Ly Hôn Rồi Tôi Tỏa Sáng

Ly Hôn Rồi Tôi Tỏa Sáng

Chồng tôi năm nay bốn mươi tuổi, dường như đang yêu lại.

Giày thể thao được thay bằng giày da thủ công, đồ lót cũng đổi sang loại không đường may, co giãn cao, màu hồng phấn.

Đối tượng còn nhỏ hơn cả con gái chúng tôi ba tuổi, nghe nói vừa mới đủ tuổi thành niên.

Cô gái không có ý định giấu diếm, chồng tôi thì dắt cô ta đi khắp các sự kiện, ra mặt công khai.

Tất cả mọi người đều nói, anh ta đã đối xử với tôi quá tử tế rồi.

Đẹp trai, có tiền, quyền quản lý tài chính trong nhà cũng để tôi giữ, so với mấy ông đàn ông khác thì tốt hơn nhiều.

Cái sừng này, tôi phải nhẫn nhịn mà đội.

1

Ban đầu, tôi thật sự đã nhẫn nhịn.

Cho đến khi cô bé ấy chạy đến tìm tôi, mắt đỏ hoe, giọng lí nhí cầu xin tôi nhường lại tình yêu cho cô ta.

Ánh mắt cô ta sáng long lanh, giống hệt tôi năm xưa – dốc hết tất cả chỉ vì một người. Còn tôi bây giờ, đuôi mắt đã đầy nếp nhăn, sáng ra nhìn gương còn thấy một sợi tóc bạc ngay bên tai.

“Cô bé à, tôi có thể ly hôn đấy.”

Tôi vốn chỉ đùa nhưng Giang Niệm không hiểu ý, đôi mắt sáng rỡ lên vì vui mừng.

“Chị ơi, chị thật sự chịu nhường lại vị trí đó sao?”

“Tất nhiên rồi. Thế em định làm gì tiếp theo?”

Cô ta chu môi, nghĩ ngợi một lúc.

“Em muốn đi Maldives hưởng tuần trăng mật với anh ấy, rồi sinh cho anh ấy một đứa con trai. Chị không biết đâu, anh ấy mong có con trai lắm, cứ năn nỉ em sinh cho bằng được.”

Phó Dự Niên muốn có con trai?

Rõ ràng năm đó chính anh ta vì thương tôi băng huyết mà chủ động đi triệt sản.

Rốt cuộc… thời thế đổi thay rồi.

Tôi chợt không còn hứng đùa cợt nữa.

Khoanh tay, ngả người ra sau.

“Giang Niệm đúng không? Vừa rồi tôi chỉ giỡn thôi. Tôi với Phó Dự Niên kết hôn hai mươi năm, hai bên gia đình còn làm ăn chung, không thể ly hôn được. Thay vì mơ mộng tuần trăng mật ở Maldives, em nên nghĩ xem làm sao moi được nhiều tiền từ anh ta thì hơn.”

Về đến nhà, Phó Dự Niên đang ngồi trên sofa xem tài liệu.

Thời gian thật sự ưu ái anh ta.

Dù đã bước qua tuổi bốn mươi, trên mặt chỉ thêm mấy phần từng trải, càng khiến người khác phải rung động.

Nghe tiếng tôi về, anh ta chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Đó là kiểu “ăn ý” sau hai mươi năm chung sống – chỉ cần tôi không lên tiếng, tức là chẳng có chuyện gì phải nói.

Tôi vào bếp, lát sau dọn ra ba món một canh.

Phó Dự Niên đặt điện thoại xuống, ra bàn ăn.

“Vi Vi nói nghỉ lễ Quốc Khánh sẽ về, bảo em đến đón con bé.”

“Được.”

“Mẹ gần đây sức khỏe không tốt, cần đi kiểm tra.”

“Ừ, anh lo liệu đi.”

“Nhà vệ sinh hơi trơn, anh muốn tìm người sửa lại.”

“Được, nghe anh.”

“Giang Niệm đến tìm em rồi.”

Lúc này anh ta mới ngẩng đầu khỏi bát cơm, nhìn tôi một cái.

Điềm nhiên, lạnh nhạt, có chút ngạc nhiên.

“Rồi sao?”

Người thứ ba tìm đến tôi, mà anh ta lại hỏi “rồi sao”?

Dù tôi vốn đã quen nhẫn nhịn, nhưng cũng bị nghẹn một phát.

Tôi cau mày nhìn anh ta: “Phó Dự Niên, chúng ta là vợ chồng. Giờ anh đang ngoại tình đấy.”

Không rõ là chữ nào chọc tới anh ta, chỉ thấy anh đập mạnh bát xuống bàn.

“Tống Trừng, em nói năng đừng khó nghe như thế.”

“Giang Niệm còn là trẻ con, bọn anh không như em nghĩ đâu, đừng suy diễn.”

Trẻ con?

Tôi không ngờ Phó Dự Niên lại giỏi tự lừa mình dối người đến thế.

Bữa tối hôm đó, chúng tôi tan rã trong im lặng.

Tôi tưởng sẽ còn giằng co một thời gian.

Không ngờ hôm sau, vừa mua đồ về đã thấy Giang Niệm ngồi trong phòng khách.

Cô ta đi dép tôi mua cho con gái, đang nhìn Phó Dự Niên gọt táo.

“Anh Dự, anh giỏi thật đấy, vỏ không đứt chút nào luôn á~”

“Biết rồi biết rồi, cho em nè, ăn chậm thôi.”

Nhìn quả táo tròn trịa, sáng bóng ấy, miệng tôi đắng ngắt.

Ngày trước tôi thích ăn táo, kỹ năng gọt táo của anh ta cũng vì tôi mà học. Không ngờ giờ lại dùng cho người khác.

Giang Niệm vui vẻ ngồi lắc lư trên ghế sofa, đôi chân trắng nõn đung đưa qua lại.

Tôi thấy ánh mắt Phó Dự Niên tối đi.

Đó là thứ anh ta thèm khát.

Anh ta kéo cô ta lại, bế thẳng lên ngồi vào lòng.

Ngay khi hai người gần như chạm vào nhau, tôi đẩy cửa bước vào.

Thấy tôi, Giang Niệm vẫn ngồi nguyên trong lòng Phó Dự Niên, chỉ nghiêng đầu nhìn tôi.

“Ơ kìa, chị ơi, lại gặp rồi!”

“Ngại quá, em trật chân, anh Phó đang giúp em xem nè. Chị không giận chứ?”

Cô ta lắc người hai cái, Phó Dự Niên khẽ rên lên một tiếng.

Nửa đời đầu của tôi được nuông chiều quá kỹ, đến mức giờ phút này lại không biết phản kháng thế nào.

Đánh cô ta như mấy bà chua ngoa? Hay cào rách mặt tên đàn ông chó má đó?

Chẳng có cách nào nghe ra khôn ngoan.

Chi bằng… ly hôn.

Tôi và anh ta kết hôn hai mươi năm, một nửa tài sản là của tôi.

Ly hôn, chắc cũng được vài trăm triệu.

Tìm một trai trẻ? Một chú “cún con” dễ thương?

Ý nghĩ lan man đến mức chính tôi cũng thấy choáng.

Không rõ nên khâm phục khả năng chịu đựng của mình, hay phải kiềm chế bớt niềm phấn khích khi nghĩ về cuộc đời tự do sau này.

Tôi đặt túi đồ ăn lên bàn.

Quay đầu nhìn Phó Dự Niên:

“Chúng ta ly hôn đi.”

2

Phó Dự Niên không đồng ý.

Lý do: anh ta cho rằng mình chưa phạm sai lầm nào “vượt quá nguyên tắc”.

Thậm chí còn nhờ họ hàng, bạn bè tới khuyên tôi.

Cha mẹ chồng mà tôi đã chăm sóc suốt hai mươi năm thì bảo: “Nó đâu có làm gì quá đáng đâu, con nhịn chút đi. Sau này bọn ta sẽ khuyên nó chuyển cho con 5% cổ phần công ty.”

Bạn bè chung của tôi và anh ta thì nói: “Con bé kia chỉ nhắm vào tiền thôi. Em đi lúc này chẳng phải để nó đạt được ý nguyện sao? Giờ Phó Dự Niên làm ăn phát đạt, tài sản ngày một tăng, em rời đi chẳng khác nào tự tay nhường hết cho người ta.”

Cô bạn thân của tôi cũng đang trong cảnh muốn ly hôn. Chồng cô ấy cũng ngoại tình, chỉ khác tôi ở chỗ… chồng cô ấy vừa nghèo vừa xấu. Cô ấy thở dài khuyên tôi:

“Hay thôi đi, đàn ông biết thở thì kiểu gì cũng ngoại tình. Phó Dự Niên ít ra còn có tiền.”

Thấy không?

Cứ có tiền là thành bùa miễn tội, có thể xóa sạch mọi lỗi lầm trong hôn nhân.

Tôi không nói gì, vẫn tiếp tục chuẩn bị hồ sơ ly hôn.

Cha tôi nghe tin cũng tìm tới.

Vừa bước vào cửa, ông đã tát tôi một cái như trời giáng.

Khuôn mặt đỏ gay lên vì tức giận.

“Đàn ông nào mà chả phải xã giao? Có một hai người đàn bà bên ngoài thì sao? Nó đã đối xử với mày tốt hai mươi năm rồi còn chưa đủ à? Giờ mày bốn mươi tuổi rồi, ly hôn xong ai còn dám lấy mày nữa?”

Ông ta mặt mày hớn hở, sắc mặt hồng hào, trông có vẻ như mẹ kế chăm sóc ông ta rất chu đáo, đứa em trai mới sinh cũng ngoan ngoãn, đương nhiên chẳng còn tâm trí nào để bận tâm tôi có ấm ức hay không.

Người cuối cùng đến khuyên tôi là con gái – đứa con mà tôi nuôi nấng suốt từ lúc nó chào đời đến khi vào đại học.

Con bé vừa về, theo phản xạ tôi định ôm lấy nó.

Kết quả lại bị nó đẩy mạnh ra.

“Mẹ, sao nhất định phải ly hôn với ba chứ?”

Trước mặt người ngoài tôi luôn vững vàng, nhưng giây phút ấy, tôi khẽ co người lại.

“Ba con đã có người phụ nữ khác. Mẹ không muốn tiếp tục sống với ông ấy nữa.”

“Là cô Giang Niệm đó à? Ba con nói rồi, chỉ là bạn thôi.”

Con bé cau mày nhìn tôi đầy sốt ruột, ánh mắt y hệt Phó Dự Niên.

“Mẹ à, mẹ sống sung sướng nửa đời người, giờ mà ly hôn thì mẹ chịu nổi không? Đến lúc đó mẹ sống không quen, con cũng chẳng giúp được gì đâu.”

Nói thật, trước khi con bé về, tôi vẫn luôn nghĩ ít ra… đứa con gái mình một tay nuôi lớn này sẽ ôm tôi một cái.

Tôi nghĩ con sẽ tức giận đánh ba nó, hỏi ông ấy vì sao lại đối xử tệ với mẹ, rồi sẽ đứng về phía tôi, cùng tôi vạch rõ ranh giới với gã đàn ông phản bội kia.

Không ngờ, vừa về nhà, nó đã nổi nóng với tôi một trận, sau đó tức tối chạy lên lầu.

Rầm! – Cửa phòng đóng sầm lại, như muốn đánh sập cả tâm can tôi.

Tống Trừng à, sao mày lại rơi vào bước đường này?

Tối hôm đó, khi tôi đang tắm, Phó Dự Niên rất lâu rồi mới vào phòng tắm.

Từ lần gần gũi cuối cùng của chúng tôi đã hơn một năm.

Anh ta bước vào, ánh mắt lạnh lẽo quét qua tôi.

Nhưng bàn tay lại không hề dừng lại, vẫn thành thạo lướt trên thân thể tôi.

“Đừng giận nữa mà, được không?”

Similar Posts

  • Vì Em, Anh Rút Khỏi Giới Giải Trí

    Bốn năm trước, để đi làm đặc vụ nằm vùng, tôi và người yêu chia tay, sau đó giả chết rời đi.

    Bốn năm sau, tôi vất vả lắm mới sống sót trở về.

    Còn chưa kịp đi tìm anh để nói rõ sự thật, thì lại nghe tin người yêu cũ sắp kết hôn với người khác.

    Nhiệm vụ nằm vùng rất thành công.

    Chỉ là lúc kết thúc xảy ra chút sự cố, khiến tôi hôn mê trong bệnh viện suốt một năm, giờ mới tỉnh.

    “Ê, đừng động, đừng động. Chị Cầm, chị Cầm, cơ thể chị vẫn còn rất cứng, phải từ từ phục hồi chức năng.”

    Người chăm sóc tôi là một cô y tá nhỏ hoạt bát nhiệt tình, tên là An Tâm.

    Thấy tôi vừa tỉnh đã muốn ngồi dậy, cô ấy vội vàng đè tôi xuống.

    Tôi chớp chớp mắt, gật đầu, để mặc cô xoay tôi lên xuống.

    An Tâm vỗ ngực bảo đảm: “Chị Cầm, tổ chức giao chị cho em, là để chị yên tâm dưỡng bệnh với An Tâm này!”

    Tôi như một con lười, chậm rãi giơ tay, đập tay với cô: “Được… rồi.”

  • Một Tuần Làm Bác Sĩ Riêng Của Bạch Nguyệt Quang

    Tôi là bạn bác sĩ của tổng tài.

    Ngày đầu tiên vừa từ Đức du học trở về, tôi đã bị “bạch nguyệt quang” của anh ấy chỉ vào mặt rồi khóc lóc:

    “Ban đầu còn tưởng anh khác với những tổng tài khác, không ngờ anh cũng bao nuôi sinh viên nghèo, còn định để cô ta thay thế tôi!”

    Tôi nghe mà sững người.

    Quay sang nhìn tổng tài bạn mình đầy nghi hoặc:

    “Không phải đâu, cậu ta bao nuôi tôi á? Tiền đâu? Sao tôi chưa từng thấy một xu nào vậy?”

  • Tình Cảm Dừng Đúng Lúc

    Hôm đó, tôi và anh bạn thanh mai trúc mã cãi nhau to nhất từ trước đến nay.

    Vì con bé anh ta thích, anh ta tát tôi một cái.

    Tôi nổi điên, đánh gãy ba cái xương sườn của anh ta.

    Anh ta gào lên đòi ly hôn, tôi lại không chịu.

    Tôi tưởng mình với anh ta sẽ giằng co kiểu này đến già.

    Ai ngờ bị vả mặt nhanh đến vậy.

    Ba tháng sau, tôi đang hẹn hò mặn nồng với một cậu em trai ngoan ngoãn ngọt ngào.

    Cậu ấy cứ bám lấy tôi đòi danh phận.

    Thế là, tôi chỉ còn cách kéo số quen thuộc kia ra khỏi danh sách đen.

    Khi gọi lại, đầu dây bên kia vang lên giọng điệu lém lỉnh của cô nàng kia:

    “Tô Dụ, muộn rồi đó nha, cho dù bây giờ chị có bò đến xin tha như chó, A Húc cũng chẳng buồn liếc nhìn đâu.”

    Trước sự khiêu khích đó, tôi chỉ bình tĩnh đáp lại:

    “Bảo Chu Húc, tôi muốn ly hôn.”

    Ngay sau đó, điện thoại hình như bị giật khỏi tay cô ta, rồi vang lên một loạt tiếng động lộn xộn, sau đó là giọng nói run run, cố gắng kìm nén của Chu Húc:

    “Tô Dụ, em dám?”

  • Chồng Lén Lút Cưới Nhân Tình Sau Lưng Tôi

    Chồng tôi lén lút cưới nhân tình sau lưng tôi.

    Họ không đăng ký kết hôn nhưng lại tổ chức một đám cưới linh đình.

    Cả nhà đều giấu tôi, ăn mặc vui vẻ, đi dự tiệc cưới.

    Trên đường về, họ vui vẻ trò chuyện, chọc cười. Con gái riêng của nhân tình, khen chồng tôi tài giỏi.

    Sau đó, trên đường về, vì lái xe sau khi uống rượu, cả nhóm gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng.

    Mẹ chồng và em chồng đều trở thành người thực vật, còn chồng tôi chết ngay tại chỗ.

    Nhân tình dẫn con gái đến tìm tôi, đòi chia tài sản.

    Nực cười, người thụ hưởng duy nhất của hợp đồng bảo hiểm chính là tôi.

  • Chiếc Máy Ảnh Nhìn Thấu Tương Lai

    Trước khi ba qua đời, ông để lại hai món tài sản.

    Một chiếc thẻ ngân hàng chứa toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời ông, và một chiếc máy ảnh cũ kỹ.

    Kiếp trước, em gái không chút do dự cướp lấy thẻ ngân hàng, còn ép tôi nhận lấy chiếc máy ảnh kia.

    Nhưng vì tiêu xài hoang phí, cuối cùng nó rơi vào cảnh khốn đốn, nghèo túng, còn mang trên người một đống nợ nần.

    Còn chiếc máy ảnh tôi cầm trong tay, lại có thể chụp ra những chuyện sẽ xảy ra sau mười phút.

    Nói cách khác, đây là một chiếc máy ảnh có khả năng nhìn thấy tương lai.

    Dựa vào năng lực này, tôi đã nhanh chóng vươn lên, trở thành nữ đại gia hàng đầu.

    Lần tình cờ gặp lại, em gái nhìn bộ trang sức lấp lánh trên người tôi, tức đến đỏ bừng cả mắt.

    Nó tiện tay vớ lấy con dao gọt trái cây bên cạnh, hung hăng đâm thẳng vào tim tôi.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay về đúng ngày lựa chọn di sản năm ấy.

    Em gái hai mắt sáng rực, hớn hở giành lấy chiếc máy ảnh, mặt đầy mỉa mai nói với tôi: “Chị à, vận may ngập trời này, cuối cùng cũng đến lượt em rồi!”

    Nhưng nó đâu biết rằng,

    Chiếc máy ảnh này, mới chính là khởi nguồn của mọi tội ác.

  • Con Gái Không Bằng Con Dâu

    Lướt thấy bài đăng của chị dâu trên vòng bạn bè, khen tương bò mẹ tôi làm rất ngon.

    Tôi nhìn mà thèm rỏ dãi, liền nhắn tin bảo mẹ gửi cho tôi hai lọ.

    Mẹ tôi cả buổi không trả lời, đến tối lại gọi điện đến: “Con còn muốn tương bò đó không? Muốn thì chuyển khoản cho mẹ 500 tệ, con cũng biết bò giờ đắt lắm, mẹ không có tiền.”

    Nghe giọng mẹ trong điện thoại, tôi bỗng im lặng.

    Buổi chiều, khi lướt vòng bạn bè, thấy chị dâu đăng hình mì trộn tương bò, tôi nhìn mà thèm chảy nước miếng, liền hỏi chị ấy có thể gửi link để tôi đặt mua không.

    Chị dâu ngạc nhiên gửi tin nhắn thoại, nói nhà còn, tương bò là mẹ tôi làm đấy, vị rất ngon.

    Tôi liền nhắn tin cho mẹ, bảo mẹ gửi cho tôi hai lọ.

    Nhưng tin nhắn như đá chìm đáy biển, cả buổi chiều mẹ tôi không trả lời.

    Trớ trêu là tôi còn thấy mẹ đang nói chuyện với người thân trong nhóm gia đình.

    Tôi thấy lạ trong lòng, không hiểu sao mẹ thấy tin nhắn mà không trả lời.

    Tối khi tôi đang ăn cơm, mẹ tôi gọi điện đến.

    Khí tức trong lòng tôi suốt cả buổi cuối cùng cũng dịu xuống.

    Tôi vội vàng bắt máy của mẹ.

    “Cái tương bò đó con còn muốn không? Muốn thì chuyển cho mẹ 500 tệ, con cũng biết giờ bò đắt thế nào, mẹ không có tiền.”

    Tôi đang vui vẻ bắt máy thì lời mẹ như một chậu nước đá dội từ đầu xuống chân.

    Tôi bỗng nhiên im lặng.

    Không biết nên trả lời sao.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *