Mười Năm Tình Cảm Hoá Hư Vô

Mười Năm Tình Cảm Hoá Hư Vô

Mười năm trước, Trần Hành Giản cầm dao kề lên cổ mình, nói với ba mẹ anh rằng đời này không cưới Tô Tú thì không cưới ai khác.

Mười năm sau, anh lại một lần nữa cầm lấy con dao ấy. Nhưng lần này, là để bắt tôi xin lỗi cô gái nhỏ của anh.

Trần Hành Giản của tuổi trẻ từng thề sẽ không bao giờ phản bội, nay lại ôm chặt cô gái run rẩy trong lòng, nhìn tôi như quái vật, trong mắt chẳng còn chút tình cảm nào của năm xưa.

Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, tôi lại nhớ đến chàng trai từng nói sẽ yêu tôi suốt đời.

Tôi chợt nhận ra —— Cuộc hôn nhân mười năm của chúng tôi, đã thật sự đi đến hồi kết.

Vì thế, lần đầu tiên tôi mở lời ly hôn: “Trần Hành Giản, chúng ta buông tha cho nhau đi.”

1

“Tôi không đồng ý ly hôn!”Trần Hành Giản không cần suy nghĩ đã từ chối ngay.

Anh hơi cau mày, cúi đầu nhìn Lạc Nhan đang nằm trong lòng.

Như chợt nhận ra điều gì đó, anh từ từ buông cô ta ra.

Nhưng vẫn cảnh giác chắn người phía sau, sợ tôi sẽ làm cô ta bị thương.

Con dao trong tay anh, mũi dao lại luôn chĩa thẳng vào tôi, lạnh lẽo đến rợn người.

Anh cam đoan: “Tô Tú, anh có thể đảm bảo với em, Lạc Nhan tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến vị trí của em.”

Nói đến đây, anh ngập ngừng một chút. Sau đó lại nói tiếp: “Nhưng em cũng phải đảm bảo với anh, sẽ không đến tìm Lạc Nhan gây chuyện nữa.”

Cái gọi là “gây chuyện” trong miệng Trần Hành Giản, chính là dấu tay đỏ ửng rõ ràng trên mặt Lạc Nhan lúc này.

Nếu Trần Hành Giản về muộn hơn một chút, có lẽ tôi thật sự đã túm tóc Lạc Nhan,

đè đầu cô ta xuống bàn trà, dùng mảnh thủy tinh vỡ từ ly nước dưới sàn, rạch nát mặt và tay cô ta, để cả đời này cô ta không thể xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Điên cuồng. Độc ác.

Nhưng trước kia tôi là người cực kỳ điềm tĩnh. Bao nhiêu năm qua, hiếm khi nổi nóng với ai, càng chưa từng đánh nhau. Như hôm nay — mất kiểm soát mà ra tay, là lần đầu tiên.

Tôi quay đầu lại, nhìn hai đứa con đang trốn trong phòng ngủ, vẫn cố chấp hé cửa nhìn ra ——Là Tuế Tuế và Niên Niên của tôi.

Trên mặt các con vẫn còn rõ dấu tay bị bóp, tất cả đều là do Lạc Nhan mà ra.

Cho nên, tôi không thể nhịn được.

Có lẽ Trần Hành Giản cũng bị tôi dọa cho sợ. Cô gái được anh nuông chiều hơn một năm qua, lúc này đang ôm mặt sưng đỏ, nức nở kể lại “hành vi ác độc” của tôi.

Còn chàng trai từng thề cả đời không phụ tôi, nay lại đầy giận dữ trong mắt, mặc kệ tiếng khóc của con cái bên cạnh, khi tôi lại muốn động thủ, anh lập tức nhặt con dao trên bàn lên, kề vào cổ tôi, buộc tôi phải tỉnh táo.

Mà năm xưa, chính anh cũng từng cầm con dao đó kề lên cổ mình, chỉ để nói với cha mẹ rằng đời này anh chỉ cưới Tô Tú.

Chúng tôi mới có thể cưới nhau, mới có thể sinh ra hai đứa con đáng yêu, tưởng như đã viên mãn.

Tiếc thay, mọi thứ đều đã đổi thay.

“Tô Tú, chúng ta là vợ chồng mười năm, ràng buộc quá sâu, có chết cũng phải chết cùng nhau, em hiểu không?”

Trần Hành Giản nói câu đó với ánh mắt vô cùng kiên định. Anh không hề để ý đến ánh mắt u oán của Lạc Nhan đứng bên cạnh.

Cô ta muốn leo lên làm vợ chính ——Nếu không, thì mối quan hệ vụng trộm kéo dài suốt một năm qua, với sự che giấu cẩn mật của Trần Hành Giản, cùng sự tin tưởng tuyệt đối của tôi dành cho anh, đáng lý ra cả đời này tôi sẽ không bao giờ phát hiện.

Nhưng chính Lạc Nhan lại chủ động tìm đến tôi.

Cô gái nhỏ được tôi và Trần Hành Giản cùng tài trợ nuôi lớn và cho ăn học, mang theo từng tấm ảnh thân mật chụp chung với Trần Hành Giản, đường hoàng đứng trước cửa nhà tôi, gõ cửa bước vào.

“Chị Tô Tú, em rất cảm ơn chị và anh Giản đã giúp đỡ em đi học.”

“Nhưng ân là ân, tình là tình.”

“Cho nên điều đó không có nghĩa là em phải trả lại anh Giản cho chị.”

“Em biết chị và anh Giản là vợ chồng nhiều năm, nhưng bây giờ chị đã lớn tuổi, không còn tươi mới nữa.”

“Còn em thì vừa tròn hai mươi, trẻ trung lại xinh đẹp. Chị lấy gì ra để tranh giành với em?”

“Chắc một tháng hai người cũng chẳng thân mật được mấy lần đâu nhỉ?”

“Nhưng chị biết không?”

“Lúc ở bên em, đêm nào anh Giản cũng muốn.”

“Anh ấy nói với em là anh ấy có ham muốn.”

“Chị Tô Tú, anh Giản còn có ham muốn với chị không?”

“……”

Từng câu, từng chữ, đều như dao đâm vào tim tôi. Ngày hôm đó cũng chính là ngày khiến tôi suy sụp nhất trong đời. Tôi không muốn nhớ lại nữa.

Thế nên, tôi chỉ nhìn Trần Hành Giản trước mặt, lặp lại lời nói khi nãy một lần nữa:

“Trần Hành Giản, chúng ta buông tha cho nhau đi, được không?”

Lúc này —— ngoài cửa sổ, ve kêu râm ran.

2

Trong khoảnh khắc mơ hồ, tôi lại nhớ về mùa hè năm mười sáu tuổi. Cũng oi ả, cũng tiếng ve rền như hôm nay.

Ngày hôm đó, Trần Hành Giản với tư cách là học sinh chuyển trường, lần đầu tiên xuất hiện trước mắt tôi qua lời giới thiệu của thầy giáo.

Nắng xuyên qua khung cửa, gió nhẹ lướt qua tà áo anh, chiếc sơ mi trắng sạch sẽ như không vướng chút bụi trần.

Là khoảnh khắc khiến người ta rung động ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

Lúc đó tôi là lớp trưởng, có trách nhiệm hướng dẫn bạn mới làm quen với lớp.

Thế nên chúng tôi có lý do để tiếp xúc.

Khi ấy, tôi chỉ biết anh tên là Trần Hành Giản, đến từ thủ đô phồn hoa. Gia thế chắc hẳn không tầm thường. Có lẽ vì quá nghịch ngợm, hoặc phạm lỗi gì đó, nên mới bị đưa đến thành phố nhỏ này.

Nhưng tôi không quan tâm đến những điều đó.

Tôi chỉ biết mình nên hoàn thành nhiệm vụ thầy giáo giao phó, giúp anh nhanh chóng hòa nhập với lớp.

Tất nhiên, tôi cũng có chút tư tâm riêng. Vì anh ấy thật sự rất đẹp trai.

Tôi chưa bao giờ nhận mình là người sâu sắc, nhưng với những gì xinh đẹp, tôi luôn để mắt nhiều hơn một chút.

Có thể nói là duyên phận.

Tôi và Trần Hành Giản làm bạn cùng bàn suốt ba năm, từ quan hệ bạn học có phần gượng gạo ban đầu, trở thành những người bạn thân thiết, chuyện gì cũng có thể chia sẻ.

Và rồi, sau vài lần ánh mắt vô tình chạm nhau, tim tôi đập nhanh hơn, còn anh thì đỏ bừng vành tai —Một thứ tình cảm mơ hồ lặng lẽ nảy mầm trong lòng cả hai.

Kỳ thi đại học kết thúc, anh cầm bó hoa ly Cát Lan mà tôi yêu thích nhất, hỏi tôi có dám tiếp tục làm bạn học thêm bốn năm nữa không.

Tôi, Tô Tú, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ biết sợ điều gì. Làm bạn học thêm bốn năm thì có gì mà không dám?

Vậy nên mùa hè năm ấy, chúng tôi đăng ký cùng một nguyện vọng, đến cùng một thành phố xa lạ.

Tôi nghĩ mình đã gặp được tình yêu.

Bốn năm đại học trôi qua bình lặng và hạnh phúc, chúng tôi chưa từng buông tay nhau một lần nào.

Cho đến ngày tốt nghiệp.

Một người phụ nữ ăn diện lộng lẫy đến tìm tôi.

Bà ta tự xưng là mẹ của Trần Hành Giản, nói bóng gió chê bai tôi, rồi khoe khoang nhà họ Trần quyền thế cỡ nào.

Vì vậy, trong việc chọn con dâu, bà ấy luôn cẩn thận từng ly từng tí.

Môn đăng hộ đối là điều kiện tiên quyết.

Một cô gái bình thường như tôi, lớn lên ở thành phố nhỏ, không nên mơ tưởng đến việc dựa vào hôn nhân để đổi đời, một bước lên mây.

Giống hệt trong phim truyền hình, tấm chi phiếu trắng được đẩy đến trước mặt tôi,

giọng điệu đầy hào phóng bảo tôi cứ điền bất kỳ con số nào tôi muốn.

Nhưng cũng khác phim ở một chỗ — Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, Trần Hành Giản đã vội vã chạy đến.

Tấm chi phiếu tôi còn chưa kịp nhìn rõ, đã bị anh xé nát, hóa thành từng mảnh nhỏ như tuyết, bay đầy trong không khí trước mặt tôi.

Hôm đó, Trần Hành Giản nắm chặt lấy tay tôi, như sợ tôi sẽ dao động, cứ lặp đi lặp lại với tôi:

“Tú Tú, một tấm chi phiếu thì đáng là gì. Chỉ cần em đừng buông tay anh, em muốn gì anh cũng sẽ cho.”

Khi đó, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất — Trần Hành Giản, em không cần tiền của anh, em chỉ cần tình yêu trọn vẹn của anh thôi.

Khi ấy, tuổi còn trẻ, bốc đồng, tưởng rằng tình yêu là tất cả.

Trần Hành Giản, chính là tất cả của tôi.

Mãi đến nhiều năm sau, tôi mới nhận ra mình đã sai đến mức nào.

Sau đó, tôi chỉ còn nhớ buổi chiều hôm đó, Trần Hành Giản vì tôi mà cãi nhau to với mẹ anh, cãi đến mức gần như mất kiểm soát, mặt đỏ bừng bừng.

Cuối cùng, anh cầm con dao cắt bánh trên quầy bar, kề thẳng lên cổ mình, rạch ra một đường mảnh và rõ ràng đến lạnh người.

Anh kiên quyết nói:

“Con không giống ba. Con không có những thói trăng hoa đó. Cả đời này, con chỉ muốn ở bên một mình Tô Tú. Mẹ à, con mong mẹ hãy tác thành cho chúng con.”

Có lẽ là vì Trần Hành Giản quá quyết tuyệt. Cũng có thể là vết máu ấy quá chói mắt.

Cuối cùng, mẹ Trần nhượng bộ.

Nhưng khi rời đi, ánh mắt bà nhìn tôi lại ẩn chứa một thứ gì đó sâu xa mà tôi không thể hiểu nổi.

Khi ấy tôi ngây ngô nghĩ, mỗi gia đình đều có chuyện khó nói, chẳng để tâm thêm gì.

Cha mẹ tôi tuy yêu thương nhau, nhưng tận sâu trong xương tủy vẫn giữ sự cổ hủ, luôn yêu chiều em trai tôi hơn tôi.

Còn cha mẹ Trần Hành Giản cũng từng là cặp vợ chồng ân ái.

Nhưng nhà họ Trần có truyền thống tài trợ học sinh nghèo vùng núi đi học.

Chính cô gái trẻ trung, rụt rè, nhưng có phần kiều mỵ đó đã bước vào tầm mắt của cha Trần.

Ông động lòng.

Ngoại tình, bao nuôi, rồi lại tiếp tục ngoại tình, tiếp tục bao nuôi.

Sau khi nếm được vị ngọt của sự phóng túng, ông không thể kiềm chế được nữa, phụ nữ vây quanh ngày càng nhiều.

Cuộc sống phù phiếm xa hoa luôn đầy cám dỗ.

Cha Trần dần đắm chìm trong lạc thú, và ngày càng xa cách mẹ Trần.

Cãi vã, khóc lóc, đe dọa, tất cả đều vô ích.

Hai người họ giằng co suốt nhiều năm, cho đến khi một người phụ nữ bụng mới lộ ra một chút xuất hiện trước cửa nhà, khóc lóc cầu xin mẹ Trần cho cô ta một con đường sống.

Trần Hành Giản nhìn nước mắt của mẹ, lại nhìn người phụ nữ trông có vẻ đáng thương nhưng thật ra đáng ghét đó.

Anh ra tay.

Cô ta lăn từ bậc thềm xuống, máu đỏ nhuộm cả lối vào nhà.

Cha Trần nổi giận, đưa anh về quê để tiếp tục việc học.

Và rồi, mới có sự gặp gỡ, quen biết, yêu nhau giữa tôi và Trần Hành Giản.

Nhưng cuối cùng, chàng trai giết rồng lại trở thành ác long.

Trần Hành Giản từng căm ghét người thứ ba, vậy mà lại yêu chính cô học sinh nghèo do mình tài trợ — Lạc Nhan, thậm chí vì cô ta mà không tiếc tiêu tiền như nước, mua cho cô ta căn biệt thự trị giá hàng chục triệu.

Cho đến rất nhiều năm sau, tôi mới hiểu được ——Ánh mắt sâu xa của mẹ Trần ngày hôm ấy, không phải là xúc động vì tình yêu của chúng tôi.

Mà là thương hại.

Bản tính yếu kém truyền trong máu, có cha ắt có con — đó là vòng lặp, cũng là luân hồi.

Từ trước đến nay, mẹ luôn khuyên tôi đừng đi vào vết xe đổ của bà.

Đáng tiếc là —— Khi tôi hiểu ra thì… đã quá muộn rồi.

Similar Posts

  • Kịch Hay Mùa Nắng Nóng

    Kỳ nghỉ hè nóng nực, bạn trai tôi dẫn cô em gái thanh mai trúc mã của anh ta đến nhà tôi tránh nóng.

    Dự báo thời tiết nói đợt nắng này sẽ kéo dài suốt một tháng, chuyện này ở miền Bắc thật sự hiếm thấy.

    Tôi thấy bất an nên đặt mua máy lạnh, còn tích trữ một đống đồ ăn và đồ chống nóng ở nhà.

    Nhưng đến lúc thợ đến lắp máy, Lương Mộng lại lấy lý do dưới lầu có người già và trẻ con, bắt họ lắp cho nhà dưới trước, còn chia hết đồ tôi tích trữ cho hàng xóm.

    “Chị An Lam, mọi người đều là hàng xóm với nhau mà. Với lại trời nóng như thế này, mua nhiều đồ quá cũng dễ hỏng lắm.”

    Kỷ Minh Thừa cũng đứng về phía Lương Mộng, mắng tôi là không biết điều. Cuối cùng nhờ tôi kiên quyết phản đối mới miễn cưỡng lấy lại được một ít đồ.

    Đến khi nắng nóng thực sự ập tới, Lương Mộng và Kỷ Minh Thừa đều cuống quýt. Thế mà Kỷ Minh Thừa không hề trách Lương Mộng, còn nhốt tôi lại, để hai người bọn họ độc chiếm số đồ tôi tích trữ.

    Tôi bị đói đến sắp chết, vậy mà Lương Mộng còn khóc lóc tố ngược:

    “Tất cả là tại chị ấy cứ nhắm vào em, em mới chia đồ cho hàng xóm.”

    “Trong bụng em còn có con của anh nữa, lỡ đói quá mà sảy thai thì làm sao bây giờ?”

    Đến khi đồ ăn sắp cạn kiệt, Kỷ Minh Thừa lại mất hết nhân tính, đem tôi bán đi.

    Tôi liều mạng phản kháng, cuối cùng bị người mua giận dữ trói trên sân thượng, phơi nắng sống sờ sờ đến chết.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi quay lại đúng ngày Lương Mộng chặn thợ lắp máy.

    Tôi tự tay khiêng đồ ra, nhìn cô ta cười nhạt:

    “Đừng keo kiệt thế, mang hết số đồ tôi mua chia cho mọi người đi nhé.”

  • Thê Vân Ý Nhạn

    Ngày thành thân, thiếp thất của tướng công lại ngang nhiên chặn kiệu hoa giữa kinh thành.  

    Nàng ta nói nếu ta không nhận nàng làm thiếp, nàng sẽ đập đầu vào kiệu mà chết, biến hỉ sự thành tang sự.  

    Ta vén khăn che mặt, nhìn về phía tướng công vẫn im lặng không nói một lời.  

    Dưới chân là nữ tử đang mang thai, khóc đến thê lương, vậy mà chàng vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.  

    Lòng ta hoàn toàn nguội lạnh, liền rút phượng trâm trên đầu, đưa cho phu kiệu dẫn đầu.  

    “Phiền các vị vất vả, đưa ta đi thêm vài dặm.”  

    “Đi đâu vậy?”  

    “Đến phủ Tạ tướng quân.”  

    Nghe nói vị đại tướng quân đang bị trọng thương kia, đang cần một tân nương xung hỉ..

  • Đội Trưởng Chuyên Gia Tháo B O M

    Là đội trưởng chuyên gia của đội phá b /om, tôi nhận lệnh tháo gỡ một quả b /om cảm ứng cực kỳ phức tạp.

    Vừa mới tiến vào khu cách ly, cánh cửa chì dày nặng lập tức sập xuống, màn hình đếm ngược đột nhiên tăng tốc.

    Nhận ra thiết bị mất kiểm soát, tôi lập tức rút bình xịt đông lạnh trong túi dụng cụ.

    Nhưng vừa xịt lên kíp n /ổ, một luồng khí nó /ng rực ập tới.

    Trong tai nghe vang lên tiếng cười đùa của vị hôn thê Lâm Uyển:

    “Chúng tôi đang livestream thử thách dồn ‘trụ cột’ của đội phá b /om vào đường cùng, xem anh có sợ đến mức tè ra quần không!”

    Đệ tử của tôi, Trương Dương, cũng hùa theo:

    “Sư phụ, diễn cái vẻ hoảng loạn cho anh em livestream xem với! Top 1 đang chờ đó!”

    Khoảnh khắc ấy, tôi lập tức hiểu — họ đang livestream trêu tôi.

    Th //u /ốc đông lạnh định dùng để phá b /om đã bị tráo thành gel gia nhiệt làm tăng tốc phản ứng!

    Tôi cố giữ bình tĩnh:

    “Đưa bình đông lạnh dự phòng vào ngay!”

    Giọng Lâm Uyển vang lên trong tai nghe, lơ đãng:

    “Ai da, Trương Dương khát coca lạnh nên lấy hết mấy bình dự phòng để ướp đồ uống rồi!”

    “Kỹ thuật anh giỏi mà, giữ tay cho chắc là được!”

    Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, tôi nhìn thẳng vào ống kính:

    “Cô thắng rồi, đội phá b /om của chúng tôi đúng là có nội gián, giờ có thể vào bắt người được rồi!”

  • Nghe Lòng Người, Đổi Vận Mệnh

    Ngày đầu tiên nhập học đại học, tôi bỗng nhiên có thể nghe được tiếng lòng của người khác.

    Giường số một – hoa khôi ký túc xá: 【Tôi đâu có thích anh ta, tặng tôi dây chuyền vàng cũng vô ích. Thôi quăng vào thùng rác ở lầu Mẫn Hành rồi, ai nhặt được thì coi như của người đó.】

    Tôi lập tức lao ra thùng rác, quả nhiên tìm thấy một sợi dây chuyền vàng trị giá bốn vạn!

    Giường số hai – tiểu thư nhà giàu: 【Trời nóng quá, chẳng muốn xuống căn-tin. Nếu có bạn cùng phòng chịu đi mua cơm hộ thì tôi sẵn sàng trả hai nghìn phí chạy vặt… Nhưng thôi, nhỡ người ta lại nghĩ tôi dùng tiền sỉ nhục họ thì sao?】

    Tôi bật dậy như cá chép: “Tiểu thư, cậu muốn ăn gì? Tôi đi mua về cho!”

    Giường số ba – học bá: 【Anh trai tôi đẹp trai, học vấn cao, còn vừa nhận được offer lương ba trăm vạn một năm thì có ích gì, 25 tuổi rồi mà chưa từng yêu đương… haizz.】

    Nhìn gương mặt điển trai kia, tôi lấy hết can đảm mở miệng: “Có thể giới thiệu anh trai cậu cho tôi không?”

  • Sau Hai Năm Ở Địa Ngục, Tôi Trở Về

    Cơn đau do viêm dạ dày cấp tính bùng phát khiến tôi đau đớn đến ch e c đi sống lại,

    vậy mà cô bạn thân thực tập sinh lại công khai tố cáo trước mặt mọi người rằng đây là lần thứ bảy tôi bí mật đi phz/ á thz/ ai.

    Mẹ tôi, một bác sĩ, đã nổi trận lôi đình, b/ óp c/ ổ tôi rồi é/ p tôi uố/ ng một bát lớn nư/ớc hồ/ ng hoa.

    “Tuổi còn trẻ mà đã tự cam chịu s/ a đ/ ọa, rời xa đ/ àn ôn/ g là không sống nổi sao?”

    Bà vẫn chưa yên tâm, quay sang sắp xếp cho cô bạn thân làm ph/ ẫu thu/ ật nz/ ạo t/ ử c/ ung cho tôi.

    “Tuyệt đối không được để lại bất kỳ mảnh vụn nào của mầm mống nghi/ ệt sú/ c trong người Thanh Nhã!”

    Cô bạn thân nghe lời làm theo, thậm chí không hề tiêm thu0/ ốc tê, trực tiếp lôi t/ ử cu/ ng của tôi ra đem cho ch/ ó ăn.

    Anh trai tôi đỏ mắt, đích thân đưa tôi vào trại c ai nghi/ ện dành cho nam giới.

    “Tính tình em đơn thuần, không biết lòng người hiểm ác, ở đây người ta sẽ dạy em cách nhận diện nhân tính.”

    “Chỉ khi được nế/ m trải đủ nhiều đà/ n ông tồ/ i tệ, em mới có thể cai được chứng nghiện tì/ n dụ/ t của mình.”

    Hai năm sau, anh trai ôm một bó hoa diên vĩ lớn đến đón tôi về nhà.

    “Thanh Nhã, cảm giác thoát thai hoán cốt thế nào?”

    Tôi cười lạnh, giẫ/ m nát bó hoa diên vĩ dưới chân.

    Cái mùi vị thoát thai hoán cốt này, cũng đến lúc để các người nếm thử rồi.

  • 800 Triệu Tệ Đổi Một Cuộc Ly Hôn

    Cha chồng ném thẳng tấm séc tám trăm triệu tệ xuống trước mặt tôi.

    “Cô không xứng với con trai tôi. Số tiền này, đủ để cô sống an nhàn hết phần đời còn lại.”

    Tôi nhìn chuỗi số dài đến mức khiến người ta hoa mắt ấy, bàn tay gần như theo phản xạ đặt lên bụng mình — nơi vừa nhô lên một chút, rất khẽ.

    Tôi không cãi.

    Không khóc.

    Cũng chẳng cầu xin.

    Tôi chỉ cúi đầu ký tên, nhận tiền… rồi rời đi.

    Biến mất khỏi thế giới của họ như một giọt mưa rơi xuống biển lớn — không ai còn tìm được dấu vết.

    Năm năm sau, chồng cũ tái hôn.

    Hôn lễ tổ chức ở khách sạn đắt đỏ nhất thành phố, nơi ngay cả ánh sáng từ những chùm đèn pha lê cũng toát ra mùi vị của tiền bạc và quyền thế.

    Tôi bước vào đại sảnh trên đôi giày cao gót mười centimet, tiếng gót giày vang lên từng nhịp rõ ràng, bình thản nhưng kiêu ngạo.

    Sau lưng tôi là bốn đứa trẻ giống nhau như tạc — như bốn bản sao hoàn hảo.

    Trên tay tôi, không phải thiệp mời.

    Mà là bộ hồ sơ niêm yết của một công ty được định giá nghìn tỷ.

    Khoảnh khắc cha chồng nhìn thấy tôi, ly champagne trong tay ông ta rơi xuống đất, vỡ tan — giống hệt vẻ điềm tĩnh vừa bị nghiền nát.

    Chồng cũ ch lặng trên sân khấu.

    Nụ cười của cô dâu đông cứng, như thể chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ vỡ vụn.

    Tôi nắm tay các con, ung dung mỉm cười.

    Một nụ cười chẳng cần phô trương, nhưng đủ khiến cả khán phòng hiểu rằng —

    Người rời đi năm ấy tay trắng.

    Người quay lại hôm nay… chính là phong ba.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *