Cuộc Tái Sinh Rực Rỡ

Cuộc Tái Sinh Rực Rỡ

“Sau này cuộc sống sẽ chia đôi, tôi chỉ chịu trách nhiệm phần của tôi.”

Chồng tôi lạnh lùng ném xuống câu nói ấy.

Tôi không cãi vã, thậm chí chẳng nói thêm một chữ.

Ngày hôm sau, tôi đem tất cả những thứ trong nhà có thể bán được, đăng lên mạng thanh lý.

Cùng lúc đó, cửa hàng nhỏ mà tôi và bạn thân hợp tác khai trương, buôn bán đến nỗi khách phải xếp hàng dài.

Chồng tôi nhìn căn nhà ngày càng trống trải cùng những tờ hoá đơn dồn dập, sắc mặt đen kịt.

Anh ta không biết rằng — cuộc “chia đôi” của tôi mới chỉ vừa bắt đầu.

1

Không khí nửa đêm đặc quánh, nặng nề như một khối chì.

Ánh đèn ở huyền quan kéo bóng dáng mệt mỏi của Trương Minh dài ra phía sau, anh ta về rồi.

Anh ta cởi áo khoác, động tác mang theo một sự sốt ruột quen thuộc, tiện tay ném chồng hóa đơn in chữ đỏ thúc lợ lên bàn ăn.

Giấy lướt trên mặt bàn nhẵn bóng, phát ra âm thanh chói tai, cuối cùng dừng ngay bên tay tôi, như một bản án lạnh lẽo.

“Sau này cuộc sống sẽ chia đôi chi phí, tôi chỉ chịu trách nhiệm cho phần của mình.”

Giọng anh ta không có chút dao động, bình thản như đang nói một sự thật hiển nhiên, giống như đang bảo “Ngày mai sẽ mưa vậy thôi.”

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác tim mình bị một bàn tay vô hình bóp chặt, rồi nhấn thẳng xuống hố băng lạnh.

Bảy năm hôn nhân, tôi từ một nhân viên mới vào nghề trở thành một bà nội trợ toàn thời gian.

Tôi quen thuộc từng đường vân trên sàn nhà này, biết chính xác đôi tất nào đặt trong ngăn kéo nào, có thể nhắm mắt cũng làm được món sườn xào chua ngọt anh ta thích nhất.

Tôi từng nghĩ đó là vun vén, là cống hiến, là tình yêu.

Thì ra, trong mắt anh ta, tất cả chỉ là một cuộc giao dịch có thể thanh toán bất kỳ lúc nào.

Mà bây giờ, anh ta quyết định chấm dứt cuộc giao dịch này.

Tôi không nhìn anh ta, chỉ cúi mắt xuống bát canh trước mặt đã nguội lạnh từ lâu.

Dầu mỡ đông đặc thành một lớp trắng đục, giống hệt tâm trạng tôi lúc này.

Tôi không khóc, cũng chẳng chất vấn.

Cãi vã có ích gì? Cãi với một người đàn ông đã coi mình như bạn cùng phòng, thậm chí là một món nợ xấu, chỉ khiến bản thân càng thêm đáng thương.

Tôi lặng lẽ đứng lên, bắt đầu dọn bát đũa.

Âm thanh chén đĩa va vào nhau vang lên trong đêm tối yên tĩnh, giòn tan và rõ ràng, từng tiếng, từng tiếng, gõ mạnh vào dây thần kinh vốn đã tê liệt của tôi.

Ngón tay tôi vì dùng sức mà trắng bệch, các khớp nhẹ run lên.

Có lẽ anh ta nghĩ tôi đang giận dỗi, hoặc đang âm thầm phản kháng.

Nhưng anh ta thậm chí chẳng buồn nhìn tôi thêm một lần, bước thẳng vào phòng tắm, chẳng bao lâu sau, bên trong vang lên tiếng nước chảy ào ào.

Tiếng nước ấy, như cách biệt hai thế giới.

Tôi rửa sạch toàn bộ bát đũa, lau khô, sắp gọn vào tủ, từng động tác chuẩn xác, cứng nhắc như một cái máy.

Làm xong tất cả, tôi không vào phòng ngủ.

Tôi ngồi trên sofa phòng khách suốt cả đêm.

Ánh sáng ban mai len lỏi qua kẽ rèm, từ từ soi sáng căn nhà mà tôi từng nghĩ là cả thế giới của mình.

Tôi nhìn bức ảnh cưới khổ lớn treo trên tường, trong ảnh tôi cười ngọt ngào, nép vào vai anh ta, trong mắt đầy tin tưởng và ỷ lại.

Thật nực cười.

Sáng hôm sau, khi Trương Minh bước ra khỏi phòng ngủ, đón chào anh ta không còn là bữa sáng nóng hổi hay chiếc sơ mi ủi thẳng thớm.

Mà là chiếc bàn ăn trống trơn, cùng bóng lưng tôi đang ngồi trước máy tính, lạnh lùng, cứng rắn.

“Bữa sáng đâu? Hôm nay anh có cuộc họp sớm.” Anh ta nhíu mày, giọng mang theo chút bất mãn vì bị xem nhẹ.

Tôi không quay đầu lại, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím.

“Chia đôi chi phí mà, tự giải quyết đi.”

Giọng tôi rất bình tĩnh, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.

Anh ta bị nghẹn bởi câu này của tôi, sắc mặt rõ ràng thay đổi.

Có lẽ đây là lần đầu tiên anh nghe thấy tôi phản kháng trực diện như vậy.

Anh bước tới, muốn xem tôi đang làm gì.

Trên màn hình máy tính, là trang đăng bán hàng trên nền tảng đồ cũ mà tôi vừa chỉnh sửa xong.

Tiêu đề viết: “Đồ gia đình dư thừa, bán gấp giá rẻ”.

Trong ảnh, có chiếc túi hàng hiệu đầu tiên anh tặng tôi, có vài món trang sức tôi tự dành dụm mua, có bộ sofa da thật ở phòng khách mà chúng tôi mới đổi được nửa năm…

Thậm chí, còn có cả dãy giày thể thao bản giới hạn mà anh ta coi như báu vật, cất riêng trong tủ kính.

“Lâm Vãn, em điên rồi à?” Giọng anh đột nhiên cao vút.

Cuối cùng, tôi quay đầu lại, đối diện với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa giận dữ của anh.

“Em không điên.” Tôi tắt trang web, đứng dậy, nói: “Em đang chuẩn bị cho cuộc sống ‘chia đôi’ của mình. Những món này, hoặc là tài sản trước hôn nhân của em, hoặc là em dùng tiền riêng mua, bây giờ em cần tiền mặt.”

Tôi chỉ vào đôi giày được đánh dấu sáng nhất trên màn hình, bổ sung thêm một câu:

“À đúng rồi, đôi này là anh mua, em không đăng bán. Dù sao đã chia đôi, em không thể động vào tài sản riêng của anh, đúng chứ?”

Anh tức đến mức môi run lên, chỉ vào tôi, nửa ngày không thốt ra nổi một câu.

“Em… em đang giận dỗi phải không!” Cuối cùng, anh nghiến răng nhả ra câu này.

Anh vẫn không tin, Lâm Vãn ngoan ngoãn nghe lời suốt bảy năm sẽ thực sự phản kháng.

Anh nghĩ đây chỉ là một chiêu “muốn bắt thì phải thả” của tôi.

Anh bật ra một tiếng cười lạnh, túm lấy chìa khóa xe, rồi đập mạnh cửa bỏ đi.

Similar Posts

  • Gặp Lại Người Cũ Ở Quầy Thanh Toán

    VĂN ÁN

    Năm năm sau ly hôn, tôi gặp lại Trần Dục Quang trong khu bán hàng xa xỉ.

    Cô nhân viên đang gói chiếc cà vạt tôi chọn cho chồng, thấy anh bước vào liền đổi giọng hồ hởi:

    “Anh Trần đến rồi ạ, bộ vest vợ anh chọn đã chuẩn bị sẵn rồi.”

    Người đàn ông khẽ gật đầu, ánh mắt dừng lại ở chiếc cà vạt trong tay tôi.

    “Thanh toán cả phần của cô ấy đi.”

    Tôi lịch sự từ chối, đặt xấp tiền mặt lên quầy.

    Anh dường như thở dài:

    “A Diệp, từng ấy năm trôi qua rồi, em vẫn còn hận tôi sao.”

    Tôi mỉm cười, không đáp.

    Tôi đâu còn thời gian mà hận anh nữa.

    Từ lâu đã buông tay rồi.

  • MẸ CHỒNG TÔI

    Văn án:

    Mẹ chồng tôi thì vô cùng ghét tôi, nhưng lại coi người yêu cũ của chồng tôi như con gái ruột mà yêu chiều. 

    Cô ta còn xúi giục mẹ chồng trăm phương nghìn kế để chì chiếc, hành hạ tôi.  

    Tôi đã cố gắng tìm mọi cách đối phó với bà ấy: mẹ gắp đồ ăn, tôi xoay bàn; mẹ nói chuyện, tôi ca hát; mẹ đi bộ, tôi thì lại chạy xe; mẹ nhảy dân vũ còn tôi trượt xe scooter vòng quanh… 

    Sau này, người yêu cũ gọi điện cho mẹ chồng tôi: “Dì ơi, cháu nghĩ ra một cách mới, lần này chắc chắn con dâu của dì sẽ sợ xanh mặt~” 

    Đang nằm trong bệnh viện bó bột, mẹ chồng tôi lớn tiếng quát: “Sau này đừng gọi cho tôi nữa! Tôi còn muốn sống thêm vài năm!” 

  • Tôi Làm Giúp Việc Ở Dubai 10 Năm

    Tôi làm giúp việc ở Dubai suốt mười năm.

    Nhà chủ giàu có, còn tôi thì cắm đầu làm việc, chưa từng sai sót dù chỉ một lần.

    Cho đến ngày hôm đó.

    Chiếc dây chuyền ngọc trai của bà chủ bỗng dưng biến mất.

    Bà ta thậm chí còn không hỏi lấy một câu, chỉ thẳng vào mặt tôi:

    “Chính cô lấy. C//út ngay cho tôi.”

    Tôi nghẹn đến không nói nên lời.

    Thu dọn hành lý trong nước mắt, ngay cả tiền lương cũng không dám đòi, lặng lẽ xách vali rời đi, xám xịt quay về quê.

    Về đến nhà, tôi mở vali ra, định kiểm lại những gì mình đã chắt chiu suốt bao năm.

    Nhưng ngay dưới đáy vali…

    Lại nằm gọn gàng mười cuốn sổ đỏ đỏ chót.

    Cùng với ba lá thư.

    Tay tôi run lên bần bật.

    Những thứ này… tôi chưa từng thấy qua.

    Là ai bỏ vào?

    Tôi run rẩy mở lá thư đầu tiên.

    Chỉ vừa nhìn thấy câu đầu tiên—

    Nước mắt lập tức vỡ òa.

  • Ly Hôn Trong Gió

    Trình Vi Ý và cô thanh mai trúc mã của chồng bị bắt cóc cùng một lúc.

    Đêm hôm đó, trong nhà kho, những tiếng rên rỉ kéo dài suốt cả đêm.

    Một tháng sau, cả hai cùng lúc bị chẩn đoán mang thai.

    Vì danh tiếng của cô em kia, Lục Cảnh Hoài không chút do dự đứng ra nhận đứa bé là con mình.

    Còn đứa trẻ trong bụng Trình Vi Ý thì bị mang danh là “con hoang” do bị bọn bắt cóc cưỡng hiếp để lại.

    Cô đập nát tất cả mọi thứ có thể đập, gào lên trong cơn suy sụp:

    “Tại sao? Anh biết rõ đứa bé này có từ trước khi bị bắt cóc, bọn chúng chưa từng đụng vào em mà!”

    Ánh mắt anh đầy đau khổ và áy náy:

    “A Ý, em nhịn một chút được không? Khuynh Khuynh từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, không chịu nổi lời ra tiếng vào đâu…”

    Cô sững người nhìn anh, bỗng bật cười, cười đến rơi cả nước mắt.

    “Vậy còn em? Em chịu được chắc?”

    Khoảnh khắc đó, cô chợt thấy quá mệt mỏi.

    Mệt đến mức chẳng còn đủ sức để yêu anh nữa.

  • Cậu Thiếu Gia Giả Đã Về Nhà

    Ngày em trai chào đời, tôi đã lén nhìn qua khe cửa và thấy dì giúp việc đánh tráo em với đứa cháu trai của bà ấy.

    Đợi bà rời đi, tôi lặng lẽ đổi em trai trở lại.

    Vào lễ trưởng thành của em, một thiếu niên với gương mặt ngang bướng quỳ gối trước mặt cha mẹ tôi.

    “Ba mẹ, người đó không phải là con trai của hai người đâu!”

  • Ly Hôn Theo Giá Thị Trường

    Trong buổi họp gia đình, mẹ chồng tôi bất ngờ tuyên bố:

    Từ nay mọi chi tiêu trong nhà sẽ áp dụng chia đều theo đầu người – AA tài chính.

    Chồng và em chồng tôi lập tức vỗ tay hoan hô, nói cách này công bằng nhất.

    Tôi mỉm cười gật đầu, rồi tối hôm đó liền đăng tin rao bán căn nhà.

    Một tuần sau, cả nhà chồng sáu người kéo vali, không thể tin nổi khi nhìn thấy chủ mới thay ổ khóa.

    Mẹ chồng hét lên giận dữ:

    “Con điên rồi à? Dám bán căn nhà của chúng ta?!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *