Ký Đơn Ly Hôn, Ký Lại Cuộc Đời

Ký Đơn Ly Hôn, Ký Lại Cuộc Đời

1

Tôi dẫn con ra ban công, nhẹ nhàng lau nước mắt cho thằng bé.

“Con yêu, con chỉ cần lo học cho giỏi. Bố mẹ sẽ không ly hôn đâu, con cũng sẽ không mất bố.

Cô kia là người tốt, cô ấy không phá hoại gia đình mình đâu. Những gì chúng ta có hiện tại đều là nhờ cô ấy, con hiểu không?

Vậy nên, cứ yên tâm mà học hành.”

Nó vẫn chưa hiểu hết, dù sao cũng chỉ mới mười mấy tuổi.

Nhưng thấy tôi nói vậy, nó chỉ dụi dụi mắt, không khóc nữa.

“Mẹ ơi, con hiểu rồi. Con sẽ coi như chẳng biết gì cả.”

Tôi xoa đầu nó.

“Ngoan, làm xong bài tập rồi đi ngủ đi.

Mai mẹ còn phải đi làm nữa.”

Nó lại hỏi tiếp:

“Mẹ, mẹ vừa nói mẹ và bố được thăng chức là nhờ cô ấy sắp xếp?

Cô ấy quyền lực vậy sao?”

Tôi bật cười.

“Dĩ nhiên rồi.

Vì cô ấy là sếp của cả bố lẫn mẹ mà.”

Mặt nó lộ rõ vẻ ngạc nhiên, rồi thoáng chút lo lắng:

“Vậy cô ấy… có bắ//t nạ//t mẹ không?”

Đến lượt tôi sững người.

“Sao con lại nghĩ như thế?”

Nó mím môi.

“Con chỉ thấy hai người là đối thủ, mà cô ấy lại là sếp của mẹ, chắc chắn sẽ b//ắt nạ//t mẹ.”

Tôi phì cười.

“Yên tâm đi con trai, không đâu.

Mau làm bài tập đi.”

Nó không hỏi thêm gì nữa, quay đầu chạy vào phòng, tiếp tục làm bài.

Tôi đứng một mình ngoài ban công, gió nhẹ lướt qua, đầu óc như rơi vào trạng thái mơ hồ.

Dù sao tôi cũng không thể ngờ, có một ngày mình phát hiện chồng ngoại tình… lại nhận được nhiều thứ đến vậy.

2

Việc phát hiện ra chồng tôi – Thẩm Gia Minh ngoại tình, hoàn toàn là một cú sốc bất ngờ.

Chúng tôi cùng vào làm ở một công ty, năng lực tương đương nhau. Thế mà anh ta thăng tiến nhanh hơn tôi rất nhiều.

Ban đầu tôi nghĩ do mình mang thai và sinh con nên bị chậm lại.

Về sau tôi mới phát hiện, lý do không phải vậy.

Là bởi vì… Thẩm Gia Minh đã leo lên giường của Lâm Tâm Nguyệt.

Hôm đó là tiệc cuối năm của công ty.

Lâm Tâm Nguyệt không chỉ trao cho Gia Minh hàng loạt giải thưởng, còn thưởng anh ta 500 ngàn tệ.

Lúc chụp hình, cô ta để Gia Minh đứng giữa – vị trí trung tâm, còn bản thân thì tự động lùi về phía sau, đứng sát bên cạnh anh ta.

Như vậy cũng chưa nói lên gì, cho đến khi dùng bữa, Lâm Tâm Nguyệt bất ngờ đến ngồi cùng bàn chúng tôi.

Giữa không khí rôm rả, cô ta cầm ly rư//ợu của Gia Minh uống cạn.

Uống xong còn đưa lại ly cho anh ta.

Thẩm Gia Minh cười cười, không chút do dự, cầm lấy ly đó và uống ngay ngụm rượu dính vết son.

Mọi người đều vui vẻ ăn uống, không ai để ý chi tiết ấy.

Nhưng tôi thấy.

Và cả người tôi lập tức run rẩy.

Một lúc sau, Lâm Tâm Nguyệt say lảo đảo, chính Gia Minh đỡ cô ta dậy, nói sẽ đưa cô ta về.

Mọi người đều không phản đối. Tôi cũng vậy.

Chỉ là sau khi họ rời đi, tôi lặng lẽ đi theo, muốn làm rõ sự thật.

Tôi nghĩ sẽ khó mà biết được điều gì. Không ngờ, lại dễ đến vậy.

Tưởng không ai đi theo, nên vừa ra khỏi sảnh tiệc khách sạn, Gia Minh đã đè Lâm Tâm Nguyệt lên tường hành lang.

“Lâm tổng, tối nay là cô cố tình quyến rũ tôi phải không?

Dám uống ly rư//ợu của tôi giữa đám đông, còn cố tình để lại dấu son.”

Không biết do men rư//ợu hay do đối diện là Thẩm Gia Minh, gương mặt Lâm Tâm Nguyệt ửng đỏ, ánh mắt lấp lánh.

“Đúng vậy, bị anh phát hiện rồi.”

Thẩm Gia Minh cúi đầu hôn chụt lên má cô ta.

“Cô không sợ bị người khác thấy sao?

Nhỡ bị chồng cô biết thì rắc rối đấy.

Hơn nữa… Tiểu Mẫn cũng có mặt.”

Ồ, “Tiểu Mẫn” trong miệng anh ta chính là tôi.

Lâm Tâm Nguyệt chỉ cười khẽ.

“Tôi biết mà, nhưng thế mới kích thích chứ.”

3

Tay chân tôi bắt đầu run lên bần bật, cơn giận dâng lên cuồn cuộn.

Đang định xông ra chất vấn, thì Thẩm Gia Minh lại mở miệng:

“Cô đúng là hồ ly tinh to gan, nhưng tôi thực sự rất thích cô.

Dù biết bị chồng cô phát hiện là ch//ết chắc, biết rõ đây là lao đầu vào lửa, nhưng tôi vẫn không dừng được.

Tuy làm vậy có lỗi với Tiểu Mẫn và con trai…”

Lâm Tâm Nguyệt đặt tay lên má anh ta, chu môi nói:

“Thì bù đắp cho hai mẹ con họ là được mà, không có tình thì bù tiền thôi.

Tôi nhiều tiền lắm.

Hiện tại anh chưa thể ly hôn, tôi cũng vậy, nên phải ổn định họ đã.

Tiền thưởng tối nay là tôi đem dự án của mình giao cho anh mới có, anh cứ đưa cho Tiểu Mẫn.

Tôi sẽ chuyển thêm cho anh 500 ngàn nữa, tăng lương anh lên 150 ngàn mỗi tháng. Anh cứ giao nộp nhiều một chút cho Tiểu Mẫn.

Xe và nhà của anh cũng nên đổi rồi, lần trước đến nhà anh tôi thấy không quen chút nào.

Phó tổng bộ phận dự án sắp nghỉ, tôi cũng muốn để Tiểu Mẫn lên thay, xem như bù đắp.

Trường song ngữ quốc tế của con trai anh, tôi đã sắp xếp xong rồi.

Anh chỉ cần tìm lý do đưa nó vào học, học phí tôi cũng đóng rồi.”

Bước chân tôi vừa định tiến lên, lập tức rụt lại.

Tôi kìm nén cơn bão lòng đang cuộn trào, tiếp tục đứng đó lắng nghe.

Thẩm Gia Minh rõ ràng cũng bất ngờ:

“Lâm tổng, cô vì tôi mà làm nhiều thế này, tôi thật sự không dám nhận…

Tôi thấy vừa cảm động vừa hoang mang.”

Lâm Tâm Nguyệt nhéo má anh ta một cái:

“Có gì đâu. Chỉ cần anh ngoan ngoãn ở bên tôi, tôi sẽ yêu ai yêu cả đường đi lối về, đối xử tốt với vợ con anh.

Chỉ có giữ vững được hậu phương của anh, chúng ta mới có thể yên tâm bên nhau.”

“Dù sao thì tôi cũng không muốn làm ầm lên. Nếu đến lúc đó bị đuổi ra khỏi nhà tay trắng, thì cả hai ta cũng chẳng được gì tốt đẹp.

Giang Điền sẽ không tha cho tôi đâu.”

Thẩm Gia Minh gật đầu.

“Chúng ta đến được với nhau thực sự rất khó khăn, chỉ sợ bị người ta phát hiện.

Lâm tổng, bao giờ thì chúng ta mới có thể đường đường chính chính ở bên nhau?

Tôi thực sự rất ghét cái cảm giác lén lút như thế này.”

Ánh mắt Lâm Tâm Nguyệt thoáng ánh lên tia sắc lạnh.

“Hiện tại Giang Điền dù bị liệt, nhưng còn lâu mới ch//ết được.

Hơn nữa, anh ta còn nghi ngờ tôi có người khác bên ngoài, cho người theo dõi tôi suốt đấy.

Ngay cả em chồng – Giang Tâm Tâm cũng bị cử đến giám sát, tuy không phải ruột thịt nhưng rất nghe lời.

Cô ta đang làm ở phòng ban của vợ anh – Tiểu Mẫn.

Vì vậy hôm nay tôi mới hơi lơi lỏng một chút thôi.

Nếu bị bất kỳ ai trong số họ phát hiện, thì chúng ta tiêu đời cả hai đấy.”

4

Gương mặt Thẩm Gia Minh hiện lên vẻ bất lực.

“Chỉ tiếc là chúng ta chẳng thể nghỉ việc, nếu không thì đã có thể bên nhau rồi.”

Lâm Tâm Nguyệt bật cười.

“Anh đang nói gì thế?

Nghỉ việc thì sao được? Hiện giờ cổ đông lớn nhất của công ty vẫn là Giang Điền, nếu tôi nghỉ rồi thì còn đòi tiền từ đâu?

Anh mà nghỉ thì làm sao kiếm được tiền của anh ta?

Thật ra cứ như hiện tại là tốt nhất – mình cùng nhau kiếm tiền của anh ta, vậy tôi mới thấy dễ chịu một chút.”

Thẩm Gia Minh gật đầu đồng tình.

“Em nói đúng. Đổi sang công ty khác, chưa chắc anh có được vị trí như bây giờ.

Tiểu Mẫn cũng chẳng thể được thơm lây.”

Lâm Tâm Nguyệt cười khẽ:

“Còn biết trách ai? Tại em yêu anh nên phải chấp nhận thôi.

Gia đình anh, em cũng phải bao dung, đúng không?

Em cũng từng nghĩ: giá mà anh chưa lập gia đình thì tốt biết mấy.

Nhưng nghĩ lại, nếu anh độc thân, chưa chắc em đã để mắt tới.

Dù sao em cũng gặp nhiều thanh niên độc thân ngây thơ rồi, họ tiếp cận em toàn có mục đích.

Chỉ có anh, là em phải ra hiệu, phải theo đuổi mãi mới ‘gài’ được vào tay.”

Câu đó rõ ràng làm Thẩm Gia Minh khoái chí, bất ngờ nâng cằm cô lên rồi hôn ngấu nghiến.

“Lúc đó anh không ngờ em lại thích anh thật. Cứ tưởng mình ảo tưởng thôi chứ.”

Tiếp theo là màn môi lưỡi quấn quýt đến mức không thể rời, tôi vội vàng rút lui, nhẹ nhàng chạy khỏi đó.

Đứng ngoài ban công khách sạn, tôi mới bắt đầu điều chỉnh lại trái tim suýt thì nhảy khỏi lồng ngực.

Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày Thẩm Gia Minh lại ngoại tình.

Và càng không ngờ… lại là theo cái kiểu này.

Nghĩ đến 500 ngàn, nghĩ đến trường song ngữ quốc tế của con trai, nghĩ đến chuyện Lâm Tâm Nguyệt tăng lương cho Thẩm Gia Minh, còn sắp xếp để tôi được đề bạt,

cơn giận lúc đầu dần biến thành một sự… phấn khích không tên.

Vì tất cả những điều đó – cả đời tôi cũng chưa từng dám mơ tới.

Vậy mà giờ… chúng lại đến thật. Mà còn theo cách này.

Thật sự khiến tôi kinh ngạc đến há hốc miệng.

Đối với việc Thẩm Gia Minh ngoại tình, tôi không thấy đau lòng, mà chỉ cảm thấy… mừng thầm.

Dù sau này có ly hôn, tôi cũng vẫn sẽ có tiền.

Similar Posts

  • Món Nợ Không Hồi Kết

    Hôm đó, cô bạn cùng phòng “trà xanh” nợ tôi hai trăm triệu bỗng nhiên @ tôi trong nhóm lớp:

    “Chuyện nợ cậu hai trăm triệu đâu phải tôi muốn. Hay là thế này đi, cậu cũng đỡ phải vất vả chạy đi chạy lại ở tòa, tôi trả một lần năm mươi triệu coi như dứt điểm nhé.”

    “Những tài sản dưới tên tôi, nào là nhà với xe, vốn dĩ là ba mẹ để dành cho em trai tôi. Giờ nó đủ tuổi rồi, tất cả đã chuyển sang tên nó. Dù cậu có xin cưỡng chế thi hành án thì cũng chẳng lấy được đồng nào đâu.”

    “Năm mươi triệu này tôi cũng tích góp không dễ dàng gì đâu, toàn là tiền tôi cật lực đi làm thêm mà có. Cậu đừng ép người quá đáng, biết đủ thì dừng lại đi.”

    Tôi bật cười.

    Có vẻ cô ta quên mất, bây giờ chuyện này đã đến giai đoạn thi hành án.

    Chỉ cần tôi muốn, tôi có thể yêu cầu tạm giữ hình sự vào thời điểm thích hợp.

    Thi cao học? Giam giữ.

    Thi công chức? Giam giữ.

    Kết hôn? Giam giữ.

    Cả đời này của cô ta, đều nằm trong tay tôi rồi.

  • Thẩm Mỹ Viện Và Chuyến Đầu Thai Của Trà Xanh

    Khi vị hôn phu đưa tôi đến trung tâm thẩm mỹ, trước mắt tôi hiện lên một loạt bình luận bay:

    “Chút nữa nam chính sẽ tình cờ gặp nữ chính bảo bối ở đây hả? Hai người yêu từ cái nhìn đầu tiên, thậm chí không thèm để ý nữ phụ ác độc có mặt, vẫn kiên quyết bảo vệ lợi ích của nữ chính.”

    Tôi cũng chẳng để tâm, dù sao trung tâm thẩm mỹ đông người như vậy, ai biết ai là nam chính nữ chính chứ.

    Nhưng sau khi làm xong, liệu trình trẻ hóa da giá 988 ban đầu lại bị y tá tính thành 19.888 cho tiêm filler.

    Cô y tá khóc lóc nức nở, cầu xin tôi đừng chấp nhặt:

    “Giá này đã nhập vào hệ thống tổng rồi, chị không trả thì em chắc chắn sẽ bị đuổi việc.”

    Còn chưa kịp nói gì, bạn trai tôi đã cầm thẻ ngân hàng định quẹt luôn.

    Bình luận bay lại hiện ra:

    “Đến rồi đến rồi, nam chính và nữ chính bảo bối nhìn nhau một cái đã yêu, bá đạo bảo vệ vợ.”

    “Nữ phụ ác độc giàu như vậy, sao ngay cả mười mấy ngàn cũng không chịu bỏ ra giúp nữ chính bảo bối làm doanh số.”

    “Nam chính vẫn tốt nhất, nếu không có anh ấy thì nữ chính bảo bối chắc ngại lắm, nữ phụ ác độc cuối cùng cũng đáng đời chết đói ngoài đường, toàn bộ tài sản bị nam chính đưa cho nữ chính làm sính lễ.”

    Tôi giật mình.

    Dù đã đọc rất nhiều truyện có bình luận bay, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy nó xuất hiện ngay trước mắt.

  • Duyên Kỳ Quặc Của Thiếu Đế

    Đương kim thánh thượng mắc chứng yêu người lớn tuổi, tuổi tác càng cao hắn càng mê mẩn.

    Tuy mới độ tuổi nhược quán, nhưng hậu cung của hắn toàn là Hoàng hậu tám mươi, Quý phi bảy mươi bảy, người trẻ nhất cũng đã sáu mươi lăm tuổi!

    Người ta thì quân đoạt thần thê, còn hắn lại đi c ư ớ p đoạt mẫu thân của bề tôi, khiến cả triều văn võ đều phải gọi hắn là phụ thân.

    Trung cung Hoàng hậu hiện tại vốn là mẫu thân của Thừa tướng, đã thủ tiết suốt năm mươi năm nay.

    Tại yến tiệc cung đình, bà vô tình lọt vào mắt xanh của Hoàng đế, liền bị ép nạp vào cung.

    Hoàng hậu thốt lên: “Người nhà ơi, ai mà hiểu cho thấu!”

    Ai mà hiểu cho thấu?

    Ai hiểu được chứ?

    Dù sao ta cũng chẳng thể nào hiểu nổi!

  • K-ỹ Nữ Trong Phủ Tướng Quân

    Ta là kỹ nữ trong phủ Đại tướng quân, bất luận khách khứa nào đến phủ dự yến cũng đều giẫm đạp lên người ta, lại còn sàm sỡ vài lượt.

    Ta từng nghĩ cả đời này mình chỉ có thể chôn vùi trong vũng bùn nhơ bẩn như thế.

    Thế nhưng phu nhân của tướng quân lại nói: “Ngươi vốn không nên bị chà đạp đến mức này, ngươi có muốn gả cho một binh sĩ trong quân chăng? Ta sẽ đứng ra tác thành.”

    Ta được gả cho một binh sĩ làm chính thất, cuối cùng cũng sống cho ra dáng một con người.

    Sự xuất hiện của nàng, đối với ta chẳng khác nào cây khô gặp được mùa xuân.

    Năm năm sau, nàng bị vu là tư thông với tiểu tư trong phủ, rồi bị đem đi ngâm lồng heo.

    Trong đêm tối, ta chèo một chiếc thuyền nhỏ cứu nàng lên: “Phu nhân có nguyện theo ta đi chăng?”

  • Công Ty Của Những Quy Định Vô Lý

    Vì đi vệ sinh vài phút trong giờ làm việc, mức lương 20 triệu vốn có của tôi chỉ còn được nhận 3,5 triệu.

    Tôi đi tìm ông chủ đòi lại công bằng, ngoài mặt ông ta tỏ ra công chính, nhưng lời nói thì ẩn ý châm chọc:

    “Tháng trước camera ghi lại cậu tổng cộng vào nhà vệ sinh bốn mươi phút, chẳng lẽ là đi làm việc à?”

    “Một phút đi vệ sinh, phạt năm trăm tệ.”

    “Quy định mới của công ty, cậu là người cũ thì nên làm gương chứ, tôi còn bớt trừ cho cậu đấy.”

    Tôi là nòng cốt của công ty suốt mười năm, ít nhất cũng kéo về hàng trăm triệu tiền hợp tác.

    Vậy mà bây giờ, ngay cả quyền lợi cơ bản nhất tôi cũng sắp bị tước đi.

    Thấy tôi không phản ứng, ông ta cười mà như giấu dao:

    “Không làm thì cút, thật sự tưởng công ty thiếu một mình cậu chắc?”

    “Cậu đừng quên, hợp đồng năm năm còn chưa hết hạn, ai dám nhận cậu?”

    Tôi không dây dưa thêm nữa, nhưng đến khi hợp đồng cuối cùng chỉ còn năm ngày là hết hạn, ông ta lại hoảng rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *