Khi Tiểu Tam Lên Ngôi

Khi Tiểu Tam Lên Ngôi

Để ăn mừng việc em chồng nhỏ của tôi đạt mốc một triệu fan, tôi mời con bé đến nhà hàng cao cấp mới khai trương của chồng ăn tối.

Nhưng bữa ăn mới được nửa chừng, quản lý nhà hàng bất ngờ giật lấy điện thoại của tôi, thẳng tay ném vào thùng đá.

“Rắc” một tiếng, điện thoại dính nước hỏng luôn.

Cô ta chỉ tay vào chúng tôi, giọng điệu chua ngoa:

“Ăn bữa cơm thôi mà chụp chụp quay quay cái gì? Cứ tưởng mình là tiểu thư nhà giàu à?

Cho các người ngồi ở đây bốn mươi phút đã là tôi nhân nhượng lắm rồi, bây giờ, cút ngay lập tức!”

Người phụ nữ kia hất cằm, tự tin cười lạnh:

“Không biết chồng tôi chính là thiếu gia nhà họ Giang sao?”

Tôi nghe mà ngẩn người.

Ủa? Từ bao giờ Giang Cảnh Uyên lại có thêm một người vợ khác thế này?

Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt độc địa, rút điện thoại gọi đi đâu đó:

“Đợi đấy! Chồng tôi sắp đến, sẽ cho các người biết thế nào là lễ độ, hai con tiện nhân không biết trời cao đất dày!”

【1】

Cô ta khoanh tay trước ngực, gương mặt tràn đầy khinh miệt.

“Đừng tưởng tôi không biết các người định làm gì. Thấy đây là nhà hàng sang chảnh liền lấy cái điện thoại rẻ tiền ra chụp lia lịa. Thật đáng xấu hổ! Đồ giả tạo!”

Thấy chúng tôi im lặng, cô ta càng được đà lấn tới.

Cười lạnh một tiếng, cô ta nhặt chiếc điện thoại hỏng ném xuống đất, giẫm mạnh gót giày lên nghiền nát.

“Sao? Không nói được gì à? Tôi nói trúng tim đen rồi chứ gì. Năm nào cũng có mấy con giả danh tiểu thư đến đây chụp hình. Đây là nhà hàng cao cấp, không phải cái chuồng gà cho các người làm màu!”

Em chồng tôi – Giang Miên Miên – liếc nhìn tôi, máy quay livestream lúc nãy vô tình ghi lại hết cảnh tượng này.

Bình luận trên màn hình nổ tung:

「Gì thế này! Sao con quản lý kia hống hách dữ vậy?!」

「Mấy bạn không biết à, đây là nhà hàng xoay cao cấp nhất ở thủ đô, thuộc tập đoàn Giang thị. Người phụ nữ gây sự kia chính là quản lý nhà hàng này.」

「Quản lý thì cũng đâu thể cư xử ngạo mạn vậy chứ!」

Em chồng tôi vốn tính cách mềm yếu, lập tức dùng điện thoại khác gửi tin vào nhóm gia đình nhà họ Giang:

「Ba mẹ ơi, con với chị dâu đang bị bắt nạt ở nhà hàng của anh hai!」

Rồi còn tag thẳng tên Giang Cảnh Uyên:

「Anh! Mau đến nhà hàng đi!」

Đợi mãi chưa thấy hồi âm, con bé sợ hãi níu lấy tay áo tôi.

“Chị dâu…”

Tôi vỗ nhẹ tay nó trấn an, sau đó ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào vị quản lý đang hùng hổ.

“Có bệnh thì uống thuốc đi, đừng như chó dại mà cắn càn.”

Cô ta trừng mắt, hàng eyeliner đen đậm càng khiến ánh nhìn thêm sắc bén.

Trong mắt lóe lên tia ghen ghét, giọng lại càng chua cay:

“Tôi cắn càn? Hừ! Loại đàn bà như các người tôi gặp nhiều rồi. Trên mạng giả vờ làm thiên kim tiểu thư để được đàn ông nâng niu. Giả dối còn bày đặt ra vẻ trong sạch, tưởng tôi không dám nói chắc?”

Tôi hít sâu, không muốn đôi co thêm.

Người và thú thì không thể nói chuyện được.

“Gọi ngay ông chủ của cô ra đây. Cái người mà cô tự nhận là chồng ấy.”

Nói xong, tôi không thêm lời nào nữa.

Ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở chiếc dây chuyền “Ngôi sao biển” lấp lánh trên cổ cô ta.

Trời đang nắng đẹp bỗng như phủ mây đen, khiến cả người tôi lạnh toát.

“Ngôi sao biển” được chế tác từ loại lam ngọc quý hiếm nhất, chỉ có hai sợi trên thế giới.

Cả hai đều do Giang Cảnh Uyên mua lại trong buổi đấu giá của Sotheby’s năm nay.

Anh tặng tôi một sợi, còn sợi kia anh cất trong két sắt, khi đó còn cười bảo:

“Đợi khi nào chúng ta có con gái, sợi dây chuyền này sẽ là quà gặp mặt của ba dành cho con. Mẹ con các em sẽ có đôi giống nhau.”

Khi ấy, tôi ngập tràn hạnh phúc, tin chắc mình đã gả cho một người đàn ông vừa yêu vợ vừa thương con.

Nhưng bây giờ, món trang sức đặc biệt đó lại nằm trên cổ một người đàn bà khác.

Cảnh tượng này chẳng khác nào nhát dao lạnh lùng, xé nát giấc mộng ngọt ngào mà tôi từng tin tưởng.

Cô ta càng nghĩ đến “người đàn ông ưu tú” ấy thì càng hợm hĩnh.

“Loại nhà quê như mày, đợi chồng tao đến rồi coi! Kyoto này sẽ không có chỗ cho chúng mày đứng chân!”

Miên Miên run rẩy hỏi nhỏ:

“Chị dâu… cô ta nói ông chủ, có khi nào là anh hai không…?”

Tôi nghẹn ngào, không thốt nên lời, chỉ thấy lồng ngực như bị ai bóp chặt, khó thở đến đau nhói.

Miên Miên cũng chợt hiểu, lập tức nổi giận, mở nhóm gia đình gõ liên hồi:

「Ba mẹ! Mau đến nhà hàng mới của anh hai! Không thì gia đình mình tan nát mất!」

Con bé còn chụp hình quản lý kia gửi lên, tag thẳng Giang Cảnh Uyên:

「Anh! Người phụ nữ này là ai?! Anh điên rồi sao?!」

Nó chẳng còn giữ ý, chỉ cầu mong mọi thứ không đúng như nó nghĩ.

Trong nhóm, mẹ chồng tôi tức đến nghiến răng:

「Tên Giang Cảnh Uyên khốn kiếp! Con dâu đừng sợ, Giang gia chỉ công nhận một người con dâu duy nhất là con thôi!」

Nhưng Miên Miên đợi mãi, Giang Cảnh Uyên vẫn không trả lời.

Trong khi đó, cuộc tranh cãi đã thu hút ánh mắt của nhiều thực khách xung quanh.

Tôi ghét nhất là trở thành trò cười cho thiên hạ, nên giữ im lặng, không muốn đôi co thêm.

Thế nhưng, có những người lại thích gây chuyện.

Một mụ lớn tuổi đứng cạnh liếc xéo chúng tôi, gằn giọng:

“Cút ngay! Trước khi đi thì xóa hết ảnh trong máy! Nhà hàng này không cho phường bẩn thỉu các người tới chụp hình làm màu!”

Similar Posts

  • Không Nuôi Con Cho Cô Em Vong Ơn

    Em gái tôi vẫn còn đang học đại học thì đã mang thai.

    Mẹ tôi nói vừa hay, để lại đứa bé, sinh ra thì giao cho tôi nuôi.

    Ở kiếp trước, dưới sự thuyết phục vừa dỗ dành vừa ép buộc của họ, tôi đã đồng ý.

    Thế là tôi trở thành một bà mẹ đơn thân chưa từng kết hôn, phải nuôi con nhỏ.

    Bạn trai cũng vì thế mà chia tay với tôi, công việc thì do thường xuyên xin nghỉ để chăm con nên bị sa thải.

    Cuối cùng cũng vất vả nuôi lớn được đứa cháu trai, đúng lúc này thì em gái và bố ruột của thằng bé lại nối lại tình xưa rồi kết hôn với nhau.

    Họ đã lớn tuổi, không thể sinh thêm con nên muốn đòi lại cháu trai.

    Tôi không đồng ý, họ lại xúi giục cháu, nói rằng chính tôi đã cướp nó khỏi bố mẹ ruột, là tôi đã chia cắt một cặp cha mẹ hạnh phúc, khiến nó phải lớn lên trong một gia đình đơn thân.

    Bị tẩy não, cháu tôi đã nhân lúc tôi không để ý mà đẩy tôi từ tầng mười bảy xuống.

    Mẹ tôi và em gái tận mắt chứng kiến cháu đẩy tôi xuống lầu nhưng lại chọn bao che cho nó, thậm chí còn giúp nó làm chứng giả.

    Sau khi tôi chết, chỉ biết trơ mắt nhìn mẹ và em gái cùng thằng cháu thản nhiên thừa kế căn nhà, xe cộ, tiền bạc mà tôi vất vả cả đời kiếm được, cả nhà sống yên ổn, vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Mang theo oán khí ngút trời, tôi đã sống lại.

    Trở về đúng ngày em gái thú nhận chuyện mang thai với tôi.

  • Nạn Nhân Cuối Cùng Là Hung Thủ

    Đang xem Gala Tết ở nhà và nghe đến bài hát “Khó quên đêm nay”, thì bỗng nhiên mất điện.

    Cả tòa nhà lập tức chìm vào trong bóng tối.

    Tôi chợt nhớ đến bản tin tối nay.

    “Gần đây trong thành phố xuất hiện nhiều vụ cố ý gây thương tích, cảnh sát nghi ngờ đây là một chuỗi án mạng do cùng một hung thủ gây ra.”

    “Hiện tại kẻ tình nghi vẫn đang lẩn trốn, đề nghị người dân đóng chặt cửa nẻo, nếu không cần thiết thì không nên ra ngoài.”

    Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên.

    “Chào anh/chị, bên quản lý tòa nhà đến phát quà Tết.”

    Tay tôi run lên, chiếc điều khiển suýt rơi xuống đất.

    Chẳng phải… mới nhận quà Tết hôm kia rồi sao…

  • Ta Trùng Sinh Thành Công Chúa Của Bạo Quân

    Vừa mở mắt ra, việc đầu tiên ta gặp phải chính là bị bà đỡ bịt chặt miệng mũi.

    Bà ta hướng ra ngoài cửa hô lớn:

    “Bệ hạ, tiểu công chúa… tiểu công chúa không sống nổi nữa rồi.”

    Trong lòng ta lạnh toát: chẳng lẽ họ muốn gi//ết ta để diệt khẩu?

    Ta nín lại hơi thở cuối cùng, khóc đến xé lòng xé phổi.

    Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, nặng nề như giẫm thẳng lên tim người.

    Khi phụ hoàng bước vào, nhiệt độ cả căn phòng dường như rơi thẳng xuống băng điểm.

    Bà đỡ quỳ xuống cầu xin tha mạng, nhưng phụ hoàng chỉ nói bốn chữ:

    “Lôi ra, lăng trì.”

    Đến lúc ấy ta mới biết, mười ba huynh đệ tỷ muội trước ta, không một ai sống sót.

    Còn ta… lại sống.

    Và từ đó trở thành điểm yếu duy nhất của vị bạo quân này.

  • Bán Quan Hệ Ở Trường Quý Tộc

    Sau khi được chọn vào học ở trường quý tộc.

    Ba mẹ mỗi tháng chỉ cho tôi hai trăm tệ làm tiền sinh hoạt.

    Năm thứ hai, em gái tôi cũng thi đậu vào đây.

    Ba mẹ cắn răng bán nhà, mua cho nó một đống đồ đắt tiền.

    Chỉ để em gái có đủ tự tin kết bạn ở nơi này.

    Sau khi nhập học.

    Em gái thấy tôi bỏ bê việc học, ngày nào cũng chỉ chạy theo sau đám thiếu gia tiểu thư để sai vặt.

    Nó tức giận chỉ trích tôi:

    “Ba mẹ vất vả nuôi chị ăn học, vậy mà chị lại phụ lòng họ.”

    “Em tuyệt đối sẽ không giống chị, làm chuyện mất mặt như vậy!”

    Tôi lặng lẽ liếc nhìn chiếc ví của mình.

    Bên trong là thẻ ngân hàng.

    Trong đó có hơn một triệu tệ tôi kiếm được ở trường.

    “Tốt, nói là phải giữ lời đấy, em nhớ chuyên tâm học hành cho tử tế, đừng đến tranh việc làm ăn với chị.”

  • Cảm Ơn Vì Anh Đã Không Còn Là Người Của Tôi

    Chồng tôi nghe lời đồng nghiệp nữ, đề nghị áp dụng chế độ chia đôi chi tiêu.

    Tôi nhờ anh ta mua giúp gói băng vệ sinh, anh liền trở mặt từ chối: “Đó là chi tiêu cá nhân, em phải tự trả tiền.”

    Tôi không nói gì.

    Đến khi anh ta bị viêm ruột thừa cấp, đau tới mức trắng mặt em, tôi đứng chắn trước cửa phòng phẫu thuật, tát cho anh ta hai cái rồi nói: “Chồng à, anh đừng ngất! Nói mật khẩu thẻ ngân hàng của anh đi đã?”

    “Đây là chi tiêu cá nhân của anh, em phải tự thanh toán chứ!”

  • Chồng Nhỏ Không Ngoan

    Tôi năm nay ba mươi chín tuổi, chồng tôi hai mươi tám.

    Anh ta ng o ại tìn h. Chuyện này không có gì lạ, vì tôi đến với anh ta cũng chỉ vì thân hình trẻ trung kia mà thôi.

    Nhưng anh ta không nên, thật sự không nên đi đến mức làm người ta có t h a i.

    Còn muốn tôi đưa năm trăm triệu để giúp anh ta nuôi con.

    Sau khi tôi từ chối, đôi cẩu nam nữ kia lại dám ngang nhiên dan díu ngay trong phòng khách nhà tôi.

    Được. Tôi muốn xem thử, con chó tôi tự tay nuôi lớn rốt cuộc có thể điên cuồng đến mức nào.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *