Năm Ấy Tôi Quỳ Ngoài Cổng Quân Khu

Năm Ấy Tôi Quỳ Ngoài Cổng Quân Khu

Những năm 1980, chồng tôi – Phương Nghiễm Tổ – là một nhà nghiên cứu tại căn cứ bí mật.

Chúng tôi mới kết hôn được ba ngày thì anh ấy rời đi.

Anh bảo tôi chăm sóc cha mẹ chồng, đợi anh trở về.

Tôi đã đồng ý.

Từ đó về sau, tôi như trâu như ngựa ở nhà chồng, nín nhịn đủ điều.

Nhưng suốt một năm trời, quỹ thời gian gọi điện ít ỏi mỗi tháng của anh… lại dành hết cho một người phụ nữ mà tôi hoàn toàn không quen biết.

Dù cha tôi nguy kịch, cần tiền phẫu thuật gấp, tôi quỳ gối cầu xin mẹ chồng.

Đổi lại là bị đuổi ra khỏi nhà:

“Đừng làm gánh nặng cho nhà này.”

Tôi tuyệt vọng, chỉ muốn tìm chồng cứu cha một mạng.

Tôi chạy tới cổng căn cứ, cầu xin người trực tổng đài chuyển máy giúp.

Người đó khó xử nói:

“Chị dâu, tháng này Phương Nghiễm Tổ đã dùng hết thời lượng gọi rồi.”

Tôi không chịu rời đi, lại nhìn thấy một người phụ nữ bế con được mời vào trong.

“Là người được Phương Nghiễm Tổ đặc cách, cô ấy là vợ liệt sĩ của đồng đội anh ấy. Phương Nghiễm Tổ chuyển hết tiền trợ cấp và lương cho hai mẹ con cô ấy.”

“Chị là người nhà, làm sao so được với vợ liệt sĩ.”

Đêm đó, tôi bị rét cóng ngoài căn cứ suốt một đêm.

Khi tôi về đến nhà, cha tôi đã trút hơi thở cuối cùng.

Sau này, anh nghiên cứu thành công, danh tiếng vang xa.

Còn tôi, đã trở thành vợ người khác.

1

Năm 1985, Bệnh viện Nhân dân tỉnh.

Tôi cúi đầu nhìn cái bóng nhỏ xíu trên tờ siêu âm, trong lòng chua xót đến nghẹn ngào.

Vệ Đông đi làm nhiệm vụ, hôm nay tôi một mình đến bệnh viện.

Tôi vừa bước ra khỏi phòng khám, đã bị tiếng ồn cuối hành lang thu hút.

Một nhóm người mặc đồng phục căn cứ vây quanh một người đàn ông, như các vì sao vây quanh mặt trăng.

“Phương Nghiễm Tổ, chúc mừng nhé! Thành tựu lần này đúng là công lao to lớn!”

“Anh đúng là niềm tự hào của căn cứ ta đấy!”

Người đàn ông đó mặc bộ đồng phục nghiên cứu viên mới tinh, trông đầy khí thế.

Là Phương Nghiễm Tổ.

Là người chồng tôi đã không gặp suốt một năm.

À không, là chồng cũ mới đúng.

Anh ấy đã trở về, thành anh hùng, vinh quang hồi hương.

Thấy tôi, nụ cười trên mặt anh cứng đờ, rồi chen qua đám đông bước tới.

“A Tình? Em sao lại ở đây?”

Giọng anh đầy nghi hoặc, xen lẫn vẻ hiển nhiên của một cuộc trùng phùng sau thời gian dài xa cách.

Bên cạnh anh là một người phụ nữ, Liễu Oanh Oanh.

Liễu Oanh Oanh ôm đứa trẻ, yếu ớt ho khẽ.

“Nghiễm Tổ, em hơi chóng mặt, có phải bị cảm rồi không?”

Phương Nghiễm Tổ lập tức quay lại, lo lắng đỡ lấy cô ta.

“Oanh Oanh, em mau ngồi nghỉ, anh đi gọi bác sĩ ngay.”

Anh thu xếp cho Liễu Oanh Oanh xong, mới quay sang tôi.

“Sao mặt em tái thế? Có chỗ nào không khỏe à?”

Anh vươn tay ra, định chạm vào trán tôi.

Bàn tay này.

Tôi nhớ rõ, khi còn yêu nhau, anh vẫn chưa phải là nhà nghiên cứu Phương được người người kính nể.

Chính tay anh từng vụng về chải tóc cho tôi.

Cũng từng nắm tay tôi ngồi trên sườn núi trong căn cứ ngắm sao, nói với tôi:

“A Tình, tay em đẹp thật, sau này anh sẽ không để em phải động đến nước lạnh.”

Nhưng giờ đây, bàn tay vừa chạm vào người phụ nữ khác ấy, chỉ khiến tôi thấy lạnh buốt.

Tôi lập tức lùi lại, tránh né cái chạm đó.

“Anh đừng chạm vào tôi.”

Lông mày Phương Nghiễm Tổ cau lại, rõ ràng không vui.

“A Tình, đừng dỗi nữa.”

“Anh vừa mới về, em đã giận dỗi anh rồi à?”

Các đồng nghiệp xung quanh đều nhìn sang.

Một nghiên cứu viên trẻ lên tiếng xoa dịu: “Phương Nghiễm Tổ, đây là chị dâu à? Thật dịu dàng.”

“Chị dâu chắc chờ sốt ruột rồi, anh mau dỗ đi.”

Lại có người chen vào: “Đúng đó chị dâu, chị không biết đâu, ở căn cứ anh ấy liều mạng ra sao! Vì dự án này mà ba tháng anh ấy sụt đến hai chục cân đấy!”

“Anh hùng của căn cứ ta, chị đừng làm nũng nữa!”

“Phải đó, làm người nhà của anh hùng thì phải có giác ngộ! Phải biết cảm thông! Chúng tôi còn nói phải đến nhà chị làm khách nữa kia kìa!”

Những lời ấy khiến Phương Nghiễm Tổ được tâng bốc lên tận mây, sắc mặt anh cũng dịu lại.

Chắc anh vẫn tưởng tôi còn đang chờ đợi, giữ gìn cái mái nhà đã chẳng còn tồn tại từ lâu ấy.

“A Tình, mẹ anh sao rồi? Bà còn khỏe không?”

Tôi chỉ thấy nực cười đến cực điểm.

“Mẹ anh? Anh chẳng có đồng chí Liễu Oanh Oanh sao?”

“Cô ta chẳng phải quan trọng hơn mẹ anh, quan trọng hơn cả mạng của ba tôi à?”

Sắc mặt Phương Nghiễm Tổ lập tức trầm xuống: “Em nói linh tinh gì đấy?”

“Oanh Oanh là vợ liệt sĩ, anh chăm sóc cô ấy là điều nên làm!”

“Em đừng làm loạn nữa, anh chẳng phải đã về rồi sao?”

Tôi bật cười, đến mức nước mắt cũng sắp trào ra vì câu nói quá đỗi nực cười đó.

Ba tôi bệnh nguy kịch, tôi quỳ xuống cầu xin mẹ anh, xin bà trả lại tiền hồi môn của tôi, nhưng bà không chịu đưa một xu.

Còn anh, lại dành toàn bộ thời lượng điện thoại quý giá duy nhất ấy cho Liễu Oanh Oanh.

“Phương Nghiễm Tổ, hôm nay tôi không đến để gặp anh.”

“Giữa chúng ta, đã chẳng còn quan hệ gì rồi.”

Similar Posts

  • Giấc Mộng Của Kẻ B-án Vợ

    Nốt chu sa của Thái tử gia giới Bắc Kinh về nước, việc đầu tiên cô ta muốn làm là xem chính thất phu nhân là tôi đây nhảy múa thoát y.

    Tôi từ chối, Phó Cảnh Niên liền sai người đ/ ánh g/ ãy một chân của em trai tôi. Để giữ lại cái chân còn lại cho nó, tôi đã uống cạn ly rượu vang đỏ có pha “thu0c”.

    Tại chốn ăn chơi vàng son đầy rẫy giới thượng lưu này, Phó Cảnh Niên chỉ tay vào tôi, cười lớn với đám công tử bột:

    “Ai tối nay khiến cô ta kêu to nhất, miếng đất phía Nam thành này tôi tặng cho kẻ đó.”

    Khoảnh khắc ấy, tôn nghiêm của một người vợ như tôi bị anh ta gi/ ẫm n/ át không còn gì.

    Tôi bị người ta ấn xuống ghế sofa, xé r/ ách quần áo, tuyệt vọng nhìn Phó Cảnh Niên ôm nốt chu sa trêu ghẹo tình tứ.

    Đột nhiên, ly rượu trong tay Phó Cảnh Niên “choang” một tiếng vỡ tan tành.

    Anh ta như phát đi/ ên lao tới, vung một cú đ// ấm đánh bật người đàn ông đang giữ tôi ra.

    Nhìn tôi quần áo xộc xệch, hốc mắt anh đỏ ngầu, cuống cuồng cởi áo vest bọc kín tôi lại.

    “Xin lỗi… xin lỗi em, bảo bối, anh gặp ác mộng rồi.”

    “Anh mơ thấy mình biến thành một thằng khốn, vậy mà lại đem em đi bán…”

  • Tôi Nuôi Anh Ba Năm, Anh Đi Cưới Người Khác

    Tôi làm ba công việc một ngày để nuôi dưỡng việc học của Tạ Lâm, đến khi anh ấy tốt nghiệp thì được gia tộc hào môn nhận lại, trở thành Thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh.

    Mọi người đều nói tôi cuối cùng cũng đã qua được những ngày tháng khổ cực, sắp sửa trở thành thiếu phu nhân nhà giàu.

    Chỉ có tôi, sau ánh hào quang rực rỡ, hỏi anh một câu:d oc tr u yen tạ i page nh ât s!nh nh ất t h ế

    “Anh muốn chia tay không?”

    Anh sững người một chút, nở nụ cười gượng gạo:

    “Nói linh tinh gì vậy.”

    Tôi nhìn ra được sự do dự trong ánh mắt anh, mỉm cười nhạt:

    “Không sao đâu, anh không cần khó xử, tôi sẽ tự mình rời đi.”

    Đêm hôm đó, tôi thu dọn hành lý, rời khỏi căn phòng trọ đã chất chứa ba năm ký ức giữa tôi và anh.

  • Kinh Thành Đệ Nhất Tai Họa

    VĂN ÁN

    Nhị lang nhà họ Cố là kẻ ăn chơi trứ danh.

    Hôm nay rượu chè gái gú cờ bạc, ngày mai đánh nhau gây sự—ngay cả chó dưới chân hoàng thành gặp hắn cũng phải lượn đường khác.

    Thế mà sau khi gặp ta, tai họa số một kinh thành ấy lại thật sự rửa tay gác kiếm,

    vì yêu mà học làm người.

    Chỉ tiếc… hắn cũng chỉ làm “người tử tế” được đúng hai năm.

    Hắn vì một cô gái mồ côi mà công khai châm chọc ta:

    “A Đường, nàng thật sự nghĩ mình là thiếu phu nhân phủ Cố sao!”

    Cho đến khi hắn nhìn thấy ta bước ra từ phòng của anh hắn.

    Hắn ép ta vào tường, đáng thương hề hề nói:

    “A Đường, ta biết ta không sánh bằng ca ca… nàng đừng bỏ ta…”

  • Ly Hôn Vì Không Muốn Là Người Cả Đời Hy Sinh

    “Tú Quyên, cái suất đi làm ở xí nghiệp dệt của con, nhường cho em dâu đi.”

    Tôi đang ngồi xổm trong sân giặt đồ, vừa nghe mẹ chồng nói vậy, cái bàn giặt trong tay suýt rơi tõm vào chậu nước.

    Gì cơ?

    Tôi ngẩng phắt đầu lên, nhìn mẹ chồng – Vương Quế Hoa, bà đang nhìn tôi bằng ánh mắt hết sức đương nhiên.

    “Mẹ nói gì cơ ạ?” Tôi tưởng mình nghe nhầm.

    “Tôi nói, cái suất làm ở xưởng dệt đó, nhường cho em dâu cô.”

    Vương Quế Hoa nhắc lại, giọng điệu còn chắc chắn hơn lúc nãy.

    Đầu tôi như ong ong.

    Cái suất này là tôi nhờ vả đủ đường mới xin được, gần như vét sạch tiền dành dụm trong nhà, chỉ mong được lên thành phố làm việc, thoát khỏi những tháng ngày khổ cực ở quê.

    Dựa vào đâu mà phải nhường cho vợ thằng em chồng?

    Ngay lúc tôi định mở miệng phản bác, trước mắt bỗng hiện ra một hàng chữ lạ:

    【Bà ta nghĩ: Dù sao thì con dâu lớn cũng chỉ là một đứa nhà quê, có được việc làm là nên biết đủ rồi, cơ hội tốt như thế tất nhiên phải để dành cho vợ thằng út nhà mình.】

    Tôi chết sững.

    Cái gì thế này? Sao tôi lại nghe được tiếng lòng của mẹ chồng?

    Còn chưa kịp hoàn hồn, thêm nhiều dòng chữ nữa hiện ra trước mắt tôi:

    【Vương Quế Hoa tiếp tục nghĩ: Thằng con lớn thì hiền, dỗ vài câu là xong, dù sao tụi nó cũng không dám phản kháng tôi đâu.】

    【Đợi con dâu út vào được xưởng dệt, sau này trụ lại thành phố rồi, cả nhà tôi sẽ được thơm lây.】

    Nhìn những dòng chữ đó, lửa giận trong tôi bốc lên ngùn ngụt.

    Thì ra là vậy!

    Đột nhiên, hàng loạt ký ức khác tràn về trong đầu tôi.

    Tôi nhớ ra rồi – tôi đã sống lại!

  • 24 Tuổi, Tôi Chọn Mình

    24 tuổi, cuối cùng tôi cũng có một căn phòng thuộc về riêng mình trong ngôi nhà này.

    Từ chiếc giường, tủ quần áo đến bàn trang điểm và rèm cửa, tất cả đều do tôi tự dành dụm tiền mua.

    Năm đó về quê ăn Tết, bạn gái của anh trai cũng đi cùng.

    Phòng ốc vốn đã phân chia xong, vậy mà bố mẹ lại bảo chị dâu tương lai chọn phòng mình thích để ngủ.

    Buổi tối ở phòng khách,

    bố tôi nói: “Phòng của con để cho chị dâu tương lai ngủ, phòng đó đẹp, lại toàn đồ mới. Người ta lần đầu tới nhà, con xuống dưới ngủ với chị đi.”

    Chị gái đã lấy chồng cũng nói: “Đừng có bày cái mặt khó chịu nữa, keo kiệt vừa thôi. Có phải cho người ngoài ngủ đâu. Từ bé đến lớn con toàn thích đồ mới đồ đắt, chẳng phải vì cái kiểu cách đó sao.”

    “Bây giờ việc quan trọng nhất là lo cho chuyện hôn nhân của anh em, em đừng có làm bậy. Em tưởng bọn tôi không biết à, phòng em trang bị toàn đồ đắt hơn phòng khác.”

    Thật ra điều tôi để tâm, trước giờ chưa từng là căn phòng đó.

  • Tình Mẹ Vô Giá

    Trước ngày con gái lấy chồng, nó tìm đến tôi, vừa mở miệng đã nói muốn năm trăm vạn làm của hồi môn — gần mười tám tỷ đồng.

    “Mẹ, nhà anh ấy trọng thể diện lắm, của hồi môn ít thì con không ngẩng đầu lên nổi.”

    Trước mặt tôi là cuốn sổ chi tiêu dày cộp — nào là nhà tân hôn, trang trí nội thất, quà hồi lễ, từng con số khoanh đỏ chói mắt khiến tôi nhìn mà nhức nhối.

    Đằng sau đám cưới xa hoa lộng lẫy ấy, là tôi vét sạch tiền tiết kiệm cả đời, thậm chí còn phải vay thêm nợ.

    Trên sân khấu, con gái tôi cười rạng rỡ đọc lời thề nguyện.

    Dưới khán đài, mẹ chồng nó nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng ngọc sáng bóng trên tay, quay sang tôi cười nói:

    “Con gái bà thật hiếu thảo, cái vòng này không rẻ đâu nhé.”

    Tôi chỉ gượng cười, trong lòng lại thấy trống rỗng.

    Không ai biết, để có được ngày hôm đó, tôi đã bán cả căn hộ nhỏ mình đang ở, chỉ để đổi lấy chút “thể diện” cho nhà con gái.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *