Hoàng đế mắc chứng mù mắt

Hoàng đế mắc chứng mù mắt

Chương 1

Cha ta là nguyên lão của hai triều.

Thế nhưng vào năm Tiêu Khải tranh đoạt ngôi vị, cha ta lại đứng nhầm phe.

Vì chuyện đó, hắn ghi hận trong lòng suốt nhiều năm liền.

Cho đến khi ta cập kê, màn trả thù đã được hắn âm thầm chuẩn bị suốt hai năm cuối cùng cũng ập đến.

Hắn quyết định cưới ta.

Hắn muốn hủy hoại tình yêu của ta.

…Quả thật độc ác đến cùng cực.

Ban đầu, hắn dự định nạp ta làm mỹ nhân.

Mục đích rất đơn giản, chính là muốn hung hăng sỉ nhục ta.

Nhưng sau đó hắn lại nghe nói rằng mỹ nhân trong hậu cung chẳng cần phải làm lụng gì.

Mỗi ngày chỉ cần đúng giờ đến thỉnh an hoàng hậu một lần là xong.

Còn hoàng hậu thì phải chờ tất cả phi tần thỉnh an xong mới được nghỉ ngơi.

“Chẳng lẽ trẫm đón ả vào hậu cung để hưởng phúc sao?!”

Vì vậy, ta liền bị phong làm hoàng hậu.

Chỉ có điều hậu cung lại vắng lặng đến mức không có lấy một bóng người.

Tiêu Khải cũng nhanh chóng nhận ra điều này.

Hắn bước xuống từ long sàng, giọng điệu lạnh nhạt căn dặn.

“Đừng ôm ảo tưởng với trẫm.”

“Làm hoàng đế thì phải nạp nhiều phi tần.”

“Mưa móc đều phải ban phát.”

“Hoàng hậu.”

“Nàng phải rộng lượng.”

Hắn lải nhải thao thao bất tuyệt một tràng dài.

Thu Nguyệt quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tục.

“Hoàng thượng tha mạng.”

“Nô tì là tì nữ bồi giá của nương nương.”

“Nương nương đi thay y phục rồi.”

“Người dặn nô tì đứng canh ở đây.”

Tiêu Khải: “…”

Sắc mặt hắn không hề thay đổi.

“Trẫm đương nhiên biết.”

“Trẫm chỉ mượn lời ngươi truyền đạt lại mà thôi.”

“Sau này nhớ kỹ.”

“Gặp trẫm thì phải tự xưng danh tính trước.”

Thu Nguyệt: “Vâng vâng vâng…”

Tiêu Khải phất tay áo rời đi.

Sau đó, hắn tình cờ gặp ta đang tưới hoa trong ngự hoa viên.

Đã có vết xe đổ trước đó, hắn tự nhủ lần này tuyệt đối không thể nhận lầm hoàng hậu thêm lần nữa.

Đúng lúc ấy ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Gương mặt không hề tô điểm son phấn.

Tiêu Khải thoáng chốc sững sờ.

Hắn ra hiệu cho thái giám đứng canh ở phía xa, rồi tự mình sải bước tiến về phía ta.

Kiếm mi tinh mục.

Dung mạo như ngọc.

Không thể phủ nhận, Tiêu Khải quả thật sở hữu một vẻ ngoài vô cùng xuất chúng.

Ta vừa định hành lễ, Tiêu Khải đã ung dung đỡ lấy tay ta.

Ánh mắt hắn mang theo ý cười.

“Yểu điệu thục nữ.”

“Quân tử hảo cầu.”

“Nàng là nữ tử xinh đẹp nhất mà trẫm từng gặp trên đời.”

Ta đường đường là nữ tử khuê các.

Từ trước đến nay chưa từng gặp phải cảnh tượng như thế này.

Ngay lập tức bị Tiêu Khải làm cho đầu óc quay cuồng.

Thậm chí chuyện hắn thô lỗ vào đêm qua, ta cũng chẳng buồn tính toán nữa.

Ta cùng hắn ngồi bên hồ uống rượu, ngâm thơ đối đáp.

Mãi cho đến khi hắn buông một câu.

“Hoàng hậu thô tục.”

“Chẳng bằng một góc của nàng.”

Ta lập tức giật mình kinh hãi.

Chứng mù mặt của Tiêu Khải lại tái phát rồi!

Trêu hoa ghẹo nguyệt thì cũng thôi đi.

Sao hắn còn giẫm đạp người khác như vậy chứ?!

Trước khi rời đi, Tiêu Khải còn đặc biệt hỏi thăm gia thế của ta.

Hắn nói muốn phong ta làm phi.

Ta đáp lại.

“Thần nữ Trương Đình Đình.”

“Là nhị tiểu thư của phủ Công bộ Thượng thư.”

Đêm hôm đó.

Thánh chỉ phong phi đã truyền đến phủ Thượng thư.

Trương Thượng thư lật tung cả phủ đệ lên cũng không tìm ra nổi một cô con gái nào tên là Đình Đình.

“Đình Đình sẽ không lừa trẫm.”

Tiêu Khải nổi trận lôi đình.

Hắn khăng khăng cho rằng Trương Thượng thư đã cố ý giấu con gái đi.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, hắn chẳng hề cho Trương Thượng thư một sắc mặt tốt.

Ngay cả thái giám thiếp thân của hắn cũng vô cùng nghi hoặc.

Tên thái giám bẩm báo rằng ngày hôm đó trong ngự hoa viên rõ ràng chỉ nhìn thấy một mình hoàng hậu.

Tiêu Khải chợt bừng tỉnh.

“Thì ra là do hoàng hậu…”

“Chính ả đã làm mất Đình Đình của trẫm.”

Mấy ngày liền Thu Nguyệt lo lắng đến mức ăn ngủ không yên.

Nàng chỉ sợ hoàng thượng phát hiện ra chuyện ta đã lừa gạt hắn.

Ôi chao.

Ta ngửa mặt nhìn trời, khẽ thở dài một hơi.

Đợi đến khi nào hắn nhận ra được khuôn mặt này rồi hẵng nói vậy.

Chương 2

Ân oán giữa hoàng đế và Thôi gia.

Trước khi tiến cung ta đã biết rõ mồn một.

Từ khi còn bé xíu, ta đã ngày ngày khổ luyện cầm kỳ thi họa.

Ta học cách trở thành một hiền thê lương mẫu.

Tất cả những điều đó vốn là để sau này gả vào một gia tộc thế gia danh giá.

Nương ta khóc suốt cả đêm.

Bà chỉ sợ sau khi ta xuất giá sẽ bị hoàng thượng lạnh nhạt.

Ta cũng khóc theo, nước mắt lưng tròng.

“Nương ơi.”

“Số nữ nhi thật khổ quá đi.”

Nhưng vừa bước ra khỏi cửa phòng.

Ta lập tức che miệng cười trộm hắc hắc.

Nam nhân trong thiên hạ vốn chẳng có ai đáng tin.

Chi bằng trực tiếp gả cho người có quyền lực lớn nhất.

Quả nhiên mọi chuyện đều giống hệt như ta dự liệu.

Kể từ ngày gả cho hoàng đế.

Lưng ta cũng thẳng lên không ít.

Ta chẳng cần phải động tay làm bất cứ việc gì.

Ngoại trừ tình yêu.

Những thứ khác ta gần như đã có hết.

Thật ra cũng không phải hoàn toàn không có tình yêu.

Ít nhiều vẫn có một chút.

Ngày đó ta đến mã trường cưỡi ngựa.

Không ngờ lại gặp Tiêu Khải ở đó.

Hắn mặc một bộ trường bào săn bắn màu xanh ngọc.

Phong thái ung dung phi phàm.

Dung mạo cao quý khó tả.

Hắn chỉ lẩm bẩm một câu.

“Nữ tử này thật phóng khoáng.”

“Có thể nạp làm phi.”

Sau đó liền bước thẳng về phía ta.

Rõ ràng hắn hoàn toàn không nhận ra ta.

Hắn còn tự mình dạy ta cưỡi ngựa.

Giọng điệu dịu dàng giảng giải từng kỹ thuật cho ta.

Ta ngẩn người nhìn gương mặt tuấn tú của hắn.

Hai má bất giác nóng ran.

Ta đang định thẳng thắn nói cho hắn biết thân phận thật của mình.

Ngay giây tiếp theo.

Hắn chậm rãi cất lời.

“Yểu điệu thục nữ.”

“Quân tử hảo cầu.”

“Nàng là nữ tử xinh đẹp nhất mà trẫm từng gặp trên đời.”

Ta: “?”

Khoan đã.

Phân cảnh này…

Sao ta cảm thấy mình đã từng thấy ở đâu rồi nhỉ?

Hai câu nói này của hắn.

Rốt cuộc đã dùng với bao nhiêu người rồi vậy?

Trái tim ta trong chớp mắt nguội lạnh.

Tất cả đều tại phụ thân ta.

Từ nhỏ đã cấm tiệt không cho ta gặp gỡ nam tử bên ngoài.

Khiến ta lớn lên thành cái dáng vẻ ngây ngô chưa từng trải đời thế này.

Chương 3

Ta khóc lóc chạy về phủ họ Thôi, trực tiếp chất vấn phụ thân.

Phụ thân ta nghe xong cũng nghẹn lòng.

“Chuyện này…”

“Hắn cũng từng làm với vi phụ rồi.”

Ta chấn động.

Cái gì cơ?

Tiêu Khải còn từng tỏ tình với cả phụ thân ta sao?

Cha ta đã là một ông lão rồi.

Vậy mà Tiêu Khải cũng nuốt trôi được sao?

Phụ thân ta bắt đầu chậm rãi kể lại một chuyện cũ năm xưa.

Khi Tiêu Khải vẫn còn chưa đăng cơ.

Hắn từng hứa hẹn với phụ thân ta.

Lúc ấy phụ thân vẫn còn giữ chức Lại bộ Thị lang.

Tiêu Khải nói rằng chỉ cần hắn lên ngôi.

Hắn sẽ phong phụ thân ta làm Tể tướng.

Phụ thân ta vốn từ một bá tánh bình thường từng bước leo lên vị trí Lại bộ Thị lang.

Trong suốt quá trình đó ông đã phải chịu vô số ánh mắt khinh miệt lạnh nhạt.

Bỗng nhiên được Tiêu Khải khen ngợi.

Ông cảm động đến mức rơi nước mắt.

Từ đó một lòng thề sống ch//ết xông pha vì hắn.

Nhưng có một lần phụ thân ta đến phủ bái phỏng Trương Thượng thư.

Không ngờ lại bị Tiêu Khải nhận nhầm thành Trương Thượng thư.

Hắn cũng nói ra những lời y hệt như vậy.

Phụ thân ta tức đến mức râu ria run rẩy.

“Điện hạ còn nhớ Thôi Thị lang bên hồ Huyền Vũ chăng?”

Tiêu Khải ngơ ngác không hiểu.

“Thôi Thị lang ngu dốt.”

“Sao có thể gánh vác vị trí Tể tướng.”

Phụ thân ta vốn là người như vậy.

Cứ nghe lời nói thật liền nổi xù lông.

Ngay trong đêm hôm đó ông lập tức bỏ đi đầu quân cho Ngũ hoàng tử.

Cũng vì vậy mà tên ông bị ghi thẳng vào sổ đen của Tiêu Khải.

Chương 4

Ta quay lại trong cung.

Ngày ngày vẫn ăn uống sinh hoạt như bình thường.

Thỉnh thoảng rảnh rỗi sinh chuyện.

Ta lại cố ý lượn qua lượn lại lượn qua lượn lại trước mặt Tiêu Khải vài vòng.

Lần này Tiêu Khải đã rút kinh nghiệm rồi.

Ngay khi ánh mắt háo sắc của hắn chuẩn bị lộ ra.

Hắn liền quay sang hỏi thái giám xem người trước mặt là ai.

“Bẩm bệ hạ.”

“Là hoàng hậu nương nương.”

Sắc mặt Tiêu Khải lập tức sa sầm.

Hắn nhìn ta, chất vấn.

“Sao nàng lại mặc y phục của cung nữ?”

Ta chớp chớp mắt.

Giả vờ vô tội.

“Vậy thần thiếp cởi ra ngay bây giờ nhé?”

Tiêu Khải đỏ bừng mặt.

Tiêu Khải nổi giận.

Ngay trước mặt ta, hắn lập tức đòi lật thẻ bài thị tẩm.

Thái giám run rẩy dâng khay thẻ bài lên.

Tiêu Khải nhìn chiếc thẻ bài duy nhất nằm lẻ loi trước mặt.

Hắn tức đến mức muốn hộc m//áu.

“Cố gắng lâu như vậy rồi.”

“Tại sao hậu cung vẫn chỉ có mỗi hoàng hậu?”

Thái giám nơm nớp lo sợ, không dám hé răng nửa lời.

Tiêu Khải hạ lệnh cấm ta trong vòng hai tháng không được xuất hiện trước mặt hắn.

Ta khóc thút thít bỏ chạy.

Nhưng vừa quay đầu lại.

Ta lập tức bảo Thu Nguyệt thu dọn hành lý.

Ta cải trang thành bá tánh bình thường, lén xuất cung đi dạo.

Thật là quá tốt.

Ta không tìm hắn.

Hắn cũng chẳng tìm ta.

Chương 5

Chúng ta quả là một đôi phu thê vô cùng ăn ý.

Điều khiến ta không ngờ tới chính là, vì muốn tránh mặt ta, Tiêu Khải cũng lén xuất cung.

Thế là lúc ta đang thả hoa đăng bên bờ sông, lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang chậm rãi đi về phía mình.

Tiêu Khải phe phẩy chiếc quạt trong tay, đôi mắt hoa đào cong cong mang theo ý cười.

“Tiểu thư đã hứa hôn cùng ai chưa?”

Ta đảo mắt nhìn trái nhìn phải.

Một lúc sau mới phát hiện ra người hắn đang nói chuyện quả thật chính là ta.

Thật sự tuyệt vọng.

Giữa biển người đông đúc như vậy, rốt cuộc hắn làm cách nào mà chỉ liếc mắt một cái đã tìm ra ta chứ?

Ta cụp mắt xuống.

Ta nói rằng mình đã là gái có chồng.

Ta lấy chồng rồi nha.

Lấy chồng rồi.

Phen này hắn chắc chắn không thể buông lời ong bướm nữa.

Tiêu Khải thoáng ngẩn người.

Trong mắt hắn lóe lên một tia mất mát rất khẽ.

Ta quay đầu định chuồn đi cho nhanh.

Tiêu Khải khẽ nhíu mày.

Dường như hắn vừa đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn.

“Ta không làm kẻ thứ ba.”

“Tiện cho ta hỏi một câu.”

“Bao giờ phu quân nàng mới thăng thiên?”

Ta chấn động.

Chuyện này…

Tình hình dường như đang phát triển theo hướng có thể khiến ta bị tru di cửu tộc bất cứ lúc nào.

Ta thẹn quá hóa giận.

“Công tử.”

“Xin tự trọng!”

Tiêu Khải lại chẳng hề để tâm.

“Nếu hắn thật sự đối xử tốt với nàng.”

“Đêm nay hắn đã phải ở đây cùng nàng thả hoa đăng rồi.”

Trên bờ, từng đôi phu thê và tình nhân đứng sát bên nhau.

Cảnh tượng ấy càng làm nổi bật sự lẻ loi đáng thương của ta.

Ta đứng dưới tán cây, đối diện với Tiêu Khải.

Giọng nói mang theo vài phần ẩn ý.

“Phu quân ta quả thực không phải lương nhân.”

“Mới thành thân đến ngày thứ hai hắn đã muốn nạp thiếp.”

“Hắn chán ghét ta.”

“Hắn ức hiếp ta.”

“Nhưng gia thế hắn quyền thế hiển hách.”

“Ta cũng chỉ đành bất lực…”

Tiêu Khải lập tức nổi giận bất bình.

Similar Posts

  • Lâm Vi

    Kỷ niệm ngày cưới, chồng tôi dắt theo cô thư ký riêng của anh ta đến muộn.

    Tôi – Lâm Vi, đã gọi sẵn món ăn anh ấy thích nhất, còn ân cần chỉnh lại cổ áo cho anh.

    Không biết từ khi nào, cô gái tên Lâm Vi này đã len lỏi vào cuộc sống của chúng tôi.

    Nhưng… ba người thì lúc nào cũng là quá chật chội.

    Khi Tần Mặc lại một lần nữa vì cô ta mà bỏ rơi tôi, tôi đã giấu đi tờ giấy chẩn đoán u não giai đoạn cuối của mình.

    Thời gian của tôi không còn nhiều, không nên phung phí cho việc tha thứ nữa.

    Dù là sống hay chết, tôi cũng muốn tự do lựa chọn.

  • Hộp Bánh Trung Thu Cuối Cùng

    Trong bữa cơm Trung Thu, bạn trai tôi vừa nghe điện thoại xong liền đứng dậy ra ngoài.

    “Gọi nhắc dời xe thôi, anh đi xem một chút, em cứ ăn trước đi.”

    Nhưng trong ống nghe rõ ràng vang lên tiếng reo vui của một đứa trẻ và một người phụ nữ.

    Vài phút sau, cửa từ bên ngoài mở ra.

    Nữ đồng nghiệp của Chu Minh Huyền – Quách Đình – dắt theo một đứa bé đứng ngay sau lưng anh.

    “Hôm nay là lễ, mẹ con Tinh Tinh ở nhà buồn quá. Vừa hay gặp nhau dưới lầu, nên cùng lên đây luôn.”

    Chu Minh Huyền vừa nói vừa tự nhiên cúi xuống thay dép cho đứa bé.

    Thế nhưng đứa trẻ lại khóc nháo.

    “Ba Chu, đây không phải nhà của chúng ta, sao mình không về nhà ăn lễ?”

    Chu Minh Huyền thành thạo bế thằng bé vào lòng dỗ dành.

    Quách Đình đứng bên cạnh, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy hạnh phúc đến mức sắp tràn ra ngoài.

    “Hôm qua bánh trung thu Minh Huyền tặng, Tiểu Trạch rất thích ăn. Cô Hứa mua ở đâu thế?”

    “Minh Huyền chạy khắp nửa thành phố mà chẳng tìm được loại giống hệt.”

    Anh ta đương nhiên tìm không ra, vì hộp bánh ấy là tôi đặt làm riêng.

    Trong hộp bánh trung thu đó, còn có cả nhẫn đính hôn.

    Năm năm trước, tôi từ bỏ tất cả, đi theo Chu Minh Huyền từ Thâm Quyến đến Cáp Nhĩ Tân.

    Anh ta từng hứa với tôi, đến Trung Thu năm thứ năm sẽ kết hôn.

    “Chu Minh Huyền, nếu anh còn nhớ hôm nay là ngày gì, thì mang hộp bánh trung thu đó trả lại cho tôi.”

    Tôi kìm nén cảm xúc, nhìn về phía anh ta.

    “Chỉ là một hộp bánh thôi, em có thôi được không?”

  • Dịu Dàng Sẽ Gặt Hái Hạnh Phúc

    Cô nhi viện sắp phải đóng cửa, chỉ còn mình tôi vẫn chưa ai chịu nhận nuôi.

    Bất đắc dĩ, viện trưởng giả vờ gây tai nạn với một cặp vợ chồng thật thà đang lái xe ba bánh, ép họ phải nhận nuôi tôi.

    Đúng lúc đó, trên không trung lại xuất hiện dòng bình luận bay.

    【Nữ phụ đừng đi hại người tốt nữa mà!!! Vẫn chưa hiểu tại sao không ai muốn nhận nuôi cô ta sao?】

    【Loại hạt giống xấu xa, ích kỷ như này chắc chắn sẽ đồng ý thôi.】

    【Yên tâm đi, nó chỉ là con sói mắt trắng nuôi không quen đâu, chưa đầy một tháng sẽ bị bỏ rơi lần nữa thôi.】

    Cặp vợ chồng ngẩng đầu nhìn trời sững sờ, một lúc sau cùng nhau ngồi xổm xuống, dịu giọng hỏi:

    “Bé con, có muốn theo bác về nhà không?”

    “Chú sẽ chở con đi dạo bằng xe ba bánh.”

  • Trai Đào Hoa

    Sau khi gia đình phá sản, tôi kết hôn với một “trai đẹp đào hoa” nổi tiếng trong giới.

    Ngay ngày đầu tiên cưới, anh ta đã ném một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn, lạnh lùng nói với tôi rằng, thứ duy nhất anh ta có thể cho tôi là tiền.

    Không chỉ vậy, anh ta còn cực kỳ chán ghét tôi, thà tự mình làm hết việc nhà cũng không để tôi đụng vào bất cứ thứ gì.

    Cứ như vậy suốt ba năm, tôi muốn ly hôn.

    Khi tôi cầm theo đơn ly hôn đến trước cửa thư phòng, lại nghe thấy tiếng anh ta nức nở:

    “Ba năm rồi, tôi hầu hạ cô ấy ba năm trời! Mỗi tháng cho cô ấy mười triệu, mỗi ngày nấu cơm cho cô ấy, vậy mà vẫn không làm cô ấy cảm động được.”

    Giọng tức giận của người anh em thân thiết vang lên nổi bật:

    “Tao đã bảo mày năm đó đừng làm màu, làm chồng người ta rồi còn bày đặt dựng cái hình tượng ‘trai đào hoa’ làm gì?!”

  • Cưng Chiều Em Bằng Tiếng Lòng

    Bùi Mặc đối xử với tôi vừa lạnh nhạt, vừa cố chấp.

    Sau khi anh ấy q//ua đ//ời, di chúc để lại từng chữ từng dòng đều nhắc đến tôi.

    Khi lật lại chiếc điện thoại cũ từ mười năm trước của anh, tôi mới biết tình yêu anh dành cho tôi đã sớm vượt qua ranh giới của sự bình thường.

    Một t/ai n/ạn đưa tôi quay về năm mười tám tuổi.

    Năm ấy, anh vẫn còn là một thợ sửa xe.

    Khi thấy tôi xuất hiện, anh nhíu chặt mày, giọng nói đầy chán ghét:

    “Cô tới đây làm gì? Đây không phải nơi tiểu thư như cô nên đứng. Mau cút đi.”

    Nhưng đồng thời, anh lại lén vuốt phẳng bộ đồ lao động đang nhăn nhúm.

    Bất ngờ, tôi nghe thấy tiếng lòng của anh.

    【A a a, hôm nay lại được gặp vợ rồi!】

    【Nhưng mà mình bẩn thế này, lại còn xấu nữa, chắc chắn cô ấy sẽ ghét bỏ mình mất.】

    【Mỗi đêm đều mơ thấy vợ, mình thật sự… sắp phát điên rồi.】

    【Gần đây cơ ngực tập lên đẹp phết, vô tình khoe một chút chắc chắn khiến vợ mê ch//ết.】

    Thì ra Bùi Mặc năm mười tám tuổi cũng cứng miệng như vậy.

    Tôi không màng đến vết dầu mỡ trên người anh, đưa tay ôm lấy gáy anh, dịu dàng nói:

    “Bùi Mặc, tôi bị hội chứng nghiện hôn…

    Anh giúp tôi được không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *