Căn Nhà Bị Đánh Cắp

Căn Nhà Bị Đánh Cắp

Đẩy cửa bước vào, tôi lập tức đứng sững.

Đây rõ ràng là nhà tôi… nhưng tôi không nhận ra bất cứ thứ gì bên trong.

Sofa đã đổi.

Rèm cửa đã đổi.

Ngay cả màu tường cũng đã đổi.

Tôi đứng ở lối vào, nhìn căn nhà ngập tràn những họa tiết hoa hồng phấn, trong đầu chỉ hiện lên đúng một ý nghĩ…

Tôi đi công tác ba tháng… nhà bị trộm rồi sao?

Nhưng không đúng.

Trộm nào lại rảnh rỗi đến mức thay sofa, đổi rèm, sơn lại tường rồi trang trí cả căn hộ thành một “thiên đường màu hồng” như thế này?

Tôi chậm rãi bước vào, tim đập nặng nề.

Trên bàn trà đặt một khung ảnh.

Tôi cúi xuống cầm lên.

Trong ảnh là một bức chụp chung.

Chồng tôi đang ôm một người phụ nữ xa lạ.

Cô ta cười rạng rỡ, mái tóc dài buông hờ trên vai, gương mặt trẻ trung ngọt ngào. Cô mặc đồ ở nhà, tựa đầu vào vai anh ta đầy thân mật.

Phía sau họ… là phòng khách nhà tôi.

Không.

Là phòng khách nhà tôi, nhưng đã bị biến thành một nơi xa lạ.

1

Tôi tên là Tô Tình, năm nay ba mươi hai tuổi.

Tôi làm quản lý khu vực cho một công ty nước ngoài. Công việc khiến tôi gần như mỗi năm phải dành một phần ba thời gian đi công tác.

Lần này tôi đến Vân Nam để xử lý chuyện của chi nhánh, dự kiến ở lại ba tháng.

Nhưng dự án kết thúc sớm hơn dự tính.

Tôi không nói với ai, lặng lẽ trở về trước.

Tôi muốn tạo bất ngờ cho chồng mình.

Bất ngờ thì có.

Chỉ là… bất ngờ ấy lại dành cho tôi.

Tôi đứng giữa phòng khách, đưa mắt nhìn quanh.

Sofa màu hồng nhạt, hoa văn nhỏ.

Rèm cửa màu hồng, viền ren trắng.

Giấy dán tường cũng màu hồng, điểm những bông hoa li ti.

Ngay cả hộp khăn giấy đặt trên bàn trà cũng là màu hồng.

Tôi nhớ rất rõ.

Căn nhà này, từng do chính tay tôi thiết kế.

Phong cách hiện đại tối giản.

Sofa màu xám.

Tường sơn trắng.

Cửa sổ sát đất kèm rèm sáo.

Tôi đã mất ba tháng để hoàn thiện, đi hơn chục cửa hàng mới chốt được phương án trang trí.

Vậy mà bây giờ…

Tất cả đã biến mất.

Không để lại chút dấu vết nào.

Tôi nhìn lại khung ảnh trong tay.

Trương Vĩ – chồng tôi – đang ôm cô gái kia như ôm báu vật.

Và bộ sofa phía sau họ… chính là bộ sofa hoa văn màu hồng tôi đang thấy trước mắt.

Nói cách khác, tấm ảnh đó được chụp ngay tại đây.

Ngay trong căn nhà đứng tên tôi.

Ngay trong tổ ấm mà tôi từng tin rằng chỉ thuộc về hai vợ chồng.

2

Tôi đặt khung ảnh xuống, bước vào phòng ngủ.

Phòng ngủ cũng đã bị thay đổi hoàn toàn.

Giường mới.

Tủ quần áo mới.

Bàn trang điểm mới, mặt bàn bày đầy mỹ phẩm lạ.

Tôi mở tủ quần áo.

Bên trong toàn là đồ của phụ nữ.

Váy liền thân.

Áo hai dây.

Đồ lót ren.

Không có món nào thuộc về tôi.

Tôi lạnh sống lưng.

Quần áo của tôi đâu?

Tôi đi tìm khắp nơi, mở từng ngăn tủ, từng góc phòng.

Cuối cùng, tôi phát hiện vài thùng giấy bị nhét trong tủ đồ ở ban công.

Tôi kéo ra, mở nắp.

Bên trong là quần áo của tôi.

Tất cả bị nhồi nhét lộn xộn, như đồ bỏ đi.

Một vài chiếc đã nhàu nát, mất dáng.

Một chiếc sơ mi trắng – chiếc tôi thích nhất – dính một vệt bẩn không rõ là gì.

Tôi ngồi thụp xuống sàn, nhìn chằm chằm vào đống đồ ấy.

Nhìn chiếc áo yêu thích bị bẩn.

Nhìn cuộc sống của mình bị vứt vào một góc như rác.

Rồi tôi bật cười.

Tiếng cười khô khốc đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.

Thì ra là vậy.

Nhà của tôi.

Tổ ấm của tôi.

Đã để một người phụ nữ khác ngang nhiên sống trong đó.

Còn tôi… bị dọn ra ngoài như một món đồ thừa.

Tôi đứng dậy, lấy điện thoại ra, gọi cho Trương Vĩ.

Anh ta bắt máy rất nhanh.

Giọng anh ta còn mang theo chút vui vẻ ngạc nhiên:

“Alo vợ à? Không phải em còn một tháng nữa mới về sao?”

“Tôi về sớm.”

Giọng tôi bình tĩnh đến lạ.

“Ồ… vậy em đang ở đâu?”

“Ở nhà.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Rồi anh ta hỏi, giọng khựng lại:

“Nhà… nhà nào?”

Tôi dừng một nhịp, môi nhếch lên lạnh nhạt.

“Nhà của chúng ta.”

Tôi nói tiếp, chậm rãi:

“Hoặc phải nói là… nhà của anh và người khác.”

Im lặng.

Lần này kéo dài hơn.

Cuối cùng anh ta mới lên tiếng, giọng gấp gáp:

“Vợ à, nghe anh giải thích…”

“Tôi không muốn nghe.”

Tôi cúp máy.

Tôi đứng yên giữa căn phòng ngủ xa lạ.

Tường màu hồng.

Rèm cửa màu hồng.

Sofa màu hồng.

Và những món mỹ phẩm không thuộc về tôi nằm chễm chệ trên bàn trang điểm.

Bỗng nhiên, tôi chỉ muốn biết…

Căn nhà này… rốt cuộc đã bị thay đổi bao nhiêu lần?

Người phụ nữ kia… đã sống ở đây bao lâu?

Và Trương Vĩ… rốt cuộc đã xem tôi là gì?

2

Căn nhà này là tôi mua trước khi kết hôn.

Khi đó tôi mới đi làm được năm năm, dành dụm từng đồng, cộng thêm tiền bố mẹ hỗ trợ mới đủ tiền đặt cọc.

Sau này công việc thuận lợi hơn, tôi trả hết khoản vay trước hạn.

Sổ đỏ đứng tên tôi.

Chỉ duy nhất tên tôi.

Ngày mua nhà, tôi thậm chí còn chưa quen Trương Vĩ.

Về sau yêu nhau, anh ta biết tôi có nhà thì vui ra mặt.

“Vậy cưới xong khỏi phải lo chuyện nhà cửa nữa.” Anh ta cười nói.

Lúc đó tôi cũng không nghĩ nhiều.

Nhà là của tôi, nhưng đã kết hôn rồi thì nơi này sẽ là tổ ấm của cả hai.

Ai bỏ tiền không quan trọng.

Quan trọng là cùng nhau sống.

Tôi đã từng tin như thế.

Giờ nghĩ lại… thật nực cười.

Tôi mở điện thoại, lật lại đoạn trò chuyện giữa tôi và Trương Vĩ.

Ba tháng gần đây, ngày nào anh ta cũng nhắn tin.

“Vợ ơi, hôm nay công việc thuận lợi không?”

“Vợ ngủ sớm nhé, đừng làm quá sức.”

“Nhớ em.”

Tôi cũng từng trả lời.

“Ừ, cũng ổn.”

“Anh cũng ngủ sớm đi.”

“Em cũng nhớ anh.”

Nhưng lúc này nhìn lại, từng dòng chữ lại khiến tôi thấy buồn nôn.

Anh ta vừa nhắn “nhớ em” với tôi… vừa sống cùng một người phụ nữ khác trong chính căn nhà của tôi.

Ngủ trên giường của tôi.

Ở trong phòng ngủ của tôi.

Dẫm lên cuộc sống của tôi như thể đó là chuyện hiển nhiên.

Người phụ nữ đó… rốt cuộc là ai?

Tôi mở trang cá nhân của Trương Vĩ.

Anh ta không đăng nhiều, đa phần là công việc.

Thỉnh thoảng có vài tấm ảnh tự chụp, nhìn qua chẳng có gì đáng nghi.

Tôi lại mở danh bạ WeChat của anh ta.

Anh ta không cài chế độ ẩn bạn bè.

Tôi có thể xem danh sách.

Lật qua vài trang, tôi nhìn thấy một cái tên khiến mắt mình dừng lại.

“Duyệt Duyệt.”

Ảnh đại diện là một cô gái trẻ.

Tóc dài.

Nụ cười ngọt ngào.

Chính là gương mặt trong bức ảnh trên bàn trà.

Tim tôi lạnh đi.

Tôi bấm vào trang cá nhân của cô ta.

Bài đăng rất nhiều.

Ảnh đồ ăn.

Ảnh tự chụp.

Ảnh phong cảnh.

Và cả…nhà tôi.

Có một bài đăng, cô ta chụp phòng khách.

Bộ sofa hoa văn màu hồng xuất hiện rõ ràng trong khung hình.

Dòng chữ kèm theo:

“Nhà mới trang trí xong rồi, chồng nói rất ấm cúng~”

Thời gian đăng… tháng Ba năm ngoái.

Tôi nhìn chằm chằm vào con số ấy.

Tháng Ba năm ngoái.

Hơn một năm trước.

Tôi tiếp tục kéo xuống.

Lại thấy một bài đăng cách đây một năm rưỡi.

Ảnh chụp gian bếp nhà tôi.

Dòng chữ:

“Lần đầu nấu ăn trong ngôi nhà của chính mình, hạnh phúc quá~”

Lúc đó, gian bếp vẫn còn là thiết kế ban đầu của tôi.

Tủ bếp trắng, mặt bàn xám.

Điều đó có nghĩa…ít nhất từ một năm rưỡi trước, cô ta đã dọn vào ở.

Tôi tiếp tục kéo.

Một bài đăng cách đây hai năm.

Ảnh chụp phòng ngủ.

Giường vẫn là chiếc tôi mua.

Rèm cửa vẫn là kiểu tôi chọn.

Dòng chữ:

“Ngày đầu dọn vào nhà mới, vui quá!”

Hai năm.

Tròn hai năm.

Người phụ nữ tên Lâm Duyệt này đã sống trong căn nhà của tôi suốt hai năm.

Còn tôi… tôi hoàn toàn không hay biết gì.

Tôi kéo tiếp.

Đến một bài đăng ba năm trước, tim tôi như hụt mất một nhịp.

Là ảnh chụp chung của Trương Vĩ và cô ta.

Hai người ngồi trong nhà hàng, gương mặt rạng rỡ như đang kỷ niệm điều gì đó.

Dòng chữ:

“Kỷ niệm một năm yêu nhau, yêu anh nhiều~”

Ba năm trước.

Kỷ niệm một năm.

Vậy nghĩa là…họ đã ở bên nhau từ bốn năm trước.

Bốn năm trước, tôi và Trương Vĩ mới quen nhau được nửa năm.

Chúng tôi gặp nhau trong một buổi tụ tập bạn bè.

Khi đó anh ta rất nhiệt tình.

Mời tôi ăn cơm.

Đưa tôi về nhà.

Nói rằng anh ta thích tôi.

Tôi đã từng nghĩ mình gặp được đúng người.

Hóa ra lúc ấy… anh ta đã có cô ta rồi.

Tôi đặt điện thoại xuống, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trời đã ngả tối.

Trong nhà không bật đèn, không gian u ám đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Và rồi, một ý nghĩ bất chợt như dao cắt ngang đầu óc tôi.

Tôi và Trương Vĩ cưới nhau cách đây ba năm.

Lúc đó… họ đã yêu nhau được một năm.

Nói cách khác, anh ta mang theo người phụ nữ khác, bước vào hôn nhân với tôi.

Còn tôi…người vợ danh chính ngôn thuận…từ đầu đến cuối chỉ là một trò cười.

Chuông cửa vang lên.

Tôi đứng dậy đi mở cửa.

Trương Vĩ đứng ngoài.

Sắc mặt anh ta không mấy dễ coi, ánh mắt lảng tránh.

“Vợ à…”

“Vào đi.”

Tôi quay lưng bước vào phòng khách, ngồi xuống bộ sofa hoa văn màu hồng.

Anh ta theo sau, đứng cạnh bàn trà.

Không dám ngồi.

“Vợ à, nghe anh giải thích…”

Tôi ngẩng lên nhìn anh ta, giọng bình thản đến lạnh lẽo.

“Nói đi.”

Anh ta nuốt khan, lắp bắp:

“Cô ấy… cô ấy là đồng nghiệp của anh. Trước đây cô ấy thuê nhà, nhưng hết hợp đồng mà chưa tìm được chỗ mới… anh chỉ…”

“Chỉ để cô ta ở trong nhà của tôi?”

“Chỉ tạm thôi… chỉ vài ngày thôi mà…”

“Hai năm.”

Anh ta khựng lại, như bị ai tát thẳng vào mặt.

“Cô ta đã ở đây hai năm.” Giọng tôi vẫn bình thản đến lạnh lẽo. “Anh chặn không cho xem trang cá nhân của anh, nhưng cô ta thì không. Tôi đã xem hết rồi.”

Sắc mặt Trương Vĩ lập tức tái đi.

Tôi nhìn quanh căn phòng, từng góc từng chỗ đều như đang chĩa thẳng vào mắt tôi.

“Căn nhà này bị cô ta sửa sang lại mấy lần?” Tôi hỏi. “Giấy dán tường màu hồng đổi lúc nào? Bộ sofa này mua lúc nào?”

Anh ta không trả lời.

“Tôi còn thấy cả bàn trang điểm trong phòng ngủ.” Tôi nói tiếp, từng chữ rõ ràng. “Quần áo trong tủ. Đồ lót. Mỹ phẩm. Tất cả đều là của cô ta.”

Tôi dừng lại một nhịp.

“Còn đồ của tôi… bị nhét vào thùng giấy ngoài ban công.”

“Vợ à… anh biết anh sai rồi…”

“Anh đúng là sai.” Tôi cắt ngang. “Nhưng không phải kiểu sai mà anh đang nghĩ.”

Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào anh ta.

“Căn nhà này tôi mua trước hôn nhân. Trả bằng tiền của tôi. Sổ đỏ chỉ có tên tôi.”

Ánh mắt Trương Vĩ chợt lóe lên một tia bất an.

Tôi nói chậm rãi, như đang đóng từng chiếc đinh xuống quan tài.

“Anh để một người phụ nữ khác sống trong nhà tôi suốt hai năm.”

“Còn để cô ta sửa sang lại ít nhất ba lần.”

Tôi nhấn mạnh từng chữ.

“Anh nghĩ tôi sẽ dễ dàng bỏ qua sao?”

Trương Vĩ há miệng, nhưng không thốt ra được lời nào.

Trương Vĩ đứng giữa phòng khách, gương mặt phức tạp.

Có lo lắng.

Có chột dạ.

Và còn có chút… không cam lòng.

“Vợ à, em bình tĩnh đã.”

“Em rất bình tĩnh.”

“Chúng ta nói chuyện đàng hoàng, được không?”

“Được.” Tôi ngồi xuống sofa, tựa lưng thẳng thớm. “Anh nói trước đi. Cô ta là ai?”

Anh ta do dự.

“Đồng nghiệp của anh.”

“Tên.”

“…Lâm Duyệt.”

“Quan hệ của hai người là gì?”

“Chỉ là… đồng nghiệp bình thường.”

Tôi bật cười, tiếng cười lạnh đến mức chính tôi cũng thấy buốt.

“Đồng nghiệp bình thường mà ở trong nhà anh suốt hai năm?”

Anh ta im lặng.

“Đồng nghiệp bình thường mà dám nhét quần áo của tôi vào thùng giấy?”

Vẫn không trả lời.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Đồng nghiệp bình thường mà gọi anh là chồng, rồi đăng lên mạng: ‘Nhà mới trang trí xong rồi, chồng nói rất ấm cúng~’?”

Sắc mặt Trương Vĩ càng lúc càng khó coi, môi mím chặt.

“Anh còn muốn tiếp tục lừa tôi sao?”

Anh ta im lặng rất lâu.

Cuối cùng, anh ta thở dài như thể mình mới là người chịu oan ức.

“Được rồi.” Anh ta nói. “Anh sẽ nói thật.”

“Cô ta là bạn gái cũ của anh.”

Tôi nhướng mày.

“Bạn gái trước em.” Anh ta nói tiếp, giọng khàn khàn. “Bọn anh quen nhau nhiều năm. Sau này… chia rồi lại hợp, cứ dây dưa mãi.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó anh gặp em.” Anh ta nhìn tôi. “Anh thật lòng muốn sống tử tế với em. Nhưng cô ta… cô ta không chịu buông.”

Tôi bật cười nhạt.

Similar Posts

  • 36 Vạn Cho Một Bài Học

    Chồng tôi ăn trộm 36 vạn tiền thưởng dự án, tôi bán chiếc xe sang 84 vạn của anh ta.

    Tôi thức đêm tăng ca suốt hơn một tháng, cuối cùng cũng nhận được 36 vạn tiền thưởng dự án.

    Tôi cầm thẻ ngân hàng, háo hức cùng chồng lên kế hoạch cho tương lai, nhưng anh ta lại giật lấy, nói muốn cho tôi một bất ngờ.

    Ngày hôm sau, em gái chồng đăng lên vòng bạn bè bức ảnh chiếc xe mới tinh, kèm dòng chữ: “Cảm ơn anh trai, món quà tuyệt nhất đời em!”

    Lúc này tôi mới phát hiện, 36 vạn tiền thưởng của mình đã bị chồng chuyển hết cho cô ta, không còn một xu.

    Tôi bật cười lạnh lẽo, cầm chìa khóa dự phòng của chiếc xe sang 84 vạn của chồng, rồi bước vào cửa hàng xe cũ.

  • Hoa Cưới Rơi Sai Người

    VĂN ÁN

    Vào ngày ném hoa chọn chồng, vị hôn phu của tôi nghe tin Bạch Nguyệt Quang trong lòng anh ta bị cha mẹ ép gả cho người khác, liền phát điên ngay tại chỗ.

    Anh ta chuốc cho tôi một ly rượu mạnh đến say mèm, trong cơn mơ hồ, tôi nghe thấy anh ta thấp giọng dặn dò đám người bên cạnh:

    “Lúc ném hoa cưới, nhất định phải làm cho bó hoa rơi trúng người tàn phế đó.”

    “Cha của Vãn Vãn là thủ trưởng, người tàn phế đó không dám động đến cô ấy đâu.”

    “Nếu Nhược Nhược mà gả qua đó, nhất định sẽ bị bắt nạt!”

    Tôi đau lòng như bị xé toạc, nước mắt không kiềm được mà tuôn rơi.

    Cố Diễn ôm tôi vào lòng, hôn đi nước mắt của tôi:

    “Vãn Vãn yêu tôi đến tận xương tủy, chắc chắn sẽ để cha cô ấy ra mặt bàn chuyện hủy hôn. Tên tàn phế nhà họ Thẩm tuy thủ đoạn độc ác, nhưng tổ tiên anh ta từng có giao tình với nhà họ Tô, không thể trở mặt hoàn toàn, chỉ có thể đồng ý hủy hôn thôi.”

    “Đợi sau khi sóng gió hủy hôn lắng xuống, tôi và Nhược Nhược có con rồi, cưới cô ấy cũng chưa muộn.”

    Tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Trong lúc chọn chồng, tôi cầm lấy bó hoa, chủ động lao vào lòng người đàn ông đang ngồi trên xe lăn.

    Một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, tràn đầy mê hoặc:

    “Vãn Vãn, cuối cùng em cũng chịu nhìn anh rồi.”

    đọc full tại page bạch tư tư

  • Yêu Anh Đã Lâu

    Năm thứ bảy tôi kết hôn với Lục Bắc Xuyên.

    Đứa con anh ta nuôi bên ngoài cũng đã vào mẫu giáo.

    Tôi vẫn cố chấp, sống chết cũng không chịu ly hôn với anh ta.

    Nhưng đến lúc thật sự sắp chết rồi, tôi lại gọi điện cho anh.

    “Lục Bắc Xuyên, anh về đi, mình ly hôn thôi.”

    Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi mới lên tiếng.

    “Hứa Hạ, em đừng giở trò nữa, cứ sống thế này cũng đâu có gì không tốt.”

    Nếu không phải vì nghe thấy tiếng cười nhạt của anh, có lẽ tôi đã tin thật rồi.

    Tôi nhìn căn phòng trống trải, nuốt xuống vị đắng nghẹn nơi cổ họng.

    “Nếu anh không về, tôi đành phải tìm đến cô ta vậy.”

    Tối hôm đó, người đàn ông đã lâu không gặp lại xuất hiện.

  • Thai Nhi H Út Sinh M Ệnh

    Mang thai song sinh đến tháng thứ năm, tôi bỗng nghe thấy tiếng thì thầm từ trong bụng.

    “Thật tuyệt, lần này đầu thai vào nhà giàu rồi.”

    Chiếc vòng ngọc trong tay tôi rơi xuống đất, vừa cúi người, giọng nói kia càng rõ hơn.

    “Chín kiếp làm quỷ nghèo, lần này tôi phải ngẩng đầu.”

    Đêm đó, bụng tôi đau đến mức không thể đứng thẳng, thai nhi trong bụng đá mạnh vào da thịt, giọng điệu đầy đắc ý.

    Vừa lẩm bẩm không muốn làm song sinh, nó vừa quẫy đạp càng lúc càng dữ.

    “Cùng trong một cái bụng, tại sao nó được làm phúc tinh còn tôi lại phải làm quỷ nghèo? Đợi tôi hút cạn nó, lúc sinh ra mới có sức.”

    “Tôi phải là đứa con duy nhất của người đàn bà này, khiến bà ta không thể sinh thêm nữa.”

    Ngay trong đêm, tôi bị đưa gấp vào bệnh viện. Kiểm tra xong phát hiện trong bụng chỉ còn một thai, thai còn lại đã bị hấp thu một cách kỳ lạ.

    Bác sĩ hết lời kinh ngạc, mà khi tôi hôn mê, lại nghe thấy giọng nói khác.

    “Mẹ ơi, mẹ bị nhắm rồi. Con đã chết, trong bụng mẹ là một kẻ xấu.”

  • DNA Không Biết Nói Dối

    DNA không biết nói dối, nhưng nó có thể che giấu sự thật chí mạng nhất.

    Khi tôi tiếp nhận vụ án “cha dượng cưỡng bức con riêng”, mọi chứng cứ đều rành rành: vết tinh dịch trên đồ lót khớp đến 99,99%, lời khai của thiếu nữ kín kẽ không một kẽ hở.

    Tất cả mọi người đều cho rằng tôi điên rồi, vì một kẻ cặn bã mà mạo hiểm hai mươi năm sự nghiệp.

    Cho đến khi tôi phát hiện ra, trên người nạn nhân có một dấu vết mà tất cả pháp y đều bỏ qua. Đó không phải vết bầm do bạo lực để lại, mà là một “dấu ấn” chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc thân mật nhất — kèm theo một tiếng gọi khiến người ta rợn tóc gáy:

    “Ba…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *