Duyên Kỳ Quặc Của Thiếu Đế
1
Ta và tỷ tỷ chẳng qua chỉ theo tổ mẫu vào cung dự tiệc, thế mà nhoáng cái đã biến thành cháu gái của Hoàng đế.
Cũng chẳng phải do tổ phụ đã m ấ t năm mươi năm của ta đột nhiên đội m ồ sống dậy làm Hoàng đế.
Mà là do tổ mẫu tám mươi tuổi, thủ tiết nửa thế kỷ của ta vẫn còn phong vận thướt tha, khiến vị Hoàng đế mười tám tuổi vừa gặp đã yêu, lập tức phong làm Trung cung Hoàng hậu.
Tổ mẫu tái giá là đại sự.
Phụ thân ta thân làm Tể tướng, đâu dám chậm trễ.
Ông đem toàn bộ của hồi môn, sính lễ vốn định dành cho mấy tỷ muội chúng ta, tất thảy đều khiêng vào cung.
Tỷ tỷ Thẩm Kiều là đích trưởng nữ trong nhà, số của cải ấy vốn phần lớn là chuẩn bị cho tỷ ấy.
Nay thấy đều mang đi làm của hồi môn cho tổ mẫu, tỷ ấy trong lòng đầy bất phục.
“Phụ thân, tại sao lại đem nhiều đồ như vậy cho tổ mẫu làm của hồi môn? Còn con thì sao?”
“Cặp vòng tay ngọc mỡ dê kia là thứ Kiều Kiều thích nhất mà!”
“Sau này con và muội muội xuất giá thì phải làm thế nào?”
Phụ thân ta mặt mày như đưa đám, sa sầm nét mặt mà giáo huấn chúng ta.
“Đây là… chuyện của hồi môn sao?”
“Kiều Kiều, con chẳng lẽ không nhìn ra, Thánh thượng đây là đang muốn gõ đầu Thẩm gia chúng ta hay sao?”
“Ai mà ngờ được tổ mẫu các con đã tám mươi tuổi rồi còn gả đi được, mà người cưới lại chính là Hoàng đế?”
“Đống của hồi môn này dù có dốc hết cho bà ấy thì vẫn chưa đủ đâu!”
“Phụ thân làm vậy cũng là vì muốn giữ cái đầu trên cổ cho cả nhà Thẩm gia chúng ta thôi!”
“Sớm biết thế này đã chẳng giục hắn lập hậu…”
Ta và tỷ tỷ tuổi hãy còn nhỏ, chưa hiểu được nỗi bi thương và tình thế khó xử của phụ thân.
Chỉ cảm thấy chuyện tổ mẫu tái giá vô cùng thú vị.
Hai tỷ muội dắt tay nhau chạy đi tìm tổ mẫu.
Chỉ thấy tổ mẫu tóc bạc trắng đầu, khoác trên mình bộ hỉ phục đỏ thẫm lộng lẫy, đang ôm bài vị của tổ phụ mà khóc đến tê tâm phế liệt.
Tỷ tỷ liếc mắt liền bị bộ hỉ phục thêu chín rồng chín phượng, cần đến cả trăm thợ thêu làm ngày làm đêm suốt ba tháng mới xong kia thu hút.
“Tổ mẫu! Áo cưới của người đẹp quá!”
“Sau này có thể cho Kiều Kiều được không?”
Một vị ma ma mặt mũi nghiêm nghị đứng bên cạnh lập tức ngắt lời: “Đại tiểu thư thận trọng lời nói! Đây là Phượng bào! Là phục chế chỉ có đương kim Hoàng hậu mới được sử dụng!”
“Hơn nữa, tổ mẫu của các vị đã tái giá nhập cung, từ nay về sau không được gọi nương nương là tổ mẫu nữa, mà phải gọi là Hoàng tổ mẫu!”
Vị ma ma kia hung dữ vô cùng, chẳng biết là lai lịch thế nào.
Ta và tỷ tỷ có chút sợ bà ta, đành phải ngoan ngoãn nghe theo.
“Hoàng… Hoàng tổ mẫu.”
“Tham kiến Hoàng tổ mẫu…”
Tổ mẫu nghe xong, lại càng khóc thảm thiết hơn!
“Ta đây là… đã tạo nên nghiệp chướng gì thế này!”
“Lão đầu tử ơi, chi bằng ta dùng một sợi dây thừng t r e o c ổ, đi theo ông cho xong!”
Đám nha hoàn bà tử vội vàng xúm lại an ủi tổ mẫu.
“Lão thái quân, người bình tĩnh lại chút đi!”
“Kháng chỉ bất tuân là t ộ i khi quân, nếu người t ự v ẫ n, càng có khả năng bị tru di cửu tộc đấy ạ!”
“Người nhìn hai vị Tôn tiểu thư mà xem, người nỡ lòng nào nhìn các cô nương ấy còn nhỏ như vậy đã phải m ấ t m ạ n g sao?”
Tổ mẫu nhìn ta và tỷ tỷ, lại khóc nấc lên một hồi.
Nhưng cuối cùng bà vẫn phải bước lên kiệu hoa, gả vào trong cung.
Tổ mẫu xuất thân danh môn Thôi thị, vừa vào cung đã độc chiếm Tiêu phòng, khiến người người ghen tị.