Thái tử điện hạ, người phản nghịch tận xương

Thái tử điện hạ, người phản nghịch tận xương

Ta bị phụ thân đưa vào cung tham gia đại hội tuyển Thái tử phi.

Ngay ngày tuyển phi, ta phát hiện bản thân có thể nghe được tiếng lòng của Thái tử.

Để tránh bị chọn trúng, ta liền cố ý làm ngược với suy nghĩ của hắn.

Thái tử thầm nghĩ:【Nữ tử nên dịu dàng hiền thục là tốt nhất.】

Thế là trong lúc tuyển phi, ta la hét phát điên.

Thái tử nghĩ tiếp:【Trang điểm nhạt là đẹp.】

Vậy nên ta trét thêm ba lớp phấn cùng một cái môi đỏ chót.

Thái tử nghĩ:【Thái tử phi phải sống giản dị tiết kiệm, không được phung phí xa hoa.】

Thế là ta đem toàn bộ trâm ngọc trong túi gài hết lên đầu.

Thái tử ngẫm:【Ừm? Sao lại có cô nương đi ngược hoàn toàn với suy nghĩ của ta vậy?】

Ta cười thầm trong lòng:【Hừ hừ hừ, lần này chắc chắn sẽ không chọn ta rồi!】

Không ngờ Thái tử lập tức nghĩ:【Cô nương này thật đặc biệt, ta muốn chọn nàng!】

Hả??

Khoan đã??

Thái tử ngài là đồ phản nghịch à!!

1.

Ta tên là Tống Tư Viên, là nữ nhi của Tư Lễ Giám Hiệp Luật Lang.

Phụ thân ta, một kẻ “tứ không” – không tiền, không quyền, không thế lực, không bản lĩnh – nguyện vọng lớn nhất đời ông chính là một ngày nào đó, nữ nhi có dung mạo xuất chúng như ta có thể trèo lên quyền quý, kéo ông ta một bước lên mây.

Vì thế, khi tin tức Thái tử tuyển phi truyền đến, ông không tiếc vét sạch gia sản, tìm đủ mối quan hệ, đẩy ta – nữ nhi của một tiểu quan bát phẩm – vào vòng tuyển chọn cuối cùng.

Ta vẫn nhớ đêm trước khi vào cung, phụ thân ngữ khí trịnh trọng mà tha thiết dặn dò: “Con à, lần này phụ thân dốc hết vốn liếng.”

“Con nhất định phải tranh chút thể diện cho nhà ta, ít nhất cũng phải đoạt được danh phận Thái tử phi.”

“Nếu không được làm chính phi, thì làm trắc phi cũng được.”

“Tương lai nhà chúng ta có thể vinh hoa phú quý, tất cả trông vào con đấy!”

Ông vỗ vỗ vai ta, ánh mắt đầy kỳ vọng.

Mà ta thì… ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng.

Ta không có chí lớn như phụ thân.

Ta không muốn làm Thái tử phi.

Nghe nói trong cung tuy vinh hoa vô tận, nhưng cũng là nơi ăn người không nhả xương.

Ta từng đọc không ít thoại bản truyền ra từ hậu cung, nào là tranh đấu, ám sát, bày mưu tính kế… nữ nhân nơi đó chỉ một cái trở tay đã tiễn người khác xuống Hoàng tuyền.

Ta thì không được.

Ta đầu óc không linh hoạt, không giỏi tính toán, càng không biết đề phòng người khác.

Vào hậu cung chẳng khác nào dâng mình cho hổ ăn.

Vì vậy, ta run run rẩy rẩy nói: “Phụ thân… con không muốn vào cung…”

Quả nhiên, bị quở trách ngay.

“Vô dụng! Sao nhà họ Tống lại sinh ra một kẻ nhút nhát như ngươi! Nếu không phải muội muội con còn nhỏ, ta đâu cần đặt hy vọng vào ngươi!”

Phải, từ nhỏ ta đã không bằng muội muội Tống Tư Ngôn.

Nàng thông minh lanh lợi, tâm tư khôn khéo, còn ta thì không.

Nếu tuyển phi chậm lại một năm thôi, phụ thân tuyệt đối sẽ không để ta đi.

Phụ thân tức đến run người, trừng mắt nhìn ta hồi lâu, cuối cùng giọng cứng rắn: “Thái tử tuyển phi, chỉ có một cơ hội.”

“Dù thế nào, ngươi cũng phải được chọn!”

Ta hiểu, chuyện này không còn thương lượng được nữa.

Mẫu thân mất sớm, trong nhà chỉ có một kế mẫu – chính là mẫu thân ruột của Tư Ngôn – bà ta từ lâu đã không ưa gì ta.

Trong cái nhà này, không một ai đứng về phía ta.

Hôm sau, trời còn chưa sáng, ta đã bị phụ thân nhét lên xe ngựa đưa vào cung.

Trước khi đi, ông nói câu cuối cùng: “Nhớ kỹ, nhất định phải được chọn.”

“Nếu không… thì đừng quay về nữa!”

Xe ngựa lắc lư chạy về phía hoàng cung, còn ta thì ngồi bên trong khóc như mưa.

Tuy sợ bị phụ thân mắng khi rớt tuyển, nhưng khi nhìn thấy hoàng cung nguy nga đến đáng sợ, ta lại càng thêm quyết tâm – nhất định phải rớt để được về nhà!

Bị mắng còn hơn bị giết.

2.

Nhưng ta vạn vạn lần không ngờ tới, dù có khả năng nghe được tiếng lòng Thái tử, ta… vẫn bị hắn chọn trúng.

Ta ngẩng đầu, nhìn Thái tử trên đài cao – tóc đen vấn ngọc quan, dung mạo thanh nhã, phong tư tuấn dật – hai mắt tràn đầy kinh hãi.

Không phải chứ, rõ ràng ngài Thái tử trông ôn hòa nhã nhặn, cớ sao lại làm ra chuyện chẳng hợp lẽ thế này?

Hắn không nhìn ra ta không muốn được chọn sao?

Không thấy ta cứ làm trái ý hắn suốt buổi sao?

Không phát hiện ra ta căn bản không hề muốn làm Thái tử phi à?

Bên cạnh hắn là một hàng mỹ nhân dịu dàng hiền thục, trang nhã tiết kiệm – toàn đúng ý hắn – thế mà lại chọn ta?

Ánh mắt ta nhìn chằm chằm, hiển nhiên bị Thái tử phát hiện.

Hắn đứng dậy bước tới, nở nụ cười như gió xuân: “Không cần quá đỗi vui mừng.”

Ta càng kinh hãi: Vui cái gì chứ? Mắt nào của ngài thấy ta vui? Rõ ràng ta sợ chết khiếp đây này! Những nữ tử không được chọn lần lượt rời đi, chỉ còn ta ở lại.

Thái tử khẽ cười hỏi: “Ngươi tên gì?”

Hắn nói chuyện nhẹ nhàng dễ nghe, ánh mắt lúc nào cũng ôn hòa mang theo ý cười.

Người xưa có câu: “Giơ tay không đánh người cười”, tuy hắn hại ta một vố, nhưng nhìn gương mặt ôn hòa thế này, ta lại chẳng nỡ nổi giận.

Được rồi… thật ra cũng vì ta nhát gan, không dám cứng rắn với Thái tử.

Ta ngoan ngoãn hành lễ, đáp nhẹ: “Tiểu nữ tên gọi Tống Tư Viên.”

“Tư Viên.”

Hắn nhẹ nhàng lặp lại, rồi nói, “Là một cái tên rất hay.”

Ta lại hành lễ: “Tạ điện hạ khen ngợi.”

Thái tử khẽ cười, tiến lại gần hơn vài phần: “Ta tên Triệu Hạc Hành.”

Ta ngẩn người, chưa kịp phản ứng.

Vốn nghĩ hoàng thất ai nấy cũng cao ngạo lạnh lùng, không ngờ vị Thái tử này lại thân thiện như vậy, còn chủ động nói tên với ta.

Thấy ta ngẩn ngơ, Triệu Hạc Hành không nói thêm gì, chỉ cúi đầu nhìn ta chăm chú.

Lúc ấy, ta nghe thấy hắn thầm nghĩ:【Cô nương này đáng yêu quá.】

Ta… đỏ mặt rồi…

Similar Posts

  • Mẹ Chồng Moa Quái Dạy Tôi Trị Trà Xanh

    Mẹ chồng mới của tôi là một “lão trà xanh”.

    Mẹ chồng cũ mới mất chưa đầy một tháng, bà ta đã vội vã đăng ký kết hôn với bố chồng tương lai rồi dọn vào nhà.

    Bà ta cứ cầm cái giấy đăng ký kết hôn mới tinh, vừa lau nước mắt vừa khóc như mưa:

    “Chỉ cần có thể danh chính ngôn thuận chăm sóc cho ba con, dù có bị người ta chỉ trỏ sau lưng, mẹ cũng không để tâm…”

    Sau đó còn đề nghị tôi và vị hôn phu hoãn đám cưới lại, vừa nói vừa ra vẻ khó xử:

    “Mẹ con mới mất, giờ mẹ với ba con tái hôn, nếu hai đứa lại vội vàng tổ chức hôn lễ, người ta sẽ nghĩ sao về nhà mình…”

    Bố chồng tương lai cảm động đến rơi nước mắt, vị hôn phu cũng ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

    Tôi cạn lời, chỉ biết trừng mắt lườm một cái, ai ngờ lại liếc thấy linh hồn của mẹ chồng cũ đang nổi đóa bay lơ lửng giữa không trung:

    “Con tiện nhân kia, mày làm tiểu tam giả vờ đoan trang thì thôi, còn dám ngăn con dâu tốt của tao bước chân vào cửa nhà này!”

    Tôi vừa chạm mắt với bà ấy, bà ấy đã lập tức bay sát tai tôi thì thầm:

    “Con dâu ngoan, con thấy được ta đúng không? Đối phó loại trà xanh như ả, ta có đủ chiêu trò lẫn sức lực.”

  • Thiên Kim Không Muốn Nhận Lại Bố Mẹ

    VĂN ÁN

    Tôi là thiên kim thật sự bị thất lạc từ nhỏ.

    Ba tháng trước kỳ thi đại học, bố mẹ ruột đã tìm được tôi.

    “Sắp thi đại học rồi, bố mẹ không muốn chuyện này ảnh hưởng đến việc ôn thi của Trân Trân.

    Đợi thi xong, bố mẹ sẽ đến đón con, được chứ?”

    Tôi vừa làm xong câu cuối cùng của đề thi thử môn Vật Lý, ngẩng đầu nói:

    “Nếu vậy thì sai lầm tới đâu hay tới đó luôn đi, đừng nhận lại tôi nữa.”

    ĐỌC FULL TẠI PAGE HOÀN CHÂU CÁCH CÁCH

  • Tình Mẹ

    Thời những năm tám mươi, vật tư khan hiếm, đột nhiên chú Vương hàng xóm cho tôi một bát mỡ lợn.

    Khi đó mỡ lợn là thứ báu vật, tôi vui đến mức không chịu nổi.

    Về đến nhà liền bảo ba nếm thử, ông vừa cắn một miếng, đôi đũa liền rơi đánh cạch xuống đất.

    Ông kéo tôi chạy ra ngoài, vừa chạy vừa gào: “Nhanh! Đi đồn công an!”

    Sau đó tôi mới biết, đó căn bản không phải mỡ lợn.

    Đó là……

    ……

  • Phu Quân Ta Là Quyền Thần Điên Loạn

    Đến khi bị đưa vào động phòng, ta mới phát hiện: người thành thân cùng ta không phải là vị hôn phu… mà là thúc phụ của y.

    Vị hôn phu ấy—trái tim sớm đã có người khác.

    Mà người thay thế—lại là thúc phụ của y, bạch diện như tuyết, dung mạo yêu mị khuynh thành, là đệ nhất quyền thần đương triều.

    Chỉ là… kẻ ấy cũng nổi danh điên loạn, chỉ cần nhắc đến tên thôi cũng đủ khiến trẻ thơ nín khóc trong đêm.

    Thế nhưng, ta chưa từng ngờ……cuối cùng người trao cho ta hết thảy sủng ái vô tận, lại chính là hắn.

  • Hôn Lễ Không Hẹn Ước

    Một tháng trước lễ cưới, tôi vô tình nghe được vị hôn phu định bỏ trốn.

    Phù rể đang khuyên anh ta.

    “Vì Lương Điền mà anh định từ chối Lăng Dao Đông ngay trong lễ cưới sao? Hai bên gia đình đều có mặt, anh làm vậy chẳng phải là sỉ nhục cô ấy trước mặt mọi người à? Anh không sợ làm tổn thương cô ấy sao?”

    Vị hôn phu cười nhạo một tiếng.

    “Cô ta dễ dỗ lắm, sẽ không giận đâu. Anh quên sinh nhật cô ta năm ngoái rồi à? Bố mẹ cô ta cũng có mặt, tôi bắt cô ấy quỳ gối xin lỗi Lương Điền, cô ta cũng làm theo đó thôi.”

    “Dao Đông lần này lấy việc mang thai ra ép tôi kết hôn, khiến Lương Điền tổn thương, tôi phải trừng phạt cô ta cho ra trò.”

    Tôi đứng trước cửa, trăm mối suy nghĩ trong lòng, giả vờ như chưa biết gì mà rời đi.

    Tại buổi lễ, khi mục sư yêu cầu chúng tôi giơ tay đọc lời thề.

    Tôi nhìn vị hôn phu đang đắc ý sắp đạt được mưu kế, chủ động lên tiếng:

    “Tôi không đồng ý.”

  • Cân Bằng Trạng Thái

    Sau khi “bạch nguyệt quang” mang thai và dọn vào nhà, chồng tôi – Hạ Quân Minh – bỗng dưng biến thành một người đàn ông mẫu mực của gia đình, tan làm là tức tốc chạy về nhà.

    Hàng xóm đồng nghiệp đều ngưỡng mộ tôi lấy được người chồng tốt.

    Còn tôi chỉ có thể cười gượng, im lặng.

    Bởi vì anh ấy chạy về nhà không phải vì tôi, mà là để chăm sóc “bạch nguyệt quang” đang mang thai của anh.

    Tôi từng khóc, từng làm ầm lên, vậy mà anh chỉ nói:

    “Em sao không hiểu cho anh? Anh chỉ là muốn bù đắp tiếc nuối ngày trước thôi.”

    Tôi cãi không lại, đau lòng rời khỏi nhà.

    Đúng lúc ấy, một bóng người chặn đường tôi lại.

    “Tiểu Ngư, lâu rồi không gặp.”

    Tôi ngẩng lên, không thể tin vào mắt mình. Người tôi từng thầm yêu nhiều năm – nốt chu sa trong lòng tôi – đang chống nạng đứng đó, vẻ ngoài tiều tụy nhưng ánh mắt nhìn tôi vẫn dịu dàng như xưa.

    Nước mắt lập tức trào ra nơi khóe mắt tôi.

    Khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu ra cảm giác của Hạ Quân Minh năm ấy.

    Tôi không kìm được, nắm lấy tay anh, nói khẽ:

    “Về nhà với em đi, để em chăm sóc anh.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *