Ta Trùng Sinh Thành Công Chúa Của Bạo Quân
Vừa mở mắt ra, việc đầu tiên ta gặp phải chính là bị bà đỡ bịt chặt miệng mũi.
Bà ta hướng ra ngoài cửa hô lớn:
“Bệ hạ, tiểu công chúa… tiểu công chúa không sống nổi nữa rồi.”
Trong lòng ta lạnh toát: chẳng lẽ họ muốn gi//ết ta để diệt khẩu?
Ta nín lại hơi thở cuối cùng, khóc đến xé lòng xé phổi.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, nặng nề như giẫm thẳng lên tim người.
Khi phụ hoàng bước vào, nhiệt độ cả căn phòng dường như rơi thẳng xuống băng điểm.
Bà đỡ quỳ xuống cầu xin tha mạng, nhưng phụ hoàng chỉ nói bốn chữ:
“Lôi ra, lăng trì.”
Đến lúc ấy ta mới biết, mười ba huynh đệ tỷ muội trước ta, không một ai sống sót.
Còn ta… lại sống.
Và từ đó trở thành điểm yếu duy nhất của vị bạo quân này.
01
Khi ta vừa khôi phục ý thức, lập tức cảm thấy miệng mũi bị một bàn tay thô ráp bịt chặt.
Cảm giác nghẹt thở ập tới như sóng lớn.
Không phải ta đã ch//ết rồi sao?
Trong vụ nổ phòng thí nghiệm, ta đã cùng đám cặn bã ăn cắp thành quả nghiên cứu của mình đồng quy vu tận.
Đây là địa ngục sao?
“Bệ hạ, tiểu công chúa… tiểu công chúa đã tắt thở rồi.”
Một giọng nữ già nua run rẩy vang lên, trong đó còn lẫn chút mừng thầm khó nhận ra.
Bệ hạ?
Tiểu công chúa?
Những từ ngữ xa lạ tràn vào đầu ta, tiếp theo đó là vô số ký ức không thuộc về mình.
Ta – Cố Chiêu Ninh, hoàng tự thứ mười bốn của triều Đại Khải.
Còn người đàn ông ngoài cửa kia, kẻ được gọi là bệ hạ, chính là phụ hoàng ta – Tiêu Diễn.
Một bạo quân đã gi//ết huynh, gi//ết cha, dùng m//áu rửa sạch triều đình rồi mới bước lên ngôi hoàng đế.
Trong ký ức, ông ta tàn bạo, đa nghi đến cực điểm.
Trước ta, ông đã có mười ba đứa con.
Bất luận trai hay gái…
Tất cả đều yểu mệnh.
Không một ai sống sót.
Trong lòng ta chợt lạnh buốt.
Bà đỡ đang bịt miệng mũi ta, rõ ràng muốn ngụy tạo cái ch//ết của ta.
Nhưng vì sao bà ta phải gi//ết ta?
Không kịp suy nghĩ thêm, bản năng sinh tồn đã lấn át tất cả.
Ta dốc toàn bộ sức lực giãy giụa, phổi vì thiếu dưỡng khí mà đau nhói.
Không được…
Một đứa trẻ vừa sinh ra, căn bản không thể đẩy nổi tay người lớn.
Ta phải khóc.
Phải khóc thật to, để vị phụ hoàng bạo quân ngoài cửa kia biết rằng ta vẫn còn sống.
Ta nín lại hơi thở cuối cùng, dồn toàn bộ năng lượng trong cơ thể, từ cổ họng bật ra một tiếng yếu ớt nhưng sắc nhọn:
“Y… a…”
Bàn tay bịt miệng ta lập tức siết chặt, sát ý lộ rõ.
“Tiểu công chúa đã đi rồi, xin bệ hạ nén bi thương.”
Bà đỡ cố tình nâng cao giọng, muốn lấn át tiếng ta.
Nhưng bà ta càng làm vậy, ta càng hiểu…
Ta phải sống.
Ta đem tất cả nỗi không cam lòng, phẫn nộ và khát vọng được sống, dồn vào một tiếng khóc.
“Waa….!”
Tiếng khóc ấy xé lòng xé phổi, vang khắp phòng sinh.
Bàn tay đang bịt miệng ta như bị bỏng, lập tức rút phắt lại.
Bà đỡ nhìn ta với vẻ mặt kinh hoàng, không thể tin nổi.
Các cung nữ và ma ma trong phòng sinh cũng sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, run rẩy không ngừng.
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Ngoài cửa…
Yên tĩnh đến đáng sợ.
Ngay sau đó, tiếng bước chân nặng nề như núi từ xa tiến lại gần.
Thình.
Thình.
Thình.
Mỗi bước chân đều như giẫm lên trái tim mọi người.
Cánh cửa phòng sinh bị đạp tung.
Một người đàn ông cao lớn mặc long bào đen bước vào.
Ánh sáng sau lưng khiến gương mặt ông chìm trong bóng tối, không nhìn rõ.
Nhưng luồng khí lạnh lẽo như đến từ đ/ịa n/gục Cửu U lập tức khiến cả căn phòng hạ xuống băng điểm.
Ông ta chính là Tiêu Diễn.
Phụ hoàng bạo quân của ta.
“Chuyện gì.”
Giọng ông trầm thấp khàn khàn, không mang chút nhiệt độ nào, nhưng lại khiến linh hồn người khác run rẩy.
Bà đỡ “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống, đầu đập mạnh xuống đất liên hồi.
“Bệ hạ tha mạng! Bệ hạ tha mạng! Là lão nô đáng ch//ết, lão nô tưởng tiểu công chúa nàng…”
Tiêu Diễn không nghe bà ta nói hết.
Thậm chí ông không thèm nhìn bà ta lấy một cái.
Ánh mắt ông xuyên qua tất cả mọi người, thẳng tắp rơi lên người ta.
Đó là đôi mắt thế nào?
Sâu thẳm, lạnh lẽo, tràn đầy dò xét và thờ ơ.
Giống như đang nhìn một món đồ vô tri.
Ánh mắt ấy khiến toàn thân ta lạnh buốt.
Nhưng ta biết…
Đây là con đường sống duy nhất của ta.
Ta phải khiến ông cảm thấy ta có giá trị.
Hoặc ít nhất là… ta vô hại.
Ta ngừng khóc.
Mở to đôi mắt đen tròn như hai quả nho, không chớp lấy một cái, nhìn thẳng vào ông.
Không khóc, không quấy.
Chỉ nhìn.
Tiêu Diễn dường như hơi bất ngờ.
Ông từng bước tiến lại gần.
Các cung nhân xung quanh càng cúi đầu thấp hơn, gần như không dám thở.
Ông đứng trước mặt ta.
Bóng đen khổng lồ bao phủ toàn thân ta.
Ta có thể ngửi thấy mùi long diên hương nhàn nhạt trên người ông…
Cùng với…
Một chút mùi m//áu thoang thoảng.
“Lôi ra, lăng trì.”
Ông thản nhiên mở miệng, nhưng lời nói lại quyết định sinh tử của người khác.
Hai thị vệ giáp đen lập tức bước vào, kéo bà đỡ đang dập đầu cầu xin tha mạng đi như kéo x//ác chó ch//ết.
Tiếng kêu thảm bị chặn lại ngoài cửa.
Trong phòng chỉ còn lại sự tĩnh mịch đáng sợ.
Tiêu Diễn xử lý một người giống như nghiền ch//ết một con kiến.
Ông lại cúi đầu, ánh mắt lần nữa rơi xuống người ta.
Dường như ông đang đánh giá.
Đánh giá đứa con duy nhất còn sống của mình.
Ta không biết ông muốn nhìn ra điều gì từ gương mặt một đứa trẻ sơ sinh.
Nhưng ta biết…
Vận mệnh của ta nằm trong ý nghĩ tiếp theo của ông.
Ông đưa tay ra.
Một bàn tay xương khớp rõ ràng, phủ lớp chai mỏng.
Một bàn tay quen cầm kiếm…
Cũng từng dính đầy m//áu.
Đầu ngón tay lạnh băng của ông nhẹ nhàng chạm vào má ta.
Ta sợ đến mức không dám động đậy.
02
Đầu ngón tay của Tiêu Diễn lạnh buốt như băng, giống hệt một khối hàn ngọc.
Khi chạm vào làn da ấm áp của ta, ông dường như khựng lại một chút.
Ta cảm nhận được đầu ngón tay ông khẽ run lên trong thoáng chốc.
Là ảo giác sao?
Ta không dám chắc.
Ta chỉ có thể tiếp tục đóng vai một đứa trẻ vô hại, ngây thơ.
Mở to đôi mắt tròn, tò mò nhìn ông.
Đây là v/ũ k/hí duy nhất của ta.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Có lẽ chỉ là một khoảnh khắc.
Cũng có thể dài như cả một thế kỷ.
Cuối cùng ông thu tay lại.
“Giữ lại đi.”
Ông ném xuống ba chữ ấy, xoay người rời đi, không hề lưu luyến.
Vạt long bào quét qua không khí, mang theo một cơn gió lạnh.
Mãi đến khi bóng dáng ông hoàn toàn biến mất ngoài cửa, những người đang quỳ trong phòng sinh mới như được vớt khỏi mặt nước, mềm nhũn ngã xuống đất, thở dốc từng hơi lớn.
Ta đã sống sót.
Ít nhất là tạm thời.
Ta được một ma ma trông có vẻ điềm tĩnh nhất bế lên, dùng chăn gấm đã chuẩn bị sẵn quấn lại.
“Chúc mừng tiểu công chúa, chúc mừng tiểu công chúa.”
Các cung nữ xung quanh nhỏ giọng chúc mừng.
Nhưng trên mặt họ không hề có chút vui mừng nào, chỉ còn lại nỗi sợ hãi của kẻ vừa thoát ch//ết.
Ta được bế về một thiên điện đã chuẩn bị sẵn.
Nơi này rất yên tĩnh.
Thậm chí có thể nói là tĩnh mịch đến đáng sợ.
Ba ngày tiếp theo, ta luôn quan sát.
Quan sát hoàng cung ăn thịt người này, quan sát quy tắc để sống sót của ta.
Người hầu hạ ta rất ít.
Chỉ có một ma ma họ Tần, cùng hai cung nữ nhỏ tên Thanh Hòa và Thanh Miêu.
Họ làm việc cẩn thận đến cực điểm, gần như không phát ra chút tiếng động nào.
Ánh mắt họ nhìn ta đầy thương hại.
Cùng với một nỗi sợ hãi không thể che giấu.
Giống như ta không phải một tiểu công chúa tôn quý…
Mà là một thùng th/uốc n/ổ có thể phát n/ổ bất cứ lúc nào.
Từ những cuộc trò chuyện bị ép nhỏ đến mức gần như không nghe thấy của họ, ta dần ghép lại được chân tướng.
Hóa ra sau khi Tiêu Diễn đăng cơ, từng có quốc sư tiên đoán rằng:
Ông sát nghiệt quá nặng, sớm muộn cũng sẽ bị trời phạt.
Tương lai sẽ ch//ết dưới tay chính cốt nhục của mình.
Từ sau lời tiên đoán đó, tất cả con của ông…
Đều không sống qua nổi một tháng.
Có đứa “ngoài ý muốn” mà yểu mệnh.
Có đứa “bệnh ch//ết”.
Có đứa vừa sinh ra đã là thai ch//ết.
Giống hệt như hôm nay.
Nếu không phải ta liều mạng khóc thành tiếng…
Kết cục của ta chỉ là được ghi lại là “sinh ra đã yểu mệnh”, sau đó bị xử lý trong im lặng.
Bà đỡ kia vốn không phải muốn gi//ết ta.
Bà ta chỉ đang thi hành một mệnh lệnh vô hình, một “thánh chỉ ngầm” mà tất cả mọi người đều hiểu – Con của hoàng đế không được phép sống.
Người muốn ta ch//ết, có lẽ không phải chính Tiêu Diễn.
Mà là những kẻ suy đoán thánh ý của ông.
Những kẻ muốn lấy lòng ông.
Hoặc đơn giản chỉ là sợ lời tiên tri kia thành sự thật.
Họ thà gi//ết nhầm…
Cũng không muốn bỏ sót một ai.
Còn Tiêu Diễn đối với tất cả những điều đó…
Từ trước tới nay đều ngầm cho phép.
Cho đến khi ta xuất hiện.
Vì sao ta có thể sống?
Là vì tiếng khóc của ta khiến ông đổi ý?
Hay là vì sau khi gi//ết mười ba đứa con, ông cuối cùng cũng cảm thấy chán nản… hoặc cô độc?
Ta không hiểu.
Cũng không dám đem m/ạng mình ra cược tâm tư của một bạo quân.
Ta chỉ biết…
Hiện giờ ta là ngoại lệ duy nhất.
Mà ngoại lệ, nghĩa là đã phá vỡ quy tắc.
Người phá vỡ quy tắc…
Hoặc sẽ trở thành quy tắc mới.
Hoặc sẽ bị quy tắc nghiền nát.
Tiêu Diễn không hề đến thăm ta nữa.
Nhưng ông sai người ban cho ta một cái tên.
Cố Chiêu Ninh.
Chiêu – chiêu cáo thiên hạ.
Ninh – an bình.
Một bạo quân…
Lại đặt tên con gái mình là Chiêu Ninh.
Thật đúng là châm biếm.
Mỗi ngày ta chỉ có thể ăn và ngủ.
Ta phải mau chóng lớn lên.
Một đứa trẻ sơ sinh có thể làm được quá ít.
Khi Tần ma ma cho ta uống sữa, bà luôn cẩn thận dùng kim bạc thử đ/ộc trước.
Lần nào…
Kim bạc cũng đen kịt.
Sau đó bà sẽ không biểu cảm gì mà đổ bát sữa đi, đổi bát khác, thử lại.
Cho đến khi kim bạc không đổi màu nữa.
Người hạ độc…
Ở khắp mọi nơi.
Ta không biết mình có thể sống đến ngày nào.
Cuộc sống như bước đi trên lưỡi dao khiến ta luôn giữ cảnh giác cao độ.
Một hôm, khi ta đang ngủ, bỗng bị tiếng ồn ào đánh thức.
Hình như bên ngoài xảy ra chuyện gì đó.
Thanh Hòa và Thanh Miêu sợ đến mức mặt trắng bệch.
Tần ma ma còn giữ được bình tĩnh hơn.
Bà đi ra ngoài xem một chút, khi trở về sắc mặt cũng khó coi.
“Ma ma, xảy ra chuyện gì vậy?” Thanh Hòa nhỏ giọng hỏi.
Tần ma ma hạ giọng nói:
“Tàn dư tiền triều gây loạn, cài thích khách trong cung. Bệ hạ đã dẫn người bắt trọn ổ.”
“Nghe nói… ngay trong rừng mai không xa điện chúng ta, m//áu đã chảy thành sông.”
Tim ta khẽ thắt lại.
Thích khách?
Chỉ sợ chưa chắc.
Nghe giống một lần thanh tẩy khác của Tiêu Diễn hơn.
Đúng lúc ấy…
Ta nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, nặng nề.
Ông lại tới.
Tần ma ma lập tức bế ta, dẫn hai cung nữ quỳ trước cửa điện.
Tiêu Diễn bước vào.
Ông đã thay thường phục, nhưng mùi m//áu trên người còn nồng hơn lần trước.
Ánh mắt ông lướt qua cả điện, cuối cùng dừng lại trên người ta.
Ta ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Hôm nay tâm trạng ông rất tệ.
Một bạo quân tâm trạng tệ…
Có thể làm ra bất cứ chuyện gì.
Ta nên làm gì?
Khóc?
Khóc có thể khiến ông càng bực bội, cảm thấy ta là phiền phức.
Không khóc?
Có thể khiến ông nghĩ ta đần độn…
Hoặc tâm cơ quá sâu.
Ngay lúc ta đang nhanh chóng tính toán đối sách, ông đã bước tới trước mặt.
Tần ma ma run như chiếc lá trong gió thu.
“Ngẩng đầu lên.”
Tiêu Diễn lạnh lùng nói.
Tần ma ma run rẩy bế ta cao hơn một chút để ta có thể nhìn ngang với ông.
Ta nhìn thấy trong mắt ông toàn tơ m//áu, giống như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng.
Ông đang ở rìa của cơn thịnh nộ.
Đột nhiên ta linh quang lóe lên.
Ta hé cái miệng không răng…mỉm cười với ông.
Một nụ cười trong trẻo, vô hại, đầy lấy lòng của một đứa trẻ.
Sự hung bạo trong mắt Tiêu Diễn lập tức đông cứng lại.
Có lẽ ông không ngờ ta lại phản ứng như vậy.
Ông chằm chằm nhìn ta, như muốn nhìn xuyên một lỗ trên mặt ta.
Rất lâu sau…
Sắc đỏ trong mắt ông vậy mà dần rút đi một chút.
“Ngươi… lại không sợ trẫm.”
Ông đưa tay ra.
Lần này không phải chạm nhẹ nữa.
Mà trực tiếp bế ta từ tay Tần ma ma.
Động tác của ông rất cứng nhắc.
Thậm chí còn có chút vụng về.
Ta bị bao trùm trong mùi m//áu nồng nặc trên người ông, nhưng không giãy giụa.
Ta còn vươn bàn tay nhỏ…
Nắm lấy một lọn tóc trước ngực ông.
Mềm mềm.
Lạnh lạnh.
Cơ thể Tiêu Diễn lập tức cứng đờ.
Ông cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ đang nắm tóc mình của ta, ánh mắt phức tạp đến cực điểm.
Có kinh ngạc.
Có dò xét.
Còn có một tia… mờ mịt mà ngay chính ông cũng không nhận ra.
Đúng lúc đó, một thái giám vội vàng chạy vào.
“Bệ hạ, người được cài vào trong các nhũ mẫu… đã chọn xong rồi.”
Tim ta khẽ trầm xuống.
Mối nguy mới đã đến.
Nhũ mẫu mới đến, trong kẽ móng tay giấu một lớp bột đen rất khó nhận ra.