Mẹ Chỉ Thương Người Giống Mẹ

Mẹ Chỉ Thương Người Giống Mẹ

Vì tôi trông giống người cha đã ngoại tình, mẹ tôi ghét tôi suốt mười tám năm.

Ngày khai giảng, bà đưa cho tôi một chiếc hộp mù: “Tiền sinh hoạt tháng này, tự mở đi. Mở được bao nhiêu thì dùng bấy nhiêu.”

Ngay trước mặt tôi, bà chuyển cho em gái đúng hai vạn tệ.

“Em con giống mẹ, nhìn vào thấy thân.”

“Còn con giống bố con, nhìn vào thấy bực.”

“Sau này mỗi tháng chỉ cần gửi hộp mù là được, đừng đến làm phiền mẹ.”

Tôi ôm chiếc hộp mù đó, nửa tin nửa ngờ.

Biết đâu lại rút được thứ gì tốt thì sao?

Cho đến ngày khai giảng mở hộp mù ra, tôi mới ch/ ếc lặng.

1

“Không trúng thưởng, hẹn lần sau.”

Tôi lật tờ giấy trong hộp mù lại.

Mặt sau trống trơn.

Lật lại lần nữa.

Vẫn là tám chữ đó.

Tôi tự giễu cười.

Rõ ràng từ nhỏ đến lớn, sự thiên vị đã cho tôi câu trả lời rồi mà.

Năm tám tuổi, em gái và tôi cùng làm vỡ bát.

Mẹ ôm em trước: “Bảo bối có sao không?”

Sau đó tát tôi một cái: “Không biết tránh à?”

Mười hai tuổi, tôi và em cùng đứng hạng ba.

Bà nói: “Có phải hạng nhất đâu.”

Nhưng lại mua váy cho em làm phần thưởng: “Con gái giỏi quá.”

Mười lăm tuổi, em gái sốt nhẹ.

Mẹ cõng em đến bệnh viện, thức cả đêm bên cạnh.

Còn tôi sốt cao ba mươi chín độ.

Bà chỉ ném lại một câu: “Uống nhiều nước nóng đi, đừng lây cho em.”

Tôi đứng dậy, ném chiếc hộp rỗng vào thùng rác, kéo cái bao tải da rắn về phía ký túc xá.

Chiếc bao quá cũ.

Vừa đi được hai bước, dây bên phải đã đứt.

Tôi cúi xuống định buộc lại, nhưng chỗ đứt là mảnh vải mục nát, căn bản không buộc nổi.

Tôi chỉ đành ôm cả cái bao, từng bước một đi về phía ký túc xá.

Tầng sáu.

Không có thang máy.

Tôi ôm cái bao tải, từng tầng từng tầng leo lên.

Cuối cùng cũng lên được tầng sáu.

Phòng 620.

Cửa mở.

Tôi ôm bao bước vào.

Phòng bốn người.

Ba chiếc giường đã được dọn xong.

Cô gái đối diện đang mở một thùng carton lớn, bên trong toàn là đồ ăn vặt.

Khoai tây chiên, hạt khô, sô cô la, bánh quy nhập khẩu, chất đầy cả bàn.

Mẹ cô ấy đứng bên cạnh, lấy từng món ra.

“Cái này để đây, cái kia bỏ vào ngăn kéo, đừng lục tung lên như chuột.”

Cô gái giường bên trái đang cầm điện thoại gọi video.

“Mẹ yên tâm đi, tiền đủ tiêu rồi, hai nghìn mẹ vừa chuyển con nhận được rồi. Vâng vâng, con biết rồi, con sẽ ăn uống tử tế.”

Giường bên phải gần cửa sổ vẫn trống.

Mặt giường trơ trụi, chẳng có gì.

Đó là giường của tôi.

Tôi đi qua, đặt bao tải xuống dưới gầm giường.

Bao quá căng, nhét không vào.

Tôi dùng chân đá mạnh hai cái, cuối cùng cũng nhét được vào.

Sau đó tôi trèo lên giường, quay mặt vào tường, nằm xuống.

Tấm ván giường rất cứng.

Cấn đến đau lưng.

Nhưng tôi không muốn động.

“Cái đó… cậu ăn cơm chưa?” cô gái đối diện hỏi.

Tôi không quay đầu.

“Ăn rồi.”

Thật ra chưa ăn.

Từ lúc rời khỏi nhà buổi sáng đến giờ, tôi còn chưa uống nổi một ngụm nước.

Điện thoại reo.

Tôi lấy ra xem.

Là bài đăng mới trên vòng bạn bè của em gái.

Chín tấm ảnh.

Tấm đầu tiên là ảnh selfie của nó đứng trước cổng trường, mặc váy.

Tấm thứ hai là ly trà sữa mẹ mua cho nó, loại Zhizhi dâu hơn ba mươi tệ.

Từ tấm thứ ba đến tấm thứ tám là đủ kiểu selfie và phong cảnh.

Tấm thứ chín là ảnh chụp màn hình chuyển khoản.

“Mẹ chuyển cho mình hai vạn, bảo đừng để bản thân chịu thiệt. Cảm ơn mẹ, mình sẽ học thật tốt!”

Bên dưới bài đăng, mẹ tôi bình luận một câu:

“Bảo bối học hành chăm chỉ nhé, thiếu tiền thì nói với mẹ.”

Có người trong phần bình luận hỏi:

“Chị cậu hôm nay cũng khai giảng mà?”

Em gái trả lời một biểu tượng mặt cười.

“À, mẹ mình cũng cho chị ấy một bất ngờ lớn đấy.”

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh chuyển khoản đó rất lâu.

Hai vạn tệ.

Ghi chú là: “Tiền sinh hoạt cho con gái bảo bối.”

Sau đó tôi lấy tờ giấy kia ra, đọc lại một lần nữa.

“Không trúng thưởng, hẹn lần sau.”

Tôi gấp tờ giấy lại, nhét xuống dưới gối.

Rồi xoay người, quay mặt vào tường, nhắm mắt.

Ngủ thôi.

Ngủ rồi sẽ không thấy đói nữa.

2

Tôi dựa vào canh miễn phí của căn tin và mì gói được bạn cùng phòng chia cho, cầm cự suốt ba mươi ngày.

Ngày cuối tháng, tôi lên cân thử.

Gầy mất sáu cân.

Chiều hôm đó, hộp mù mẹ gửi tới.

Bạn cùng phòng giúp tôi mang lên, một chiếc hộp cỡ hộp giày, cầm trên tay khá nặng.

Cô ấy đưa hộp cho tôi.

“Mẹ cậu lại gửi hộp mù à? Lần này trông không nhỏ đâu.”

Tôi cười cười, không nói gì.

Đợi bạn cùng phòng ra ngoài hết, tôi mới cầm hộp đi ra ban công.

Tôi hít sâu một hơi, rồi mở ra.

Là một đôi giày.

Giày cũ.

Tôi nhận ra ngay đôi giày này.

Đôi giày thể thao màu trắng mẹ tôi đã đi hai ba năm.

Sau này bẩn đến mức giặt cũng không sạch, đế giày mòn lệch một bên cao một bên thấp.

Năm ngoái bà mua giày mới, đôi này bị nhét vào góc sâu nhất trong tủ giày.

Tôi đã thấy nó vài lần.

Giờ nó đang nằm trong tay tôi.

Trên mặt giày vẫn còn mấy vết bùn chưa giặt sạch.

Phần cổ giày hơi bong keo.

Miếng lót giày nhét lệch vào bên trong.

Tôi lấy đôi giày ra.

Bên dưới đè một tờ hóa đơn siêu thị.

Ngày của tuần trước.

Hóa đơn mua đôi giày mới của em gái.

Hai nghìn tám trăm tệ.

Tôi rút tờ hóa đơn ra, nhìn rất lâu.

Trong hộp còn một tờ giấy.

Chữ viết của mẹ tôi, ngoằn ngoèo một dòng.

“Đôi này vẫn còn đi được, vứt đi thì tiếc, cho con đó.”

Tôi cầm tờ giấy đứng trên ban công.

Gió thổi mãi.

Thổi đến mức mắt tôi cay xè.

Trở lại phòng, tôi lấy đôi giày cũ ra đặt xuống đất.

Đôi giày nhỏ hơn chân tôi một cỡ.

Chân mẹ nhỏ hơn chân tôi.

Tôi thử xỏ vào.

Cố nhét thật mạnh.

Ngón chân bị chèn đau nhói.

Tôi đi thử hai bước.

Đế giày mòn lệch một bên cao một bên thấp.

Bước đi khập khiễng.

Tôi tháo giày ra, bỏ lại vào hộp.

Điện thoại reo.

Mẹ gọi.

Tôi bắt máy.

Bên kia rất ồn, là tiếng loa trong trung tâm thương mại, đang thông báo giảm giá thương hiệu nào đó.

“Alô?” giọng bà truyền tới, “Hộp mù nhận được chưa?”

“Nhận rồi.” tôi nói.

“Nhận rồi là được. Đôi giày trong đó con thử chưa?”

“Nhỏ.” tôi nói, “nhỏ hơn một cỡ.”

“Nhỏ à?” bà ngừng một chút.

“Chắc mẹ nhớ nhầm, mẹ tưởng chân hai mẹ con gần bằng nhau. Thôi con tạm đi vậy đi, còn hơn là không có.”

Tôi không nói gì.

“Còn chuyện gì nữa không?” bà hỏi.

“Mẹ,” tôi mở miệng, “con hết tiền rồi. Tháng trước một xu cũng không có…”

Bên kia im lặng một giây.

“Thế chẳng phải do con xui à?” giọng bà cao lên.

“Hộp mù là tự con mở, mở được gì thì chịu. Mẹ có ép con đâu. Em con thì mẹ chuyển khoản trực tiếp, sao giống nhau được?”

Tôi nói: “Nhưng con thật sự không còn tiền ăn nữa.”

“Thế con không biết đi làm thêm à?” bà nói.

“Con cũng là sinh viên đại học rồi, còn trông chờ mẹ nuôi con sao? Bên em con còn đang đợi mẹ, cúp đây.”

Điện thoại tắt.

Tôi cầm điện thoại đứng ở ban công.

Nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp hóa đơn kia.

Nhìn rất lâu.

Hai nghìn tám trăm tệ.

Đủ để tôi ăn rất lâu.

Tôi úp điện thoại xuống giường, không nhìn nữa.

Tối hôm đó tôi không ăn cơm.

Không phải không có gì ăn.

Là không muốn ăn.

Dạ dày đói đến mức hơi đau.

Nhưng cơn đau đó khiến tôi tỉnh táo.

Hơn mười giờ, bạn cùng phòng trở về.

Thấy tôi nằm trên giường, cô ấy hỏi tôi đã ăn chưa.

Tôi nói ăn rồi.

Cô ấy nhìn tôi một cái, không nói gì.

Mở tủ, lấy ra hai gói mì gói, đặt lên bàn tôi.

“Cho ngày mai,” cô ấy nói, “nhớ ăn.”

Tôi nhìn cô ấy.

Muốn nói gì đó.

Cuối cùng chỉ nói một câu.

“Cảm ơn.”

Đợi tắt đèn ký túc xá, tôi nằm trên tấm ván giường cứng.

Nhìn trần nhà.

Tôi mở điện thoại.

Lật đến đoạn chat với mẹ.

Kéo lên.

Tin nhắn cuối cùng bà gửi là ba ngày trước:

“Hộp mù gửi rồi, nhớ mở.”

Những tin nhắn tôi gửi phía trên là:

“Mẹ, con hết tiền rồi.”

“Mẹ, canh miễn phí ở căn tin thật sự không đủ no.”

“Mẹ, con muốn về nhà.”

Không có trả lời.

Một tin cũng không.

Sáng hôm sau thức dậy.

Tôi lấy đôi giày cũ ra khỏi hộp.

Cố nhét vào chân.

Mang nó đi học.

Ngón chân đau, mỗi bước đi đều đau một lần.

Nhưng tôi không tháo.

Tôi muốn bản thân nhớ rõ cảm giác này.

Giày nhỏ hơn một cỡ.

Đi lại sẽ đau thế nào.

Ngày hôm đó tôi ngồi ở hàng cuối lớp suốt cả buổi sáng.

Tan học, bạn cùng bàn hỏi tôi:

“Giày cậu có phải hơi chật không? Tớ thấy cậu đi lại kỳ kỳ.”

Tôi nói:

“Không, rất vừa.”

Cô ấy nhìn tôi một lúc, rồi không hỏi nữa.

Chiều về ký túc xá, tôi tháo giày ra.

Ngón chân đã bị cọ rách da, đỏ cả một mảng.

Tôi đặt giày lại vào hộp, đậy nắp.

Sau đó mở điện thoại, gửi cho mẹ một tin nhắn.

“Mẹ, giày nhỏ, nhưng con vẫn đang đi.”

Tôi sẽ cứ mang nó.

Để nhớ mãi cảm giác này.

3

Cuối tháng mười, trời lạnh hẳn.

Mặt tôi bắt đầu nổi mụn đến mức lở loét.

Có thể là vì đói.

Có thể là vì áp lực quá lớn.

Cũng có thể đơn giản chỉ là do số tôi không tốt.

Trán, hai má, cằm.

Mụn mọc từng lớp từng lớp.

Đỏ tấy, sưng lên.

Chỉ cần chạm nhẹ cũng đau.

Sáng ngủ dậy, trên gối có khi dính máu vì mấy nốt mụn bị cọ vỡ.

Bạn cùng phòng cho tôi mượn một tuýp gel lô hội.

“Cậu bôi thử đi, cái này chống viêm.”

Tôi nói cảm ơn, nhận lấy, bóp ra một chút rồi thoa lên mặt.

Mát lạnh.

Nhưng không có tác dụng.

Ngày hôm sau, mặt vẫn lở như cũ.

Tôi gọi điện cho mẹ.

Chuông reo bảy lần mới bắt máy.

“Alô?” bên kia rất ồn, lại là trung tâm thương mại.

“Mẹ,” tôi nói, “mặt con bị dị ứng rồi, con muốn mua một bộ dưỡng da.”

“Dưỡng da gì?”

“Thì… nước hoa hồng với sữa dưỡng ấy. Mặt con nổi toàn mụn rồi.”

Bà dừng một chút.

Similar Posts

  • Một Kiếp Bình Yên

    Ta ch .t rồi, ch .t trong một đêm tuyết phủ trắng trời.

    Mái ngói vỡ nát của lãnh cung chẳng ngăn nổi gió lạnh c/ắt da, ta co mình trong chiếc chăn bông ẩm mốc, nghe tiếng nhạc lễ văng vẳng truyền đến từ nơi xa.

    Đêm nay là giao thừa, hoàng đế lại cùng bá quan văn võ mở tiệc linh đình, mà ta – kẻ từng là hoàng hậu cao quý, đến một bát cháo nóng cũng không cầu nổi.

    “Nương nương… Nương nương…” Giọng Yến Thu yếu ớt, nàng đã phát sốt ba ngày rồi, nay chỉ còn thoi thóp.

    Ta nắm lấy bàn tay khô gầy của nàng, nhớ lại quãng đường nàng theo ta từ Đông cung đến ngôi vị mẫu nghi thiên hạ, rồi lại cùng ta r/ơi xuống vự/c sâu không đáy. Một đời trung thành, cuối cùng lại nhận lấy kết cục thê lương thế này.

    “Nếu có kiếp sau…”

    Ta lẩm bẩm, cổ họng khô rát như có lửa đốt, “Nếu có kiếp sau…”

  • Kiếp Nạn Của Kẻ Trùng Sinh

    Vì cứu hoàng hậu, ta tổn hại thân thể, con nối dõi khó bề có được.

    Thế mà ngay hôm sau khi cầu tự tại chùa Hộ Quốc, ta lại nhặt được một đôi hài tử.

    Phu quân nói, tựa như Bồ Tát thương ta thiện lương nên ban cho đầy đủ cả nhi nữ.

    Ta cũng cho là vậy.

    Bèn không tiếc sức vì con trai mà mưu cầu chức vị cao sang, lại lấy ân tình cứu hoàng hậu giúp con gái trở thành trắc phi của thái tử.

    Chỉ là, vào lúc bọn chúng toại nguyện, ta lại trọng bệ/nh không dậy nổi.

    Cho đến khi thố/i nát trên giường bệnh, ta mới hay biết một sự thật.

    Đôi nhi nữ kia, đều là cốt nhục của thanh mai trúc mã với phu quân ta.

    Sau khi tận dụng hết giá trị của ta, bọn họ liền c//h.ặ t tay c//h.ặ chân, c/ắt t/ai k h.o/é/t lưỡi, bắt ta mở to mắt nhìn chúng chiếm cứ tổ ấm, hưởng thụ cuộc đời mỹ mãn.

    Khi đó, nữ nhân kia mặc y phục của ta, sống trong vinh hoa phú quý của ta, sánh vai bên phu quân ta, từng ngày từng ngày đều không quên rót cho ta đ/ộc dược xuy/ên r/uột, dùng k/im nhọ/n, d a..o sắc giày vò thân thể ta, từng tấc da thịt bị c/ắ/n x..é đến rỉ m á/u.

    Ta sống không bằng ch .t. Đôi nhi nữ mà ta một lòng đối đãi chân thành lại mỉm cười khinh miệt, nói:

    “Đây là cái giá ngươi phải trả vì dám mơ tưởng đến dung mạo của phụ thân chúng ta, khiến cốt nhục phân ly, làm mẫu thân ta âm thầm chịu đựng bao năm.”

    “Tiện phụ, để chúng ta phải cúi đầu gọi ngươi là nương suốt mười mấy năm, thì từ nay về sau, ngươi hãy lấy cả đời sống không bằng s/úc si/nh mà đền trả đi.”

    Phu quân ta là Mạnh Tuấn, nhìn ta rơi vào cảnh bi thảm, lại chỉ cao cao tại thượng mà cười lạnh:

    “Bị cả một nhà chúng ta xoay như chong chóng, cảm giác thế nào? Không có Kim Cang trợ oai, ngươi dám mơ mộng có tâm Bồ Tát? Không biết nên nói ngươi ngu, hay nên cười ngươi đáng kiếp.”

    “Tiếc rằng, Như Ý quá mềm lòng, còn để lại cho ngươi một mạng, ngươi nên biết ơn mới phải.”

    Thân tâm ta kiệt quệ, cuối cùng nhân lúc bọn chúng sơ ý, ta hất đổ chân đèn, thi/êu thân t/ự t.ận.

    Đời này, nhìn nữ hài đang gào khóc trong tã lót trước mắt, ta bật cười lạnh lẽo:

    “Nhìn mặt mũi sáng sủa như vậy, bán cho tú bà để nó kiếm bát cơm cũng được.”

  • Gia Tộc Ăn Bám

    Nhà tôi nổi tiếng là “gia tộc ăn bám” có truyền thống lâu đời.

    Từ trên xuống dưới, ai cũng sống dựa vào người giàu: ba tôi làm trai bao cho quý bà, bán sắc nuôi thân, mẹ tôi thì tận tụy giặt giũ nấu nướng cho một ông trùm tài chính, cam tâm làm người phụ nữ sau lưng.

    Em gái tôi càng “đỉnh cao” hơn, làm thế thân bạch nguyệt quang cho con trai của ông trùm bất động sản, ngày ngày chịu đủ ấm ức, mà không ai trong nhà làm công việc nào đàng hoàng.

    Tôi nhìn cả nhà như vậy liền thầm nghĩ — nếu đã không thể chính chuyên, vậy thì tôi phải “ăn bám” ở một đẳng cấp cao hơn.

    Thế là tôi nhắm trúng thái tử gia đất kinh: Hạ Minh Châu.

    Ai nấy đều cười vào mặt tôi, nói tôi mơ mộng hão huyền, rằng con cóc ghẻ cũng đòi bám lấy đoá cao lãnh hoa trên núi tuyết, lại còn là kiểu lạnh lùng kiệm lời nhất thiên hạ.

    Nhưng rồi paparazzi lại chụp được cảnh tôi tự do ra vào biệt thự của Hạ Minh Châu, hắn vừa đi bên tôi vừa lải nhải không dứt:

    “Em còn tiền tiêu không, cơm ăn có ngon không…”

    Thậm chí còn cúi người mở cửa xe cho tôi một cách thành thạo.

    Còn tôi thì chỉ hững hờ gật đầu, chẳng buồn mở miệng lấy một câu, khiến thiên hạ rớt cằm hàng loạt.

    Không có gì to tát.

    Chỉ là — cả nhà tôi đều như bước ra từ ngược văn tàn khốc, riêng tôi thì… nhờ vẻ tầm thường không có gì nổi bật mà lại lạc vào đúng đường ngọt văn.

  • Chân Tình Đến Muộn

    Bảy năm trước, tôi đột ngột chia tay với Kỷ Tư Niên rồi quay lưng kết hôn với người đàn ông khác.

    Anh ấy bị cú sốc quá lớn, hôm sau liền ra nước ngoài, từ đó không còn liên lạc gì với tôi nữa.

    Lần gặp lại sau đó, anh đã khởi nghiệp thành công, trở thành tổng giám đốc Kỷ – nhân vật nổi bật được cả giới kinh doanh kính trọng.

    Còn tôi, gia đình phá sản, ba mẹ qua đời, ly hôn đã hai năm…

  • Tái Sinh Soán Lại Thiên Hạ

    Ta là thái tử phi kết tóc mười năm của hắn.

    Sau khi hắn đăng cơ lại chỉ phong ta làm Quý phi.

    Thị thiếp từng phải dựa vào ta để sống, ngược lại trở thành Hoàng hậu, đè đầu cưỡi cổ ta.

    Hắn dung túng cho ả ta khắp nơi gây khó dễ, vu oan cho ta, cuối cùng ban cho ta cái chết.

    Ả nữ nhân đó đã tự mình mang đến rượu độc, dao găm và lụa trắng.

    Ả đắc ý chế nhạo: “Nếu ngươi chết ở Đông Cung khi còn là Thái tử phi, có lẽ còn giữ được chút thể diện.”

    Ta biết mình không thể sống sót, liền rút dao găm đâm thẳng vào người ả.

    Cùng lắm thì một mạng đổi một mạng, cùng nhau xuống địa ngục đi!

    Khi mở mắt lần nữa, ta đã thấy Hoàng hậu di mẫu của mười năm trước.

    Di mẫu nói: “Vãn Vãn nhà chúng ta sinh ra là để gả cho Thái tử.”

  • Ngày Thứ Ba Ở Căn Nhà Mới

    Ngày thứ ba chuyển vào nhà mới, đàn cá nuôi trong bể suốt năm năm bỗng nhiên tất cả đều lật bụng ch /ế!t hết.

    Tôi không nói hai lời, lập tức thu dọn hành lý, kéo theo con định rời đi ngay trong đêm.

    Tất cả người thân bạn bè đều khuyên can, chồng tôi thì chắn ngay cửa lớn tiếng quát:

    “Cá ch /ế!t thì ch /ế!t thôi, em phát điên cái gì vậy!”

    Sắc mặt tôi tái nhợt, tay kéo vali run không ngừng:

    “Phải đi, cá lật bụng rồi.”

    Chồng tôi đá đổ vali: “Em bước ra khỏi cửa này thì chúng ta ly hôn!”

    Tôi gật đầu: “Nhà cho anh, xe cho anh, em ra đi tay trắng…

    “Nhưng tối nay nhất định phải rời khỏi căn nhà này.

    “Bởi vì, cá lật bụng rồi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *