Nương Tựa Chị Dâu

Nương Tựa Chị Dâu

Cả nhà tôi đều thuộc kiểu tính cách nhu nhược, không dám từ chối người khác.

Thế nên anh trai tôi bị họ hàng é/p đi xem mắt, rồi lại bị đối tượng xem mắt /ép cưới luôn.

Nghe nói chị dâu chanh chua, khó chung sống.

Họ hàng láng giềng đều hả hê, chờ xem nhà tôi loạn thành một mớ bòng bong.

Tôi thấp thỏm đưa bạn trai về bàn chuyện hôn sự.

Bạn trai tôi hách dịch lên tiếng: “Cô ta đã ngủ với tôi rồi, các người còn mặt mũi nào mà đòi sính lễ?”

Lời vừa dứt, chị dâu lập tức đứng phắt dậy, chộp lấy cái gạt tàn thuốc đập thẳng vào đầu anh ta: “Bà đây nể mặt mày quá rồi phải không!”

1

Chị dâu ra tay rất nặng.

Trên đầu bạn trai tôi lập tức trào ra một dòng máu to bằng sợi mì sợi.

Cả ba mẹ tôi, anh trai tôi và tôi đều chết trân tại chỗ.

Bạn trai tôi giận dữ đứng bật dậy: “Mẹ nó, con đ* như mày cũng dám đánh tao!”

Anh ta giơ tay định đánh chị dâu.

Anh trai tôi lập tức đứng dậy, chắn trước mặt chị dâu.

Anh hành động rất dứt khoát, tay thì siết chặt nắm đấm của bạn trai tôi, mặt mũi vẫn như thường lệ lắp bắp, ánh mắt lảng tránh: “Có… có gì thì từ từ nói…”

Anh trai tôi làm việc tay chân quen rồi, sức khỏe cực kỳ khỏe.

Bạn trai tôi bị anh ấy siết đến nhe răng trợn mắt vì đau.

Chị dâu không buông tha, vớ lấy cây chổi bên cạnh, vừa đập vừa mắng: “Đồ xui xẻo! Cút khỏi nhà tao!”

Anh trai tôi như xách gà con mà xách anh ta ra cửa, giọng thì nhỏ xíu như muỗi kêu: “Vậy… vậy mời anh đi trước…”

Bạn trai tôi vừa bị đánh vừa bị lôi ra ngoài.

Cánh cửa lớn đóng sập lại.

Chị dâu và bạn trai tôi vẫn còn đứng đôi co, chửi nhau qua bức tường sân.

Bạn trai tôi hét: “Giờ cô ta là đồ bỏ rồi, ngoài tôi ra còn ai thèm lấy nữa chứ!”

Chị dâu đáp lại: “Không có hậu môn à? Sao mồm mở ra là xả rác vậy hả!”

Bạn trai tôi gào lên: “Dạo này bụng cô ta còn to hơn, chừng nào lại có bầu rồi đấy!”

Chị dâu chửi lại không kiêng nể: “Thì không phải đang đợi mày đầu thai đó sao! Lo đi chết sớm còn kịp!”

Cuối cùng, chị dâu đại thắng, bạn trai tôi xám mặt bỏ đi.

Chị dâu vẫn chưa hả giận, vừa chửi vừa đi vào nhà.

Anh trai tôi đúng lúc đưa cho chị một ly nước.

Chị dâu uống một hơi cạn sạch.

Sau đó quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt tức giận.

Tôi rùng mình, rụt vai lại, ấp úng mở miệng: “Chị… chị dâu.”

Chị ấy quát: “Tôi nói này con bé kia, mặt mũi sáng sủa đàng hoàng, sao còn trẻ mà mắt mũi đã mù vậy hả!”

Tôi như con mèo làm sai, cúi đầu không dám cãi.

Chị dâu kéo tôi đứng dậy: “Đi, theo tôi tới bệnh viện!”

Tôi hoang mang.

Chị dâu giận dữ đến độ nghiến răng: “Có thai thì phá, có mối quan hệ dơ thì cắt! Ngoan, nghe lời chị dâu!”

Ba mẹ tôi và anh trai vẫn ngồi im như tượng.

Họ xưa nay không có chính kiến, nghe vậy cũng gật đầu theo: “Nghe chị dâu con đi.”

Tôi cũng không có chính kiến gì, nên cứ thế đi theo chị dâu tới bệnh viện.

Sau một loạt kiểm tra rườm rà.

Chị dâu cầm tờ giấy xét nghiệm lên hôn lia lịa: “May quá không có thai!”

Chị ấy cẩn thận cất tờ xét nghiệm như cất bảo vật vào trong túi vải.

Vừa cất vừa lẩm bẩm: “Chị nói cho em biết, chuyện cưới xin không thể tạm bợ được, lấy nhầm thằng khốn còn thua không lấy chồng…”

Chị dâu, thật sự rất khác với lời đồn.

Chị dâu là người làng bên, mồ côi cha mẹ từ sớm. Nghe người trong làng nói, chị ấy tính tình dữ dằn, cứng đầu không chịu nhún nhường, là một “hổ cái” có tiếng gần xa.

Nhưng bây giờ, chị dâu đứng ngược sáng, ngũ quan dịu dàng, giọng nói trầm thấp, dịu dàng đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.

Thấy tôi không phản ứng gì, chị tưởng tôi đang buồn vì chuyện tình cảm.

Chị bỗng luống cuống tay chân, như thể đã làm điều gì sai, giọng nói cũng nhỏ hẳn đi: “Em gái, em… em giận chị tự ý đuổi tên cặn bã kia đi phải không?”

Tôi lắc đầu. Không phải đâu.

Thật ra tôi cũng không phải không nhìn ra bản chất bạo lực của bạn trai.

Nhưng hắn từng dọa tôi, nếu dám chia tay thì hắn sẽ giết cả nhà tôi.

Tôi sợ. Nên mới nhắm mắt chịu đựng đến tận bây giờ.

Nghe xong, chị dâu giãn mày ra, thở phào nhẹ nhõm: “Thế thì tốt rồi! Về nhà thôi, chị làm món tôm em thích nhất cho ăn!”

Tôi hơi ngạc nhiên vì chị ấy biết khẩu vị của tôi. Dù hôm nay là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

Anh trai tôi và chị dâu cưới nhau rất vội.

Chị là trẻ mồ côi, sau khi lấy giấy kết hôn xong, chị chỉ cuốn hai cái chăn, leo lên xe máy của anh tôi là theo về sống chung luôn.

Similar Posts

  • Cuộc Đời Thứ Hai Của Tô Mộc

    Hôm anh trai ruột Trình Quý Xưởng và cô thiên kim giả đến đón tôi, tôi đang ở ngoài ruộng cắt cỏ cho heo.

    Thấy mấy vết thương trên tay tôi, Trình Quý Xưởng cau mày, vẻ mặt đầy ghét bỏ, lạnh lùng giục tôi mau lên xe.

    Cô thiên kim giả thì mặt đầy đắc ý, vừa nhìn là biết định bắt đầu màn diễn “trà xanh” quen thuộc.

    Nhưng không ngờ Trình Quý Xưởng lại đột nhiên thay đổi thái độ, nắm lấy tay tôi.

    Ánh mắt anh ta lập tức trở nên lạnh lẽo, nghiến răng hỏi:

    “Là ai làm?”

    Tôi giật mình, chết rồi chết rồi, theo nguyên tác thì Trình Quý Xưởng không chỉ mắc chứng sạch sẽ nặng, mà còn là kiểu điên cuồng cưng chiều em gái.

    Chẳng lẽ… anh ta thấy tay tôi xấu xí nên muốn chặt bỏ?

    Tôi rụt rè trả lời:

    “Ba nuôi thấy tôi làm việc chậm nên cầm liềm chém…”

    Tôi nhắm nghiền mắt lại, chuẩn bị tinh thần chờ cơn đau mất tay ập tới.

    Ai ngờ lại nghe thấy tiếng anh ta ra lệnh cho vệ sĩ:

    “Chặt tay ba nuôi của tiểu thư cho tôi.”

    Cô thiên kim giả và đám vệ sĩ đều sững người, kinh ngạc nhìn về phía anh ta.

    Còn tôi: Đây là xuyên nhầm vào truyện lậu à?

  • Tạm Biệt Thanh Xuân Tôi Chỉ Muốn Học Đại Học

    Vào phút cuối cùng nộp nguyện vọng đại học, Hạ Thành Triết đã đổi nguyện vọng của tôi thành Thanh Hoa và Bắc Đại.

    Anh ta nói với tôi: “Na Na lần này thi không tốt, bọn mình cùng cô ấy học lại một năm đi.”

    “Em cũng biết mà, không có anh, cô ấy không sống nổi đâu.”

    Tôi sững người nhìn gương mặt đầy vẻ đắc ý của Hạ Thành Triết.

    Vậy là, vì cô thanh mai trúc mã của anh, anh có thể không chút do dự mà hy sinh tôi?

    Về sau, ngay trước cổng trường Thanh Hoa, tôi nhận được tin nhắn từ Hạ Thành Triết.

    “Như Như, em đi đâu rồi? Lễ khai giảng lớp học lại sắp bắt đầu rồi.”

    Tôi mỉm cười, rồi chặn luôn số điện thoại của anh ta.

    Tạm biệt, Hạ Thành Triết.

    Tôi không chơi trò gia đình giả vờ với các người nữa đâu.

  • Mẹ Sẽ Luôn Ở Bên Con

    Bị người tình trong mộng của chồng đẩy ngã từ trên lầu xuống, tôi sinh non đứa con thứ hai và mất mạng ở góc cầu thang trong bệnh viện tư nhân của nhà họ Thẩm.

    Trước lúc chết, con trai tôi òa khóc van xin chồng cứu mẹ nó.

    Lần đầu tiên, Thẩm Dực chỉ lạnh lùng cười nhạt: “Mẹ con biết diễn trò rồi à, lấy con ra để giả vờ đáng thương gạt người.”

    Nói xong anh ta hất tay con ra, không một chút do dự quay người rời đi.

    Lần thứ hai, con trai nói tôi đang chảy máu không ngừng.

    Thẩm Dực nhíu mày, vẻ mặt đầy bực bội: “Làm quá lên rồi đấy, chẳng phải chỉ là sảy thai thôi sao? Có gì to tát đâu? Cô ta là người giỏi làm mình làm mẩy nhất!”

    Đuổi con trai đi, anh ta còn căn dặn bác sĩ: “Không cho bất kỳ ai đến chăm sóc cô ta. Đều do tôi nuông chiều cô ta quá mức. Không chịu khổ vài ngày, cô ta sẽ chẳng biết mình sai chỗ nào.”

    Lần cuối cùng, con trai tôi quỳ gối trước người phụ nữ kia, dập đầu cầu xin cô ta giúp đỡ.

    Thẩm Dực nổi giận đùng đùng, gọi bảo vệ ném thằng bé đầy thương tích ra khỏi phòng bệnh, mặc cho người ta cười nhạo.

    “Nếu còn dám đến làm phiền Mặc Mặc nghỉ ngơi, tao lập tức đuổi mẹ con cô ta ra khỏi nhà họ Thẩm, từ nay không được gặp lại mày!”

    Con trai dốc hết sức bò đến bên tôi, kéo theo một vệt máu dài trên nền đất.

    Lần này, anh ta đã toại nguyện rồi.

    Tôi và con trai, thi thể lạnh ngắt.

    Cả đời này, sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa.

  • T Át Anh Bằng Tám Thứ Tiếng

    Trong buổi họp lớp, Cố Trình ngang nhiên ôm eo hoa khôi năm nào, rồi tuyên bố bằng tiếng Đức với cả hội trường:

    “Đám cưới của tôi và Hứa Niệm hủy rồi. Tháng sau, người tôi cưới là Bạch Vy — cô gái đang đứng bên cạnh đây.”

    Anh ta tưởng tôi không hiểu, còn quay sang nhìn với vẻ đắc thắng, chờ tôi bật khóc rồi run run hỏi anh vừa nói gì.

    Cả căn phòng chìm trong bầu không khí gượng gạo. Ánh mắt bạn học đổ dồn về phía tôi — thương hại có, hóng chuyện có, thậm chí còn pha chút chờ đợi một màn kịch hay.

    Tôi chỉ khẽ cong môi.

    Bình thản cầm lấy micro bên cạnh.

    Sau đó, dùng chính tiếng Đức, tôi mỉm cười chúc hai người họ tân hôn hạnh phúc, trăm năm hòa hợp.

    Chưa dừng lại ở đó.

    Tôi chuyển sang tiếng Pháp.

    Rồi tiếng Nga.

    Tiếng Tây Ban Nha…

    Tổng cộng tám ngôn ngữ, từng câu chúc phúc vang lên rõ ràng, trôi chảy, như những cái tát vô hình giáng thẳng vào sự tự phụ của anh ta.

    Sắc mặt Cố Trình lập tức trắng bệch.

    Nụ cười của cô hoa khôi cũng đông cứng nơi khóe môi.

    Cả hội trường im phăng phắc.

    Lúc này họ mới nhận ra — kẻ bị biến thành trò cười chưa từng là tôi.

    Tôi nhìn vẻ hoảng loạn hiện rõ trong mắt họ, khẽ bật cười.

    Muốn khiến tôi mất mặt sao?

    Xin lỗi.

    Người thật sự “chết lặng tại chỗ”… là các người.

  • Cô Dâu Hụt Và Màn Dạy Dỗ Của Cả Nhà Trai

    Trước tiết Thanh Minh, em trai đột nhiên gửi cho tôi một tin nhắn:

    【Chị à, em dẫn bạn gái về nhà, bé cưng không chịu được việc em tiếp xúc với cô gái khác, mấy hôm nay chị ra khách sạn ở đi, đừng về nhà.】

    Tôi sững người, lập tức cảm thấy nực cười:

    【Em bị bệnh à? Chị là chị ruột của em đấy!】

    Tin nhắn gửi đi xong, hiện ra một dấu chấm than đỏ.

    Nó không chỉ chặn tôi, mà còn rời khỏi nhóm chat gia đình.

    Đúng lúc này, mẹ tôi gửi tin trong nhóm lớn:

  • Cô Ta Thăng Chức Bằng Ý Tưởng Của Tôi

    Vào ngày cô ta thăng chức, cô ta đã dùng phương án mà tôi thức đến 3 giờ sáng tuần trước để hoàn thành.

    Trên sân khấu, Lâm Thanh Uyển thuyết trình trước máy chiếu, đến trang PPT thứ bảy – chiến lược ba bước trẻ hóa thương hiệu.

    Đó là chiến lược của tôi.

    Ngay cả ví dụ minh họa cũng không đổi.

    Giám đốc Chu Hạo dẫn đầu vỗ tay: “Phương án của Thanh Uyển rất tốt, tư duy rõ ràng.”

    Cô ta quay đầu liếc nhìn tôi.

    Cười rất ngọt ngào.

    Tôi ngồi ở hàng cuối cùng trong phòng họp, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay.

    Đây là phương án thứ bảy mà cô ta ăn cắp của tôi.

    Nhưng lần này, sẽ là lần cuối cùng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *