Danh Phận Chưa Từng Có

Danh Phận Chưa Từng Có

Ta đã làm thị thiếp cho Vương gia được năm năm, uống năm năm canh tránh thai.

Cho đến một ngày, hắn đưa cho ta một xấp ngân phiếu cùng vàng bạc, bảo ta rời đi.

Dẫu cho có là kỹ nữ bậc nhất của thanh lâu, cũng khó lòng kiếm được nhiều tiền như vậy trong năm năm, ta quả thật may mắn đến lạ, thu xếp hành trang rồi tao nhã bước đi.

Ngày hắn đại hôn, đoàn rước dâu đi ngang qua cửa nhà ta, hắn cưỡi tuấn mã, toàn thân hỉ phục, thần sắc phi phàm, nhưng ánh mắt lại thẳng thừng nhìn về phía ta.

1.

Ta vào Tam Vương phủ khi vừa tròn mười lăm, năm đó Tam Vương gia Thẩm Dật đã chuộc ta ra khỏi tay đám buôn người.

Ta quỳ trong tuyết trắng, nghe thấy Thẩm Dật hứa với Thái phi bên trong phòng: “Hà Thanh chỉ là thị thiếp mà nhi thần coi trọng, nhi thần hứa với người, khi nào nhi thần chán nàng, hoặc khi nhi thần lập thê, nhất định sẽ cho nàng chút ngân lượng để tiễn nàng đi.”

Nhưng ta không hề oán giận, vì ngoại trừ việc không thể có thai, ta đã sống những ngày yên bình, tự do trong Vương phủ.

Bên cạnh Thẩm Dật không có nữ nhân nào khác, hắn đối xử với ta vô cùng dịu dàng, mọi thứ ăn, mặc đều là tốt nhất. Thái phi tuy không thích ta, nhưng vì Thẩm Dật đã hứa không cho ta danh phận, cũng không để ta mang thai, nên bà cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Ta luôn sống ngày nào hay ngày ấy, không suy nghĩ về tương lai, đi hay ở cũng không phải ta quyết định.

Năm năm vui vẻ qua đi, khiến ta gần như quên mất những lời hắn đã từng nói.

Cho đến khi Hoàng thượng ban hôn, việc hôn sự của hắn không thể trì hoãn thêm.

Vị hôn thê của hắn là ái nữ của Thái phó họ Kiều, Kiều Bách Uyên.

Hôn sự của Thẩm Dật sắp đến, hắn đưa cho ta một xấp ngân phiếu cùng châu báu, bảo ta rời đi.

Dẫu cho có là kỹ nữ hàng đầu của thanh lâu, năm năm tiếp khách cũng khó lòng kiếm được nhiều như vậy, ta quả thật quá may mắn rồi.

Ta cảm tạ hắn rời khỏi.

Tại cổng Tam Vương phủ, ta gặp Kiều Bách Uyên.

Nàng rõ ràng biết đến sự tồn tại của ta, ánh mắt đầy địch ý của nàng khiến lòng ta không thoải mái.

Đã sắp đi rồi, ta bèn nhân cơ hội phát tiết chút uất ức đè nén trong lòng.

Ta giả vờ phóng đãng nói với Kiều Bách Uyên: “Ôi, thật tội nghiệp ngươi, sắp gả cho một nam nhân chỉ có vẻ ngoài mà không có “bản lĩnh”. Ta chịu đựng năm năm cuối cùng cũng thoát thân, còn ngươi thì sẽ phải chịu cảm giác “không thoả mãn” suốt đời.”

“Ngươi đúng là nữ nhân không biết xấu hổ, những lời như vậy cũng dám thốt ra giữa ban ngày, quả thật đáng khinh.”

Ta che miệng cười khẽ: “Tỷ tỷ đây chỉ là người từng trải nói với ngươi vài lời tâm can, ngươi giận dỗi làm chi. Thôi, coi như ta chưa nói gì.”

Chọc giận Thẩm Dật vài câu, ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Ta bước lên xe ngựa rời đi với dáng vẻ kiêu hãnh.

Khi rèm xe buông xuống, nụ cười trên mặt ta biến mất, nước mắt liền tuôn rơi.

Năm năm rồi, Thẩm Dật, ngươi quả là nói đoạn là đoạn.

2.

Ta mua một căn nhà lớn ở thành Lạc An, cưu mang những nữ tử không nơi nương tựa, dạy họ đọc chữ và cách kiếm sống.

Chữ của ta vẫn là từng nét từng nét do Thẩm Dật nắm tay dạy viết.

Mỗi lần bày bút mực, lòng ta lại đau xót.

Ngày hắn thành thân, đoàn rước dâu đi ngang qua cửa nhà ta, ta nhìn thấy hắn trong bộ hỉ phục phi phàm qua cửa sổ gác mái khép hờ.

Không phải là không đau, cũng không phải là không oán, chỉ là, liệu cưỡng cầu có thể đạt được không?

Liệu có thể ở lại bên cạnh hắn bằng cách gào thét tuyệt vọng không?

Ta biết rõ là không thể, vậy chi bằng nắm giữ những thứ mình có thể.

Như là tiền, như là tự do, như là tôn nghiêm.

Ta không dây dưa, không phải vì cố ý tỏ ra phóng khoáng, mà là để giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.

Nghe nói, Thẩm Dật ngay ngày hôm sau khi thành thân đã đi biên cương trấn thủ.

Trong những nữ tử ta cưu mang có một người từng bị kẻ xấu chà đạp, nàng mang thai, sinh khó rồi qua đời vì mất m.á.u, ta đặt tên cho đứa trẻ khổ mệnh đó là Tư Dật, tiểu Tư Dật vừa sinh ra đã có bảy người mẹ, các nữ tử trong nhà đều là mẫu thân của nó.

Đứa trẻ đặc biệt thích gần gũi với ta, ta là đại nương của nó.

Khi nó năm tuổi, chơi ngoài đường thì va chạm với một đứa trẻ khác, phụ thân của đứa trẻ kia đã tát Tư Dật một cái, ta lập tức cầm gậy chạy ra.

Kẻ nào dám bắt nạt con của Hà Thanh ta!

Khi thấy đó là một nô bộc của Tam Vương phủ, bước chân ta khựng lại.

Ta không muốn có bất kỳ liên quan nào với người của Tam Vương phủ.

Ta nuốt cơn giận, quay người chuẩn bị về nhà, không ngờ tên nô bộc đó lại chặn đường ta.

“Ồ, chẳng phải là Hà Thanh sao? Gặp người quen cũ lại không chào hỏi một tiếng à?”

Vương phủ nô bộc nhiều không kể xiết, ta nhớ mặt đa số, nhưng không có hứng tìm hiểu tên tuổi của bọn họ, nên không biết tên của kẻ này.

Ta đè nén cơn giận trong lòng: “Xin lỗi tiểu nữ mắt vụng, không nhận ra huynh là ai, mong huynh thứ lỗi.”

Sự nhẫn nhịn của ta lại khiến hắn càng lấn tới, ánh mắt hắn nhìn ta trắng trợn, đến mức đáng khinh.

“Hà Thanh cô nương không nhớ ta, nhưng ta thì ngày đêm nhớ nhung dung nhan khuynh thành của cô. Ta trực đêm khuya trong Vương phủ, mỗi lần nghe thấy tiếng cô trên giường của Vương gia, toàn thân ta lại nóng ran. Vương gia không cần cô nữa, hay là theo ta đi, ta đâu kém gì Vương gia…”

Hắn nói rồi đưa tay định ôm lấy eo ta, ta liền trở tay tát hắn một cái.

Sắc mặt hắn lạnh băng, lao tới phía ta.

Tiểu Tư Dật cầm gậy đánh vào lưng hắn, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ, sức lực nhỏ bé, khiến tên ác nô chỉ cảm thấy hơi đau, hắn không thèm để ý đến tiểu Tư Dật, vẫn lao tới, ôm chặt lấy cổ ta, kéo ta lùi vào con hẻm phía sau.

Tiểu Tư Dật òa khóc: “Mẫu thân, buông mẫu thân của ta ra! Ngươi là đồ ác nhân!”

Các tỷ muội trong viện chạy ra, thấy cảnh tượng liền vội vã cầm lấy đồ đạc đánh tên ác nô.

Hai nắm đấm khó địch lại bốn bàn tay, hắn bị các tỷ muội dùng gậy đập, bị đánh đến ôm đầu bỏ chạy.

Ta sợ hãi chưa kịp hoàn hồn, được các tỷ muội dìu vào trong viện rồi khóa cổng lại.

Ta mang chút của cải ra, bảo các tỷ muội đi thuê người trông coi bảo vệ, đề phòng tên ác nô kia quay lại.

Nhưng kể từ ngày gặp phải tên ác nô đó, cuộc sống yên bình của chúng ta đã bị phá vỡ.

Similar Posts

  • Ai Là Hung Thủ

    Reng reng reng~!

    Tiếng chuông điện thoại vang lên trong trẻo, kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ trống rỗng.

    Tôi cầm điện thoại lên, trên màn hình hiện tên “Mẹ”.

    Tôi ấn nút nghe một cách máy móc, trong ống nghe vang lên giọng nói dịu dàng của mẹ.

    “Nguyệt Nguyệt, sắp đến ngày nhập học rồi, con nên quay về trường thôi.”

    “Để bố con đến đón, con mau thu dọn đồ đạc đi.”

    “Vâng.”

    Tôi đáp lời trong vô thức, nhưng bất chợt sực tỉnh.

    Mọi thứ… y hệt như kiếp trước.

    Chính cuộc điện thoại này là khởi đầu của tất cả bi kịch trong đời tôi

  • Livestream Xoá Vân Tay

    Việc đầu tiên tôi làm sau khi trọng sinh, chính là nhúng tay vào axit sunfuric, hủy hết dấu vân tay mười đầu ngón.

    Kiếp trước, em gái nuôi giết người, nhưng lại để lại dấu vân tay của tôi tại hiện trường, biến tôi thành kẻ chịu tội thay.

    Bố mẹ không những không đứng về phía tôi, đòi lại công bằng, mà còn ra mặt làm chứng giả cho em gái nuôi, dẫn đầu mạng xã hội bạo lực tôi – “tội phạm giết người”.

    Ngày tôi bị thi hành án tử, họ lại dẫn em gái nuôi đi nghỉ dưỡng trên đảo, ăn mừng sau cơn hoạn nạn.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại thời điểm một tiếng trước khi em gái nuôi giết người.

    Lần này, tôi sẽ không để họ có cơ hội làm giả chứng cứ nữa.

  • Lâm Nhược Dương

    Trước ngày tốt nghiệp, tôi lại bị nhận nhầm thành một người tên là “Lâm Nhược Dương”.

    Nhắc đến cái tên ấy, tôi lờ mờ nhớ ra, hình như hồi nhỏ tôi có một người anh em sinh đôi.

    Nhưng người thân và bạn bè đều khẳng định đó chỉ là ảo tưởng.

    Ai cũng nói tôi vốn là con một!

  • Khi Tiền Không Phải Là Tất Cả

    Ngày thứ hai sau khi bị sảy thai ngoài ý muốn, chồng tôi như thường lệ dùng tiền để bù đắp.

    “Muốn trang sức, cổ phần, hay miếng đất phía Đông thành phố?”

    Tôi lắc đầu, đưa tập tài liệu đầu giường cho anh ta.

    Phó Dực chẳng thèm liếc mắt, ký tên hệt như đã ký hàng ngàn tờ séc trước đó.

    Ngẩng đầu liếc thấy gương mặt bình thản của tôi, anh ta bật cười khẽ một tiếng:

    “Còn tưởng em sẽ bảo anh ở lại với em cơ đấy.”

    “Không ngờ ngần ấy năm rồi, em vẫn tầm thường như thế, trong mắt chỉ có tiền.”

    Tay tôi đang rút lại bản hợp đồng khựng lại trong chốc lát.

    Ngay sau đó, giọng non nớt của con trai vang lên.

    “Ba, giờ ba mới phát hiện à?”

    “Hồi mẹ sinh con, ba cũng dùng tiền. Giờ ngay cả khi em trai hay em gái mất rồi, ba vẫn dùng tiền.”

    “Vẫn là dì Linh tốt hơn, dì nói tình yêu không thể dùng tiền để mua.”

    Phải rồi, tình yêu không thể dùng tiền mua được.

    Nên lần này không phải là hợp đồng.

    Mà là đơn ly hôn.

  • Mắt Trái Nhìn Thấy Tương Lai

    Tôi có thể nhìn thấy tương lai sau một năm bằng mắt trái!

    Tôi có thể nhìn thấy bảng thống kê dãy số trúng thưởng của tiệm xổ số sau một năm nữa, được dán ngay trên tường.

    Tôi đã ghi lại tất cả các dãy số trúng của từng kỳ trong vòng một năm tới vào cuốn nhật ký.

    Chỉ cần đợi đúng một năm, tôi sẽ phất lên chỉ sau một đêm!

    Mà còn là trúng độc đắc mỗi ngày!

  • Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang

    Chị gái tôi bị một đại ca hắc đạo ngang tàng, tàn bạo để mắt tới, nhưng chị đã có bạn trai mà mình yêu sâu đậm.

    Vậy nên vào ngày Hoắc Yến đến đòi người, chị đ/ ánh ngất tôi – đứa em gái có gương mặt giống hệt mình – rồi giao tôi cho anh ta.

    Sau đó chị cùng bạn trai bỏ trốn ra nước ngoài, biến mất không một dấu vết.

    Tôi bị é/ p gả cho Hoắc Yến, chưa từng cho anh ta một sắc mặt tốt.

    Còn anh ta chỉ coi tôi như thế thân, vui thì cho viên kẹo, không vui thì tặng một cái tát.

    Mười năm sau, chị gái đột nhiên trở về.

    Chị tìm đến Hoắc Yến, nói rằng năm đó chính tôi vì muốn leo cao mà hại chị rơi xuống sông mất trí nhớ, khiến chị và Hoắc Yến lỡ nhau suốt mười năm.

    Hoắc Yến nổi giận, lập tức ra lệnh nh/ ốt tôi vào tầng hầm.

    Nhân lúc vào thăm tôi, chị dùng x/ ích s/ ắt s/ iế/ t mạnh c/ ổ tôi.

    “Xin lỗi em gái, nếu em không ch/ ếc, sớm muộn gì lời nói dối của chị cũng sẽ bị vạch trần!”

    Tôi bị chị s/ i/ ết đến ch/ ếc, khi tắt thở mắt vẫn tr/ ợn tr/ ừng đầy oán hận.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về ngày chị bị Hoắc Yến để mắt tới.

    Tôi chủ động bước ra: “Chị cứ đi với bạn trai đi, để em thay chị gả cho Hoắc Yến!”

    Lần này, bạch nguyệt quang trong lòng ông trùm hắc đạo nhất định phải là tôi!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *