Nhặt Được Nam Chính Bờ Biển

Nhặt Được Nam Chính Bờ Biển

Sau một vụ ta/ i n/ ạn xe hơi, tôi xuyên không vào thế giới tiểu thuyết.

Hệ thống bắt tôi phải cứu nam chính đang thoi thóp.

Nửa đêm, tôi xách cái đèn lồng rách nát đi ra bờ biển.

Tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng tôi cũng thấy một bóng dáng trắng muốt trên bãi đá ngầm.

Hệ thống phấn khích reo lên:

【Ký chủ! Đó chính là nam chính Tô Thương Diệp!】

【Hắn hiện đang tẩu hỏa nhập ma, trọng thương đầy mình, cô mau đưa hắn về đi!】

Tôi bước đến bên bóng dáng đó. Dùng đèn lồng soi vào cái đuôi cá màu bạc lấp lánh (bling bling), rồi lại soi vào gương mặt đẹp đến mức thoát tục kia. Tôi trầm ngâm xoa cằm:

“Thế giới này lại có cả sinh vật như nhân ngư cơ à.”

“Cái phẩm tướng này của hắn, chắc là bá/ n được bộn tiền đấy nhỉ?”

1

Hệ thống sững sờ, phát ra tiếng nổ bùng lỗ tai:

【Nam chính là Yêu Hoàng tương lai đấy! Không được đem bán đâu!】

Tôi mỉm cười bẽn lẽn:

“… Không bán được sao? Tôi còn tưởng là bán được chứ, ha ha.”

Hệ thống sợ tôi lòng tham chưa dứt, dặn đi dặn lại:

【Mệnh số của nam chính liên quan đến cả thế giới, nếu hắn ch e c, nền hòa bình duy trì nghìn năm giữa hai tộc Người và Yêu sẽ sụp đổ!】

【Xin ký chủ hãy bảo vệ nam chính! Cho đến khi Tô Thương Diệp lành vết thương và khôi phục yêu lực!】

Tôi thầm thở dài trong lòng. Tiếc thật. Xem ra là không b/ án được rồi.

Sao xuyên vào thế giới tiểu thuyết mà đãi ngộ lại kém thế này chứ? Không thể để tôi phát tài một chút sao?!

Với tâm trạng đầy nuối tiếc, tôi kéo cái đuôi lớn của Tô Thương Diệp đi về phía nhà mình.

Mặc dù sức tôi không nhỏ, nhưng kéo một người cá trưởng thành dài hơn hai mét vẫn có chút khó khăn.

Tôi vừa kéo vừa nghỉ, mồ hôi vã ra như tắm.

Mất khoảng nửa canh giờ, tôi mới lôi được Tô Thương Diệp về đến cái sân nhỏ rách nát mình đang ở.

Vốn dĩ định vứt luôn hắn xuống đất cho xong, nhưng hệ thống không chịu:

【Ký chủ! Ngủ dưới đất bị cảm lạnh đấy! Nam chính hiện giờ đang rất yếu, không thể để bị bệnh thêm nữa!】

Tôi khẽ đảo mắt. Cha nội ơi, hắn vốn từ dưới biển lên mà, còn sợ lạnh sao?

Nhưng dưới sự kiên trì của hệ thống, tôi đành dùng hết sức bình sinh để bê Tô Thương Diệp lên giường.

Lúc kê gối cho hắn, Tô Thương Diệp đang hôn mê dường như khẽ cau mày.

Tôi “ơ” một tiếng, đưa tay sờ ra sau gáy hắn. Không cẩn thận… sờ đúng một cái cục sưng to tướng.

Ha ha… chắc là lúc nãy kéo đi bị va đập vào đâu rồi.

Hệ thống thắc mắc: 【Cô sờ đầu hắn làm gì thế?】

“Không có gì, chỉ là kê gối cho hắn thoải mái chút thôi.”

【Oa! Ký chủ cô thật tốt bụng quá đi!】

“Cũng bình thường thôi mà, ha ha, từ nhỏ tôi đã là người có lòng nhiệt huyết…”

“Ư…” Một giọng nói yếu ớt cắt ngang cuộc đối thoại giữa tôi và hệ thống.

tôi cụp mắt xuống, vừa vặn chạm phải một đôi mắt màu xanh nhạt.

Oa ~ Nhãn cầu đẹp quá!

Tôi lại không cam lòng thử thăm dò hệ thống:

“Không được bá/ n cả c/ on, thế m/ ó/c m/ ắt hắn ra bán lẻ được không?”

Hệ thống suy sụp:

【Tổ tông của tôi ơi! Cô đừng có suốt ngày nghĩ đến chuyện bá/ n bá/ n bán nữa được không!

Nam chính cũng rất giàu đấy! Cô cứu sống hắn, sau này hắn nhất định sẽ báo đáp cô!】

Tôi nghi ngờ: “Thật không?”

【Thật mà! Giao nhân Bắc Minh bọn họ đều rất phú quý!】

Thế thì tốt rồi! Tôi lập tức xun xoe hỏi han Tô Thương Diệp:

“Công tử, anh tỉnh rồi à, cảm thấy thế nào?”

“Có đói không? Muốn ăn chút gì không? Để tôi đi nấu bát mì cho anh ăn nhé?”

Tô Thương Diệp hoàn toàn không phản ứng gì với lời tôi nói.

Đôi mắt hắn thất thần nhìn vào hư không, miệng lẩm bẩm: “Châu nhi… Châu nhi…”

Tôi gãi đầu: “Châu nhi? Châu nhi gì? Là giống lợn (Trư nhi) à? Loại lợn đó bán được bao nhiêu tiền?”

Tô Thương Diệp không trả lời tôi. Hắn lẩm bẩm xong một câu, rồi “cạch” một cái, lại ngất lịm đi.

Tôi bĩu môi chê bai: “Nam chính gì mà mong manh dễ vỡ thế…”

Hệ thống lại bắt đầu chỉ đạo:

【Đừng đứng ngây ra đó nữa! Đuôi của hắn còn đang ở dưới đất kìa! Bị lạnh đấy!】

Tôi bất lực thở dài. Xắn tay áo lên, cam chịu xếp cái đuôi lớn của hắn cho ngay ngắn.

Rồi đi lấy thuốc bột và băng gạc để băng bó vết thương cho hắn.

Khi băng bó xong, trời bên ngoài đã sáng rõ.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng ngủ, làm hai viên trân châu tròn trịa bên gối Tô Thương Diệp sáng lấp lánh.

Tôi ngẩn người, không thể tin nổi cầm lấy hai viên trân châu màu xanh nhạt đó.

Quay sang thấy vệt nước mắt trên mặt Tô Thương Diệp, tim tôi bắt đầu đập thình thịch.

Mẹ ơi! Hóa ra nước mắt của nhân ngư biến thành trân châu là thật kìa!

2

Hệ thống giải thích:

【Cũng không phải nước mắt của nhân ngư nào cũng thành châu đâu, chỉ có hoàng tộc Giao nhân Bắc Minh mới được thôi.】

【Hơn nữa đồng tử và lệ châu của bọn họ sẽ đổi màu theo cảm xúc.

Hiện tại Tô Thương Diệp đang u sầu nên lệ châu mới có màu xanh.】

Tôi híp mắt:

“Vậy ra đây là một con nhân ngư Mary Sue à?”

“Chẳng lẽ tên đầy đủ của hắn là Ly Oánh Thương · Tô Thương Diệp · Anh Tuyết Vũ Hàm Linh?”

Hệ thống nghẹn lời: 【Hắn chỉ tên là Tô Thương Diệp thôi.】

Tôi hỏi tiếp: “Thế tóc hắn có đổi màu không?”

Hệ thống: 【… Không, hắn là Giao nhân, không phải tắc kè hoa.】

Tôi gật đầu hiểu ra, rồi đưa ra kết luận:

“Hóa ra là một con nhân ngư nửa mùa Mary Sue!”

Hệ thống: 【…】

Ngay lúc tôi và hệ thống đang tán dóc, phía sau lại vang lên giọng nói yếu ớt đó:

“Ngươi là ai…”

Tôi quay đầu lại, thấy Tô Thương Diệp đang nhìn mình với vẻ đầy cảnh giác. Thế là tôi mỉm cười nói với hắn:

“Công tử, tôi là ân nhân cứu mạng của anh đây ~”

“Anh bị thương nặng lắm, cần phải tịnh dưỡng một thời gian, cứ yên tâm ở lại chỗ tôi đi ~”

Tô Thương Diệp nhíu mày: “Một mụ đàn bà làng chài như ngươi mà không sợ yêu quái sao?”

Sợ? Có gì mà phải sợ? Hắn giờ yêu lực mất sạch, không nhúc nhích nổi, mặt mũi lại còn đẹp đến thế kia.

Tôi chỉ sợ định lực của mình không đủ, lại làm ra chuyện gì không hay với hắn thôi!

Thấy tôi im lặng không nói gì, Tô Thương Diệp hất chăn định xuống giường.

Nhưng hắn quá yếu, đuôi cá căn bản không chống đỡ nổi cơ thể. Không cẩn thận, hắn ngã nhào xuống đất.

Tôi vội vàng đỡ hắn dậy, giọng quan tâm:

“Công tử, anh đừng cử động lung tung!”

“Vết thương trên người anh tôi vừa mới băng bó xong, động đậy là lại rách ra đấy.”

Tô Thương Diệp dường như rất ghét người khác chạm vào mình. Hắn liều mạng đẩy tay tôi ra, giận dữ nói:

“Đừng chạm vào ta!”

Tôi sững sờ. Chạm phải ánh mắt chán ghét của hắn, tôi bĩu môi, dứt khoát buông tay luôn.

Giây tiếp theo, Tô Thương Diệp ngã dập mông xuống đất.

“Ngươi…!”

Hắn định buông lời bất kính thì đã bị tôi dẫm chính xác lên vết thương trên đuôi.

Tôi dùng lực một chút.

Chàng hoàng tử Giao nhân cao ngạo tức khắc đau đến mức toàn thân run rẩy, gương mặt vừa mới có chút huyết sắc lại trở nên trắng bệch.

Tôi phớt lờ tiếng la hét của hệ thống trong đầu, gằn từng chữ với Tô Thương Diệp:

“Công tử, yêu tộc các anh đều vô lễ thế sao?”

“Dù sao tôi cũng là ân nhân cứu mạng của anh, anh không nói được tiếng cảm ơn thì thôi, lại còn chê tôi chạm vào anh?”

“Giờ thì hay rồi, tôi không chỉ chạm, mà tôi còn dẫm nữa, giờ anh hài lòng chưa?”

Tô Thương Diệp đau đến không nói nên lời, chỉ có thể dùng đôi mắt đẹp đẽ kia trừng mắt nhìn tôi. Đồng tử vốn màu xanh nhạt dần chuyển sang màu xám.

Hệ thống điên cuồng cầu xin tôi:

【Tổ tông ơi! Cô đừng dẫm nữa!】

03

Buổi chiều, Tô Thương Diệp vẫn còn hôn mê.

Trên mặt hắn hiện lên một tầng đỏ bất thường.

Tôi đưa tay sờ thử, thấy hơi nóng.

“Không ổn rồi, vết thương hình như bị viêm.”

Trong nhà không có thuốc hạ sốt hay kháng viêm.

Tôi mang theo ba viên ngọc trai đến Đa Bảo Các ở trấn.

Sau khi ra khỏi cửa tiệm.

Tôi cân nhắc túi tiền căng đầy trong tay.

Mặt mày rạng rỡ đi đến hiệu thuốc mua linh dược đắt tiền.

Lúc bước ra, vừa hay gặp một đoàn rước dâu cực kỳ phô trương.

Người trên phố bàn tán xôn xao.

Tôi ghé tai nghe thử, nghe thấy ba chữ “Liễu Minh Châu.”

Tôi hỏi hệ thống:

“Thống tử, Liễu Minh Châu là ai vậy? Phô trương dữ thế?”

Hệ thống trả lời:

【Cô ta chính là bạch nguyệt quang của Tô Thương Diệp. Vì nghe tin Liễu Minh Châu sắp thành thân nên Tô Thương Diệp mới cưỡng ép phá cấm tu luyện, kết quả tẩu hỏa nhập ma, bị ma khí phản phệ.】

Lúc này tôi mới phản ứng lại.

Thì ra Tô Thương Diệp lẩm bẩm không phải “heo con”, mà là “Châu Nhi”!

Trên đường về, tôi rảnh rỗi.

Liền truy hỏi hệ thống về câu chuyện giữa Tô Thương Diệp và Liễu Minh Châu.

Hệ thống từ tốn kể:

【Lúc nhỏ Liễu Minh Châu chơi ở bờ biển, không cẩn thận bị sóng cuốn đi, là Tô Thương Diệp cứu cô ta.】

【Khi đó Liễu Minh Châu còn nhỏ, không hiểu chuyện, liền học theo mấy câu chuyện trong thoại bản, nói muốn lấy thân báo đáp.】

【Khi ấy Tô Thương Diệp cũng còn nhỏ, lần đầu thấy loài người, còn tưởng đó là phong tục của nhân loại nên thật sự tin vào lời đó.】

【Sau này lớn lên, dù biết đó chỉ là hiểu lầm, nhưng Tô Thương Diệp vẫn không quên được cô ta, dần dần nảy sinh tình cảm khác lạ với Liễu Minh Châu.】

【Nhưng năm Liễu Minh Châu cập kê lại bị đập đầu, quên sạch chuyện hồi nhỏ, nên căn bản không nhớ Tô Thương Diệp nữa.】

Similar Posts

  • Niệm Trong Lòng Ta

    Phu nhân từng hứa, chỉ cần ta giúp nhị thiếu gia đoạn tụ lưu lại huyết mạch, bà sẽ trả khế ước bán thân cho ta.

    Vì thế, mặc cho hắn vùng vẫy phản kháng, ta vẫn cưỡng ép hắn.

    Mãi đến khi hoàn toàn tỉnh táo, ta mới sững sờ nhận ra… người mình cưỡng ép lại là nhầm người.

    Mỹ nhân trước mắt yếu ớt đến đáng thương, toàn thân phủ đầy vết xanh tím, ôm chặt chăn như muốn trốn tránh.

    “Không sao, A Nghiêu.”

    “Nếu ngươi vẫn thích nhị đệ, cứ xem tối qua như một giấc mơ.”

    Thế nhưng giọng nói khẽ run kia lại khiến lòng ta bỗng dâng lên một cảm giác ngứa ngáy khó tả.

    Con nối dõi của huynh đệ…

    Suy cho cùng… cũng vẫn là con nối dõi, đúng không?

     

  • Tuyết Phủ Mộ Hoàng Hậu

    Đến năm thứ năm ta đăng vị Hoàng hậu, phu quân ta — Lý Huyền Dẫn — đã cùng muội muội Bạch Ninh Sương ngấm ngầm cấu kết, dùng độc dược đoạt mạng ta.

    Đến ngày thứ bảy sau khi ta vong mạng, có người đến thu liệm di thể của ta.

    Người ấy chính là vị vương gia bệnh tật, đôi chân mang trọng thương.

    Hóa thành cô hồn dã quỷ, ta tận mắt nhìn hắn chỉ trong một đêm mà tóc bạc trắng. Ta nhìn hắn lặng lẽ canh giữ trước mộ phần của ta, hết năm này sang năm khác.

    Năm thứ mười, hắn huyết tẩy hoàng đô, tự tay chém đầu đế hậu, dùng huyết tế ta.

    Nhưng một bậc kiêu hùng lẽ ra phải lưu danh thiên cổ, cuối cùng lại chọn tự tận trước mộ ta trong một đêm tuyết lớn.

    Hắn chết, linh hồn ta cũng theo đó tiêu tán.

    Lần nữa mở mắt, ta đã quay về ngày lão hoàng đế chọn phi cho thái tử Lý Huyền Dẫn.

  • Âm thầm

    “Nhược Nhược, em đã lớn rồi.”

    Trong giấc mơ, một luồng sức mạnh đè tôi xuống.

    Sự nóng bỏng trước ngực khiến tôi vô thức có phản ứng, dường như đây không chỉ là một giấc mơ.

    Nhưng tôi đâu phải Nhược Nhược.

    Giấc mơ này cứ lặp đi lặp lại suốt mấy ngày liền.

    Mỗi lần tỉnh dậy thì cả người tôi đều ướt đẫm mồ hôi.

  • Nhật ký quan sát Lâm Thư

    Ông chủ dạo này tâm trạng không tốt.

    Là thư ký, tôi đề nghị anh ấy tham gia vài hoạt động để thư giãn tinh thần.

    Anh đồng ý, bảo tôi cứ sắp xếp.

    Trước ngày xuất phát, ông chủ hỏi tôi hoạt động cụ thể là gì.

    Để giữ chút bất ngờ, tôi chỉ nói vài từ khóa:

    “Ngoài trời, kéo dây, bắt buộc, căng thẳng, kích thích…”

    Đầu bên kia im lặng thật lâu.

    Cuối cùng khàn giọng đáp một chữ: “Được.”

    Ngày hôm sau, dưới chân núi tuyết Haba.

    Sắc mặt ông chủ đen sì như đáy nồi.

    Còn tôi, nhìn cái vòng dây buộc trên cổ anh, không khỏi rơi vào trầm tư.

  • Liệu Pháp Sư Không Nhìn Bằng Mắt Full

    Tôi là một chuyên gia thôi miên, chuyên xâm nhập vào tiềm thức con người để tìm ra những khúc mắc thật sự trong lòng họ, từ đó giúp họ thoát khỏi tuyệt vọng.

    Nhờ hiệu quả trị liệu nổi bật, phí tôi thu cũng rất cao, lịch hẹn luôn kín mít, khó mà chen vào được.

    Nhưng rồi Trương Uyển Di xuất hiện. Cô ta không giống tôi, chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn ra căn nguyên vấn đề.

    Cô ta nhanh chóng thay thế tôi, trở thành “liệu pháp sư xinh đẹp” được săn đón nhất. Còn tôi thì vì một bệnh nhân không chịu nổi việc đời tư bị phơi bày mà nhảy lầu tự sát, người nhà bệnh nhân kéo đến, đánh tôi đến chết.

    Sau khi sống lại, tôi dứt khoát nộp đơn xin chuyển sang làm lễ tân.

    Không ngờ Trương Uyển Di lại cuống lên, sống chết đòi đi theo tôi.

  • Đám Cưới Của Chị, Mồ Chôn Của Tôi

    VĂN ÁN

    Chị tôi rất thích xem phim “Minh Lan Truyện”, muốn tổ chức một đám cưới theo phong cách Tống triều giống nữ chính trong phim.

    Bố mẹ tôi thấy phiền phức, khuyên chị đừng bày vẽ nữa, cứ làm theo quy củ trong làng cho xong.

    Kiếp trước, khi chị hỏi ý kiến tôi, tôi nói họ hàng toàn là người quê, chỉ quan tâm món ăn có ngon hay không, bỏ nhiều tiền ra làm đám cưới hoành tráng cỡ nào họ cũng không biết mà trân trọng.

    Chi bằng để dành tiền đó đi tuần trăng mật nước ngoài còn hơn.

    Chị tôi bị mọi người thuyết phục, cuối cùng cũng từ bỏ ý định.

    Một năm sau, một hotgirl mạng tổ chức đám cưới theo phong cách Tống triều nổi rần rần khắp mạng, được vô số cư dân mạng khen ngợi.

    Chị tôi tức đỏ cả mắt, cảm thấy nếu không phải do tôi cản, thì người được toàn mạng khen ngợi hôm nay chính là chị.

    Chị đã lừa tôi vào hầm ngầm rồi sống sờ sờ mà làm tôi ngạt chết.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày chị bảo muốn tổ chức đám cưới Tống triều.

    Lần này, tôi không nói một lời, dù chị có muốn tổ chức đám cưới kiểu người ngoài hành tinh cũng không liên quan gì đến tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *