Người Mẹ Thứ Hai Của Tôi

Người Mẹ Thứ Hai Của Tôi

Năm bà nội tôi bệnh nặng qua đời, ba mẹ ở thành phố cuối cùng cũng quay về.

Họ chia hết tất cả tài sản của bà, duy chỉ có tôi là không ai chịu nhận.

Mẹ tôi nói: “Ở nhà mẹ còn phải chăm em gái, không có chỗ cho con cũng không dư phòng cho con ở.”

“Con có thể hiểu chuyện một chút không? Đừng làm khó bố mẹ nữa.”

Dù tôi có cố gắng lấy lòng thế nào,

Họ vẫn khóa chặt cửa nhà cũ, nhốt tôi lại trong đó, tiện tay ném xuống hai tờ tiền.

Quay lưng rời đi không ngoảnh đầu lại.

Tôi nuốt nước mắt vào lòng, ôm lấy hũ tro cốt của bà nội,

Một mình lang thang.

Rồi… tôi đã được một người khác nhận lấy.

……

Tôi tên là Đường A, có một em gái nhỏ hơn tôi một tuổi.

Trước khi em gái ra đời, gia đình đúng lúc gặp nạn đói.

Lương thực giảm phân nửa.

Mẹ tôi ngày ngày khóc lóc thảm thiết.

Vừa khóc vừa nói với tôi, nhà vốn đã nghèo,

Vậy mà tôi lại chọn đúng lúc ấy mà chui vào bụng bà.

Mẹ tôi oán trách: “Con là ông trời phái tới để hành hạ mẹ, mẹ chỉ mong chết sớm cho xong.”

Nhưng chỉ một năm sau, em gái cũng chào đời.

Đúng lúc chính sách thay đổi, mùa màng bội thu.

Mẹ tôi cho rằng tất cả là nhờ em gái là phúc tinh trời ban, tiệc đầy tháng bày hẳn ba bàn tiệc.

Mẹ tôi lại nói: “Em gái là món quà quý báu nhất mà ông trời ban cho mẹ.”

Thế nên, khi họ quyết định vào thành phố lập nghiệp,

Họ không đưa tôi đi.

Chỉ dắt theo một mình em gái.

Lúc ấy tôi còn nhỏ, chỉ biết rằng ba mẹ sắp rời xa mình, liền ôm chặt chân mẹ khóc lóc không buông, nước mắt nước mũi tèm lem.

Nhưng trong ánh mắt của mẹ tôi chỉ có sự chán ghét.

Bà đẩy tôi ra, cành cây quất vào người tôi đau rát.

Bà nói: “Nếu mày không nghe lời, thì đừng gọi tao là mẹ nữa, sau này tao cũng không cần mày nữa.”

“Em gái còn nhỏ, nó không thể rời mẹ được.”

Tôi đau đến lăn lộn dưới đất, nước mắt nước mũi giàn giụa.

Chỉ có thể chớp chớp mắt, nhìn họ rời đi.

Tôi trở thành đứa trẻ hoang không cha không mẹ trong miệng mọi người.

Sau đó, tôi lên bảy tuổi.

Bà nội đã lớn tuổi nên qua đời, ba mẹ mất tích suốt bốn năm lại một lần nữa xuất hiện.

Em gái mặc váy công chúa màu hồng, theo sát bên mẹ, tóc buộc hai bên, trông như một nàng công chúa nhỏ.

Còn tôi thì đứng co ro ở góc tường, ống quần còn dính bùn đất, chẳng khác gì ăn mày.

Em gái ghét bỏ, òa lên khóc nức nở: “Mẹ ơi, bao giờ mình mới đi! Con muốn về nhà, chỗ này vừa bẩn vừa hôi!”

Mẹ tôi dỗ dành em: “Ngoan nào Minh Châu, ngày mai mình sẽ đi nhé.”

Họ lục tung tủ rương, lấy sạch sổ tiết kiệm cũ của bà nội, vòng vàng, thậm chí cả ảnh cũ bạc màu cũng chia nhau không sót thứ gì.

Ăn no uống đủ xong, mẹ gọi một chiếc xe từ thành phố đến đón họ về nhà.

Tôi lấy hết can đảm, nước mắt lưng tròng hỏi mẹ: “Mẹ ơi, lần này con có thể theo mẹ về nhà được không?”

Mẹ tôi sững lại.

Sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Bà nói: “Xe chỉ ngồi được ba người, không ngồi được bốn người đâu.” “Con đợi lần sau mẹ quay lại đón con nhé.” “Nếu không nghe lời, mẹ sẽ không cần con nữa đâu.”

Y như lần trước, mẹ tôi phất tay ra hiệu với tôi, rồi nói ra câu ấy.

Để đề phòng bất trắc, họ khóa chặt cửa nhà.

Dặn đi dặn lại bà hàng xóm hôm nay nhất định không được mở cửa cho tôi.

Dù tôi có gào khóc thế nào, kêu gọi ra sao,

Ngón tay tôi gắng len qua khe cửa, gai nhọn trên cánh cửa đâm sâu vào những ngón tay sưng đỏ của tôi, máu lập tức trào ra.

Tôi nheo mắt lại, nhưng thứ duy nhất tôi thấy được, là bóng lưng mẹ ngày càng xa.

Họ lại bỏ rơi tôi lần nữa.

Tôi mắt đỏ hoe, ôm chặt lấy hũ tro cốt của bà nội.

Đói đến hoa mắt chóng mặt.

Nhưng trong nhà đã không còn gì để ăn, chút đồ ăn cuối cùng bà nội để lại cho tôi đã bị mẹ đem dọn lên bàn tiệc.

Chai sữa sắp hết hạn mà tôi nâng niu như báu vật dâng cho em gái.

Vậy mà em giẫm mạnh một cái, bóp bẹp cái chai.

Mẹ tôi cũng mắng tôi là thấy em gái sung sướng thì ghen ghét,

cho em uống đồ hỏng.

Đánh tôi một trận tơi bời.

Không chịu nổi nữa, tôi nhặt những chiếc xương cá còn sót lại trong bếp, nhai nhóp nhép rồi nuốt xuống cùng nước máy.

Bụng đau quằn quại, tôi chỉ biết lấy tay đè chặt, xoa bóp không ngừng.

Sau đó giả vờ như bà nội còn sống, trèo lên chiếc giường nhỏ của bà, nghe bà kể chuyện cổ tích cho tôi.

Rúc vào chăn mà thút thít khóc.

Tôi vẫn còn nhớ lời bà dặn trước khi mất:

Bà nói, lần này dù ba mẹ có để tôi lại hay không,

Tôi cũng nhất định phải đi tìm đến địa chỉ mà bà đã viết cho tôi.

Chỉ có như vậy, Đường A mới có thể sống như một đứa trẻ bình thường, được ăn no, được đi học.

Similar Posts

  • Mẹ Kế Của Tiểu Công Chúa

    Tôi vừa ngẩn người một chút, mở mắt ra đã thấy mình đứng trước quầy thu ngân quen thuộc.

    Đây chính là chỗ làm thêm ở kiếp trước của tôi, tiếng khóc của cô bé ngoài cửa càng khiến tôi chắc chắn rằng mình đã được trọng sinh.

    Có lẽ là ông trời thấy tôi ở kiếp trước quá thảm nên mới cho tôi cơ hội làm lại cuộc đời.

    Cô bé ngoài cửa vẫn đang khóc. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy chị gái tôi, Mạc Lăng, vội vã chạy từ xa đến, nhìn trước nhìn sau, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cô bé đó.

    Chà, chị gái tốt của tôi, thì ra chị cũng được trọng sinh rồi à.

    Tôi mỉm cười bước đến, chào người chị “thân yêu” của mình: “Chị, sao chị lại tới đây?”

    Mạc Lăng nghe tiếng liền ngẩng đầu, vẻ mặt cảnh giác nhìn tôi, tay còn vô thức siết chặt lấy cô bé.

    Sợ tôi cướp à? Nhưng vốn dĩ đó là thứ thuộc về tôi.

  • 10 Năm Sau Khi Ký Giấy Từ Bỏ Cha

    Chiếc ghế kim loại lạnh lẽo ở cục dân chính cấn đến đau người. Trong không khí phảng phất mùi nước khử trùng hòa lẫn với một thứ nỗi buồn cũ kỹ khó gọi thành tên.

    Nhân viên công tác cũng chẳng ngẩng đầu, giọng đều đều vô cảm: “Phân chia tài sản hai bên xác nhận không có sai sót chứ? Quyền nuôi con thuộc về phía nữ là Thẩm Tĩnh, phía nam là Lâm Quốc Đống mỗi tháng trả tiền cấp dưỡng hai ngàn, đến khi Lâm Uyển mười tám tuổi.”

    “Không có vấn đề.” Cha tôi, Lâm Quốc Đống, đáp rất nhanh, thậm chí còn mang theo một chút nhẹ nhõm nóng lòng. Người phụ nữ ngồi cạnh ông ta, mặc đồ khéo léo xinh xắn, bụng dưới đã hơi nhô lên, khóe môi cũng không nén được mà cong lên.

    Mẹ tôi, Thẩm Tĩnh, cúi đầu, bờ vai khẽ run lên không thể nhận ra, giọng như từ rất xa vọng lại: “…Không có vấn đề.”

    Tôi, Lâm Uyển, ngồi bên cạnh mẹ, mười bốn tuổi, giống như một món đồ cũ bị đem ra đặt trên bàn bàn về quyền sở hữu, nhưng chẳng ai để tâm. Móng tay tôi bấu sâu vào lòng bàn tay, để lại mấy vệt trắng hình trăng khuyết.

    Hai ngàn tệ. Trong thời buổi giá cả leo thang này, ở một thành phố hạng nhất hào nhoáng rực rỡ như thế, hai ngàn tệ thậm chí còn không đủ tiền học thêm của tôi ở trường trung học trọng điểm. Mà cha tôi, người đàn ông từng bế tôi ngồi trên vai, nói tôi là công chúa nhỏ của ông, lúc này lại dùng đúng hai ngàn tệ ít ỏi ấy để mua đứt mối quan hệ cha con kéo dài mười lăm năm của chúng tôi, đổi lấy sự thanh thản của chính mình.

    “Vậy thì ký tên đi.” Nhân viên đưa tới mấy tờ giấy tờ.

  • Trò Chơi Quyền Lực Chốn Công Sở

    Sau khi cố gắng cả năm trời để được thăng chức, tôi vẫn mãi không nhận được thông báo tăng lương.

    Lãnh đạo gọi tôi lên nói chuyện, bảo rằng công ty đang gặp khó khăn, mong tôi “đồng cam cộng khổ”, tạm thời chưa điều chỉnh thu nhập.

    Tôi tỏ vẻ thấu hiểu.

    Nhưng ngay sau đó, tôi lại vô tình nhìn thấy thông báo tăng lương trên máy tính của một “người có quan hệ trong công ty”.

    Tôi đi tìm lãnh đạo để hỏi cho ra lẽ, ông ta lại nói rất đường hoàng:

    “Cấp bậc của cô thăng tiến quá nhanh, mọi người trong công ty đều có ý kiến.”

    “Vì muốn giữ sự cân bằng nội bộ, nên buộc phải đem gói tăng lương của cô phân bổ cho người khác.”

    Nghe đến đây, lòng tôi hoàn toàn nguội lạnh.

    Tôi quay về bàn làm việc, bắt đầu “nằm im ăn bám” — làm cho có lệ.

    Một tháng sau, nhà cung ứng linh kiện cốt lõi của công ty đột ngột hủy hợp đồng, khiến thiết bị giao hàng bị đình trệ.

    Lãnh đạo nửa đêm gọi điện cho tôi, giọng hốt hoảng: “Cô xử lý ngay chuyện này giúp tôi!”

    Tôi bình thản đáp: “Trước đây đúng là tôi phụ trách mảng đó, nhưng vì muốn cân bằng nội bộ, lần này tôi nhường cơ hội cho mọi người.”

  • Thay Chị Gái Gả Cho Nhà Họ Thẩm

    Chị tôi bỏ trốn trước ngày cưới.

    Ba tôi không trả lại được tiền sính lễ, định dùng tôi để bù lại cho Thẩm Minh An.

    “Ông thật sự nghĩ con gái mình là tiên nữ chắc? Cửa nhà họ Thẩm đâu phải muốn vào là vào?

    Hoặc là trả lại một trăm triệu, Hoặc là ra biển quốc tế làm mồi cho cá!”

    Tôi nghiến răng đẩy cửa ra, cố giữ bình tĩnh.

    “Chủ tịch Thẩm, xin hãy cho nhà chúng tôi một cơ hội, chúng tôi nhất định sẽ trả lại tiền.”

    Ngay giây tiếp theo, người đàn ông vừa gào thét tức giận đó bỗng đỏ mặt.

    “Tiền gì cơ? Trả cái gì?

    À đúng rồi, là sính lễ đúng không? Một trăm triệu? Không không, hai trăm triệu?

    Hoặc là, cô nói con số nào cũng được.”

  • Cô Dâu Tàn P H Ế Trong Kiếp Trước

    Trước lễ đính hôn, tôi gặp tai nạn xe.

    Bạn trai vì bảo vệ mẹ, anh trai và chị dâu ngồi ghế sau mà vặn tay lái, để tôi trực diện với chiếc xe tải mất lái.

    Hai chân tôi bị nghiền nát biến dạng, còn anh ta trong phòng ICU vừa khóc vừa đeo nhẫn kim cương cho tôi:

    “Bảo bối, em yên tâm, đợi em hồi phục, chúng ta sẽ cưới.”

    “Chi phí chữa trị, nhà anh lo hết.”

    Sau đó ba tôi bị dụ đi chỗ khác, viện phí bị cắt, cả nhà họ biến mất không tung tích.

    Tôi khóc mà gọi điện chất vấn, giọng anh ta trong điện thoại đầy khó chịu:

    “Anh nói bao nhiêu lần rồi? Chân em hỏng rồi, không chữa được nữa, anh không thể cưới một người tàn phế. Không thì em kiện anh đi.”

    Mở mắt ra, tôi trở lại nửa tiếng trước tai nạn.

    Lần này, tôi không lên xe.

    Tôi chỉ cười, chúc họ đi đường bình an.

  • Bạn Thân Muốn Cướp Chồng Tôi

    Trong lúc ăn cơm, tôi vô tình lướt trên một diễn đàn nào đó, thấy một bài đăng khiến người ta nghẹn họng.

    “Em mang thai rồi, muốn để chồng của bạn thân làm kẻ đổ vỏ, phải làm sao đây?”

    Tôi vừa định để lại bình luận mắng chủ bài có vấn đề, thì kéo xuống dưới lại thấy thật sự có người dạy cô ta cách làm.

    “Chuyện này có gì khó? Nếu quan hệ giữa em với vợ chồng người ta đủ thân, thì rủ họ đi du lịch chung.”

    “Ban đêm chuốc say hai vợ chồng, rồi em ở lại phòng chồng bạn thân là được.”

    “Sau đó đem giấy siêu âm thai ra bắt anh ta chịu trách nhiệm…”

    Đọc đến đây, tôi tức đến mức bật cười.

    Tôi còn đang định gửi ngay cho bạn thân xem, để hai đứa cùng nhau chửi bới cho hả giận.

    Ai ngờ, cô ấy lại đột nhiên ngẩng đầu, hỏi tôi:

    “Y Y, cuối tuần cậu rảnh không? Hay là, chúng mình đi du lịch nhé?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *