Rắn Dưới Lớp Váy Hoa

Rắn Dưới Lớp Váy Hoa

Công ty của bạn trai tôi đang làm hồ sơ niêm yết nhưng liên tục bị ngăn trở.

Lúc đó, thư ký của anh ta, Lý Đình Đình, đưa ra một báo cáo tài chính với giao dịch giả mạo và đề nghị nộp lên Ủy ban Chứng khoán.

Điều nực cười là hành động liều lĩnh ấy lại được tất cả mọi người trong công ty ủng hộ.

Nhưng công ty này là tâm huyết mười năm của anh ta. Nếu bị phát hiện gian lận, không chỉ bị hủy niêm yết mà còn khiến tất cả đối mặt nguy cơ ngồi tù.

Kiếp trước, tôi làm ở bộ phận tài chính, đã hết lời khuyên can, nhưng bạn trai tôi tát tôi một cái thật mạnh:

“Nói thêm một câu nữa thì cút khỏi công ty!”

Những đồng nghiệp khác cũng chỉ trích tôi:

“Đình Đình làm vậy là để công ty nhanh chóng niêm yết, có gì mà sợ? Cô chỉ ghen ghét vì cô ấy được đi lại thân thiết với Tổng giám đốc Diệp thôi!”

Mặc cho họ mắng nhiếc, tôi vẫn kiên quyết nộp báo cáo thật.

Sau đó công ty thuận lợi lên sàn, giá trị thị trường tăng gấp nhiều lần, mọi người đều được thăng chức tăng lương.

Nhưng ngay khi mọi người đang nâng ly ăn mừng, Lý Đình Đình lại xông vào với quần áo xộc xệch, vừa khóc vừa tố cáo bị mấy tên lưu manh lôi vào ngõ tối cưỡng hiếp, còn nói chúng là do tôi thuê đến.

Bạn trai tôi lập tức nổi điên, dẫn nguyên công ty đến đánh đấm tôi túi bụi, rồi lột đồ tôi ném vào bãi rác.

Cuối cùng, tôi bị mấy tên lang thang đi ngang qua cưỡng hiếp đến chết.

Khi cảnh sát điều tra, tất cả bọn họ đồng thanh khai:

“Cô ta lăng loàn bên ngoài, bị như vậy cũng đáng đời!”

Chỉ đến lúc chết tôi mới hiểu, tất cả đều là âm mưu của Lý Đình Đình.

Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hôm đó—ngày cô ta đưa ra báo cáo tài chính giả.

Kiếp này, tôi sẽ không cứu đám đồng nghiệp vong ân bội nghĩa đó nữa! Tôi muốn nhìn bọn họ tự diệt vong!

1.

Tôi nằm trần truồng trong vũng máu, từ từ nhắm mắt lại, tai vang lên tiếng cười điên cuồng của Lý Đình Đình:

“Thẩm Lệ, mày tưởng ngăn tao đưa báo cáo giả thì Tổng giám đốc Tống sẽ thích mày hơn à? Đúng là ngu ngốc!”

“Hắn chẳng phải chỉ vì tao khóc mấy giọt mà đánh mày ra nông nỗi đó sao? Mày đáng đời! Dám tranh Tống tổng với tao thì phải chết!”

Tôi giật mình tỉnh lại, trên mặt lập tức đau rát.

Bạn trai tôi, Tống An Niên, hất tay ra, ánh mắt đầy chán ghét:

“Tôi tin Đình Đình! Cô mà nói thêm một câu nữa thì lập tức cút khỏi công ty cho tôi!”

Những đồng nghiệp khác cũng hùa theo:

“Đình Đình làm vậy chỉ để công ty sớm niêm yết, cô ấy đảm bảo chắc chắn không có vấn đề gì mà!”

“Cô còn nói mấy thứ rủi ro gì nữa? Tưởng mình là bà chủ chắc?”

“Tôi thấy cô chỉ ghen tị thôi! Đình Đình vừa xinh đẹp lại tốt bụng, ai mà không thích cô ấy. Tống tổng cũng thân thiết với cô ấy thì sao?”

“Cô không muốn công ty tốt lên, không muốn chúng tôi tốt lên! Loại người độc ác như cô không nên ở đây!”

Nghe những lời chỉ trích giống hệt kiếp trước, tôi lập tức hiểu ra—mình đã trọng sinh.

Nhìn ánh mắt lạnh nhạt của đồng nghiệp, trong lòng tôi bỗng dâng lên một luồng lạnh buốt.

Kiếp trước, mặc kệ họ chửi rủa, tôi vẫn cứng đầu làm đúng quy trình nộp báo cáo thật.

Tôi còn không tiếc dùng hết quan hệ của gia đình để lo liệu mọi thứ.

Công ty Tống An Niên mới thuận lợi lên sàn, ai nấy đều bình an vô sự, còn được thăng chức tăng lương.

Nhưng cuối cùng tôi nhận lại được gì?

Nghĩ đến đây, lửa giận trong ngực tôi như muốn bùng nổ. Tôi nắm chặt tay, ánh mắt lạnh như băng.

Tôi cố kiềm chế cảm xúc của mình, lạnh lùng nói:

“Không cần mấy người đuổi, tôi tự đi! Sau này mấy người muốn làm gì cũng chẳng liên quan gì đến tôi!”

Thật ra, cho dù Lý Đình Đình nhất quyết nộp báo cáo giả, tôi hoàn toàn có thể chứng minh mình trong sạch, tự bảo vệ bản thân.

Kiếp trước, tôi biết cuộc sống của họ không dễ dàng, trên có cha mẹ già, dưới còn con nhỏ. Tôi không đành lòng nhìn họ rơi vào kết cục thảm hại nên mới cố hết sức ngăn cản.

Giờ được sống lại lần nữa, tôi tuyệt đối sẽ không lặp lại sai lầm đó. Tôi muốn tận mắt nhìn lũ sói mắt trắng này tự hủy diệt!

Similar Posts

  • Đại Tiểu Thư Đ Ị A Phủ

    Kết hôn với Phan Lạc được ba năm, anh ta lại đem lòng yêu một tiểu thư nhà giàu.

    Anh ta bắt tôi rời đi tay trắng, tôi gật đầu đồng ý.

    Ngày ly hôn, tôi quay lại căn nhà từng gọi là “tổ ấm”, chỉ muốn đốt nén hương cuối cùng, coi như chấm dứt đoạn tình cảm này.

    Thế nhưng, anh ta và cả gia đình đứng ngay trong căn nhà do chính tôi bỏ tiền mua, lạnh lùng đuổi tôi đi.

    “cái đồ điên mê tín, biến ngay cho tôi!”

    Tôi còn chưa kịp mở miệng giải thích, cửa đã bật mở.

    Một đen một trắng, hai người đàn ông mặc vest bước vào.

    Họ quỳ một gối xuống trước mặt tôi:

    “Đại tiểu thư, thuộc hạ đến muộn. Xin mời người hồi phủ.”

    Phan Lạc bật cười đến chảy cả nước mắt:

    “Mạnh Lan, cô còn thuê cả diễn viên? Bao nhiêu tiền một ngày vậy?”

    Anh ta không thấy được ánh mắt tràn đầy sát khí của Hắc Bạch Vô Thường sau lưng tôi.

    Càng không biết rằng, tôi – Mạnh Lan, chính là chủ nhân tương lai của Địa phủ.

    Mà dương thọ của bọn họ, đều nằm gọn trong tay tôi.

  • Trả Lại Công Lý Cho Em Trai Tôi

    Vụ án hiếp rồi giết người chấn động cả thành phố, hung thủ chỉ để lại một bóng lưng.

    Chồng tôi – chuyên gia phác họa tâm lý tội phạm hàng đầu – lại dựa vào bóng lưng đó mà vẽ ra hình dáng… em trai tôi.

    Trong phiên tòa, tôi nhìn thấy chồng mình đứng ở ghế nhân chứng.

    “ Tôi chứng minh Hạ Chiêu có thời gian gây án, hơn nữa cậu ta từng nói muốn theo đuổi nạn nhân. ”

    “ Ngày xảy ra vụ án, rõ ràng Tiểu Chiêu đang mừng sinh nhật cho anh mà! ”

    “ Cũng vì thế tôi mới biết cậu ta từng trễ hai tiếng. ”

    Rõ ràng em trai tôi chỉ vì đi lấy món quà đặt riêng cho Lương Trạch Nhuận mà bị kẹt xe!

    Em bị tạm tuyên án và đưa vào tù.

  • Xuyên Không Hai Mươi Mốt Năm, Kết Thúc Bằng Một Cú Nhảy

    Vào ngày đón dâu, vị hôn phu chặn trước cửa xe, không cho tôi lên xe.

    “Hôm nay anh không đến để đón em.”

    Thấy tôi sững sờ đứng tại chỗ, tay chân luống cuống, đám anh em của anh ta cười ầm lên.

    “Trò chơi đến đây là kết thúc, anh em à, tôi thắng rồi.”

    “Hoắc Hoài Sâm, đúng là cậu lợi hại, vậy mà thật sự hái được đóa hoa trên đỉnh núi cao này.”

    “Tiền các cậu thua và tiền mừng cưới chuyển chung cho tôi, thiếu một xu cũng không được.”

    Ngay sau đó, chị gái tôi Tần Sương Sương mặc bộ váy cưới giống hệt tôi, dưới sự dìu đỡ của Hoắc Hoài Sâm, bước lên xe hoa.

  • Xếp Hàng Nhận Thân

    Đêm giao thừa, “thiên kim thật” đến nhận người thân vừa bước vào đã đá lật luôn cái bàn gói sủi cảo của tôi.

    “Đồ hàng giả, cút ra ngoài mà đi ăn xin! Hai mươi năm nay nhà họ Tô nuôi cô bao nhiêu tiền, thiếu một đồng tôi cũng kiện!”

    Nhìn đống hỗn độn đầy đất, tôi không hề nổi giận, trái lại còn thong thả lau tay, rồi từ trong túi lấy ra một cái máy phát số.

    “Cô là cô Tô đúng không?”

    Tôi bấm nút, xé ra một tấm vé còn nóng hổi rồi dán thẳng lên trán cô ta.

    “Muốn nhận thân thì vui lòng xếp hàng. Cô là người nộp đơn thứ 520 trong năm nay. Xét thấy 519 người phía trước đều đã bị bảo vệ khiêng ra ngoài, tôi khuyên cô trước hết nên ra cửa đăng ký.”

    Tô Dao tức đến run cả người, hét lên rồi nhào tới x/ é tôi.

    “Đồ giả mạo còn dám sai khiến tôi? Đợi gặp được ba mẹ, tôi l? ột d/ a cô!”

    Tôi nhìn cô ta, bỗng thấy có chút đáng thương.

    Cô ta không biết rằng ba mẹ vì tránh đám “thiên kim thật” cầm giấy giám định giả đến ăn ké bữa tất niên, đã bay thẳng sang Maldives ngay trong đêm.

    Trước khi đi còn đặc biệt dặn tôi một câu.

    Đến một người, đuổi một người.

  • Những Dòng Đã Được Viết

    Ngày Cố Thạc Chi cự tuyệt hôn sự trong Kim điện, ta cuối cùng cũng đoạt lại quyền khống chế thân thể.

    Hắn đứng giữa đại điện, thái độ kiên định.

    “Bệ hạ! Người thần tâm niệm duy chỉ có Mạc Vũ. Thần tuyệt đối sẽ không cưới bất kỳ nữ tử nào ngoài nàng.”

    Trong tiếng xôn xao khắp triều, ta khẽ day thái dương đau nhức, nhẹ nhàng cười.

    “Chuẩn. Ban cho Mạc Vũ làm thông phòng của Cố thám hoa.”

    Nhìn gương mặt hắn thoáng chốc tái nhợt, ta thong thả bồi thêm:

    “Nhớ kỹ, là nô tịch thông phòng, vĩnh viễn không được nâng thành chính thất.”

    “Cố thám hoa, còn không tạ ân ban thưởng của bản cung?”

  • Thâm Lâm Bất Tri, Tâm Mưu Dễ Loạn

    Phu quân ta là Trấn Bắc Vương, giấu kín thân phận, cùng ta ẩn cư nơi thôn dã nghèo hẻo, trải qua ba năm phu thê ân ái chẳng e dè.

    Về sau, hắn lừa ta nói sẽ rời nhà đi buôn nơi xa, thực chất là bí mật dẫn binh bắc thượng chinh phạt.

    Thế nhưng hắn đâu biết, chân hắn vừa bước khỏi cửa thì ta đã… “chết”.

    Nửa năm sau, kinh thành bỗng xuất hiện một tiệm hàng mã, chuyên nhận thay người khác đi viếng mộ, hóa vàng đưa tiễn người khuất.

    Đêm hôm ấy, vào giờ tý, ta đang đứng bên mộ một quý nhân, thay thê tử quá cố của hắn mà hóa vàng giấy.

    Lửa giấy bập bùng cháy rực.

    Giữa ánh lửa mờ ảo, nơi phần mộ kia lại thấp thoáng xuất hiện một bóng người quen thuộc.

    Ta nheo mắt nhìn kỹ.

    Trời ơi!

    Dã quỷ nơi phần mộ này sao lại giống hệt phu quân của ta vậy chứ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *