập vô số lần trước gương.

    Đó là nụ cười của người đàn bà đã quen đứng giữa gió sương quyền thế.

    Cha chồng ta rất vừa lòng.

    Ngài chuyển ánh mắt sang con trai mình.

    “Văn Tuân, đây là Niệm Sơ, con gái của Liễu Ân. Sẽ là thê tử của ngươi.”

    Gương mặt Triệu Văn Tuân lập tức đỏ ửng.

    Không phải vì xấu hổ, mà là vì hân hoan không giấu nổi.

    Chàng mở miệng, chữ “tạ” gần như bật ra, rồi lại vội vàng nuốt xuống, chỉ gật đầu thật mạnh.

    Không ai nhìn ta.

    Ta đứng đó, như một hoa văn chạm khắc trên cột trụ đại đường – có cũng như không, tồn tại chỉ để lấp đầy khoảng trống.

  • Cánh Cửa Xuyên Không

    Cánh cửa nhà tôi có thể xuyên không.

    Mở ra một lần, tôi gặp người chồng mới cưới của bảy năm trước.

    Mở thêm lần nữa, anh ấy lại biến thành phiên bản trưởng thành, chín chắn sau bảy năm.

    Một người thì bồng bột, hấp tấp.

    Người kia thì kỹ năng đầy mình, biết chiều chuộng từng chút một.

    Tôi vừa có một “em trai trà xanh”, lại vừa có một “anh lớn Daddy”.

    Chuyện tốt như vậy, đương nhiên phải giấu kỹ.

    Tôi tự cho rằng mình giấu không hở chút nào, cho đến khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Lục Kỳ Uyên và thư ký của anh ấy:

    “Vì sao đến giờ vẫn chưa tìm ra thằng đàn ông đó?”

    “Cô ấy giấu hắn kỹ như vậy… có phải vì yêu hắn nhiều hơn không?”

    “Chẳng lẽ vì hắn trẻ hơn?”

    “Đi điều tra đi, bằng mọi giá cũng phải moi được thằng đó ra.”

    Thư ký mới đi được nửa đường thì bị gọi quay lại.

    Giọng của Lục Kỳ Uyên lúc ấy… vừa tuyệt vọng, vừa như đang bất lực chấp nhận:

    “Đừng để vợ tôi biết.”

  • Duyên Phận Sau 8 Năm

    Năm thứ tám sau khi tốt nghiệp, người tôi từng thầm yêu hồi cấp ba, giờ đã trở thành “cha đỡ đầu” của dự án mà tôi phụ trách.

    Tôi đưa bản kế hoạch của mình ra, Thẩm Triệt nhanh chóng lật xem một lượt.

    “Đã nhắc đến kinh tế độc thân, tôi muốn hỏi một chút, hiện tại cô Đồng Dao có đang độc thân không?”

    Anh dùng giọng điệu bình thản nhất, nhưng lại đánh trúng nơi yếu mềm nhất trong lòng tôi.

    Hơn nữa, tôi hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén ấy.

    Tôi sững người, nhất thời không phản ứng kịp.

    Đồng nghiệp đi cùng khẽ huých tôi một cái.

    “Đơ ra làm gì, chẳng phải cậu chưa từng yêu đương sao? Cái này cậu có tiếng nói nhất đấy!”

  • Tóc Rơi Đổi Mệnh

    Sau khi trọng sinh, tôi âm thầm đến viện thẩm mỹ, cạo sạch mái tóc của mình và đội lên đầu bộ tóc giả từ người đã khuất.

    Kiếp trước, vì mềm lòng, tôi nhận lời làm mẫu đầu cho buổi thi cắt tóc của cô gái được gia đình tôi tài trợ.

    Cô ta cắt đi mái tóc dài quý giá của tôi—và kể từ đó, bi kịch ập tới liên tiếp.

    Tôi quên giờ thi cao học, để vị giáo sư đặc biệt hẹn gặp tôi chờ suốt một ngày trời.

    Tôi bỏ rơi bạn trai trong buổi hẹn, lại chạy đi ôm một ông bụng bia và hôn hắn trước mặt bao người.

    Đi thực tập, tôi bị vu oan là vu khống khách hàng quấy rối, khiến công ty mất trắng hợp đồng trị giá hàng chục triệu, bị cha mẹ đuổi sang châu Phi làm công nhân xiết ốc.

    Tôi hoang mang, không hiểu vì sao cuộc đời mình lại thành ra như vậy…

    Cho đến một ngày, tôi vô tình nhìn thấy đoạn clip bố mẹ mình ôm chặt lấy con bé đó, miệng còn gọi tên tôi đầy âu yếm.

    Tôi lao về nước, tràn ngập phẫn nộ.

    Thế nhưng khi đối mặt, họ lại kéo cô ta đứng sau lưng, còn ném thẳng vào mặt tôi tờ giấy xét nghiệm ADN 99,99%.

    “Con đàn bà già nua này còn dám mạo danh con gái chúng tôi? Bà tưởng chúng tôi ngu chắc?”

    Tôi nhìn vào gương.

    Trên gương mặt phản chiếu là một bà già tiều tụy, già hơn 50 tuổi.

    Tôi hét lên, lao về phía cô ta như phát điên—

    Nhưng chưa kịp chạm vào, tôi đã ngã gục xuống đất, tắt thở.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay về cái ngày mình gật đầu đồng ý làm mẫu cho cô ta thi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *