Đại Lang Trên Thảo Nguyên Của Công Chúa

Đại Lang Trên Thảo Nguyên Của Công Chúa

Ta bị phụ hoàng đưa đi hòa thân nơi thảo nguyên.

Phu quân tuổi trẻ khí thịnh, trên giường rất biết dày vò người.

Ta không nơi nương tựa, đành phải nén thẹn mà thuận theo hắn, cũng đã có một đoạn ngày tháng tình nồng ý đượm.

Cho đến khi thanh mai trúc mã của hắn quay về vương đình.

Lúc ấy ta mới hiểu ra, thì ra vị vương tử xuất sắc nhất thảo nguyên, vốn nên cưới một nữ tướng quân oai phong, rực rỡ nhất.

May thay, từ nhỏ ta đã biết rõ thân phận mình ở đâu.

Vì Hách Lan Nguyệt, Thác Bạt Diệu làm ra không biết bao nhiêu chuyện hoang đường, ta chưa từng hỏi nửa câu.

Thác Bạt Diệu nửa đêm mới về, ta chuẩn bị sẵn nước nóng tắm rửa cho hắn.

Hách Lan Nguyệt công khai khiêu khích ta, ta chỉ cúi đầu nhận sai…

Tóm lại, tuyệt đối không gây thêm phiền phức cho Thác Bạt Diệu, cũng tuyệt đối không tham lấy thứ vốn chẳng thuộc về mình.

Thế nhưng về sau, Thác Bạt Diệu lại mang tai thú, đuôi thú cùng chuông nhỏ, trần trụi quỳ trước mặt ta, ánh mắt hung hăng oán trách: “Hoàng hậu, nàng không có tim!”

1

Phía trước đoàn xe, nam nhân trẻ tuổi ngồi trên lưng ngựa cao lớn, góc nghiêng gương mặt sắc nét như dao khắc, giống hệt bản lĩnh dẫn binh đánh trận của hắn – đều là hạng nhất thiên hạ.

Bên cạnh hắn là một nữ tử vận giáp trụ, nhưng vẫn khó che được vẻ kiều diễm rực rỡ.

Hai người sóng ngựa mà đi, ai nhìn thấy mà chẳng thở dài một tiếng “thần tiên quyến lữ”?

Ta lặng lẽ buông rèm cửa sổ xe ngựa xuống.

Khó trách Thác Bạt Diệu đột nhiên dẫn ta đến phiên chợ biên cương, thì ra lại lấy ta làm cớ để cùng Hách Lan Nguyệt ra ngoài.

Đi suốt một chặng dài, cuối cùng cũng đến thành Nhạn Hồi.

Lúc xuống xe, ta không đứng vững, suýt ngã.

Thác Bạt Diệu đưa tay đỡ lấy ta, mỉm cười nói: “Vội gì chứ, cẩn thận chút.”

Ta còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe cách đó không xa truyền đến một tiếng hừ lạnh.

Hách Lan Nguyệt ngẩng cao cằm: “Nữ tử Trung Nguyên thích nhất là giả vờ yếu đuối, chỉ có đám nam nhân các ngươi là không nhìn ra thôi.”

Ánh mắt Thác Bạt Diệu tối đi, bàn tay đặt trên eo ta cũng lập tức thu lại, hạ giọng: “Ta và A Nguyệt còn chút việc, để hộ vệ lại cho nàng, tự mình đi dạo trong thành đi.”

Nói xong liền vài bước đuổi theo Hách Lan Nguyệt, giọng nói đầy sủng nịnh: “Vì chuyện nhỏ thế này mà giận sao? Đợi lát nữa ta sẽ mua cho nàng bộ yên ngựa thượng hạng mới, được không…”

Đám hộ vệ người Hồ nhìn ta – vị chính thê vương phi – ánh mắt ít nhiều đều mang theo vài phần chế giễu.

Ta đã quen rồi, những lời cúi đầu lấy lòng đã chuẩn bị sẵn, cuối cùng vẫn nuốt ngược vào trong.

Ta kéo tay thị nữ thân cận Lục Hà, chen vào đám đông: “Đi, khó có dịp ra ngoài, hôm nay phải chơi cho thỏa mới được!”

2

Ta vừa đi vừa ngắm, chẳng bao lâu đã cảm thấy có điều không ổn.

So với mấy tháng trước, lần này nhiều thương nhân ở chợ phiên đều ra giá cao đến vô lý, thế mà đám quý tộc người Hồ lại như không hề hay biết mình đang bị chém, chỉ mải mê vung tiền mua sắm điên cuồng.

Như thể sắp có biến, không mua bây giờ thì chẳng còn cơ hội.

“Phu nhân, có chuyện gì vậy?” Một hộ vệ người Hồ thấy ta đứng ngẩn ra, lấy làm lạ hỏi.

Ta hoàn hồn, chỉ vào kệ hàng phía trước: “Không có gì, chỉ là không biết chọn cái nào, thôi thì cái kệ này, ta lấy hết!”

Mi mắt hộ vệ khẽ giật một cái.

Ta chẳng buồn để tâm, dẫu sao tiền cũng là của Thác Bạt Diệu.

Ra khỏi cửa hàng, lại bước vào một tiệm kỳ quặc đối diện.

Chủ tiệm rõ ràng là người Hán, thế mà lại chuyên bán các món hàng lông thú của người Hồ.

Ta nhìn bộ tai sói, đuôi sói lông mềm cùng chiếc chuông nhỏ trước mặt, có chút chẳng hiểu ra sao.

Nữ chủ tiệm cười ghé sát vào tai ta: “Phu nhân là lần đầu tới phải không? Mấy món này đều là đồ mà các quý phụ Trung Nguyên dùng để dạy dỗ diện thủ đấy, nhìn cái chuông nhỏ này, buộc vào cổ rồi kéo sợi xích mảnh nối liền thì có thể…”

Theo lời nàng ta miêu tả, không hiểu sao trong đầu ta lại hiện lên hình ảnh sợi dây xích vàng mảnh vắt qua thân hình cao lớn rắn rỏi của Thác Bạt Diệu.

Từ lồng ngực rộng rãi săn chắc, đến cơ bụng rãnh sâu rõ nét, rồi vòng eo thon gọn mạnh mẽ…

“Không cần, không cần!”

Ta vội vàng lắc đầu, mặt đỏ như máu, cuống cuồng chạy khỏi cửa tiệm.

Đùa sao, với cái tính cách ngang ngược bướng bỉnh kia của Thác Bạt Diệu, bắt hắn đeo mấy thứ này?

Chỉ sợ ngược lại bị hắn hành chết trước.

Ngoài trời, mặt trời đã lặn về tây.

Ta ăn qua loa chút gì đó rồi vào trọ tại khách điếm tốt nhất trong thành.

Đến giờ tý, hộ vệ tới bẩm báo: Thác Bạt Diệu đêm nay không quay về.

Cũng nằm trong dự liệu thôi.

Nhưng ta lại ngồi trước cửa sổ, nhìn vầng trăng tròn trên cao, mãi không ngủ được.

Hôm nay là mười lăm tháng tám.

Trung thu.

Thác Bạt Diệu từng nói, sau này mỗi năm trung thu, hắn sẽ luôn ở bên ta đón lễ.

3

Nửa năm đầu sau khi thành thân, ta và Thác Bạt Diệu từng có một đoạn ký ức rất đẹp.

Khi ấy Hách Lan Nguyệt không có mặt ở vương đình, ta cũng hoàn toàn chẳng hay biết gì về mối quan hệ giữa họ.

Vì không thông thạo ngôn ngữ, ta cố tỏ ra mạnh mẽ, suốt ngày vùi đầu đọc sách trong trướng.

Thác Bạt Diệu cúi đầu hôn nhẹ lên môi ta, cười đề nghị: “Chúng ta làm một cuộc trao đổi đi, ta đích thân dạy công chúa tiếng Hồ, công chúa dạy ta làm thơ vẽ tranh, thế nào?”

Hắn còn dạy ta cưỡi ngựa.

Ta quá căng thẳng, học mãi không được.

Vị vương tử giỏi cưỡi bắn nhất Mạc Bắc vừa cười nhạo ta “Vương phi của bản vương sao có thể là kẻ nhát gan”, vừa dắt ngựa đi cùng ta, vòng này sang vòng khác.

Hắn dẫn ta đi xem “săn người”.

Nhưng ta bị cảnh tượng đẫm máu đó kích thích, òa khóc cầu xin hắn tha cho những người bị săn: “Còn giữ tục lệ tàn nhẫn như vậy, sau này ai dám thần phục các người? Các người sẽ mãi mãi không thể bước ra khỏi thảo nguyên…”

Bỏ ngoài tai sự phẫn nộ của các quý tộc xung quanh đòi trừng phạt ta, Thác Bạt Diệu ôm chặt lấy ta, đưa ra khỏi trường săn.

Ba tháng sau, “săn người” chính thức bị lão hãn vương bãi bỏ.

Vào mùa hè, khi cỏ nước tốt tươi nhất, chúng ta nằm cùng nhau nơi thung lũng thanh vắng.

Nghe tiếng suối róc rách, ngắm đầy trời sao.

Lần đầu tiên, nơi cách xa quê nhà vạn dặm, ta cảm nhận được cảm giác gọi là “nhà”.

Vì vậy mà ta nhào vào lòng Thác Bạt Diệu, khóc đến không ngừng được: “Không cho chàng gọi ta là nhát gan nữa! Khi nhỏ, các hoàng tử công chúa khác đều có tiểu mã của riêng mình, chỉ có ta không có.”

“Nếu không phải phụ hoàng lãng quên ta, ta nhất định học còn giỏi hơn tất cả bọn họ!”

Ta nức nở kể mãi, như muốn đem hết tủi hờn cả đời thổ lộ ra.

Phụ hoàng không ưa cậu ngoại ta, nên khi ta ba tuổi đã ban chết cho mẫu phi.

Ta rất nhớ mẫu phi.

Người trong cung ai cũng bắt nạt ta.

Cơm thì nguội, đồ ăn thì đạm bạc.

Ta và Lục Hà phải tự đi bắn chim mà ăn, kết quả bắn văng mất chiếc răng vàng nạm ngọc của lão thái giám Ngô công công, bị phụ hoàng phạt cấm túc nửa năm.

Nhưng thật ra bị cấm hay không cũng chẳng khác gì, trong cung này vốn dĩ chẳng ai để tâm tới ta.

Sau đó, cậu ngoại trị thủy lập được đại công, không cần bất cứ phần thưởng nào, chỉ cầu được dẫn ta ra ngoài cung chơi một thời gian.

Cậu và mợ ngoại rất thương ta, các biểu ca biểu tỷ cũng yêu quý ta.

Ta chưa từng vui vẻ đến thế.

Thế mà một ngày kia, phụ hoàng bỗng nói cậu ngoại phạm tội tham ô, rồi chém đầu ông.

Ta chẳng hiểu gì cả, rõ ràng bách tính thiên hạ đều nói cậu ngoại là vị quan thanh liêm nhất mà?

Rõ ràng hôm trước ông còn vui vẻ nói, năm nay Trung thu cuối cùng có thể cả nhà đoàn tụ rồi.

Trong cung mỗi mùa Trung thu đều bỏ quên ta.

Ta chưa từng ăn bánh Trung thu, cũng chưa từng cùng người thân đón Trung thu…

Thác Bạt Diệu vốn là người hay nói, vậy mà đêm ấy lại lặng lẽ nghe ta nói dông dài suốt một hồi lâu.

Cuối cùng, hắn hôn lên trán ta, khẽ nói: “Từ nay về sau, mỗi khi đến Trung thu, chúng ta đều phải cùng nhau trải qua.”

4

Trời đã sáng.

Ta mơ màng tỉnh dậy.

Lục Hà lo lắng kêu lên: “Vương phi, mắt người sao lại sưng thế này?”

Ta ngẩn người, lấp liếm: “Tối qua nhớ đến cậu ngoại.”

Vừa dứt lời, hộ vệ người Hồ bên ngoài lại tới báo: “Vương phi, nhị vương tử nói mấy ngày này bận cùng tướng quân Hách Lan xử lý chính sự, không có thời gian đi cùng người, sau khi người chơi đủ, có thể tự mình về vương đình.”

Ta nhíu mày.

Chắc chắn không phải lời của Thác Bạt Diệu, nhất định là bọn người Hồ kia thấy ta – công chúa người Hán – thất sủng, nên cố ý mang hắn và Hách Lan Nguyệt ra giễu cợt.

Thế gian vốn là vậy, tâng bốc kẻ đang được sủng, giẫm đạp kẻ thất thế ở đâu mà chẳng có?

Bản thân ta chẳng mấy để tâm, nhưng đám hạ nhân người Hán đi theo ta chỉ sợ sẽ phải chịu khổ.

Huống hồ, nếu thật sự sắp có biến, ta cũng muốn cố gắng làm điều gì đó.

Mà chỗ dựa duy nhất của ta, chỉ có Thác Bạt Diệu.

Vẫn nên đi lấy lòng hắn, cầu chút thương xót.

Trong lòng buồn bực, ta nghiến răng nói: “Lục Hà, lát nữa ngươi đến cửa tiệm hôm qua, mua bộ tai sói ấy về cho ta.”

Lục Hà hoảng đến tái mặt: “Vương phi, người đừng bốc đồng, nếu để nhị vương tử phát hiện, nhất định sẽ nổi trận lôi đình!”

“Không sao, ta sẽ giấu kỹ.”

Biết đâu hôm nào hắn uống say, ta có thể lén dùng, vừa giải tỏa, vừa hả giận?

Nghĩ đến đây, ta dứt khoát nói luôn: “Lấy luôn cả bộ tai thỏ và tai hồ ly về!”

Sau đó, ta lang thang chơi ở chợ biên cảnh suốt ba ngày, Thác Bạt Diệu vẫn chẳng xuất hiện.

Chỉ nghe được vô số lời đồn về hắn trong thành.

Nào là nhị vương tử vì Hách Lan Nguyệt mà mua bộ yên ngựa giá trên trời, nào là vì bảo vệ nàng ta mà đốt luôn sòng bạc lớn nhất trong thành…

Mãi đến đêm ngày thứ hai sau khi trở về vương đình, ta mới lại gặp được Thác Bạt Diệu.

Similar Posts

  • Tình Yêu Trong Sân Trường Đại Học

    Gần tới ngày tốt nghiệp, tất cả mọi người đều đã nhận được offer, chỉ còn tôi và bạn trai – Chu Vũ – là chưa quyết định.

    Chúng tôi đã chuẩn bị suốt bốn năm chỉ để vào Thâm Thị.

    Vậy mà hôm nay, tôi lại nghe được câu chuyện của anh và bạn trong phòng trà.

    “Cũng ghê đấy chứ, vì con bé thực tập sinh kia mà từ chối Thâm Thị để ký hợp đồng với Dung Thành à?”

    “Còn Hứa Nguyện thì sao? Hai người chẳng từng thề non hẹn biển, nói là nhất định phải vào Thâm Thị cùng nhau mà?”

    Chu Vũ khẽ cười: “Không sao, cô ấy vốn không có chính kiến.”

    “Chờ tôi quyết xong rồi, cô ấy tự khắc sẽ theo thôi. Dù sao ở Thâm Thị, một mình cô ấy cũng không sống nổi.”

    Tay tôi khựng lại giữa không trung, ly nước vẫn còn ấm.

    Tôi đứng đó rất lâu, rồi lặng lẽ quay người rời đi.

    Hôm đó, tôi không hỏi anh chuyện tìm việc như thường lệ, cũng không còn bàn với anh về kế hoạch tương lai.

    Tôi không buồn như mình tưởng. Bình tĩnh tiếp tục gửi hồ sơ xin việc ở Thâm Thị.

    Tôi hiểu, có những người cuối cùng cũng không thể đi cùng nhau đến hết con đường.

    Trong phòng, Trương Tuyên có vẻ khó hiểu: “Không có chính kiến? Không thể nào. Tớ thấy Hứa Nguyện rất có chính kiến đấy chứ. Mấy dự án trước đều là cô ấy thức đêm làm phương án mà?”

    Chu Vũ bắt đầu tỏ ra thiếu kiên nhẫn: “Khung và ý tưởng đều do tôi quyết. Cô ấy chỉ hợp làm người thực hiện. Bảo làm slide thì được, chứ đến lúc quyết định, có lần nào cô ấy không nghe theo tôi?”

    Anh ngừng lại một lúc, rồi giọng càng lạnh hơn: “Huống hồ rời xa tôi, cô ấy còn làm được gì? Vào Thâm Thị sống một mình, chưa đến ba tháng là lại khóc lóc quay về tìm tôi thôi. Chi bằng tôi dắt cô ấy theo luôn đến Dung Thành, đỡ phiền phức.”

    Trương Tuyên có vẻ bị thuyết phục, tặc lưỡi cảm thán:

    “Đỉnh thật đấy anh Vũ, trái có người, phải cũng có người, hưởng phúc như vua ấy.”

    Tay tôi lại khựng giữa không trung.

    Nhiệt từ ly nước truyền qua đầu ngón tay, nhưng không thể sưởi ấm được cái lạnh đang lan dần trong tim.

    Thì ra, trong mắt anh, tôi chỉ là một kẻ phụ thuộc không thể sống thiếu anh.

    Tôi đứng rất lâu, rồi lặng lẽ quay người rời đi.

    Trở về chỗ ngồi, màn hình máy tính vẫn sáng, hiển thị bản CV tôi đã sửa tới sửa lui cả trăm lần để gửi tới Thâm Thị.

    Từng câu từng chữ như đang cười nhạo sự ngây thơ của tôi.

    Tôi và Chu Vũ đã yêu nhau từ năm nhất.

    Khi ấy, chúng tôi đứng trên sân thượng cao nhất của thư viện, chỉ vào ánh đèn mờ xa của thành phố.

  • Ba Ngày Chạy Xe Về Nhà, Tôi Thấy Vợ Chỉ Còn 37 Tệ

    Chạy xe đường dài suốt ba ngày ba đêm, tôi về nhà sớm hơn dự định.

    Đẩy cửa vào, vợ tôi đang ngồi thụp trong góc bếp, cổ tay trái quấn băng gạc, đôi mắt đỏ mọng và sưng vù như hai quả hạt đào.

    Trong tủ lạnh chỉ còn sót lại nửa cây bắp cải đã ngả vàng.

    Tôi cầm điện thoại cô ấy lên xem — số dư tài khoản: 37,5 tệ.

    Trong khi đó, mỗi tháng tôi đều đặn gửi về nhà 8.000 tệ không thiếu một xu.

    “Tiền đâu hết rồi?”

    Cô ấy không nói, nước mắt từng giọt, từng giọt rơi lã chã xuống nền gạch.

    Tôi mở vòng bạn bè của mẹ mình ra — bài đăng mới nhất là ảnh một bộ sofa màu đỏ thẫm kèm dòng trạng thái:

    “Sofa mới về rồi, sang trọng quá đi mất!”

    Ở góc ảnh, gia đình bốn người nhà chị gái tôi đang cười rạng rỡ.

    Tôi siết chặt điện thoại trong lòng bàn tay.

    Vợ mình thì mình phải xót. Ai đụng đến cô ấy, tôi sẽ lật mặt với kẻ đó.

  • Biệt Cửu Ca

    Ta bị kế mẫu đánh thuốc mê, thay tỷ tỷ gả vào phủ Thế tử của phủ Đoan vương — nơi vị tiểu thế tử sống dở chết dở, vẫn còn hôn mê chưa tỉnh.

    Trong tân phòng, ta trừng mắt nhìn thiếu niên đang ngồi vắt vẻo trên xà nhà.

    “Ngươi nhìn thấy ta sao?” Thiếu niên từ từ bay xuống, giọng nói chắc nịch.

    Ta điên cuồng lắc đầu: “Không thấy, không thấy.”

    “Không thấy thì sao lại nghe được lời ta nói?”

    “Hả? Ta có nói à? Có lẽ là ta đang tự lẩm bẩm một mình thôi.”

    Thiếu niên bị ta chọc đến bật cười: “Tên ngươi là Biệt Quan Quan phải không? Tối nay ta sẽ đến báo mộng cho mẫu phi.”

    Ta: “…”

  • Yêu Thầm Sau Hôn Nhân

    Bạn cùng phòng tôi mải mơ màng trong giờ học bị giáo sư bắt gặp, liền đổ vấy sang tôi:

    “Giáo sư ơi, bạn cùng phòng em muốn hỏi thầy… thầy có bạn gái chưa ạ!”

    Tôi đơ người tại chỗ trước ánh mắt nửa cười nửa không của thầy.

    “Không có.”

    Khóe môi anh khẽ nhếch, giơ tay lộ ra chiếc nhẫn cưới lấp lánh.

    “Nhưng có vợ rồi. Hơn nữa, chính là người đang đứng đây.”

     

  • Người Dẫn Ta Đi Ngắm Trăng

    Thuở nhỏ, phụ thân nhìn ta rồi thở dài liên tục. Ông nói ta giống ông như tạc từ một khuôn, càng nhìn càng sốt ruột. Vì thế, trong lúc nóng lòng, ông liền một hơi định sẵn cho ta ba mối hôn sự.

    Chỉ là không ai ngờ được rằng, khi ta lớn lên, dung mạo lại thay đổi hoàn toàn, trở thành một mỹ nhân nổi bật. Ba gia đình kia vì thế đều kiên nhẫn chờ ta đến tuổi cập kê để nghênh thân.

  • Tình Yêu Hoa Nở

    Nhóm chat công ty bùng nổ.

    “Sốc thật! Thiếu gia nhà họ Cố – Cố Thời Sâm cưới vợ rồi???”

    “Vãi thật, vừa thấy anh ta tự tay mang bữa sáng cho một cô gái ở cửa văn phòng tổng giám đốc!!”

    “Nghe nói cô gái đó là thực tập sinh ở phòng marketing – Lâm Vãn Tinh???”

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, suýt làm đổ sữa nóng lên bàn phím.

    Bởi vì cái người chồng lạnh lùng như người máy – Cố Thời Sâm – chính là người tôi đã kết hôn ba tháng, nói chưa đến mười câu, về nhà là chui vào thư phòng.

    Cũng chính là thiếu gia tập đoàn Cố thị, tài sản tạm tính sơ sơ cũng phải 50 tỷ.

    Xong thật rồi.

    Tôi cứ tưởng mình cưới một đứa con riêng không được coi trọng trong nhà họ Cố, mỗi tháng còn phải chuyển cho anh ta 3 triệu đồng sinh hoạt phí.

    Giờ thì cả công ty đều biết rồi——

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *