Cuộc Gọi Từ Sáu Năm Trước

Cuộc Gọi Từ Sáu Năm Trước

Sinh nhật mẹ, tôi cầm chặt số tiền nhặt ve chai suốt một năm mới gom được, chạy đến siêu thị mua chiếc bánh kem trái cây đẹp nhất.

Tôi háo hức đưa bánh đến trước mặt mẹ.

Nhưng mẹ bỗng hét lên, túm lấy tóc tôi, đập mặt tôi vào chiếc bánh — hết lần này đến lần khác.

“Thằng ác quỷ cha mày cũng dùng trái cây để lừa tao!”

“Bây giờ mày cũng muốn hại tao à? Sao mày không chết chung với nó đi!”

Con dao trên bàn cắm thẳng vào mắt tôi, đau đến mức tôi ngất lịm.

Bà ngoại sợ tôi lại khiến mẹ phát điên, liền nhốt tôi vào tầng hầm, rồi đau lòng dẫn mẹ đến bệnh viện tâm thần điều trị.

Đột nhiên, chiếc điện thoại cũ nát trong góc vang lên.

Tôi đội trên đầu đầy máu, run rẩy nhấn nút nghe.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói non nớt, ngọt ngào.

“Mẹ ơi, mẹ cứ yên tâm tăng ca nhé, con tan học sẽ tự về nhà. Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của con mà…”

Thì ra đầu dây bên kia là mẹ — người mẹ vẫn còn trong sạch, chưa từng bị tổn thương.

Và sinh nhật mười tám tuổi của mẹ, chính là ngày mẹ gặp phải con quỷ đó.

Tôi cố gắng nuốt xuống cơn đau, giọng run rẩy, từng chữ như rướm máu.

“Đừng tự đi! Con phải chờ bà đón ở trường, và tuyệt đối không được ăn bánh của người lạ.”

Tôi muốn bảo vệ mẹ, dù cái giá là tôi sẽ biến mất.

Giọng mẹ trong điện thoại khẽ run lên, mang theo chút ngạc nhiên.

“Bé con, em là ai vậy? Sao lại cầm điện thoại của mẹ chị?”

Tôi định nói cho mẹ biết tôi là con gái mẹ.

Nhưng bỗng nhớ, mỗi lần tôi gọi hai tiếng ‘mẹ ơi’, bà đều bóp cổ tôi, chửi tôi là thứ xấu xa, hỏi sao tôi còn chưa chết đi.

Mẹ chưa bao giờ muốn có đứa con như tôi.

Vì thế, tôi đổi giọng, bắt chước cách mẹ và bà ngoại vẫn mắng tôi, nói nhỏ:

“Em là đứa con hoang của kẻ khốn nạn, điện thoại này em nhặt được…”

Mẹ đột nhiên ngắt lời, giọng nói nghiêm túc mà dịu dàng.

“Mỗi em bé đều là thiên thần đáng yêu, câu vừa rồi ai dạy cháu? Sau này không được nói như thế nữa.”

Ngực tôi nhói lên, nghẹn lại.

Đây là lần đầu tiên mẹ nói chuyện với tôi bằng giọng hiền lành đến vậy, khiến tôi lạ lẫm không biết phải đáp sao.

Khi tôi còn đang ngập ngừng, giọng mẹ lại vang lên.

“Bé con, làm ơn nhắn với người chủ của chiếc điện thoại này rằng, con gái bà ấy đã rời khỏi trường rồi nhé.”

“Giờ cũng đã chín giờ, em mau về nhà ngủ đi, đừng lang thang nữa.”

Nghe lời quan tâm ấy, máu trong người tôi như lạnh dần.

Bởi vụ án năm đó xảy ra lúc chín giờ rưỡi — chỉ còn ba mươi phút nữa!

Tôi hoảng hốt hét vào điện thoại.

“Đừng đi đường một mình! Sẽ có kẻ xấu hại mẹ đó!”

Khi thời gian cuộc gọi vừa tròn một phút, điện thoại đột ngột ngắt.

Tôi vội gọi lại, nhưng màn hình chỉ hiện “số không tồn tại”.

Nước mắt tôi trào ra, tuyệt vọng đến phát run.

Tôi đấm vào khung cửa sổ, từng nắm một, máu chảy khắp tay.

Phải ra ngoài, phải tìm ai đó giúp mẹ!

Mảnh kính vỡ đâm sâu vào lòng bàn tay, máu theo tường chảy xuống, nhưng tôi chỉ nghiến răng chịu đựng.

Cuối cùng, cửa sổ bị tôi đập vỡ.

Tôi không chút do dự nhảy xuống, cơ thể rơi mạnh xuống đất, đau buốt đến tận tim gan, nhưng vẫn ôm chặt chiếc điện thoại trong tay.

Tôi cố gắng chống người dậy, nhưng mí mắt càng lúc càng nặng.

Bên tai vang lên tiếng người hoảng hốt.

“Đứa bé này chảy nhiều máu quá! Mau gọi xe cứu thương!”

Khi được đưa lên cáng, tôi run rẩy kéo tay áo của cô y tá, van nài.

“Chị ơi, cho em mượn điện thoại của chị đi.”

Vụ án năm đó là điều cấm kỵ trong nhà, tôi chẳng biết gì cả.

Nhưng giờ, tôi phải tra rõ từng chi tiết.

Tôi nhanh chóng mở trình duyệt, nhập từ khóa, đọc từng dòng.

Chín giờ hai mươi, mẹ đi ngang qua sạp trái cây. Bà chủ quầy nói nếu không bán hết sẽ bị chồng đánh, mẹ mềm lòng lại gần mua giúp.

Similar Posts

  • Mùa Hè Năm 1984

    Mùa hè năm 1984, Trường Trung học Số Một khu quân sự Mạc Hà.

    “Cố gắng thêm một điểm, đánh bại cả ngàn người!”

    “Vào Thanh Hoa, học cùng những người đứng đầu đất nước. Vào Bắc Đại, tranh luận cùng các bậc học giả danh tiếng.”

    Dung Ý Sanh nhìn chằm chằm dòng khẩu hiệu đỏ rực sơn ngoài bức tường qua khung cửa sổ, một lần nữa xác nhận — cô thật sự đã trọng sinh về ngày thứ mười sau kỳ thi đại học.

    Bên tai vang lên giọng thầy giáo, bình tĩnh mà đầy ẩn ý:

    “Dung Ý Sanh, em thật sự định từ bỏ suất vào Bắc Đại chỉ để được cưới Đại đội trưởng Kỳ sao?”

    Câu hỏi ấy như một hồi chuông vang dội đánh thức linh hồn cô.

    Cô ôm chặt quyển sách, giọng dứt khoát:

    “Không! Em sẽ không từ bỏ! Thầy nói đúng, học sinh như bọn em nên nghĩ đến tương lai, nên góp phần xây dựng đất nước, chứ không thể vì chuyện tình cảm mà đánh mất cơ hội.”

    “Nhưng em không muốn vào Bắc Đại. Em muốn học ở Đại học Quốc phòng.”

    Kiếp trước, năm mười lăm tuổi, Mạc Hà gặp bão tuyết dữ dội. Đoàn trưởng Lão Mạnh của Trung đoàn Một hy sinh vì cứu cô.

  • Trọng Sinh Thành Em Gái Bị Vứt Bỏ Của Nam Chính

    Tôi trọng sinh, quay về đúng ngày sinh nhật năm năm tuổi của mình.

    Anh trai bế trộm tôi ra ngoài chơi.

    Anh đặt tôi xuống ven đường, móc trong túi ra một viên kẹo:

    “Dao Dao, anh đi vệ sinh, em đợi ở đây nhé.”

    Lúc này, trước mắt tôi bỗng hiện lên mấy dòng chữ trôi nổi:

    【Chỉ cần hôm nay nam chính làm lạc mất em gái ruột, rồi nhặt được cô em giả mệnh tốt nữ chính, cốt truyện nhà họ sẽ bắt đầu phát tài!】

    【Nhưng nữ phụ mới năm tuổi thôi, giữa mùa đông thế này, bỏ con bé ngoài đường chẳng phải sẽ bị chết cóng à? Nam chính cũng hơn mười tuổi rồi, sao có thể nhẫn tâm thế chứ?】

    【Nhẫn tâm gì mà nhẫn tâm? Nữ phụ trời sinh đã độc ác rồi. Về sau con bé chẳng qua là một kẻ chuyên phá chuyện người khác thôi, phiền chết đi được.】

    【Đúng thế, con bé mà chết cóng luôn thì hay, khỏi sau này cứ lúc nam nữ chính sắp nấu cơm tình yêu lại cố tình chen vào, làm người ta mất hứng.】

    【Nữ phụ chết đi! Mau cho cặp đôi “giả cấm kỵ” này bắt đầu đi~~~ hahaha~~~】

    Thì ra, kiếp trước anh trai tôi không phải “vô tình làm lạc tôi lúc nhỏ”, mà là cố ý vứt bỏ tôi.

    “Dao Dao ngoan, đợi anh nhé, cho em viên kẹo thỏ trắng em thích nhất này.”

    Anh tiếp tục dỗ tôi.

    Tôi ôm chặt cánh tay anh, cười khanh khách:

    “Được ạ, em sẽ ngoan, nhưng em còn muốn ăn cá hộp, bánh trứng, bánh quy, nước ngọt, hạt dưa, khoai nướng, kẹo trái cây, bánh bao nhân thịt nữa…”

    Anh không mua thì tôi cứ gào khóc không buông tay.

    Mãi đến khi tôi tiêu sạch trăm tệ anh lừa được từ bố mẹ, mới chịu để anh đi.

    Sau đó, tôi ôm cả đống đồ ăn ngon, ngồi đợi người anh nuôi đến nhặt tôi.

  • Sai Lầm Tuổi Trẻ

    Văn án:

    Tan làm, tôi đi chợ mua vài con cua về để nấu ăn. 

    Thế nhưng, mẹ chồng lại không vui, bà càu nhàu: “Vừa đắt đỏ, vừa tốn công. Đúng là không biết lo toan việc nhà.”  

    Chồng tôi nhìn tôi với ánh mắt trách móc.  

    Nấu xong món cua, tôi còn làm thêm ba món ăn khác, nhưng khi quay lại, hai đĩa cua lớn chỉ còn lại ba cái chân.  

    Chồng đẩy đĩa qua trước mặt tôi: “Để phần cho em đấy.”  

    Tôi nhìn ba cái chân cua còn sót lại, cảm giác trống rỗng ùa đến, chẳng thấy có ý nghĩa gì nữa.  

  • Bắt Đầu Từ Một Căn Hộ Trên Tầng Thượng

    Tôi bị người ta đẩy xuống từ trên lầu.

    Ngoảnh đầu lại, hóa ra là bạn trai nhiều năm của tôi.

    Khoảnh khắc rơi xuống, tôi thấy anh ta ôm lấy mối tình đầu, hai người thân mật tựa vào nhau, bóng dáng họ đâm thẳng vào tim tôi.

    Cả kiếp này tôi vì cặp cẩu nam nữ đó mà làm nền, nếu có thể sống lại lần nữa, tôi nhất định sẽ bảo vệ những gì thuộc về mình, và trả thù tên đàn ông cặn bã kia.

    Trần Lan choàng tỉnh dậy từ trên giường — cô đã trọng sinh.

  • BỔN CÔNG TỬ QUYẾT KHÔNG LÀM VƯƠNG PHI

    Ta đường đường là một nam tử mà lại bị ép gả cho Nhiếp chính vương.

    Đêm tân hôn, khi hắn vừa vén khăn voan đỏ, ta lập tức cầm dao găm đâm tới vạch một đường dài trên mặt hắn.

    Thế nhưng Thịnh Lan Đình chẳng những không giận mà còn cười:

    “Vương phi thật hoang dã, bản vương rất thích.”

    Ta: “…”

    Lão tử là nam nhân, ai muốn làm cái chức Vương phi này chứ!

  • Bản Án Từ Quá Khứ

    Mẹ hại tôi gian lận trong kỳ thi đại học, sau đó tôi trọng sinh rồi

    Ngày tôi chết, tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa mẹ và em gái nuôi.

    “Chị sẽ không hận chúng ta chứ?”

    “Sao có thể chứ? Năm đó con hại nó gian lận trong kỳ thi đại học, chẳng phải nó cũng đã tha thứ cho con rồi sao?”

    Mẹ tôi nói: “Đâu phải lỗi của mẹ… là con bảo mẹ nhét mảnh giấy vào, cũng là con đi tố cáo mà…”

    Em gái nuôi cười: “Nhưng con chỉ đùa thôi mà.”

    Một câu đùa nhẹ bẫng, vậy mà hủy hoại cả cuộc đời tôi.

    Rồi tôi chết.

    Kiếp này không còn đường sống, chi bằng lấy cái chết mà sinh.

    Khi mở mắt lần nữa, tôi đã trở về năm lớp mười hai.

    Lần này, tôi không định tha thứ cho bất kỳ ai nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *