Mười Năm Làm Dâu Bị Khinh

Mười Năm Làm Dâu Bị Khinh

Chồng tôi từng nói, nhà anh không có lệ lì xì cho con dâu.

Bởi vậy, suốt mười năm làm vợ, tôi chưa một lần được cầm trên tay bất kỳ phong bao đỏ nào.

Mãi đến tối nay, sau bữa cơm tất niên, tôi ngồi tám chuyện cùng em dâu. Cô ấy vừa bóc quýt vừa cười rạng rỡ:

“Tiền lì xì mẹ cho dày thật, đủ để em đi Tam Á chơi một chuyến.”

Tôi khựng lại, tim như hụt một nhịp.

“Mẹ… có lì xì à?”

Em dâu ngẩng đầu lên nhìn tôi, vẻ mặt ngạc nhiên hiện rõ.

“Có chứ, năm nào cũng có. Mỗi năm mười nghìn lẻ một, lấy ý vạn người chọn một. Con dâu trong nhà ai cũng có, chị chưa nhận bao giờ sao?”

Đầu óc tôi như nổ tung.

Tôi đứng bật dậy, lập tức quay người đi tìm chồng.

Phòng khách vắng lặng, chẳng thấy bóng dáng anh đâu. Chỉ có chiếc điện thoại đặt trên bàn trà, màn hình vẫn sáng.

Ngay lúc đó, một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình khóa, người gửi được lưu tên là “Bảo bối”.

“Năm thứ mười rồi nhé, vạn người chọn một của anh đã chuyển đúng hẹn.”

1

Lồng ngực tôi thắt lại như bị ai đó siết chặt.

Cảm giác nghẹn ứ dâng từ tim lên cổ, khiến tôi gần như không thở nổi.

Mười năm.

Mười năm qua, tôi từ một cô gái tin rằng hôn nhân là bến đỗ, biến thành một người đàn bà bị nhốt trong những lời nói dối tinh vi.

“Vạn người chọn một?”

Nghe thật chua chát.

Thì ra, thứ đó chưa từng dành cho tôi.

Tay tôi run bần bật, muốn chạm vào màn hình, muốn xem rốt cuộc “bảo bối” kia là ai.

Là người phụ nữ nào, khiến anh kiên trì suốt mười năm trời, đều đặn chuyển đi số tiền mà mẹ chồng bảo là dành cho vợ.

Nhưng tôi còn chưa kịp đưa tay ra, phía sau đã vang lên giọng mẹ chồng:

“Thanh Thanh à, đứng đây làm gì thế?”

Tôi giật bắn, vội vàng đặt điện thoại xuống như vừa phạm phải lỗi lầm.

Tôi xoay người, cố ép mình nở nụ cười.

“Dạ không có gì, con chỉ ra xem chút thôi ạ.”

Mẹ chồng bưng một đĩa trái cây đã gọt sẵn, bước tới với vẻ mặt hiền từ.

“À phải rồi, bao lì xì năm nay con nhận rồi chứ?”

Bà nói như một chuyện rất đỗi bình thường.

“Năm nào mẹ cũng chuẩn bị kỹ lắm, chỉ mong lấy may, chúc hai đứa hòa thuận, sự nghiệp thuận lợi.”

Tôi đứng bất động.

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến đầu óc tôi tê rần.

Thấy tôi không đáp, mẹ chồng hơi nhíu mày, nhìn tôi dò xét.

“Năm nào mẹ cũng muốn tự tay đưa cho con.”

Bà ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Nhưng thằng Lục Minh cứ nói để nó chuyển, còn bảo sẽ tự bỏ thêm tiền, nói như vậy mới thể hiện nó thương con, bảo mẹ đừng lo.”

“Mẹ thấy nó có tâm nên nghe theo. Nó nói nó sẽ đưa cho con, chắc là con nhận rồi nhỉ?”

Tôi cảm giác cổ họng mình bị bóp nghẹt.

Trong miệng thoáng dâng lên vị tanh của má0.

Hóa ra, anh không chỉ lấy tiền lì xì của mẹ, mà còn dựng lên một lời nói dối hoàn hảo, khiến tôi bị lừa suốt mười năm.

Tôi cố nuốt cơn tức giận cùng nỗi uất ức đang dâng đầy lồng ngực, miễn cưỡng cười.

“Dạ… con nhận rồi. Cảm ơn mẹ. Mẹ tốt với con lắm.”

Giọng tôi nghe như của người khác, gượng gạo và cứng nhắc.

Tôi không thể vạch trần anh ngay lúc này.

Ngay sau bữa cơm tất niên, trước mặt cả nhà, nếu chuyện bung ra thì chỉ khiến mọi người khó xử.

Mẹ chồng nghe vậy liền thở phào, vui vẻ vỗ nhẹ lên tay tôi.

“Nhận rồi là tốt, mẹ còn sợ nó quên cơ!”

Đúng lúc ấy, chồng tôi – Lục Minh – từ trong bếp bước ra.

Anh bưng hai tách trà nóng, dáng vẻ thong dong, khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng.

Thấy tôi đứng đó, anh hơi ngạc nhiên, nhưng lập tức chuyển sang vẻ ân cần.

“Vợ, sao thế? Đứng đây ngẩn người làm gì?”

2

Anh đi tới đặt trà xuống bàn, rồi tiện tay cầm luôn điện thoại của mình.

Mọi động tác đều trôi chảy như thể chẳng có gì bất thường.

Ngực tôi phập phồng, tim đập mạnh đến mức đau.

Tôi cắn chặt răng, ép bản thân giữ giọng bình tĩnh.

“Không có gì, ngoài trời lạnh quá, em vào ngồi thôi.”

Anh lập tức khoác áo cashmere lên vai tôi, còn cẩn thận chỉnh lại cổ áo.

“Đấy, đã bảo mặc thêm mà không nghe. Lạnh thế này mà ốm thì sao?”

Giọng anh vẫn là kiểu trách yêu quen thuộc.

Tôi đứng yên, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh.

Đó từng là thứ khiến tôi tin rằng mình được yêu.

Nhưng lúc này, chỉ khiến tôi buồn nôn.

Anh vẫn dịu dàng.

Vẫn chu đáo.

Vẫn như thể tôi là trung tâm của thế giới anh.

Nhưng tôi hiểu rồi…

Sự dịu dàng ấy chẳng phải thứ chỉ dành cho một người.

Vòng tay này đã từng ôm người khác.

Và có lẽ, anh cũng đã nói những lời ngọt ngào tương tự với “bảo bối” kia.

Mẹ chồng nhìn chúng tôi, cười hài lòng:

“Nhìn thằng Lục Minh kìa, miệng không nói, nhưng trong lòng coi Thanh Thanh là nhất.
Đàn ông mà, phải đối tốt với vợ.”

Bà lại nhớ tới chuyện vừa nói, liền tiếp lời:

“À mà nói đến chuyện lì xì, mẹ nói với nó bao nhiêu lần rồi, bảo đừng chuyển hộ mẹ nữa, để mẹ tự đưa cho con thì tốt biết mấy. Nó cứ khăng khăng nói nó đưa.”

Cánh tay Lục Minh đang đặt trên vai tôi bỗng khựng lại.

Sắc mặt anh thoáng biến đổi, ánh mắt lập tức liếc sang tôi, trong đó đầy cảnh giác và hoang mang.

Anh không nói gì.

Chỉ lặng lẽ quan sát tôi, như chờ tôi tự bộc lộ.

Tôi vẫn mỉm cười, như chưa từng nghe thấy gì.

Tôi không muốn khiến mẹ chồng bị tổn thương, cũng không muốn cả nhà nhốn nháo.

Tôi hít sâu, nhẹ giọng nói:

“Chồng à, ra ngoài đi dạo với em chút nhé. Ăn no quá, em muốn tiêu cơm.”

Anh lập tức gật đầu, như người vừa được cứu.

Anh đỡ vai tôi, đưa tôi ra khỏi phòng khách, đi ra sân.

Bên ngoài gió lạnh cắt da, sân vắng lặng không một bóng người.

Chúng tôi đứng ở một góc khuất, tránh xa ánh đèn và tiếng cười nói phía trong.

Tôi dừng bước, quay lại đối diện anh.

Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, đôi mắt mang theo chút nghi hoặc.

“Tiền đó… anh đưa cho ai rồi?”

Tôi hỏi thẳng, giọng đều đến lạnh lẽo.

Ánh mắt anh giật nhẹ, lông mày khẽ động.

Chỉ một thoáng, tôi đã thấy sự hoảng loạn lóe lên.

Anh đưa tay định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi né đi.

“Tiền gì cơ? Vợ, em nói gì vậy?”

Anh vẫn cố giả vờ.

Nhưng môi anh căng chặt, như đang gồng mình.

“Đừng diễn nữa. Tiền lì xì mẹ cho tôi, anh đưa cho ai rồi?”

Similar Posts

  • Cô Gái Thập Niên 80 Không Cần Đại Đội Trưởng

    Dưới cái nắng gắt như đổ lửa, Trì Tiểu Nghênh lao thẳng vào văn phòng viện trưởng như đang xông pha ra trận.

    “Viện trưởng Trần, tôi xin đăng ký tham gia khóa đào tạo lần này!”

    Cô thở hổn hển, nói to rõ ràng.

    Viện trưởng Trần ngẩng đầu khỏi chồng tài liệu dày cộp, thấy Trì Tiểu Nghênh thì hơi sững lại một chút, ánh mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên.

    Bà ngẫm nghĩ rồi hỏi:

    “Buổi sáng tôi hỏi ý kiến cô, chẳng phải cô nói muốn chuẩn bị kết hôn sao?”

    “Em nghĩ kỹ rồi ạ. Em còn trẻ, chuyện kết hôn không cần vội.”

    Trì Tiểu Nghênh cố kìm nhịp tim đang đập loạn, đứng thẳng người, ưỡn ngực, giọng nói dứt khoát, ánh mắt kiên định.

  • Hành Trình Của Lâm Thanh

    Năm 88, chồng tôi – Phó Nam Chiêu – cùng con trai giành được giải thưởng lớn trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học, làm chấn động cả vùng.

    Họ đãi tiệc mời cả làng, tận hai chục bàn.

    Lúc khách khứa ngồi kín chỗ, tôi còn đang đỡ đẻ ở trạm y tế xã, chẳng ai buồn báo cho tôi một tiếng.

    Đợi tôi về đến nơi, tiệc đã tan.

    Con trai tôi lấy phần cơm cuối cùng, đổ nước vào ăn cho đỡ đói. Còn Phó Nam Chiêu thì lạnh nhạt như không, không hề giải thích gì.

    Đêm đó, tôi cuối cùng cũng quyết định từ bỏ họ.

    Tôi gia nhập đội ngũ nghiên cứu chip kín hoàn toàn suốt mười năm với tư cách bác sĩ của đoàn.

    Cha con nhà họ Phó tưởng tôi chỉ đang giận dỗi.

    Mãi đến vài ngày sau, họ tình cờ phát hiện chậu hoa tôi yêu quý nhất đặt trên bậu cửa sổ đã héo tàn từ lâu.

    Phó Nam Chiêu đến trạm y tế xã tìm tôi, mới biết tôi đã rút hồ sơ đi từ lâu.

  • Máy Rút Tiền Mang Tên Con Gái

    Vài ngày trước Trung thu, tôi vẫn như mọi năm, chuẩn bị quà Tết cho nhà mẹ đẻ.

    Khi đang chọn đồ trong trung tâm thương mại thì chị dâu gọi điện đến, mở miệng là nói thẳng:

    “Em chồng à, mấy link quà Tết cần thiết chị gửi hết cho em rồi, mau mà mua đi, đừng làm chậm trễ việc chị về nhà mẹ đẻ thăm họ hàng.”

    “Dù sao mỗi năm quà em mua cũng bị chị đem về nhà mẹ rồi, nhưng em toàn mua mấy thứ chị không ưng ý.”

    “Giờ thì cứ theo link chị gửi mà mua, ngoài ra chuẩn bị thêm 100 triệu tiền mặt, chị phải phát lì xì khi về nhà mẹ.”

    “Em đưa tiền cho mẹ em thì bà cũng đưa hết cho chị thôi, giờ cắt trung gian luôn, em đưa thẳng cho chị là được.”

    Tôi mở tin nhắn ra xem, thấy danh sách quà chị gửi:

    Một bộ ấm tử sa: 10 triệu

    10 hộp bánh trung thu cao cấp: 20 triệu

    Một thùng rượu trắng cao cấp: 30 triệu

    5 hộp thuốc lá cao cấp: 10 triệu

    2 vòng tay vàng 100g

    Một hộp nhân sâm: 50 triệu

    Các loại thực phẩm bổ dưỡng khác: 100 triệu

    Tôi bốc hỏa ngay lập tức, không khách khí đáp:

    “Chị bị mù chắc, tưởng tôi là máy rút tiền à? Hay là giếng ước gì cũng cho được?”

    Chị ta nổi giận:

    “Thái độ gì đấy! Nói cho em biết, nếu không mua theo ý chị thì sau này đừng mơ về nhà mẹ nữa!”

    Tôi cười lạnh:

    “Không về thì không về, tôi còn tiết kiệm được một khoản đấy.”

    Nhưng sau khi tôi thật sự không về nữa, cả nhà họ nháo nhào như gà bay chó sủa.

  • Công Bằng Giả Dối

    Bố mẹ tôi, Lâm Kiến Quốc và Trần Tú Lan, sau khi ly thân thì thỏa thuận: bố quản em gái tôi là Lâm Nhạc Dao, còn mẹ nuôi tôi.

    Thế là, bố tôi đem hết sức lực và tiền bạc dồn cho Nhạc Dao.

    Còn tôi, bất kể gặp chuyện gì, ông đều cau có nói:

    “Con thuộc về mẹ con Trần Tú Lan quản, đi tìm bà ấy đi.”

    Nhưng mẹ tôi thì lại nghĩ:

    “Vân Vân, con và Nhạc Dao đều là con của mẹ, mẹ cho con thì tất nhiên cũng phải cho em con…”

    Lên đại học rồi, mỗi tháng mẹ tôi chỉ có thể cho tôi vài trăm nghìn để sinh hoạt, hỏi thì chỉ đáp: khả năng của mẹ chỉ đến thế thôi.

    Tôi đói đến mức chỉ biết uống nước cầm hơi, rồi trốn học đi làm thêm kiếm tiền.

    Nhưng vẫn không đủ, đến khi đối mặt với lệ phí thi, tôi khó xử đến mức rơi nước mắt.

    Vậy mà đúng lúc ấy, tôi lại nhìn thấy bài đăng trên vòng bạn bè của em gái Nhạc Dao – tiệc sinh nhật 16 tuổi của nó.

    Bố tôi, Lâm Kiến Quốc, tặng nó một chuyến du lịch nước ngoài kéo dài một tháng.

    Mẹ tôi, Trần Tú Lan, thì mua cho nó một chiếc vòng tay bằng vàng lộng lẫy.

    Tôi chết lặng nhìn chằm chằm vào tấm hóa đơn lộ ra trong ảnh, trên đó ghi rõ ràng: 6.880.

    Thế nhưng tháng này, mẹ tôi chỉ cho tôi 688 tiền sinh hoạt.

  • Món Nợ Mang Tên Gia Đình

    “Vãn Vãn, mẹ đã rút hết tiền trong thẻ lương của con để mua nhà cho em gái con rồi.”

    Lúc ăn tối, mẹ tôi thản nhiên nói ra câu đó.

    Tôi đang dán miếng hạ sốt cho con gái đang bị sốt, tay khựng lại:

    “Đó là tiền con dành dụm để mua thiết bị ốc tai điện tử cho Nini, hai trăm ngàn, mẹ rút hết luôn à?”

    “ con bé vừa thích một căn nhà gần trường, lại đúng dịp sinh nhật nó, nên mẹ rút hết tiền để thanh toán luôn.”

    Tôi lạnh cả người: “Nhưng mẹ ơi, tháng sau Nini phải phẫu thuật rồi. Lỡ lần này thì cả đời con bé cũng không chữa được nữa…”

    Mẹ tôi lập tức không vui: “Con gào lên với mẹ làm gì? Biết đâu không cần phẫu thuật, con bé cũng tự khỏi thì sao. Với lại, em gái con sinh nhật, con thể hiện chút có gì sai?”

    Tôi nhìn đứa con gái trong lòng đang sốt đến mức không khóc nổi, chỉ thấy toàn thân giá lạnh.

  • Ba Năm Giả Nghèo Vì Một Người Đạo Đức Giả

    Tôi rất giàu.

    Ba tôi nói, trên đời này không có chuyện gì mà tiền không giải quyết được.

    Nếu có, thì chắc chắn là do tiền chưa đủ nhiều.

    Nhưng bạn trai tôi – Mạnh Tĩnh Duệ – lại là một ngoại lệ.

    Tôi lái siêu xe đến đón anh, anh bảo tôi quá khoa trương.

    Tôi đi ăn Michelin, anh nói tôi không hiểu nỗi khổ của người dân.

    Để rèn luyện tính cách của tôi, anh ép tôi sống như một sinh viên bình thường.

    Ba năm qua, tôi mặc đồ rẻ tiền ngoài chợ, chen tàu điện ngầm với anh, ăn ở quầy cơm rẻ nhất trường, nhưng vẫn chỉ nhận lại sự soi mói không ngừng từ anh.

    Lần này, để mừng anh được học bổng, tôi lén đặt một nhà hàng khá hơn chút.

    Không ngờ anh lại mắng tôi ngay tại chỗ, bảo tôi vẫn không sửa được tính.

    Khi anh lại dùng “chia tay” để ép tôi xin lỗi cái lòng tự trọng nực cười của anh, tôi mệt rồi.

    “Vậy thì chia tay đi!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *