LÂM CAO ĐÀI

LÂM CAO ĐÀI

Theo quỹ đạo kiếp trước, vào hội săn bắn mùa thu này, Thái tử sẽ đem chim nhạn hắn tự tay bắn được tặng cho ta.

Kiếp này, cũng là lấy nhạn làm sính lễ, nhưng hắn lại chọn đưa nó Giang Chiếu Ảnh.

Vẫn nhớ kiếp trước khi ta lâm bệnh qua đời, hắn chỉ hờ hững nói: “Chỉ nguyện kiếp sau chúng ta lướt qua nhau như người xa lạ, chẳng phải làm oán ngẫu.”

Ta vì hắn mà hao tâm tổn trí hơn mười năm, hắn lại sợ sự sát phạt quyết đoán của, e ngại ta toan tính tất cả cũng chỉ vì quyền lực.

Kiếp này, hắn thay lòng chọn người khác, còn ta lại chúc hắn tìm được cố nhân, toại nguyện ước mong.

Nhiều năm sau, Nghịch Vương dấy binh tạo phản, chư hầu cát cứ.

Ngay lúc chiến sự đang vào hồi khốc liệt, Giang gia vì giận hắn mà rời kinh, bị phản quân bắt giữ, hắn liên tiếp mất ba tòa thành.

Khi sơn hà tan vỡ trước mắt, hắn mới hối hận nói: “Việt Tranh, khắp trần thế chỉ có nàng hiểu ta, giúp ta.”

1

Thái tử truyền người đem con nhạn trời do chính tay hắn bắn hạ dâng đến trước mặt Giang Chiếu Ảnh.

Mọi người đồng loạt kinh hô trước màn lấy nhạn làm sính này.

Đó chính là tấm chân tình mà Thái tử muốn bày tỏ.

Ánh mắt hắn chỉ dừng trên người ta chốc lát rồi liền lãnh đạm dời đi.

Chỉ với một cái liếc ấy, ta liền biết hắn cũng trở về.

Bởi lẽ ánh nhìn đó chẳng khác gì so với kiếp trước – lạnh lẽo vô tình.

“Nguyện lấy hồng nhạn làm sính, cầu cưới quý nữ họ Giang.”

Trong mắt Thái tử ngập tràn nhu tình, dường như đây là sự viên mãn hân hoan khi bù đắp được tiếc nuối năm xưa.

Viền mắt Giang Chiếu Ảnh ửng đỏ tựa hồ không ngờ tới, cả gương mặt đẩy vẻ hoang mang.

Song ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía ta, nét cười khinh khỉnh hệt như trông chờ chuyện chê cười.

“Không thể.”

Giọng Hoàng hậu mang chút uy nghi cắt ngang lời Thái tử toan nói ra.

“Thái tử, Việt Tranh Ôn Chủ mới là người mà Hoàng thượng và bổn cung định sẵn cho ngươi làm Thái tử phi.”

Thái tử phản bác: “Nàng ta tính khí ngang ngạnh, cố chấp giữ ý mình nên thường bất hòa với nhi thần.”

“Nếu hôm nay chiều ý mẫu hậu thì e rằng ngày sau của nhi thần sẽ toàn âu sầu chán nản, ôm hận suốt đời.”

“Nhi thần thà rằng chẳng lập Thái tử phi trọn đời này cũng quyết không chọn nàng ta.”

Những lời tổn thương tận tâm can ấy không khiến ta gục ngã.

Ta chẳng thấy đau lòng, vì nghe nhiều rồi thì rốt cuộc chỉ còn lại tê dại.

Ta dửng dưng đáp trả: “Tạ ơn Hoàng thượng và nương nương đã nâng đỡ, nhưng thần nữ cũng chẳng ưa thích Thái tử.”

“Điện hạ do dự thiếu quyết, chẳng thể nhìn rõ thị phi, cứng đầu tự kiêu, ngoài vỏ bọc là dung mạo ra thì thật chẳng khơi gợi nổi nửa phần hứng thú.”

Ta vừa dứt lời thì mọi người xung quanh đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Xưa nay chưa từng có ai nói về Thái tử như vậy.

Phụ thân ta là Việt Vương, là vương hầu một cõi.

Năm xưa, khi Cao Tổ đoạt được giang sơn, lập nên triều Đại Dận liền phân phong thất quốc khắp bốn phương.

Trong đó có ba vị dị tánh vương hầu, và gia tộc họ Việt ta chính là một.

Tiên tổ Việt gia theo chân Cao Tổ chinh chiến thiên hạ, công lao hiển hách nên Ôn Chủ Việt vương chẳng kém bậc công chúa trong triều.

Hôn sự này, chẳng những phải hợp ý hắn mà còn cần có sự tình nguyện của ta.

Kiếp trước, vào những ngày cuối cùng của sinh mệnh, ta và Tạ Trác luôn xảy ra những xung đột vô cớ, nhìn nhau như cừu địch.

Kiếp này chúng ta được trở về thuở niên thiếu, chẳng dại gì mà phí hoài thanh xuân vào chuyện như thế.

Ta hững hờ bảo: “Thái tử đã nối lại được tiền duyên, toại nguyện ước xưa, ta tất nhiên phải chúc mừng.”

Vẻ mặt hắn thoáng sững sờ, hắn chắc đã hiểu rằng ta và hắn đều đã đồng thời trở lại.

Trở về thuở niên thiếu, hắn không ngờ việc đầu tiên ta làm chính là chặt đứt ràng buộc giữa hai ta.

Có lẽ trong mắt kẻ khác, ta nên phẫn hận không cam, hoặc xót xa như dao cứa cõi lòng.

Nhưng ta chẳng cảm thấy cả.

Đến khi mọi người tản đi hết, Giang Chiếu Ảnh mới rụt rè bước tới bên ta, chậm rãi nói: “Ôn Chủ, quả thực ta ngưỡng mộ Thái tử đã lâu.”

“Song trước kia chàng luôn đối xử với ta lạnh nhạt xa cách, chẳng chút tình ý, ta thật không rõ vì sao chàng bỗng thay đổi tâm ý.”

Trong giọng nàng ta phảng phất niềm mừng vui khó nén, vẻ hân hoan lộ rõ trên nét mặt.

Kiếp trước, vào thời điểm này, toàn kinh thành đều biết tình ý của Giang Chiếu Ảnh.

Nhưng khi đó Thái tử Tạ Trác vốn không hề để tâm đến nàng ta, mặc nàng ta cứ mãi say đắm cũng chẳng màng.

Ở độ tuổi thiếu niên, hắn vẫn thường đối đầu với ta.

Vào dịp săn bắn mùa thu, hắn dâng con hồng nhạn do chính tay mình bắn xuống đến trước mặt ta.

Khi ấy, tóc hắn bay nhẹ trong gió, nhướn mày đắc ý bảo: “Đây là lễ vật cầu hôn ta dành cho vị Thái tử phi tương lai.”

Trước những ánh nhìn ngưỡng mộ, ta mỉm cười gật đầu.

Chẳng bao lâu sau, thánh chỉ tứ hôn liền ban xuống.

Thuở ấy, ta cùng Tạ Trác vui tươi rạng rỡ, ngỡ rằng ước hẹn niên thiếu sẽ bền vững theo thời gian.

Sau khi hắn đăng cơ, chúng ta từng là cặp đế hậu đồng tâm đồng đức, vinh nhục cùng hưởng.

Nếu chuyện chỉ dừng lại lúc đó thì ắt sẽ được đời sau truyền tụng như một giai thoại ân ái.

Nào ngờ, chỉ trong một sớm mà sơn hà rạn vỡ, phong vũ lao đao, quần hùng nổi lên khắp chốn.

Ta phải ở lại bên hắn để giữ gìn cơ đồ tan tác, cùng hắn đàn áp nghịch thần, tái tạo thái bình.

Một ván cờ tranh thiên hạ được bày ra, trong suốt những năm chiến loạn liên miên, ta và hắn đều cố gắng giành lấy thắng lợi tưởng như mỏng manh xa vời.

Nhưng khi giang sơn yên định, cả hai đã không còn tâm thế của buổi thiếu thời đã qua.

Tạ Trác hỏi ta hết lần này tới lần khác: “Việt Tranh hồn nhiên thẳng thắn năm xưa nay đâu mất rồi?”

Ta cũng muốn hỏi lại hắn một câu như thế.

Nhưng để bảo quốc hộ gia, ta chẳng còn lựa chọn nào khác.

Ta đành suy tính mưu lược, hao tổn tâm kế, thậm chí để tay vấy đầy máu tươi.

Giữa cơn giông tố, hắn đã nói: “Trẫm có nàng mới an lòng.”

Nhưng khi giang sơn được ổn định, hắn lại bảo: “Bây giờ tâm tư nàng sâu thẳm khôn lường khiến trẫm nửa đêm canh cánh lo âu.”

Từ đó, ta bắt đầu cảm thấy không đáng.

Tính khí của Tạ Trác thiếu kiên định, chẳng phải bậc quân vương chí lớn, khả năng của hắn chỉ đủ để giữ gìn thành tựu sẵn có.

Lúc thiên hạ đại loạn, sinh linh đồ thán, hắn ngoài luống cuống ra thì cũng chỉ có bối rối.

Ta đành một mình gánh vác mọi sự.

Nhưng sự sát phạt quyết đoán, quyền nghi toan tính của ta lại đổi lấy nỗi kiêng dè, ngờ vực ở hắn.

Từ chút dò xét ban đầu đến khi tín nhiệm tan vỡ, tình nghĩa giữa ta và Tạ Trác cũng hoàn toàn chấm dứt.

Chỉ còn Giang Chiếu Ảnh vẫn si tình suốt nhiều năm chẳng hề thay đổi.

Chính sự dịu dàng của nàng ta khiến trái tim vốn hoảng loạn giữa binh biến của Tạ Trác tìm lại được hơi ấm an ủi.

Con của chúng ta hỏi hắn: “Phụ hoàng, chẳng phải người yêu thương mẫu hậu nhất ư?”

“Cớ sao người lại làm mẫu hậu tổn thương?”

Nhưng hắn im lặng thật lâu, rồi chỉ nói một câu: “Trước kia, trẫm yêu mẫu hậu các con nhất.”

“Còn hiện tại, trẫm chỉ là yêu thêm một người nữa…”

Ta đứng tựa vào hành lang phía xa, chính tai nghe hắn trả lời như thế.

2

“Có phải Ôn Chủ và điện hạ xảy ra tranh cãi nên chàng mới cố ý bày vẻ giận dỗi, đến mức ra nông nỗi này không?”

Lời của Giang Chiếu Ảnh kéo ta trở lại hiện tại.

Ta ngắm cảnh trước mắt, trầm giọng đáp: “Giữa ta và hắn có quá khứ gì, ngươi không cần truy hỏi.”

“Giữ tốt tương lai của ngươi là đủ.”

Dứt lời, ta xoay người lên ngựa phóng đi.

Mấy ngày sau, thánh chỉ ban xuống lập Giang Chiếu Ảnh làm Thái tử phi.

Thị nữ Thanh Dương dè dặt hỏi ta: “Ôn Chủ phụng lệnh vào kinh đã hai năm vốn để chờ gả.”

“Nay lại phải rẽ ngang, chi bằng mau viết thư dâng lên Vương thượng cầu ngài ấy làm chủ mới phải.”

“Việc cỏn con như vậy đâu cần kinh động đến phụ vương.”

“Ta tự khắc làm chủ được.”

Mặt Thanh Dương đầy vẻ khó hiểu: “Ngôi Thái tử phi sao có thể là chuyện cỏn con?”

Nàng đương nhiên không rõ.

Đến khi cục diện mai này nổi lên sóng gió, nước chẳng ra nước, hoàng quyền lay chuyển, chư hầu ngấp nghé, nghịch vương xưng đế thì chút ngôi vị Thái tử phi ấy có đáng là gì đâu?

Mọi chuyện vẫn trùng khớp như kiếp trước, chỉ khác ở chỗ Tạ Trác đã chọn Thái tử phi là Giang Chiếu Ảnh.

Nàng ta bước vào Đông Cung với hôn lễ tưng bừng long trọng.

Đội ngũ đón dâu lẽ ra chẳng cần đi ngang phủ ta nhưng lại cố ý vòng qua.

Tiếng trống nhạc rộn ràng vô cùng náo nhiệt.

Nghe nói Thái tử đã tự mình nghênh đón để tỏ lòng coi trọng.

Khi đến trước phủ ta, tiếng trống kèn càng dội vang, nhưng ta chỉ lật sách đọc, chẳng buồn ngước mắt.

Mấy đòn này không khác gì kiếp trước, song ta chẳng còn muốn dõi theo hắn nửa khắc.

Việc Thái tử phi bất chợt đổi người khiến dân gian đồn thổi xôn xao.

Người ta lại nhắc chuyện Tạ Trác từng làm nhiều điều vì ta khiến Giang Chiếu Ảnh không yên dạ.

Nàng ta nảy sinh ngờ vực, lặng lẽ phái người dò la tình sử giữa ta và Thái tử.

Mấy mưu mô vụng trộm ấy ta đều cảm nhận được, nhưng vẫn giả vờ như không biết.

Nàng ta đã ôm lòng mến mộ Tạ Trác bao lâu, giờ tâm ý được đền đáp, đáng lẽ phải trân quý.

Song sự chiếm hữu và tò mò của nàng ta đã cho thấy nàng ta chẳng hề yên tâm với tất cả những gì đang có được.

Giang Chiếu Ảnh lục lọi Đông Cung tìm ra không ít kỉ vật, trong đó có một đôi tượng gỗ bé xíu.

Đó là vật Tạ Trác tự tay khắc tặng ta hồi trước.

Ta từng sai người đem trả lại hết quà tặng mà hắn từng gửi, không thiếu món nào.

Chẳng ngờ bị nàng ta vô tình bắt gặp.

Lời Giang Chiếu Ảnh ánh lên vẻ ghen tuông: “Ôn Chủ, ta biết người và điện hạ từng có chuyện cũ.”

“Nhưng vào hội săn mùa thu này, chàng đã bỏ rơi người để chọn ta.”

“Nay thời thế đã khác xưa, những năm tháng sau này, người kề vai tâm linh tương thông cùng chàng chính là ta.”

“Mong Ôn Chủ giữ đúng bổn phận, chớ vượt khuôn phép.”

Ta đưa mắt nhìn Giang Chiếu Ảnh, câu nói ra dẫu sắc sảo nhưng lại cho thấy nàng ta đang miễn cưỡng gồng mình.

“Thái tử để ý cái dịu dàng, chu đáo của ngươi.”

“Ngươi nên tỉnh táo mà trân trọng nó.”

“Vài nỗi đố kỵ và lòng chiếm hữu kia về sau sẽ hại chính ngươi.”

Ta chầm chậm nói.

Ánh mắt nàng ta thoáng dao động, rồi nhẹ cúi đầu: “Không cần Ôn Chủ bận tâm.”

Hôm ấy, sau khi trò chuyện với ta, Giang Chiếu Ảnh về Đông Cung liền lâm bệnh nặng mà nằm liệt giường, thân thể vô cùng yếu ớt.

Similar Posts

  • Chu Tầm Thu

    Kim chủ gặp tai nạn xe, mất trí nhớ, quên mất tôi là chú chim hoàng yến của anh ta.

    Tôi nhân cơ hội này, ôm bụng bầu bỏ trốn.

    Vì muốn con có cuộc sống tốt nhất, tôi quyết định thanh lý toàn bộ quà cáp mà kim chủ từng tặng:

    【Giày cao gót đế đỏ bạn trai cũ tặng, bán.】

    【Cây bút máy đính kim cương mà kim chủ mê nhất, bán.】

    【Lắc chân vàng từng dùng khi “chơi” với mối tình đầu, bán.】

    【Túi Birkin do chồng quá cố tặng, bán.】

    Điều kỳ lạ là, mỗi lần vừa đăng lên chưa kịp 5 giây đã bị cùng một người mua quét sạch.

    Dù tôi âm thầm tăng giá, người đó vẫn mua không do dự.

    Cho đến một ngày.

    Tôi đã thanh lý hết mọi thứ.

    Vậy mà vị khách thần bí ấy lại tiếp tục gửi tin nhắn riêng:

    【Ảnh đại diện có bán không? Lên hàng tôi mua liền tay.】

    Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh selfie đó, rơi vào trầm tư.

  • Trái Tim Không Đổi

    Tôi và Thẩm Trạch Xuyên là kẻ thù không đội trời chung.

    Vậy mà hai bên gia đình lại nhất quyết muốn gắn kết bằng hôn nhân.

    Tôi cảnh cáo anh ta:

    “Thẩm Trạch Xuyên, sau khi cưới anh không được phép đụng vào tôi!”

    Anh ta bình thản trả lời:

    “Yên tâm, tôi cũng chẳng hứng thú với cô.”

    Thế mà sau đó, trong bữa tiệc gia đình, anh ta say rượu, lại tranh thủ hôn tôi một cái.

    Tôi lập tức phản ứng bằng một cái bạt tai.

    Không ngờ bị em gái anh ta nhìn thấy.

    “Anh! Không phải anh ghét cô ta nhất sao? Đánh lại đi chứ!”

    Thẩm Trạch Xuyên lau vết máu bên khóe miệng, thản nhiên nói:

    “Chuyện có tí xíu thôi mà, làm gì căng.”

    Sau đó còn quay sang hỏi tôi:

    “Vợ à, tay em có đau không?”

  • Sợi Chỉ Đỏ Tan Vỡchương 6 Đứa Con Của Hận Thù

    VĂN ÁN’

    Tôi sinh ra đã có thể nhìn thấy sợi chỉ đỏ nhân duyên trên người mỗi người. Ai với ai là chính duyên, chỉ cần liếc mắt là rõ.

    Thế nhưng ba tôi lại mắng tôi mê tín, bảo thế kỷ hai hai rồi mà còn tin vào mấy thứ này.

    Chỉ có mẹ là người luôn nhẹ nhàng xoa đầu, dặn tôi đừng kể cho ai biết những điều mình nhìn thấy.

    Nhưng giữa ba và mẹ, chưa từng có sợi chỉ đỏ nào. Sợi chỉ của ba lại nối về phía một người đàn bà xa lạ.

    Tôi đem bí mật này nói với mẹ, mẹ chỉ mỉm cười bình thản.

    đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    Sau đó, ba tôi lấy lý do “tính cách không hợp” để đòi ly hôn. Mặc kệ bà nội tôi khuyên can, mẹ dứt khoát ký tên.

    Ngày ba cùng người phụ nữ ấy đi đăng ký kết hôn, tôi tận mắt thấy sợi chỉ đỏ trên cổ tay ba từng tấc từng tấc đứt đoạn, hóa thành tro bụi.

  • Con Sói Mắt Trắng

    Rời khỏi nhà hàng của em trai, tôi bị quản lý gọi lại: “Cô ơi, cô chưa thanh toán hóa đơn.”

    Tôi nhìn gương mặt xa lạ, nghĩ chắc là nhân viên mới không nhận ra tôi, bèn dịu giọng giải thích:

    “Hóa đơn cứ tính vào tài khoản của ông chủ các người, anh ấy biết mà.”

    Nữ quản lý khinh miệt liếc tôi một cái: “Cô ơi, nhà hàng chúng tôi là Michelin ba sao, chưa từng có tiền lệ cho nợ.”

    Nói xong, cô ta đưa cho tôi tờ hóa đơn đã in sẵn.

    Tôi cúi mắt liếc một cái — một bữa ăn năm trăm nghìn.

    Phí bảo trì dụng cụ ăn uống cao cấp: ba mươi nghìn.

    Phí lọc không khí chuyên dụng: năm mươi nghìn.

    Phí dịch vụ an định tinh thần khách quý: một trăm nghìn.

    Còn đủ thứ phí linh tinh khác.

    Tôi còn không biết em trai mình mở cái “ổ chém” thế này, bực cười tại chỗ: “Tôi là chị gái của Tổng Giám đốc nhà các cô, có gì thì để nó về nhà nói với tôi.”

    Nhưng cô ta lại không chịu buông tha: “Ăn không trả nổi thì thôi, còn bày đặt nhận thân với Tổng Giám đốc?”

    Tôi lập tức nhắn tin cho thư ký: “Bảo em trai tôi, một là đuổi cô ta, hai là tôi rút vốn.”

  • Hiệp Sĩ Đùi Gà Của Phản Diện

    Sau khi xuyên thành cung nữ ở Ngự Thiện Phòng,

    Mỗi lần bị quản sự mắng, ta lại thêm cái đùi gà vào khẩu phần ăn đưa tới Lãnh Cung.

    Mắng một lần, ta thêm một cái.

    Mắng hai lần, ta thêm hai cái.

    Thời gian trôi qua, ta càng bị mắng, càng thêm mạnh tay.

    Cho đến một ngày, ta bất ngờ nhìn thấy những dòng “bình luận”:

    【Ha ha ha, phản diện chỉ ước có cái đùi gà ăn, ai ngờ lại thật sự được ăn!】

    【Ai hiểu được cảm giác được “hiệp sĩ đùi gà” cứu rỗi không chứ!】

  • Tấn Vương Sau Khi Khôi Phục Trí Nhớ Chỉ Còn Hình Bóng Bạch Nguyệt Quang

    Ta gả cho Tấn Vương khi chàng đang mất trí nhớ, sau thành thân, vợ chồng hòa thuận, tình cảm thắm thiết.

    Thế nhưng một ngày nọ, một cô nương cải nam trang, dung mạo xuất chúng, bỗng xuất hiện trước phủ.

    Nàng đỏ hoe mắt nhìn Tấn Vương hồi lâu…

    Chàng liền ôm đầu đau đớn như muốn vỡ tung, đến ngày hôm sau thì khôi phục toàn bộ ký ức.

    Lúc ấy ta mới biết, trước khi mất trí, Tấn Vương từng theo đuổi nàng suốt hai năm.

    Thế nhưng nàng lại ôm mộng tung hoành giang hồ, rốt cuộc bỏ rơi chàng mà đi.

    Vài ngày sau, khi ta cùng Tấn Vương ngồi xe ngựa đi ngang qua trường phố, bất ngờ có người lao ra chặn trước đầu xe, lớn tiếng hỏi:

    “Chàng từng nói, bất kể khi nào ta quay đầu lại, ngôi vị Tấn Vương phi sẽ mãi là của ta — lời ấy, nay còn giữ lời không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *