Sự Trả Đũa Của Người Vợ Keo Kiệt

Sự Trả Đũa Của Người Vợ Keo Kiệt

1

Vì lao lực quá độ, tôi phải nhập viện.

Bác sĩ nói thuốc nội rẻ, nhưng thuốc nhập hiệu quả hơn.

Tôi vừa định lên tiếng chọn thuốc nội,

con trai đã cười lạnh, cắt ngang lời tôi:

“Thuốc nội hay thuốc ngoại cũng đều tốn tiền,

chi bằng xuất viện về nhà, rồi xem ông trời có thương không!”

“Nói cho cùng, mẹ chẳng phải lúc nào cũng coi tiền còn hơn cả mạng sống sao?”

Nhưng nếu tôi không tiết kiệm từng đồng,

làm sao con có thể mua được nhà cưới vợ?

Tôi còn chưa kịp mở lời, chồng đã lạnh mặt lên tiếng:

“Mười lăm năm trước, mẹ tôi chỉ muốn về quê chơi vài hôm,

vậy mà bà cũng vì tiền mà làm ầm lên!”

“Con trai học theo cha mẹ, bà gieo nhân nào thì tự chịu quả ấy!”

Tôi chết lặng, không thốt nên lời, như thể cả người đã hóa đá.

Hai người họ, không chút cảm xúc, lạnh lùng làm thủ tục xuất viện cho tôi.

Sau nửa năm sống trong đau đớn và tuyệt vọng,

tôi lặng lẽ ra đi trong chính căn nhà của mình.

Khi mở mắt lại, tôi đã quay về quá khứ.

Lần này, tôi quyết định sẽ sống rộng rãi, thoáng tính, không vì ai mà chịu thiệt nữa.

Thế nhưng, vừa thấy tôi đổi khác,

chồng và con lại bật khóc nức nở.

1:

“Trước kia em vừa sinh Tuấn Minh, vừa khóc vừa năn nỉ mẹ anh đến chăm cháu.”

“Giờ mẹ anh tự nguyện đến, sao em lại không đồng ý nữa?”

“Miệng thì cứ kêu tốn tiền, lẽ nào tiền với em còn quan trọng hơn cả tình thân sao?”

Tôi sững sờ nhìn Ngô Kiến Bình, người chồng trước mặt, đầu đau như muốn nổ tung.

Tôi vừa định mở miệng thì một cơn đau nhói truyền đến từ chân.

Cúi đầu nhìn xuống, tôi hoảng hốt nhận ra thủ phạm là Ngô Tuấn Minh, con trai mười tuổi của tôi.

Nó vừa cấu vừa cào vào đùi tôi, miệng còn lẩm bẩm mắng: “Đánh chết mẹ keo kiệt đi!”

Chính lúc này, tôi mới choàng tỉnh.

Tôi đã trọng sinh trở về cái mùa hè mà cả chồng và con đều hận tôi suốt đời.

Bởi vì chuyện này từng ám ảnh tôi đến tận lúc chết, nên khi quay về, tôi lập tức nhớ lại tất cả rõ mồn một.

Kiếp trước, mẹ chồng Tô Tú Cầm ép tôi sinh con.

Bà ta nói sinh xong sẽ lo hết mọi chuyện, tôi vì tin tưởng và áp lực nên đã sinh ra Ngô Tuấn Minh.

Nhưng đến lúc sinh rồi, Tô Tú Cầm lại nói “bệnh cũ tái phát”, không thể đến chăm tôi ở cữ.

Không chỉ là ở cữ, “bệnh cũ” đó kéo dài hẳn… mười năm.

Trớ trêu là “bệnh” của bà ta chỉ phát khi đối mặt với tôi, còn về quê chăm sóc gia đình anh cả của Ngô Kiến Bình thì lại rất khỏe, tận tâm chu đáo, chẳng thiếu một ngày.

Đợi đến khi Ngô Tuấn Minh lớn, tôi mới có chút thời gian đi làm, thì Tô Tú Cầm lại “tốt bụng” đòi lên giúp tôi trông con.

Không những thế, bà còn nói muốn dẫn theo cháu trai — Ngô Thiên Hựu, con của anh cả chồng — để “gắn kết tình cảm anh em họ”.

Tôi đâu phải ngốc, làm sao không nhận ra bà ta định đến “hưởng ké” chứ?

Vì vậy tôi lấy lý do kinh tế khó khăn, từ chối không cho bà lên.

Kết quả là cãi nhau một trận tơi bời với cả Ngô Kiến Bình lẫn Ngô Tuấn Minh.

Nhưng cãi xong rồi, Tô Tú Cầm vẫn mặt dày dắt theo Ngô Thiên Hựu lên nhà, còn ngang nhiên đưa ra một đống yêu cầu vô lý.

Tôi tức đến phát điên, trực tiếp vác chổi đuổi hai người đó ra khỏi cửa.

Chuyện này khiến Tô Tú Cầm “phát bệnh” một thời gian dài.

Anh cả của Ngô Kiến Bình cũng vì thế mà đoạn tuyệt với chồng tôi.

Và cũng chính vì chuyện đó, tôi — ở tuổi còn rất trẻ — đã bị chồng và con bỏ mặc, để mặc tôi nằm chờ chết trong tuyệt vọng…

2:

Nghĩ đến đây, tôi lập tức nở một nụ cười.

“Ba con gì mà vội vàng vậy, không chịu nghe mẹ nói hết câu à?”

“Tôi vừa nói ‘không được’ không phải là không cho mẹ lên, mà là… không thể đi tàu ghế cứng đến đây!”

Ngô Kiến Bình sững lại:

“Ý em là sao?”

Tôi mỉm cười tiếp lời:

“Ý tôi là phải mua vé máy bay. Như vậy vừa tiết kiệm thời gian, mẹ với Thiên Hựu cũng thoải mái hơn, mà chúng ta lại sớm được gặp họ.”

Hai cha con liếc nhau, ánh mắt đầy vẻ khó tin.

Mười năm qua, tôi cũng từng đi làm, nhưng chẳng tìm được công việc nào ổn định. Mỗi lần mới làm chưa đầy nửa năm, nhà cửa đã rối tung cả lên.

Thế nên về sau, tôi ở nhà làm nội trợ toàn thời gian.

Tiền lương của Ngô Kiến Bình vừa phải trả nợ mua nhà, vừa phải tích lũy cho tương lai của Ngô Tuấn Minh, nên từ một người tiêu xài thoải mái trước khi cưới, tôi dần biến thành “bà mẹ keo kiệt” tính toán từng đồng.

Nhưng nếu đã vì tiết kiệm cho họ mà bị mang tiếng và bị hận cả đời, vậy thì tôi “hào phóng” luôn cho rồi.

Tiêu tiền? Chẳng lẽ tôi không biết cách sao?

Tôi bỗng nhiên rộng rãi như vậy, đương nhiên họ không quen.

Ngô Tuấn Minh buông tay khỏi đùi tôi, nhíu mày:

“Mẹ mà tốt bụng vậy á?

Similar Posts

  • Tấm Màn Ảo Tưởng

    Trong bữa cơm tất niên, con gái riêng của chồng tôi ném thẳng phong bao lì xì tôi vừa đưa vào thùng rác.

    Nó nhếch môi cười khinh khỉnh:

    “Hai nghìn à? Bà coi tôi là ăn mày chắc? Mẹ tôi bảo năm nay sẽ chuyển cho tôi hẳn hai vạn!”

    Ánh mắt nó quét qua tôi đầy mỉa mai:

    “Chỉ có bố tôi mới xem trọng loại nghèo kiết xác như bà thôi. Mẹ tôi mới thật sự là người hào phóng.”

    Tôi siết chặt đôi đũa trong tay, cố nuốt xuống cơn nghẹn nơi cổ họng, không nói một lời.

    Chồng tôi bỗng lau tay, cầm điện thoại lên, giọng lạnh tanh:

    “Được, mẹ con hào phóng. Thế thì con sang chỗ mẹ mà ở.”

    Ngay trước mặt cả nhà, anh gọi thẳng cho vợ cũ:

    “Con gái cô chê chỗ này nghèo, vậy quyền nuôi con tôi trả lại cho cô. Qua đón nó đi.”

    Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Cuối cùng, vang lên một tiếng cười lạnh lẽo:

    “Đứa con gái này, tôi sớm đã không cần nữa.”

  • Bữa Cơm Cuối Cùng Trong Nhà Chồng

    Năm nào về nhà ăn Tết, tôi cũng bị mất đồ trang sức một cách khó hiểu.

    Vì thế năm nay, tôi cố tình thay chiếc vòng ngọc đắt tiền trên tay bằng một chiếc vòng vàng giả mua online với giá 29,9 tệ, bao ship.

    Trên bàn ăn, chị dâu tôi vuốt ve cái bụng bầu, mặt đầy vẻ hiền hậu.

    Nhưng ánh mắt thì lại cứ dán chặt vào chiếc vòng trên tay tôi.

    Chị ta nói, đã đi xem bói rồi, đứa bé lần này chắc chắn là con trai.

    Nghe đến đây, tôi còn chưa kịp để tâm.

    Ai ngờ ngay giây tiếp theo, chị ta lại lái câu chuyện sang tôi.

    Trong lời nói đầy ẩn ý, chê tôi chỉ đẻ được con gái vô dụng, không xứng đáng đeo một chiếc vòng tốt như vậy.

    Vừa nghe xong, mẹ chồng tôi chẳng chần chừ lấy một giây.

    Bà lập tức giật chiếc vòng từ tay tôi để đeo vào tay chị dâu.

  • Kết Thúc 3 Năm Hôn Nhân Sau Chuyến Công Tác

    Kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi kết thúc chuyến công tác sớm để về nhà, nhưng lại bắt gặp chồng mình, Cố Thừa Duật, đang cùng nghệ sĩ mới ký hợp đồng của công ty anh — Hạ Vi — tán tỉnh trong bếp.

    Anh thản nhiên lau vệt mứt dâu trên khóe môi, lạnh nhạt nói:

    “Cô ấy… chỉ giống Tiểu Nhu thôi.”

    Tiểu Nhu chính là mối tình đầu đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi.

    Tôi mỉm cười gật đầu, xoay người, soạn sẵn đơn ly hôn.

    Anh lại khẽ cười khinh miệt:

    “Em tưởng mình rời khỏi tôi được sao?”

    Ba tháng sau, văn phòng luật sư của tôi đoạt mất thương vụ thâu tóm trị giá mười tỷ của anh.

    Anh đỏ mắt chặn tôi trong bãi đỗ xe:

    “Quay về với tôi!”

    Tôi giơ bàn tay, để chiếc nhẫn kim cương bạn trai mới tặng lấp lánh dưới ánh đèn:

    “Cố tổng, trò chơi thế thân… kết thúc rồi.”

  • Bông Hồng Gai Sau Tận Thế

    Năm thứ ba của tận thế siêu nóng, tầng ozone của Trái Đất đã hoàn toàn biến mất, toàn bộ nhân loại buộc phải chuyển xuống sống trong thành phố ngầm.

    Tôi và chồng là nhà đầu tư của thành phố này, được sống ở tầng thứ hai.

    Một ngày nọ, anh ta đột nhiên đưa về từ tầng ba – khu ổ chuột – một cô gái trông yếu ớt, bệnh tật.

    “A Lạc, điều kiện ở tầng ba quá tệ, An Hạ lại yếu ớt, anh không thể thấy chết mà không cứu.”

    Anh ta không để ý đến sự ngăn cản của tôi, vội vã bế cô gái ấy vào nhà.

    Tôi cụp mắt, nhắc nhở anh ta: “Anh đừng quên, số người ở tầng hai bị giới hạn nghiêm ngặt, mỗi gia đình đều cố định nhân khẩu.”

    Anh ta không thèm liếc tôi một cái, giọng đầy lẽ đương nhiên:

    “Anh biết, cho nên… em tạm thời xuống tầng ba thay cho An Hạ, đợi cô ấy khỏe lại rồi, anh sẽ đón em về.”

    Nghe xong câu đó, tôi đứng sững tại chỗ, rất lâu không nhúc nhích.

    Ra khỏi cửa, tôi cố kìm nén giọng run rẩy, bấm số gọi lên tầng một:

    “Tôi suy nghĩ xong rồi, tôi muốn tham gia kế hoạch cứu thế ở tầng một.”

  • Tạm Biệt Nửa Đời Trước Không Ra Gì

    Chồng tôi bắt đầu hối hận việc không sinh con, là vào năm thứ hai mươi lăm sau khi chúng tôi kết hôn.

    Năm đó, anh ta bốn mươi bảy tuổi, sự nghiệp thành công, chững chạc điềm đạm.

    Còn tôi, năm đó năm mươi tuổi, đã bước vào thời kỳ mãn kinh.

    Anh ta biết tôi sẽ không liều mình sinh con ở cái tuổi này, nên chủ động đề nghị ly hôn, còn tự nguyện nhường cho tôi phần lớn tài sản.

    Tôi không khóc không la, bình thản chấp nhận ly hôn.

    Dĩ nhiên anh ta không biết, tôi đã bắt đầu hối hận vì không có con từ cái năm anh ta ngoại tình về mặt tinh thần, và tôi cũng đã có hành động thực tế trong năm đó.

    Khi anh ta thực sự bắt đầu hối hận, thì con tôi đã học cấp hai rồi.

  • Lửa Phủ Tạ, Tro Cốt Tình Thân

    Trước khi bị bán vào Tạ phủ, bốn tỷ muội ta từng có lời hẹn:

    Mai sau bất luận ai được sủng, cũng phải nâng đỡ các tỷ muội còn lại.

    Đại tỷ làm thiếp thất cho lão gia,

    Nhị tỷ hầu hạ bên cạnh chính thất phu nhân,

    Tam tỷ làm thông phòng của thiếu gia.

    Duy chỉ có ta, chọn đến phòng bếp làm tạp dịch.

    Các tỷ muội đều cười ta ngây dại, nói ta không biết tìm chỗ nương thân.

    Nhưng các tỷ ấy không biết…

    Dựa được mới là chỗ dựa, dựa không được… chỉ là dao kề cổ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *