Mười Năm Sau Chúng Ta Thành Người Lạ

Mười Năm Sau Chúng Ta Thành Người Lạ

Khi tôi và Chu Tư Ngôn gặp lại nhau, đã là mười năm sau khi ly hôn.

Tôi đến trường làm thủ tục nhập học cho con trai, còn anh ấy thì đến để quyên góp xây dựng một toà nhà cho con gái.

Tôi lịch sự mỉm cười với anh ấy, nhưng anh lại có chút lúng túng.

Cuối cùng chúng tôi vẫn bắt chuyện, trao nhau vài lời xã giao.

Lúc chia tay, anh ấy chăm chú nhìn vào tờ giấy báo nhập học trong tay tôi, như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.

Cuối cùng, anh vẫn không kiềm chế được, nhẹ nhàng nói: “Con trai theo em, sống rất tốt.”

Sống tốt không?

Tôi chỉ cười, không trả lời.

Đúng vậy, sống rất tốt.

Sau khi không còn yêu Chu Tư Ngôn nữa, tôi và con trai đều sống rất tốt.

1

Khi tôi đi đến cổng trường, Chu Tư Ngôn đuổi theo sau tôi, nói: “Em đang sống ở đâu? Anh đưa em về.”

Tôi lùi lại vài bước để giữ khoảng cách với anh: “Không cần đâu, tôi tự lái xe đến.”

Chu Tư Ngôn ngẩn người, có chút ngạc nhiên: “Khi nào em học lái xe vậy?”

Tôi cười, vén mái tóc bị gió thổi tung, nhẹ nhàng lắc đầu.

Trong trí nhớ của Chu Tư Ngôn, tôi vẫn dừng lại ở mười năm trước, nhưng thật ra tôi đã đi rất xa rồi.

Trên đường lái xe về nhà, tôi nhận ra luôn có một chiếc xe lặng lẽ theo sau.

Tôi hiểu rất rõ, nhưng cũng không để tâm.

Khi dừng xe chờ đèn đỏ, tôi bất chợt nhớ ra — đã mười năm rồi.

Tôi từng nghĩ nếu gặp lại Chu Tư Ngôn, mình sẽ đau lòng, sẽ khóc lóc, hoặc mất kiểm soát như trước kia.

Nhưng không.

Không có gì cả.

Tôi bình thản như thể gặp một người xa lạ, một kẻ qua đường không chút quan trọng trong đời.

Dù anh ấy có đi ngay phía sau tôi, trong lòng tôi cũng không còn chút gợn sóng nào nữa.

Tôi khoá xe, đi thẳng lên lầu bằng thang máy.

Chu Tư Ngôn không đi theo, nhưng tôi biết anh ấy sẽ không rời đi.

Giống như những lần chúng tôi cãi nhau trước đây, anh thà ngủ lại trên chiếc ghế dài ngoài khu chung cư, cũng muốn ở lại gần tôi nhất, chờ tôi cảm động.

Quả nhiên, khi tôi rửa mặt xong và kéo rèm cửa sổ ra, dưới lầu có ánh lửa lập loè.

Chu Tư Ngôn cúi đầu, dưới chân là vô số tàn thuốc.

Anh ngẩng đầu nhìn lên, tôi cúi đầu nhìn xuống — giống như biết bao lần trong quá khứ.

Chỉ là giờ đây, cả hai chúng tôi đều hiểu rõ, không thể quay lại được nữa.

“Mẹ, mẹ đang nhìn gì vậy?” — con trai mặc đồ ngủ bước ra từ phòng.

Tôi lập tức kéo rèm lại, mỉm cười nói: “Không có gì đâu, chỉ là một người không còn quan trọng nữa thôi.”

2

Tôi nghĩ mình có thể ngủ được, nhưng lại trằn trọc mất ngủ.

Nằm trên giường, những ký ức xưa như thuỷ triều dâng trào trong tâm trí tôi.

Khi quen Chu Tư Ngôn, anh ấy vẫn chưa phải là Tổng Giám đốc Chu của hiện tại, chỉ là một chàng trai nghèo nhưng nổi bật trong trường.

Một ngày anh có thể làm đến ba công việc để mưu sinh.

Anh có một người cha nghiện rượu, một người mẹ mê cờ bạc, và một người ông bệnh nặng đã nuôi anh khôn lớn.

Trong trường luôn có người có ý đồ với anh, vì gương mặt ấy quá nổi bật.

Con trai thì ghen ghét, con gái thì thầm thương.

Tôi không phải người đầu tiên giúp đỡ anh, nhưng là người duy nhất ở lại bên cạnh anh.

Người duy nhất kiên trì đến cuối cùng là tôi.

Tôi từng nói với anh: “Tôi thích anh.”

“Tất cả những việc tôi làm đều không cần anh phải đáp lại.”

“Chỉ cần anh đừng từ chối là được rồi.”

Tôi giơ thẻ ngân hàng lên, bên trong là toàn bộ số tiền tiết kiệm từ nhỏ đến lớn của tôi.

Không nhiều cũng không ít, vừa đủ để thanh toán viện phí cho ông nội của Chu Tư Ngôn.

Tình cảm tuổi trẻ vừa ngốc nghếch lại vừa thuần khiết, khi đó tôi thật sự chỉ muốn giúp anh.

Dù có bị lừa dối, tôi cũng không thấy hối hận.

Chu Tư Ngôn đã nhận lấy thẻ ngân hàng đó, anh nghiêm túc nhìn tôi và nói: “Cảm ơn em.”

Thật tiếc, ông nội của Chu Tư Ngôn cuối cùng vẫn không qua khỏi.

Ngày đưa tang, tôi bất chấp sự phản đối của gia đình, vẫn đến để giúp đỡ.

Tôi tận mắt chứng kiến Chu Tư Ngôn bị bố đánh, bị mẹ mắng chửi,

chỉ vì ông nội đã để lại căn nhà duy nhất của gia đình cho anh.

Ngay lúc bố anh cầm chai rượu định đập xuống, tôi đã lao ra chắn cho anh.

Không đau, vì ông ta chưa kịp đánh xuống.

Tôi đứng chắn trước mặt Chu Tư Ngôn, còn anh thì giơ tay lên, che chắn cho tôi.

Máu từ cánh tay anh chảy xuống, thấm đỏ cả gương mặt tôi.

Tôi vừa khóc vừa gọi cảnh sát, rồi kéo anh bỏ chạy.

Tôi nói: “Đừng quay lại nữa, Chu Tư Ngôn.”

“Từ nay về sau, để em nuôi anh!”

Tôi không biết mình lấy đâu ra dũng khí để nói ra những lời ấy,

một sinh viên đại học vẫn còn sống bằng tiền trợ cấp từ gia đình,

vậy mà lại dám mạnh miệng nói như vậy.

Nhưng Chu Tư Ngôn đã tin tôi.

Có lẽ là do tôi nước mắt nước mũi tèm lem khiến anh sợ,

anh ôm lấy tôi, bất lực vỗ nhẹ vào lưng tôi để an ủi.

“Được, được, anh tin em.”

Bên dòng suối nhỏ, những khóm lau lay động trong gió,

Chu Tư Ngôn ngẩng đầu lên, lần đầu tiên trong đời nở một nụ cười còn rực rỡ hơn cả cầu vồng trước mặt tôi.

Anh nói: “Hứa Ninh, anh sẽ chăm sóc em cả đời.”

Similar Posts

  • Báo Ân Nhầm Người

    Kiếp trước, vì muốn báo ân, mẹ tôi đã tiết lộ bí mật tôi là người “vượng phu vượng gia” cho giám đốc nhà máy thép.

    Và thế là tôi bị gả cho con trai độc nhất của ông ta – Cố Vệ Đông, người đang mắc trọng bệnh.

    Chỉ một tháng sau, tôi mang thai, còn bệnh tình của Cố Vệ Đông lại kỳ tích thuyên giảm.

    Cả nhà họ Cố vui mừng khôn xiết. Tôi cứ ngỡ mình gả được cho tình yêu, cũng đã báo đáp xong ân tình, từ đây sẽ sống những tháng ngày hạnh phúc.

    Nhưng vào đúng ngày tôi sinh con, Cố Vệ Đông lại nhốt tôi vào phòng y tế bỏ hoang trong khu nhà máy.

    Hắn còn gọi đến Nhị Cẩu – tên du côn khét tiếng trong làng.

    Tôi gào khóc van xin Cố Vệ Đông cứu mình, nhưng hắn chỉ đứng đó lạnh lùng nhìn tôi.

    Sau khi bị Nhị Cẩu làm nhục đến mức không còn hình người, tôi như một cái giẻ rách bị ném xuống nền nhà lạnh lẽo, nằm trong vũng máu.

    Mơ hồ trong tầm mắt, tôi thấy Cố Vệ Đông bước lại.

    Ánh mắt hắn nhìn tôi tràn đầy ghê tởm.

    Tôi tuyệt vọng hỏi hắn tại sao lại đối xử với tôi như thế.

    Cố Vệ Đông bóp cằm tôi, nghiến răng:

    “Ngay từ đầu tao đã chẳng bị bệnh gì cả! Chính mày vì muốn gả vào nhà tao làm phu nhân nên mới cùng mẹ mày dàn dựng, nhờ lang y viết giấy giả nói tao bị lao phổi, ép tao phải chia tay với Nguyệt Bình, hại cô ấy suýt nữa thì nhảy sông tự tử!”

    Nói xong, hắn không cho tôi cơ hội giải thích, liền chụp lấy một tấm vải bên cạnh, bịt chặt lên mặt tôi.

    Tôi cứ thế bị hắn sống sờ sờ hại chết.

    Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức biến mất, tôi nghe được đoạn đối thoại giữa Cố Vệ Đông và bạn hắn.

    Lúc ấy tôi mới bàng hoàng nhận ra – tôi đã báo ơn nhầm người.

    Người cứu cha tôi khỏi trận lũ năm xưa hoàn toàn không phải nhà họ Cố.

    Cha mẹ tôi cũng vì bị nhà họ Cố chèn ép mà chết không ai lo hậu sự.

    Nếu có thể sống lại một lần nữa…

    Tôi nhất định sẽ bắt hắn đền máu trả máu!

    Lần nữa mở mắt, tôi quay về đúng ngày Trưởng phòng Vương đến nhà tôi, đề nghị tôi gả cho Cố Vệ Đông.

  • Bữa Ăn Sáu Triệu Và Cuộc Đời Tôi Sáu Năm

    Bữa tiệc họp lớp mới ăn được một nửa, thì một cô phục vụ ngoài năm mươi tuổi bất ngờ lao vào, quỳ sụp xuống trước mặt mọi người.

    Bà ta đập đầu “bộp bộp bộp” ba cái vang dội.

    “Bà xin lỗi, bà mang nhầm món. Xin các cháu thanh toán giúp bà hóa đơn này được không? Nếu không, ông chủ nhất định sẽ đuổi việc bà mất!”

    Hoa khôi lớp – Tề Điềm Điềm – vừa nghe xong liền lập tức chạy tới đỡ bà dậy.

    “Đừng khóc mà dì, tụi cháu thanh toán cũng được. Dù sao thì tụi cháu kiếm tiền cũng dễ hơn dì. Không sao đâu…”

    Tôi nhìn cái quán bình dân chỉ tầm trăm nghìn một người, giờ lại thành cái hóa đơn sáu triệu mỗi người, trong lòng liền hiểu ngay mọi chuyện.

    Tôi lập tức móc điện thoại ra định gọi công an.

    Nhưng bạn trai lâu năm của tôi – Tần Thời Tự – lại đè tay tôi xuống, bực bội nói:

    “Chút tiền này thì là gì với bọn mình? Mau đi thanh toán đi. Nhớ lấy, đừng bao giờ làm khó người yếu thế hơn mình.”

    Tôi đã yêu Tần Thời Tự suốt tám năm, từ năm nhất đại học.

    Tôi luôn nhớ anh ấy xuất thân nghèo khó, lại có lòng tự trọng cao, nên lúc nào cũng cố giữ thể diện cho anh.

    Nhìn bà phục vụ già đang khóc lóc thảm thiết dưới đất, tôi thở dài, chuẩn bị bước đến trả tiền.

    Thì ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng hiện ra hàng loạt dòng chữ như trong livestream.

    【Aaaaaa! Cuối cùng cũng đến đoạn nam chính thành công quay về bên nữ chính! Nữ phụ độc ác nên bị đá khỏi sân khấu rồi!】

    【Xem nữ chính Điềm Điềm tốt bụng chưa kìa. Chính mình còn chẳng đủ tiền ăn, vậy mà vẫn thương bà phục vụ bị sếp làm khó, sẵn sàng trả cái hóa đơn trời ơi đất hỡi này. Bảo sao nam chính bao năm nay vẫn không quên được cô ấy, cô ấy xứng đáng mà!】

    【Nếu không phải năm đó mẹ nam chính bệnh nặng cần tiền, anh ấy đâu có bỏ nữ chính để đến với nữ phụ, chịu đựng bao nhiêu năm chỉ để chờ đến hôm nay! Đợi xem đi, anh ta sắp thâu tóm công ty nhà nữ phụ, đến lúc đó nữ phụ chỉ biết dùng tiền đập vào mặt người khác cũng tiêu đời thôi. Rồi ai cản được đôi chính về bên nhau nữa?】

    Tôi lạnh sống lưng quay đầu nhìn Tần Thời Tự, phát hiện anh ấy đang nhìn Tề Điềm Điềm đầy dịu dàng.

    Có lẽ vì ánh mắt tôi quá cháy bỏng, anh ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt giao nhau.

    Khuôn mặt anh thoáng hiện vẻ hoảng hốt và xấu hổ, rồi nhíu mày, đẩy tôi ra một cái, thì thầm mỉa mai:

    “Đến một bữa ăn cũng tiếc tiền, đúng là giống y như ba cô, hạng con buôn keo kiệt.”

    Thấy anh ta chuẩn bị cà thẻ trả tiền, tôi lập tức móc điện thoại, run rẩy ngắt luôn thẻ phụ tôi từng cấp cho anh ta…

  • BẤT NẠP NHỊ SẮC

    Khi ta cùng phu quân là Thôi Tầm thành thân, hắn đã phát lời thề rằng đời này quyết không nạp nhị sắc.

    Nếu làm trái lời thề sẽ chẳng được c/h/ế/t tử tế.

    Vậy mà ta cùng hắn mới thành thân được vỏn vẹn ba năm, đứa con riêng của hắn cùng ngoại thất đã biết gọi phụ mẫu.

    Nhìn hắn đang ngủ say trên giường một cách ngon lành.

    Ta nghĩ, đã đến lúc để hắn thực hiện lời thề của chính mình rồi.

    Không được c/h/ế/t tử tế, đó vốn là lời thề do hắn tự hứa mà.

    Ta sẽ dùng hành động để nói với hắn rằng, đã không làm nổi thì đừng tùy tiện thề thốt bừa bãi.

  • Tái Hôn Rồi, Tôi Trở Thành Hiền Thê Lương Mẫu

    Ba năm sau ly hôn, chồng cũ tìm đến tôi, nói con trai nhớ mẹ, hỏi tôi có thể tái hôn thử xem sao không.

    Lúc ấy tôi vừa bị trừ lương vì giao đồ ăn quá giờ, tiền không đủ ăn no, liền quyết định ăn lại cỏ cũ, không muốn tiếp tục sống khổ nữa.

    Sau khi tái hôn, tôi trở thành mẫu người vợ hiền mà Chu Nghiễn Tu luôn mong muốn.

    Không ghen tuông, không cãi vã, anh ta đưa phụ nữ về nhà tôi còn giúp dọn dẹp.

    Con cái tôi cũng không quản nghiêm như trước, nó muốn làm gì thì làm.

    Rõ ràng tôi đã trở thành hình mẫu mà mọi người đều ao ước, nhưng có một đêm Chu Nghiễn Tu say rượu trở về, lại ôm tôi khóc nức nở.

    Anh nói:

    “Vợ à, em đừng như vậy, anh thấy đau lòng.”

    Con trai cũng nghẹn ngào:

    “Mẹ ơi, con sai rồi, mẹ đừng đối xử với con như thế.”

  • Tử Quy Dưới Lửa Đỏchương 15 Tử Quy Dưới Lửa Đỏ

    VĂN ÁN

    Trường công chúa kiêu ngạo xa hoa.

    Nhị công chúa phong lưu phóng đãng.

    Tam công chúa nhã nhặn mà bại hoại.

    Còn ta, là Tứ công chúa.

    Bị con tin của địch quốc dùng mồi câu thành cá, ta chet dính lấy hắn, đuổi theo suốt bảy năm.

    Đến nay vẫn là đơn phương tương tư.

    Ba vị tỷ tỷ hận ta không nên thân, suýt nữa thì tự mình ra trận chỉ đạo:

    “Cứ dùng thuốc mạnh, lên giường rồi tính sau, nước đến chân tự nhiên có cầu, hiểu chưa?”

    Chịu áp lực nặng nề, ta ngẩng đầu nhìn trời, nước mắt rưng rưng:

    “Thử rồi.”

    “Rồi sao?”

    “Hắn mặc quần sắt, bên trên còn khóa lại… mở không ra……”

  • Cái Giá Của Lòng Tốt

    Chỉ vì nhận được một bó hoa từ cậu học sinh được tôi tài trợ – Vương Sách – vào dịp Ngày của Mẹ, tôi đã bị bạn gái của cậu ta, Dương Tử Vũ, giữ chặt và đánh đập tàn nhẫn.

    Cô ta gào lên như hóa điên, gọi tôi là mụ đàn bà trơ trẽn, lớn tuổi rồi còn mặt dày đi quyến rũ bạn trai người khác.

    Tôi cố gắng giải thích rằng đó chỉ là một bó hoa cảm ơn, nhưng cô ta chẳng buồn nghe lấy nửa câu.

    Ngược lại, cô ta còn lột sạch quần áo tôi, chụp một loạt ảnh riêng tư, từng tấm từng tấm đều mang đầy sự nhục nhã.

    Vương Sách biết chuyện, tức giận đến mức xóa toàn bộ ảnh và lập tức chia tay cô ta.

    Tôi tưởng mọi chuyện đã kết thúc ở đó.

    Không ngờ chỉ hai ngày sau, những bức ảnh ấy lại xuất hiện tại một buổi đấu giá toàn đàn ông.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *