Hoa Lê Hai Kiếp

Hoa Lê Hai Kiếp

Kiếp trước, một tiên nhân và một quỷ hồn đến Ôn gia cầu thân.

Họ mang theo một ống thẻ, để ta và muội muội rút thăm quyết định. Thẻ đại cát gả cho tiên, thẻ đại hung gả cho quỷ.

Ta rút trúng thẻ đại cát, gả cho tiên nhân Tạ Lẫm.

Nhưng đêm tân hôn, Tạ Lẫm nói với ta:

“A Chỉ, thân thể đồng tử của ta không thể phá. Mười năm làm hẹn, đợi ngày đại thành, nhất định sẽ cùng ái thê động phòng.”

Trong mười năm ấy, Tạ Lẫm vì ta tìm về vô số bảo vật hiếm có trên đời. Ai ai cũng trêu đùa rằng Tạ Lẫm yêu thê tử như mạng.

Đêm hẹn ước mười năm đến, ta khoác lại giá y, ôm trọn mong chờ đợi đêm động phòng.

Thế nhưng Ôn Ý Nhi lại dắt theo một trai một gái quỳ trước cổng Tạ gia.

Nàng ta gào lên:

“Tạ Lẫm, năm đó chính ngươi cướp quỷ thân, còn ép ta sinh con cho ngươi. Nay hai đứa trẻ cần máu của trưởng tỷ ta — bảy bát — để chữa bệnh.”

“Ngươi cho hay không cho?”

Tạ Lẫm ném ta vào cấm địa, hai mắt đỏ ngầu.

“A Chỉ, chỉ cần nhịn đói nửa tháng, rồi lấy bảy bát máu, ta sẽ cùng nàng động phòng.”

Nửa tháng trong cấm địa, khi ta chết đói thì trên người chỉ còn lại bộ xương khô.

Khi mở mắt lần nữa, ta đã chuyển thế.

Ta đang định từ bỏ việc rút thăm, thì bên tai bỗng vang lên tiếng truyền âm của con quỷ kia.

“Ôn Chỉ, ngươi có muốn đổi một thẻ khác không?”

“Nếu tin ta, ta sẽ tặng ngươi một phần đại lễ!”

Chương 1

Kiếp trước, có một tiên nhân và một quỷ hồn cùng đến Ôn gia cầu thân.

Hai người mang theo một ống thẻ, để ta và muội muội rút thăm định mệnh. Thẻ đại cát thì gả cho tiên, thẻ đại hung thì gả cho quỷ.

Ta rút được thẻ đại cát, từ đó gả cho tiên nhân Tạ Lẫm.

Nhưng ngay trong đêm tân hôn, Tạ Lẫm lại nói với ta:

“A Chỉ, thân thể đồng tử của ta không thể phá. Mười năm làm hẹn, đợi ngày đại thành, nhất định sẽ cùng ái thê động phòng.”

Suốt mười năm ấy, Tạ Lẫm vì ta mà tìm về vô số bảo vật hiếm có trên đời. Người ngoài ai ai cũng trêu rằng Tạ Lẫm yêu thê tử như mạng.

Đêm hẹn ước mười năm cuối cùng cũng đến. Ta mặc lại giá y, ôm trọn mong chờ, chờ đợi đêm động phòng đã hẹn từ lâu.

Thế nhưng đúng lúc đó, Ôn Ý Nhi lại dẫn theo một trai một gái quỳ trước cổng Tạ gia.

Nàng ta vừa khóc vừa gào lên:

“Tạ Lẫm, năm đó chính ngươi cướp quỷ thân, còn ép ta sinh con cho ngươi. Nay hai đứa trẻ cần máu của trưởng tỷ ta bảy bát để chữa bệnh.”

“Ngươi cho hay không cho?”

Tạ Lẫm ném ta vào cấm địa, hai mắt đỏ ngầu.

“A Chỉ, chỉ cần nhịn đói nửa tháng, rồi lấy bảy bát máu, ta sẽ cùng nàng động phòng.”

Nửa tháng bị nhốt trong cấm địa, khi ta ch//ết đói thì trên người chỉ còn lại một bộ xương khô.

Khi mở mắt lần nữa, ta đã chuyển thế.

Ta vốn định từ bỏ việc rút thăm, thì bên tai chợt vang lên tiếng truyền âm của con quỷ kia.

“Ôn Chỉ, ngươi có muốn đổi một thẻ khác không?”

“Nếu tin ta, ta sẽ tặng ngươi một phần đại lễ!”

“Đợi ta ba ngày, đại lễ nhất định sẽ đến!”

Con quỷ nhìn ta đổi thẻ, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa vui mừng, sau đó lặng lẽ rời khỏi đám đông.

Tạ Lẫm lại nhìn tấm thẻ trống trong tay ta mà nhíu mày.

“Thẻ trống?”

Hắn ghé sát tai ta nói:

“A Chỉ, sao nàng không nghe lời ta dặn, rút thẻ đỏ?”

Ngay khoảnh khắc Tạ Lẫm lén dặn ta rút thẻ đỏ, ta đã biết hắn cũng trọng sinh.

Nỗi khổ chờ đợi mười năm ở kiếp trước, cùng cảm giác đau đớn khi ch//ết đói vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức, trong nháy mắt tràn khắp tứ chi bách hài. Ta đứng sững tại chỗ, thân tâm như bị lăng trì.

Ta nuốt nghẹn nơi cổ họng, hành lễ với hắn một cách xa cách.

“Tạ công tử, là Ôn Chỉ vô phúc. Vừa chạm vào thẻ đỏ, đầu ngón tay liền đau buốt tận tim.”

“Xem ra phúc phận được gả cho người như Tạ công tử, chỉ có thể thuộc về muội muội Ôn Ý Nhi.”

Ôn Ý Nhi thấy ta rút trước vốn có chút sốt ruột. Nhưng khi thấy ta không rút trúng, ánh mắt nàng lóe lên tia vui mừng rồi nhanh chóng đưa tay rút thẻ đỏ.

Nàng đầy tự tin mở thẻ trong tay ra, nhưng sắc mặt lập tức biến đổi.

Giống hệt kiếp trước, vẫn là đại hung.

Ta nhìn Tạ Lẫm đang đứng bên cạnh với vẻ ung dung, trong lòng cười lạnh.

Ôn Ý Nhi chỉ là thứ nữ, Tạ Lẫm sao có thể để nàng rút trúng thẻ đại cát được.

Ôn Ý Nhi khóc lóc chạy đi.

Tạ Lẫm bước ra, mỉm cười nói với mọi người:

“Ý Nhi muội muội tuy rút trúng đại hung, nhưng con quỷ kia đã rời đi rồi, thẻ này không tính.”

“A Chỉ rút được thẻ trống, cũng coi như đại cát, ta sẽ cưới nàng.”

Tạ Lẫm từ trên cao rút lấy tấm thẻ trống trong tay ta, cúi đầu nhìn ta, mỉm cười đầy thâm tình.

“A Chỉ, ba ngày nữa nàng sẽ gả cho ta rồi, có vui không?”

Kiếp trước, ta đã chìm đắm trong ánh mắt giả dối như thế của hắn, cuối cùng rơi vào vạn kiếp bất phục.

Ta cũng không hề nhận ra rằng sau khi dỗ dành ta xong, Tạ Lẫm đã lập tức đuổi theo đến viện của Ôn Ý Nhi.

Kiếp này, ta lặng lẽ đi theo.

Quả nhiên, ta nhìn thấy hắn đè Ôn Ý Nhi xuống dưới thân, vừa ôm vừa hứa hẹn:

“Ý Nhi đừng lo. Con quỷ kia đừng nói là đã chạy rồi, cho dù hắn dám cưới nàng, ta Tạ Lẫm cũng dám giết hắn để cướp thân.”

“Chỉ là một con quỷ nhỏ dựa vào chút ân tình để đòi báo đáp, cũng dám đến tận cửa cướp người phụ nữ của ta Tạ Lẫm, đúng là tìm chết.”

Chẳng bao lâu sau, trong phòng đã vang lên những âm thanh triền miên quấn quýt của hai người.

Còn ta đứng ngoài cửa, toàn thân lạnh buốt.

Thì ra ngay ngày rút thăm của kiếp trước, Tạ Lẫm đã cùng Ôn Ý Nhi động phòng hoa chúc.

Thật nực cười, ta lại si ngốc chờ hắn suốt mười năm. Chờ đến khi hắn con cái đề huề.

Khi ta trở về phòng mình, một cơn gió âm thổi tung cửa sổ mai.

Giọng nói của con quỷ kia theo gió phiêu tán vào phòng:

“Ôn tiểu thư, trước khi đại lễ đến, ta tặng nàng một chút tâm ý nhỏ, xin hãy nhận lấy.”

Ta nhìn vật đột nhiên xuất hiện trên bàn sách, sững sờ.

Tâm ý mà con quỷ kia nói, lại chính là thứ này…

Chương 2

Ngày hôm sau, Tạ Lẫm đến viện của ta.

Hắn nhét ấn chương chủ mẫu Tạ gia vào tay ta, cằm hơi nâng lên, thần sắc đầy kiêu ngạo.

“A Chỉ, Tạ gia ta đời đời làm quan. Đến đời ta lại gặp được cơ duyên, may mắn trở thành thân thể bán tiên.”

“Nếu nàng gả vào Tạ gia, chính là chủ mẫu của tiên gia, vinh quang vô thượng.”

Nhưng trong đầu ta lại hiện lên mười năm khổ sở của kiếp trước.

Ta nắm giữ ấn chủ mẫu, nhưng phải giữ đủ lễ nghi. Mỗi ngày đều phải quỳ nửa canh giờ để thỉnh an mẹ chồng, ba bữa cơm đều phải hầu hạ toàn bộ trưởng bối trong phủ, còn phải rửa mặt rửa chân cho họ. Bận rộn đến tận tối mới được nghỉ ngơi.

Chỉ cần có một chút sơ suất, lập tức bị phạt quỳ trong cấm địa.

Tạ Lẫm thì luôn bận rộn, thường nửa tháng cũng không về phủ.

Mỗi lần trở về, hắn chỉ vội vàng an ủi ta vài câu, tặng ta vài món bảo vật rồi lại lấy cớ công vụ bận rộn mà rời đi.

Sau này khi ta bị nhốt trong cấm địa, Ôn Ý Nhi từng đến trước mặt ta khoe khoang.

“Tỷ tỷ có biết không, đêm động phòng của tỷ, phu quân quấn lấy ta suốt cả đêm, đuổi thế nào cũng không chịu đi.”

“Mỗi năm sinh thần của tỷ, những món quà phu quân tặng tỷ đều là thứ ta chọn thừa.”

“Khi tỷ quỳ trên tấm đá lạnh để thỉnh an, phu quân lại cho ta ngủ đến khi mặt trời lên cao.”

“Còn khi tỷ hầu hạ trưởng bối Tạ gia rửa chân, phu quân đang tự tay rửa chân xoa bóp cho ta đấy.”

Những nỗi đau của quá khứ đã khắc sâu tận xương tủy.

Còn bây giờ, ta cầm ấn chủ mẫu Tạ gia mà hắn nhét vào tay, đứng ngẩn người.

Tạ Lẫm cho rằng ta đã nhận lấy, nụ cười càng thêm tự tin.

“A Chỉ đã nhận rồi, vậy cứ yên tâm chờ ta đến cưới.”

Hắn đã rời đi khá lâu, ta mới vội vàng đuổi theo định trả lại chiếc ấn nóng bỏng tay kia.

Hoa viên phủ Ôn đang tràn ngập sắc xuân. Tạ Lẫm cúi xuống hôn Ôn Ý Nhi, sau đó cài lệnh bài gia chủ lên búi tóc của nàng.

Ta nghe rõ hắn nói.

“Lệnh bài chủ mẫu chẳng qua chỉ là chiếc khóa sắt sắp trói chặt Ôn Chỉ mà thôi.”

“Ý Nhi đeo lệnh bài gia chủ này, chính là chủ nhân duy nhất của Tạ gia. Mọi thứ của Tạ gia, kể cả ta, đều do Ý Nhi quyết định.”

Ta đứng dựa bên cổng vòm, bình thản nhìn cảnh trước mắt.

May mà nửa tháng bị giam trong cấm địa ở kiếp trước đã khiến tình cảm ta dành cho Tạ Lẫm dần dần tan biến.

Bây giờ trong lòng tuy vẫn còn chút bất bình, nhưng ta cũng không còn quá để tâm nữa.

Cho đến khi hai người họ sắp đến bước cuối cùng, ta mới lạnh nhạt mở miệng, hét lên một tiếng kinh hãi.

Tiếng hét lập tức thu hút gia nhân và khách khứa trong phủ chạy đến.

Cũng khiến hai người trong đình hóng mát giật mình hoảng hốt, quần áo xộc xệch. Tạ Lẫm vội vàng rút thân ra, vẻ mặt căng thẳng muốn giải thích.

Mọi người xung quanh sắc mặt khác nhau, chỉ trỏ bàn tán về hai người họ.

Ta bước đến, nhẹ nhàng đặt lệnh bài chủ mẫu lên bàn đá.

“Tạ công tử, đã như vậy thì hôn ước của chúng ta coi như hủy bỏ đi.”

Giọng nói của ta rất bình thản.

Tạ Lẫm cuống quýt mặc lại y phục, bước tới chặn đường ta.

Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta thật lâu.

Cho đến khi Ôn Ý Nhi khóc ngất được người hầu đưa về phòng, khách khứa xem náo nhiệt cũng cười cợt rời đi.

Tạ Lẫm bỗng cười lạnh.

“Từ lúc rút được thẻ trống ngay trước mắt ta, đến khi vạch trần chuyện của ta và Ý Nhi, rồi thuận nước đẩy thuyền hủy hôn ước với ta… Ngươi không muốn gả cho ta.”

“Ôn Chỉ, ngươi cũng trọng sinh rồi.”

Giọng điệu hắn rất chắc chắn, mà ta cũng chẳng buồn che giấu nữa.

“Đúng.”

“Tạ Lẫm, đời này ta sẽ không gả cho ngươi nữa.”

Hắn lộ ra vẻ mặt như đã đoán trước.

“Ôn Chỉ, đừng chơi trò lạt mềm buộc chặt nữa. Tình nghĩa mười năm của kiếp trước, ta hiểu rõ ngươi không thể rời xa ta đến mức nào.”

“Còn nữa, từ khi nào ngươi trở nên độc ác như vậy?”

Similar Posts

  • Bạn Trai Tôi Có Một Người Anh Em Chuyển Giới

    VĂN ÁN

    Bạn thân “kiêm anh em” của bạn trai tôi chỉ đi du học nửa tháng, vậy mà vừa về nước đã tuyên bố mình là người chuyển giới.

    Cô ta vứt hết đồ lót, ngang nhiên leo lên giường ngủ cùng bạn trai tôi.

    Dùng dao cạo râu của bạn trai để cạo lông tay lông chân, còn đùa là “cùng tích góp lông huynh đệ”.

    Thậm chí ngay cả khi đi vệ sinh, cô ta cũng đòi vào nhà vệ sinh nam với bạn trai tôi cho bằng được.

    Tôi thật sự không thể chịu nổi nữa, liền hỏi thẳng cô ta rốt cuộc là có ý gì.

    Đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    Ai ngờ cô ta còn trợn mắt nói:

    “Chị ơi tỉnh đi, tuy tôi là nữ về mặt sinh học, nhưng trong đầu tôi tôi là đàn ông đó!”

    “Loại phụ nữ như chị chỉ biết ghen ghét cạnh tranh, có thể đừng biến tình anh em của tụi tôi thành chuyện dơ bẩn được không?!”

    Nhìn cô ta lại đi vào nhà vệ sinh nam, tôi cười khẩy rồi quay người gọi điện cho ba – người từng là dân xã hội.

    “Ba, gọi giúp con mười mấy anh em tới đây.”

    Đã tự nhận là đàn ông rồi đúng không? Vậy thì chơi lớn một trận luôn.

  • Ngày Ta Nhìn Thấy Đạn Mạc Trong Hậu Cung

    Ta là chính cung hoàng hậu.

    Ngày mẫu thân tiến cung, người chỉ nói với ta một câu:

    “Mệnh con đã định phải luôn giữ mình đoan chính, muôn vàn chớ động chân tình.”

    Ta đã nghe lọt.

    Kể từ đó, hậu cung năm mươi ba phi tần, ta chưa từng bạc đãi một ai.

    Quý phi cần dược liệu danh quý, ta phê chuẩn.

    Sủng phi muốn trâm hoàn trang sức cho ngày sinh thần, ta lại ban thêm gấp đôi.

    Ngay cả một vị đáp ứng nhỏ nhoi nhất, phần nguyệt lệ bạc lương, ta cũng lặng lẽ tăng thêm một thành.

    Hoàng thượng khen ta hiền đức, quần thần tán dương ta xứng bậc mẫu nghi thiên hạ. Ta chỉ mỉm cười, khom mình hành lễ, chẳng nói một lời.

    Cho đến ngày chàng mang về từ Bắc Mạc một tiểu quận chúa. Ta ngước mắt nhìn nàng, lại thấy sau lưng nàng ken dày những dòng đạn mạc—

    “Ván này Hoàng hậu nương nương đi thật vững, cả bàn cờ đều là quân cờ của nàng.”

    “Hiểu rồi, đám phi tần đều nhờ Hoàng hậu đè xuống, một khi Hoàng hậu ngã, hậu cung mới thật sự đại loạn.”

    “Tiểu quận chúa đến hay lắm, vừa khéo đụng đúng lúc nương nương thu lưới.”

    Ta chậm rãi đặt chén trà xuống, khóe môi khẽ cong lên.

    Mẫu thân nói không sai, không động tình, mới có thể động đến hết thảy.

  • Hôn Nhân Dựa Trên Sự Biết Điều

    Vừa bàn xong một vụ làm ăn, đi ngang qua chi nhánh công ty, tôi nhất thời nổi hứng, muốn đến đưa cơm cho người chồng đang tăng ca vất vả.

    Cửa thang máy vừa mở, mùi mì ăn liền xộc thẳng vào mặt.

    Chồng tôi, Trình Nghiên Châu, đang chen ngồi chung một chỗ làm việc với cô nữ thư ký mới tới của anh ta, trước mặt mỗi người đều đặt một thùng mì ăn liền.

    Tôi chẳng nói gì, chỉ dặn trợ lý mua hai thùng mì ăn liền đem cho họ.

    “Tôi thấy hai người rất thích ăn mì ăn liền, vậy thì ăn nhiều một chút, ăn không hết thì đừng tan làm.”

    Tôi không thích ép buộc người khác.

    Ba chân con cóc còn khó tìm, đàn ông hai chân lại biết điều thì thiếu gì.

  • THIÊN SÁT TAI TINH: GẢ CHO CHÀNG, HỌA CŨNG THÀNH PHÚC

    Ta vào cung tuyển tú ngày đầu tiên, Hoàng đế băng hà.

    Bị phái đi trông giữ hoàng lăng, hoàng lăng sập.

    Lại bị đuổi ra Hoàng gia thái điền trồng rau bắt sâu.

    Cả hoàng cung đều trúng độc thực phẩm.

    Bị đưa đến trước mặt Thái tử, ta quỳ trên đất nửa canh giờ.

    Ngài mới chậm rãi mở miệng: “Như khanh quả là không tệ.”

    Ta yếu ớt ngẩng đầu: “???”

    “Người tài như khanh đây…”

    “Không gả cho đối thủ của cô thì tiếc quá…”

    Ta: ???

  • Phản Công Của Người Vợ Nội Trợ

    Năm thứ 3 sau khi cưới, Trình Hạo cắt tiền sinh hoạt của tôi từ 2000 một tháng xuống còn 200.

    200 còn phải chia làm 4 lần, mỗi tuần chuyển 50.

    Mỗi lần nhận tiền còn bắt tôi phải ghi sổ chi tiêu, từng đồng một phải rõ ràng.

    Anh ta còn nói kiểu đạo lý: “Để em rèn luyện khả năng quản lý tài chính, làm vợ ở nhà thì phải tính toán chi li.”

    Tôi liền đăng một status lên WeChat: trong ảnh tôi dựa vào vai ông chủ quán cà phê, kèm theo dòng chữ “Người mời tôi uống cà phê là người dịu dàng nhất.”

    Một giây sau, màn hình sáng rực lên với cuộc gọi từ Trình Hạo.

  • Người Đáng Thương Hay Đáng Hận

    1

    Trên bàn nhậu xuất hiện một đàn em mà tôi chưa từng gặp.

    Một người chơi khác thua trò chơi, cô ta nhìn sang tôi.

    Chưa kịp hiểu bọn họ đang ngầm phối hợp cái gì, cô ta bất ngờ vung tay tát thẳng vào mặt tôi.

    “Coi như thay cậu xin lỗi vì trước kia đã bắt nạt cô ấy.”

    Cô em học khóa dưới nở nụ cười:

    “Anh trai giỏi thật đó~

    Bao lâu rồi, cuối cùng cũng chỉ có anh mới chịu đứng ra vì em thôi~”

    Âm thanh giòn vang dội.

    Mọi người đều sững sờ.

    Có người kéo tay Trương Phúc Diễn, “Chơi trò chơi thôi mà, sao còn làm thật, mau xin lỗi Trì Niệm đi.”

    Họ ra sức đưa mắt ra hiệu.

    Chỉ có Mạnh Huyền Tâm là bật cười, “Anh trai giỏi thật~

    Bao lâu rồi, cuối cùng cũng chỉ có anh mới chịu đứng ra vì em thôi~

    Trì Niệm, cậu không ngờ lại có ngày gặp lại tôi chứ?”

    Má trái bỏng rát.

    Lan đến cả màng nhĩ cũng ong ong.

    Tôi rơi vào mơ hồ.

    Trước hôm nay, tôi chưa từng gặp Mạnh Huyền Tâm.

    Hoàn toàn không biết cô ta đang nói cái gì, mấy năm nay cái gì, xả giận cái gì?

    Vậy mà mắt cô ta đỏ hoe.

    “Cậu không lẽ đã quên tôi rồi sao?

    Ha, buồn cười thật, mấy kẻ bắt nạt các cậu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *