PHÚC HẬN SONG HÀNH

PHÚC HẬN SONG HÀNH

Văn án:

Năm thứ ba sau khi thành thân với Tiêu Hoài, ta bị hắn đem đi cầm cố, làm vợ của một gã thô lỗ ở phía nam thành, đổi lấy ba trăm lượng bạc.

Hắn nói rằng, đợi đến khi hắn thi đậu Trạng Nguyên, sẽ đến đón ta về nhà.

Thế nhưng, sau khi hắn thi đỗ bảng vàng, ta đợi mãi, đợi mãi, mà chẳng thấy hắn đến đón.

Gã thô lỗ kia không chịu nổi, liền chủ động đưa ta lên kinh tìm hắn.

Nào ngờ, tại Tiêu phủ lộng lẫy uy nghiêm, ta lại trông thấy Tiêu Hoài đang ôm ấp biểu muội, dưới gối con cái quây quần, cảnh tượng đầm ấm vô cùng.

Ta xông vào phủ lớn làm loạn.

Tiêu Hoài liền che chắn biểu muội sau lưng, ra lệnh cho người dùng gậy đánh chết ta – một người điên.

Toàn thân ta bị đánh gãy xương, hơi thở thoi thóp, cuối cùng bị ném vào bãi tha ma.

Đường đường là tiểu thư nhà phú thương giàu có bậc nhất tại Tần Châu, ta lại phải chịu kết cục thảm khốc như vậy.

Lúc gần lìa đời, gã thô lỗ lại nhặt xác ta về nhà.

Hắn ôm ta mà khóc lóc thảm thiết:
“Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ cầu hôn nàng từ sớm!”

Đợi ta trút hơi thở cuối cùng, hắn tự tay an táng cho ta.

Nhưng chưa đầy nửa tháng sau, gã cũng bị thích khách giết chết chỉ bằng một nhát dao.

Chính là sát thủ mà Tiêu Hoài đã phái đến.

Chẳng ngờ, khi mở mắt ra lần nữa, ta quay trở lại ngày hôm ấy, cái ngày mà ta chuẩn bị cùng Tiêu Hoài tư tình vụng trộm.

1

Đêm mùng 7 tháng 3, ta và Tiêu Hoài hẹn nhau tại miếu Thành Hoàng ở phía nam thành để tư tình.

Theo kế hoạch, tối nay phụ thân ta sẽ trở về nhà, khi đi ngang qua miếu Thành Hoàng, ông sẽ “tình cờ” bắt gặp ta và Tiêu Hoài đang làm chuyện mờ ám.

Phụ thân ta mấy ngày nay đang ở ngoại thành thu mua ngọc thạch, dự định tối nay hồi Tần Châu.

Ta đã dò hỏi chính xác giờ giấc phụ thân trở về, vậy nên tính toán thời gian, cùng Tiêu Hoài diễn một màn kịch trước miếu Thành Hoàng.

Phụ thân ta xưa nay làm việc nghiêm khắc, nếu ông bắt gặp ta và Tiêu Hoài tư tình ngay trước mặt mọi người, chắc chắn vì danh dự mà phải đồng ý chuyện hôn sự của ta và Tiêu Hoài.

Ở kiếp trước, kế hoạch này đã thành công.

Phụ thân ta ngay tại chỗ bắt gặp cảnh tượng ta và Tiêu Hoài hẹn hò thân mật dưới ánh trăng trước miếu Thành Hoàng, giận tím mặt.

Trước sự chứng kiến của hơn mười người quản sự trong nhà, ông tuyên bố không nhận ta là con, đoạn tuyệt quan hệ phụ tử.

Dẫu ta có khóc lóc cầu xin thế nào, ông cũng không lay chuyển, chỉ lạnh lùng vung tay áo bỏ đi.

Đó chính là khởi đầu cho bi kịch cả đời của ta ở kiếp trước.

Ta vừa hồi tưởng những ký ức ngày xưa, sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo.

Bên cạnh, nha hoàn Tiểu Nha vẻ mặt đầy lo lắng, muốn nói lại thôi.

Thấy ta vẫn tiếp tục bước tới, Tiểu Nha cắn răng, chắn trước mặt ta:
“Tiểu thư!”

Đôi mắt Tiểu Nha đã đỏ hoe:
“Người thật sự muốn đến đó sao? Nếu làm chuyện này, sẽ không có đường lui đâu!”

Tiểu Nha là một người tốt.

Kiếp trước, dù ta bị phụ thân đuổi ra khỏi nhà, nàng vẫn luôn đi theo ta.

Về sau, khi ta gả cho Tiêu Hoài, gia cảnh ngày càng túng thiếu, Tiêu Hoài đã bán nàng lấy tiền.

Không lâu sau, hắn lại bán cả ta.

Chàng thư sinh nho nhã mà ta từng yêu thích thuở thiếu thời, thực chất lại là một con ác quỷ đội lốt người, chuyên ăn tươi nuốt sống nữ nhân!

Nghĩ tới kết cục của Tiểu Nha kiếp trước, mắt ta không kìm được mà cay xè.

Ta khẽ vuốt má nàng, giọng khàn đi:
“Yên tâm, ta sẽ cho ngươi một câu trả lời thỏa đáng.”

Tiểu Nha sững sờ, không hiểu ý ta.

Ta đưa bức thư giấu trong tay áo cho nàng, ghé sát tai dặn dò mấy câu.

Tiểu Nha nghiêm nghị đáp lời, rồi xoay người rời đi.

Còn ta tiếp tục chậm rãi tiến về phía miếu Thành Hoàng.

Khi đến nơi, ta thấy Tiêu Hoài đứng ở cổng miếu, đang sốt ruột đi qua đi lại, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

Nhìn thấy ta, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước đến, trách móc:
“Sao nàng đến muộn thế? Nếu lỡ mất thời cơ, bỏ qua phụ thân nàng thì phải làm sao?”

Có lẽ tự nhận thấy giọng điệu quá gay gắt, hắn dừng lại, hạ giọng:
“Nếu lỡ mất cơ hội này, nàng sẽ không thể gả cho ta được nữa đâu.”

Ta nhìn thẳng vào hắn, chậm rãi nhếch môi, nở một nụ cười lạnh lẽo:
“Chàng nói không sai.”

Tiêu Hoài ngẩn người trước nụ cười của ta, nhưng rốt cuộc không nói thêm gì.

Hắn không chờ được, lập tức kéo tay ta vào trong miếu Thành Hoàng.

Vừa bước vào trong, hắn đã vội vàng ôm lấy ta vào lòng.

Ta cười nhạt, nói:
“Không cần gấp, ta có chuyện muốn bàn bạc trước với chàng.”

Tiêu Hoài miễn cưỡng dừng lại, cau mày hỏi:
“Chuyện gì vậy? không thể để lần sau nói được sao?”

Ta cất giọng điềm tĩnh:
“Là chuyện về trang trại ở ngoại thành.”

Vừa nghe tới tài sản, sắc mặt Tiêu Hoài lập tức dịu đi, hỏi:
“Trang trại làm sao?”

Ta đáp:
“Mẫu thân ta từng nói, trang trại đó sau này sẽ làm của hồi môn cho ta. Hôm nay ta cứ quấn lấy bà đòi ấn ngọc, không ngờ bà thực sự giao cho ta rồi.”

Vừa nói, ta vừa lấy chiếc ấn ngọc giấu trong tay áo ra, giơ lên trước mặt hắn.

Ánh mắt Tiêu Hoài lập tức sáng rỡ, nét mặt đầy phấn khởi:
“Đây đúng là chuyện tốt! Haha…”

Ta tiếp lời:
“Chỉ là, ta chỉ là một nữ tử, không rành chuyện quản lý trang trại. Chi bằng giao chiếc ấn này cho chàng, để chàng thay ta quản lý và giữ gìn.”

Khóe miệng Tiêu Hoài nở một nụ cười tươi, giọng điệu càng thêm dịu dàng:
“Tốt, Ý nhi đã tin tưởng ta, ta nhất định không phụ sự ủy thác của nàng.”

Hắn cầm lấy chiếc ấn ngọc, vừa nhận được tài vật, hắn lập tức không kìm được, lại tiếp tục giở trò với ta.

Ta tháo cây trâm cài trên đầu, thả mái tóc dài xõa xuống, nén sự chán ghét trong lòng, phối hợp cùng hắn chậm rãi diễn trò.

Một nén nhang trôi qua, bên ngoài miếu Thành Hoàng vang lên tiếng bước chân.

Là phụ thân ta dẫn theo đoàn thương gia trở về.

Phụ thân ta vốn là phú thương số một Tần Châu, huynh trưởng ta làm quan chức Ngũ phẩm tại Hàn Lâm Viện, di mẫu ta là phi tần được Thánh Thượng sủng ái.

Nhà họ Thời ở Tần Châu, chính là một gia thế hiển hách bậc nhất.

Phụ thân ta coi trọng nhất chính là lễ nghi và danh dự.

Vậy mà để được ở bên Tiêu Hoài – một tên thư sinh nghèo kiết xác, ta từng làm những chuyện ngông cuồng, chà đạp lên thể diện của gia tộc Thời thị.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Cũng như kiếp trước, Tiêu Hoài giả vờ ôm ta từ trong miếu bước ra, muốn để mọi người nhìn thấy, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt phụ thân ta giữa chốn đông người.

Nhưng lần này, ta lại cầm cây trâm cài giấu trong tay, bất ngờ rạch một đường sâu trên cổ tay mình.

Máu tươi tràn ra, ta lập tức ngã khụy, khẽ run rẩy, thét lên một cách yếu ớt nhưng đầy bi thương:
“Cứu mạng… Cứu ta với…”

Tiêu Hoài giật mình, gần như theo bản năng đưa tay bịt miệng ta lại, gắt lên:
“Nàng điên rồi sao?”

Nhưng ta không quan tâm đến hắn, lảo đảo chạy về phía ngoài miếu, vừa khóc lóc vừa lớn tiếng cầu cứu:
“Có kẻ giết người… Người đâu, cứu ta…”

Tiếng hét bi thương, chói tai vang vọng giữa màn đêm yên tĩnh, càng khiến người ta không thể làm ngơ.

Phụ thân ta cưỡi trên lưng ngựa, nghe thấy tiếng kêu cứu, lập tức giơ tay ra hiệu cho cả đoàn dừng lại.

Ánh mắt sắc bén của ông xuyên qua bóng tối, nhìn về phía miếu Thành Hoàng, giọng nói đầy uy nghi:
“Là giọng của Ý nhi!”

Khi ông nhìn thấy ta từ miếu Thành Hoàng chạy ra, loạng choạng như người sắp gục ngã, sắc mặt ông càng trở nên nghiêm trọng.

Phụ thân ta không chần chừ, nhanh chóng nhảy xuống ngựa, sải bước lớn tiến về phía ta.

Ta ngã nhào vào lòng phụ thân, khóc nức nở:

“Phụ thân, cứu con!”

Phụ thân vội vàng kéo ta đứng ra sau lưng ông, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tiêu Hoài:

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tiêu Hoài sắc mặt tái nhợt, lắp bắp đáp:

“Bá… bá phụ, không phải như người nghĩ đâu!”

Hắn cố gắng lái câu chuyện khỏi nghi án tư tình, vội vàng biện bạch:

“Con và Ý nhi là thật lòng với nhau…”

Ta khóc lớn, cắt ngang lời hắn:

“Tiêu Hoài, ba ngày trước ngươi gửi thư hẹn ta tối nay ra đây, nói có chuyện quan trọng muốn nói. Không ngờ, ngươi lại muốn trộm ngọc ấn của ta, còn ép ta khuất phục…”

Vừa nói, ta vừa cố ý đưa cánh tay với vết thương lộ rõ ra.

Vết thương sâu hoắm mà ta tự dùng trâm cài đâm vào lúc trước máu vẫn chảy không ngừng, tạo thành một cảnh tượng đầy ghê rợn.

Đám quản sự của Thời gia đứng bên cạnh lập tức xúm lại.

Có vài người không nói không rằng, trực tiếp khống chế Tiêu Hoài.

Quả nhiên, từ trong người hắn, họ tìm thấy ngọc ấn mà ta đã giao ra.

Phụ thân ta giận dữ quát lớn:

“Nữ nhi ta đã tin tưởng ngươi như vậy, ngươi lại đối xử với nó thế này! Một tên thư sinh như ngươi đúng là không bằng cầm thú!”

Tiêu Hoài sợ đến xanh mặt, mắt đỏ hoe, lớn tiếng gào lên đầy uất ức:

“Thời Ý đang nói dối! Thời Ý, sao nàng có thể đối xử với ta như vậy?”

Hắn hét lên, gần như mất kiểm soát:

“Rõ ràng là nàng yêu thương ta, tự nguyện đưa ngọc ấn này cho ta, nói đó là tín vật đính ước! Nếu không phải như vậy, một nữ nhi như nàng nửa đêm lại dám một mình ra đây gặp ta sao?”

Tiếng gào của Tiêu Hoài vang vọng, khiến những quản sự xung quanh bất giác quay sang nhìn ta, chờ ta giải thích.

Similar Posts

  • Sau Trọng Sinh Tôi Xé Nát Bài Thi Đại Học

    Năm đầu tiên khôi phục kỳ thi đại học, tôi đã xé nát bài thi trước mặt mọi người rồi lên núi chăn bò.

    Con gái của trưởng trại – người luôn được tâng bốc là “thần đồng” cao cao tại thượng – sau khi biết chuyện liền phát điên ngay tại chỗ.

    Ở kiếp trước, tôi cùng cô ta tham gia kỳ thi đại học, nhưng lại bị vu oan là gian lận thi cử.

    Chỉ vì bài làm của tôi và cô ta giống hệt nhau, mà cô ta lại là người nộp bài đầu tiên trong phòng thi.

    Thậm chí vị hôn phu của tôi cũng đứng ra chỉ đích danh tôi là người sao chép.

    Tôi kêu oan khắp nơi, nhưng chẳng ai tin.

    Cuối cùng tôi bị cấm thi ba năm, còn mất luôn tư cách trở về thành phố.

    Tôi bị ép phải ở lại nông trường, ngày đêm chịu đựng sự quấy rối của trưởng trại.

    Cuối cùng, tôi bị vu cho là kẻ lẳng lơ ong bướm, bị đánh đập đến chết cóng trong chuồng bò.

    Cha mẹ tôi sau khi biết tin đã cố gắng đứng ra minh oan cho tôi, nhưng lại bị gán cho cái mác “tư bản”, tài sản bị cướp sạch, uất ức mà chết.

    Cho đến lúc chết tôi vẫn không thể hiểu được – rõ ràng bài thi đó là kết quả của bao ngày đêm đèn sách miệt mài, sao lại có thể giống y hệt bài của con gái trưởng trại?

    Lần nữa mở mắt, tôi trở về ngày hôm trước kỳ thi.

  • Bỏ Tôi Xong, Cả Nhà Các Người Mất Phúc Đức

    Sau khi cưới tôi, Cố Vọng một đường thuận buồm xuôi gió.

    Các đơn hàng hàng chục tỷ ký đến mức tay rã rời, anh ta từ một tên nghèo rớt mồng tơi vươn lên trở thành tổng tài công ty.

    Thế nhưng sau khi trở thành người giàu nhất, anh ta lại bắt đầu chê bai tôi – người vợ tào khang đã cùng anh ta vượt qua gian khó, thậm chí còn ngoại tình với cô giáo dạy kèm của con trai mình.

    Ngay cả đứa con trai thiên tài cũng khuyên Cố Vọng ly hôn với tôi.

    “Ba giàu như vậy, con lại thông minh như thế, sao lại có một người mẹ vừa ngu ngốc vừa vô dụng như mẹ được chứ.”

    “Chỉ có cô giáo Sở Sở – người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng, học vấn cao – mới xứng làm mẹ con, mới có thể sinh cho con một đứa em trai thông minh giống con.”

    Thế là Cố Vọng ra lệnh cho tôi phá thai đứa con thứ hai trong bụng.

    Tôi cười lạnh: “Được thôi, đến lúc nhà anh tuyệt hậu rồi thì đừng có quay lại tìm tôi.”

  • Tuyết Phủ Mộ Hoàng Hậu

    Đến năm thứ năm ta đăng vị Hoàng hậu, phu quân ta — Lý Huyền Dẫn — đã cùng muội muội Bạch Ninh Sương ngấm ngầm cấu kết, dùng độc dược đoạt mạng ta.

    Đến ngày thứ bảy sau khi ta vong mạng, có người đến thu liệm di thể của ta.

    Người ấy chính là vị vương gia bệnh tật, đôi chân mang trọng thương.

    Hóa thành cô hồn dã quỷ, ta tận mắt nhìn hắn chỉ trong một đêm mà tóc bạc trắng. Ta nhìn hắn lặng lẽ canh giữ trước mộ phần của ta, hết năm này sang năm khác.

    Năm thứ mười, hắn huyết tẩy hoàng đô, tự tay chém đầu đế hậu, dùng huyết tế ta.

    Nhưng một bậc kiêu hùng lẽ ra phải lưu danh thiên cổ, cuối cùng lại chọn tự tận trước mộ ta trong một đêm tuyết lớn.

    Hắn chết, linh hồn ta cũng theo đó tiêu tán.

    Lần nữa mở mắt, ta đã quay về ngày lão hoàng đế chọn phi cho thái tử Lý Huyền Dẫn.

  • Đường Lê Ánh Tuyết Trì

    Cha ta kể rằng khi ta khi còn nhỏ bị sốt cao nên đầu óc bị hỏng, nhiều chuyện chẳng hiểu rõ. Nhưng ta biết, ta đã gả cho một vị phu quân vô cùng tốt.

    Miệng hắn lúc nào cũng chê ta ngốc, nhưng lại thích véo má ta, bảo ta ngốc đến mức khiến người ta thấy dễ thương.

    Về sau, hắn nhận lệnh ra chiến trường, hứa sẽ trở về vào mùa thu.

    Thế nhưng ta đợi, rồi lại đợi, đợi đến khi lá trên cây rụng hết, chỉ chờ được đại bá ca ca mang về một tấm bài vị lạnh băng.

    Ngày nào ta cũng chạy đến phần mộ ở sau núi trò chuyện cùng hắn, mang cho hắn những trái dại mới hái.

    Cho đến hôm đó, ta vô tình nghe thấy ở ngoài cửa sổ…

    “Báo ân thì có trăm ngàn cách, cớ gì nhất định phải để ta cưới một đứa ngốc chứ!… Nàng ta cả ngày cứ quấn lấy ta, ta sớm đã thấy phiền chán.”

    “Bây giờ thế này chẳng phải rất tốt sao? Ta thay đại ca chăm sóc tẩu tử, còn huynh thì giúp ta trông chừng con ngốc kia, đôi bên đều được lợi.”

    Lúc ấy ta mới biết, thì ra hắn đã sớm trở về rồi.

    Nếu thật sự thấy phiền, cứ nói thẳng là được, sao phải giả chết lừa người khác chứ?

    Ngày hôm sau, cha lại tới hỏi ta có muốn tái giá không. Ta khẽ gật đầu, gỡ bông hoa trắng đã cài suốt một năm xuống, ném vào trong lò.

  • Nhất Thế Sủng Phi

    VĂN ÁN

    “Bộp!”

    Gáy tôi đập mạnh xuống nền đá xanh, đau đến mức mắt mũi nổ đom đóm.

    Bên tai vang lên tiếng khóc the thé của một người phụ nữ:

    FFọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    “Vương phi tỷ tỷ sao lại đẩy muội?”

    Cái gì thế này? Rõ ràng một giây trước tôi còn đang ở hội trường tranh biện đại học, làm đối thủ cứng họng không nói nổi lời nào, sao vừa chớp mắt một cái đã nằm trong sân viện cổ đại rồi?

    “Hệ thống đâu? Kim thủ chỉ đâu?” Tôi lẩm bẩm, vừa đưa tay sờ gáy, lại thấy cả bàn tay dính đầy chất lầy nhầy, ôi trời, chảy máu rồi!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *