Thẩm Thập

Thẩm Thập

Thanh mai trúc mã của ta từ chiến trường trở về lại mang theo một nữ tử.

Ta liếc mắt ra hiệu cho ám vệ:

“Giải quyết nàng ta đi.”

Kết quả, đêm ấy ta nhận được tin thanh mai trúc mã đột tử.

1

“Lão nương bảo ngươi xử lý đóa bạch liên kia, ngươi ngươi ngươi…”

Ta tức đến run tay.

Cũng chẳng phải ta quá yêu thích cái tên Cố Minh Uyên ấy, nhưng ít ra hắn cũng là vị hôn phu danh nghĩa của ta.

Rong ruổi trên chiến trường hung hiểm đến thế hắn còn chẳng sao, vậy mà chỉ mới gặp ta một lần, liền… mất mạng?

Cứ thế mà đột tử?

Ngày mai cả kinh thành sẽ đồn rằng ta khắc phu mất!

Nếu không phải nam nhân trước mặt có bộ dáng quá đoan chính, ta thực sự sẽ nghi ngờ là hắn cố tình.

Không, dẫu cho hắn mang vẻ quân tử, mặt không đổi sắc thì ta vẫn phải nghi ngờ!

“Ngươi ngẩng đầu lên cho ta, giờ mới biết sợ nên không dám nhìn ta nữa à?”

Là chột dạ phải không?

Lúc giết người thì nhanh tay dứt khoát, chẳng do dự chút nào.

Hắn ngẩng đầu, nhưng lại không nhìn ta.

Thực sự ta chẳng làm gì được hắn, dù gì cũng là người do phụ hoàng ban cho nên chẳng thể tùy tiện xử phạt.

“Ngươi thật là… lòng dạ sắt đá, cố chấp không thông…”

Ta càng nghĩ càng thấy tủi thân.

Ban đầu đã thương lượng với phụ hoàng xong xuôi, đợi tới ngày thành thân sẽ kiếm cớ đổi người.

Kết quả, bây giờ lại xảy ra chuyện thế này,

Ta còn lấy ai được nữa.

Niềm bi phẫn trào dâng, ta bước nhanh đến gần hắn, kiễng chân ngẩng đầu túm lấy cổ áo hắn.

“Nếu lão nương ta không gả được thì cả đời này ngươi cũng đừng hòng sống yên ổn.”

Nam nhân cao lớn bất ngờ cúi đầu, đôi môi mỏng khẽ nghiêng sát lại gần.

Tim ta bỗng chốc đập lỡ một nhịp.

Thanh âm hắn vẫn như mọi khi, dịu dàng mà pha chút bất đắc dĩ.

“Biết rồi, tiểu công chúa của ta.”

“Giờ có thể cho ta về nghỉ chưa? Giết người cũng tốn sức đấy.”

2

Ám vệ là người phụ hoàng ban cho ta, từ khi ta mới biết nhớ đã thấy hắn rồi, tính ra đến nay cũng mười hai năm.

Lúc mới gặp, hắn vẫn là một thiếu niên trắng trẻo tuấn tú, chỉ cao hơn ta một chút.

Phụ hoàng bảo ám vệ phải được bồi dưỡng từ nhỏ mới trung thành tuyệt đối.

Hắn không có tên, phụ hoàng gọi hắn là “Thập”.

Ta thấy gọi vậy phiền phức nên khi ở riêng thì gọi thêm họ ta vào.

Gọi là Thẩm Thập, đồng âm với “thẩm thời độ thế”.

Ta là thời cơ của hắn, cũng là thế cục của hắn.

Mọi quyết định đều phải lấy ta làm trọng.

Vậy nên, hắn đã giết phò mã của ta rồi còn muốn đi nghỉ?

Không có cửa!

“Người đi chẻ củi đi, ta lạnh, muốn nhóm lửa sưởi ấm.”

Thẩm Thập nhìn ta, hàng mi thanh tú thoáng vẻ nghi hoặc.

“Hôm qua trang trại dưới chân kinh thành đã đưa tới sáu xe than.”

Ý là còn chưa đến mức nghèo tới mức phải dùng củi.

Chậc, đầu óc giờ xoay nhanh nhỉ.

Vậy lúc giết người đêm qua sao không động não một chút?

“Ta mặc kệ, hôm nay bản công chúa cứ muốn sưởi bằng củi.”

Thẩm Thập trầm mặc.

Ta không muốn nhường, cứ nhìn hắn chằm chằm.

“Thẩm Thập.”

Ta cao giọng gọi tên hắn.

Hai năm nay Thẩm Thập càng lúc càng không nghe lời, khiến ta có cảm giác mất kiểm soát đầy khó chịu.

Thẩm Thập cuối cùng cũng chịu khuất phục, có phần luống cuống mà dời ánh mắt đi.

“Biết rồi, đi ngay đây.”

3

Thẩm Thập đi chẻ củi, ta nhân lúc này dạo bước trong hoa viên một vòng.

Tháng mười một, phần lớn cành cây đều trơ trọi trụi lá.

Chỉ có một bụi thu hải đường ở góc vườn vẫn nở rộ hồng phấn rực rỡ suốt bốn mùa.

Ta chạm vào cánh hoa mềm mại, khi cúi xuống liền thấy một cục lông đen nho nhỏ.

Tiểu tử ấy kêu hai tiếng “meo meo” với ta.

“Lại đây, đồ hung dữ kia không có ở đây.”

Cục bông đen đứng lên, vội vã lê đôi chân ngắn tũn chạy tới.

Thẩm Thập không cho ta đụng vào nó, hắn bảo mèo hoang dễ cào người.

Ta chẳng thấy thế, nó đã vào phủ công chúa ta rồi thì là mèo của ta.

Còn nói gì mà hoang hay không hoang nữa.

Vừa bế mèo lên, ta chợt nghe thấy tiếng nữ nhân tranh cãi ngoài tường viện.

Ta dựa vào thân cây cạnh tường, ba bước leo lên đầu tường.

Bên ngoài là hai nha hoàn của phủ công chúa, đối diện họ là một nữ tử áo trắng.

“Chắc chắn là các ngươi làm! Không thì ca ca ta sao lại chết đột ngột như thế!”

Nàng ta như phát điên phát dại, gương mặt thanh tú đầy căm phẫn.

“Các ngươi lộng quyền, chẳng qua chỉ vì ca ca ta nhìn ta thêm một cái liền ra tay độc ác như vậy.”

“Một công chúa của một nước lại mang lòng dạ rắn rết, bụng dạ hẹp hòi như thế, Thẩm quốc ta phải lấy đó làm nhục!”

Ta không thấy rõ vẻ mặt của nha hoàn quay lưng lại với ta, nhưng đoán chắc là nàng đang giận dữ lắm.

Dù sao ta vẫn đối đãi với hạ nhân rất tốt, ai ai cũng biết.

Quả nhiên, ngay sau đó, họ liền lên tiếng đầy chính nghĩa:

“Đúng vậy! Nàng ta thật sự xấu xa vô cùng!”

Phải đấy, ta thật sự rất xấu…

Khoan đã.

Cái gì…?

4

Mấy người kia kẻ xướng người hoạ khiến dân chúng từng nhóm từng nhóm tụ tập lại.

Ta thấy rõ ánh nhìn độc ác xen lẫn khoái trá lướt qua mắt đóa bạch liên kia.

Chết tiệt, hai nha hoàn đó… là nội gián phải không?

Không thể sai được!

Hai người kia còn đang thao thao bất tuyệt, giọng điệu ấy đúng là đau thương thống thiết, dù chẳng nhìn sắc mặt cũng đủ khiến lòng người lay động.

“Công chúa dù sao cũng là trời của chúng nô tì, chịu vài roi cũng là phải đạo thôi.”

Một người vừa nói vừa vô tình kéo tay áo để lộ ra những vết thương chằng chịt trên cánh tay.

Có vết còn đang rớm máu, đỏ au đến gai mắt.

Dân chúng xung quanh đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.

Ta cũng hít vào một hơi – vì sự vu khống này mà chúng thật sự dám xuống tay.

“Chúng nô tì thì không sao, nhưng ai ngờ công chúa ngay cả phò mã cũng dám ra tay giết.”

Đóa bạch liên kia rưng rưng lấy tay áo chấm nước mắt.

“Ca ca đáng thương của ta… Cố ca ca ôn hoà nhân hậu như thế…”

“Nô tì thật không hiểu nổi, Cố tướng quân tốt đến vậy, vì sao công chúa lại ngày ngày lui tới Nam Phong quán.”

Một nha hoàn khác tiếp lời:

“Chẳng phải vì tên tiểu bạch kiểm bên cạnh công chúa đó sao? Ngày ngày bám riết không rời, tám phần là hắn xúi giục.”

Câu chuyện… coi như cũng có đầu có đuôi rồi.

Chỉ là, kẻ xúi giục chính là ta, còn người ra tay mới là tên tiểu bạch kiểm ấy.

Khụ, cái gì mà Nam Phong quán, gì mà tiểu bạch kiểm?

Chó má thật, đồn đại cũng đừng có bịa quá đáng như thế chứ!

“Các ngươi không biết đâu…”

Nha hoàn kia vẫy tay ra hiệu cho dân chúng ghé lại gần.

Dân chúng liền chụm đầu vào nhau, còn nàng ta hạ giọng thần bí:

“Người kia dáng dấp cao ráo, da trắng mịn sạch sẽ, khí chất lạnh lùng, đứng đó thôi mà cứ như tiên nhân hạ phàm.”

“Thân hình cũng đẹp, mông cong eo nhỏ, vừa nhìn đã biết có lực. Khiến công chúa nhà chúng ta mê đến hồn xiêu phách lạc.”

Chuyện này… có chút hoang đường rồi đấy.

Ta không kìm được nữa, đầu óc bắt đầu hình dung hình ảnh.

Mông… hình như đúng là có chút cong thật…

Lần trước khi dạy ta cưỡi ngựa, hắn có thể một tay kéo ta lên ngựa – nói hắn “eo lực” cũng không sai.

Ta giơ tay ra ước lượng theo trí nhớ, chậc, trước giờ ta chưa từng để ý.

Sau lưng bỗng vang lên một giọng nói.

“Công chúa nghe đủ chưa?”

Vẫn là thanh âm ôn nhu ấy, nhưng nay lại mang theo một tia lạnh lẽo khiến ta giật bắn người.

Ta theo phản xạ nhảy lên phía trước, nhưng vì không chú ý nên cả người lẫn mèo cùng rơi khỏi tường.

“Bốp” một tiếng, ta ngã sấp mặt, tứ chi chổng lên trời.

Khi ngẩng đầu lên, tất cả mọi người đồng loạt nhìn ta trân trối.

Cảm ơn lời mời, ta… không muốn sống nữa.

Similar Posts

  • Yêu phải giám đốc

    Định nhảy việc, kết quả lại vô tình gửi nhầm sơ yếu lý lịch cho sếp.

    Tôi liền nhanh trí: “Nghe nói dạo này anh đi xem mắt, em cũng muốn đăng ký thử một lần. Đây là sơ yếu lý lịch cá nhân của em, mời anh xem qua!”

    Như vậy chắc sếp sẽ không mở ra xem đâu nhỉ?

    Kết quả không những anh ấy mở, mà còn trả lời tôi.

    “Cuối tuần này phỏng vấn, em có thời gian không?”

  • Cô Dâu Bị Bỏ Lại Và Đứa Con Bí Mật

    VĂN ÁN

    Tôi đang ngồi xổm bên mép đường nướng xiên que thì tình cờ gặp được Tống Mặc – anh em của Phó Cảnh Hằng.

    Anh ta quan sát tôi từ đầu đến chân mấy lượt, rồi mới mở miệng đầy khinh thường:

    “Tô Tư Oản, lúc trước cô rời khỏi Cảnh Hằng là để sống kiểu này sao?”

    “Tôi tốt bụng khuyên cô một câu, nên biết dừng đúng lúc.”

    Đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    “Cảnh Hằng biết chuyện cô về nước, đặc biệt nhờ tôi đến báo cô biết.”

    “Bảy ngày nữa, khách sạn Đỉnh Thịnh, anh ấy sẽ bù cho cô một buổi tiệc đính hôn. Đừng làm loạn nữa.”

    Năm năm trước, chỉ vì một cú điện thoại của thanh mai, Phó Cảnh Hằng bỏ trốn khỏi buổi tiệc đính hôn, để tôi một mình đối mặt với tất cả mọi người.

    “Thanh Thanh bị ốm, anh phải đưa cô ấy đến bệnh viện, chuyện bên này em xử lý trước, ngoan, chờ anh nhé.”

    Nhìn dáng vẻ dứt khoát của Phó Cảnh Hằng khi quay lưng rời đi, tôi nuốt nước mắt vào lòng, lập tức đổi buổi tiệc đính hôn thành tiệc chia tay.

    Sau đó đồng ý với đề nghị ra nước ngoài của tập đoàn.

    Không ngờ vừa mới về nước đã bị người quen bắt gặp, lại còn tưởng tôi vẫn chưa quên tình cũ.

    Vì thế tôi xoay người, bế đứa con trai vẫn đang ngồi xổm ăn xiên nướng sau lưng mình lên, nhàn nhạt nói:

    “Bảo bối ngoan, có người muốn làm cha dượng của con, con thấy sao?”

  • Tôi Là Con Gái Tỷ Phú Giả Nghèo

    Hai mươi năm trước, ba tôi uống say, lỡ miệng khoe nuôi gà một năm lời hai trăm ngàn.

    Không lâu sau, cả trại gà bị người ta bỏ độc chết sạch.

    Sau đó, ba tôi ở Bắc Kinh mua nhà trả thẳng tám mươi triệu, không hề nói với ai ở quê, ngay cả ông bà nội cũng không biết.

    Bây giờ ba tôi đã là tổng giám đốc một tập đoàn, tài sản lên đến hàng trăm triệu.

    Mỗi lần về quê ăn Tết hay lễ, ông đều bắt tôi và mẹ đi theo để cùng ông… giả nghèo.

    Tối giao thừa, tôi khoác áo bông to sụ, đi dép bông, tay đút túi.

    Bắt đầu màn “con gái nối nghiệp” chuyên ngành… nói dối văn học.

    Không ngờ đang diễn hăng thì lại đụng trúng một người quen.

    Tôi: “Tổng Giám đốc Cố?”

    Anh ta: “Tổng Giám đốc Thẩm?”

    Rồi cả hai cùng đưa tay bịt miệng đối phương.

    【Chém gió với họ hàng thì sướng cỡ nào?】

  • Tình Yêu Đơn Phương Full

    Tôi đã học cả một buổi chiều những bộ phim người lớn của Nhật, chỉ để cưa đổ người chú lạnh lùng kia.

    Lúc đang chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến thì anh ấy lại dẫn theo cô thư ký nữ trở về.

    Chú nhẹ nhàng nói: “Cuộc họp online.”

    Tôi ngoan ngoãn đáp một tiếng “Ừm”, rồi siết chặt tạp dề, bắt đầu nấu ăn.

    Một tiếng sau, thư ký nữ bước ra khỏi phòng làm việc, nở nụ cười quyến rũ.

    Tôi sững người tại chỗ, chữ “Tạm biệt” mắc kẹt trong cổ họng, mãi không thốt ra được.

    Bởi vì tôi phát hiện, dù cô ta mặc chỉnh tề, nhưng đôi tất đen trên chân đã biến mất.

    Tôi đứng chết lặng một lúc lâu.

    Quay người, đổ toàn bộ món ăn đã chuẩn bị kỹ lưỡng vào thùng rác.

  • Không Gặp Lại

    Đêm trước đám cưới của tôi và Bùi Ngộ, đối thủ một mất một còn của anh ấy qua đời vì tai nạn xe hơi.

    Chỉ đến lúc đó, tôi mới phát hiện ra tình yêu thầm kín và mãnh liệt của Bùi Ngộ dành cho cô ta.

    Tại hiện trường vụ tai nạn, anh ôm lấy cô ta, khóc đến xé lòng xé phổi.

    Để bù đắp cho sự hối tiếc, anh hoãn đám cưới của chúng tôi, mang tro cốt của cô ta đi du lịch vòng quanh thế giới.

    Sau khi nguôi ngoai, anh trở về chuẩn bị kết hôn với tôi.

    Cho đến lúc này, anh mới biết, thi thể còn lại không ai đoái hoài ở hiện trường vụ tai nạn, chính là tôi.

  • Trái Tim Của Kẻ Dối Trá

    Một ngày trước hôn lễ, mẹ tôi bắt gặp vị hôn phu và bạn thân của tôi đang quấn quýt với nhau, tức đến mức tái phát bệnh tim, buộc phải phẫu thuật ghép tim.

    May mà trước đó tôi và mẹ từng làm xét nghiệm ghép tạng, tôi quyết định hiến tim cho mẹ, còn bản thân sẽ dùng tim nhân tạo.

    Đối mặt với chi phí phẫu thuật khổng lồ, tôi cầu xin vị hôn phu giúp đỡ, anh ta lại nói mình không có tiền mặt, rồi quay người đi đăng ký kết hôn với Cố Yên.

    Lúc tôi tuyệt vọng nhất, Cố Chuẩn Xuyên xuất hiện, giúp tôi thanh toán toàn bộ viện phí, còn đích thân thực hiện ca phẫu thuật cho hai mẹ con.

    Khi tỉnh dậy, Cố Chuẩn Xuyên tiếc nuối nói với tôi, mẹ tôi đột nhiên có phản ứng đào thải, ca phẫu thuật thất bại, bà đã rời khỏi nhân thế mãi mãi.

    Anh ôm lấy tôi, mắt đỏ hoe, bày tỏ tình cảm, cầu xin được chăm sóc tôi cả đời.

    Nhưng đến năm thứ bảy sau khi kết hôn, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và bạn thân:

    “Thì ra cậu đã thay tim của Tần Uyển cho Cố Yên, lại còn ngay trước mặt mẹ cô ấy nữa, thật sự quá tàn nhẫn.”

    “Không còn cách nào khác, ai bảo tim của cô ấy lại hợp với Yên Yên chứ?”

    “Rõ ràng khi đó đã tìm được nguồn tim thích hợp rồi, Cố Yên chỉ cần chờ thêm nửa ngày nữa thôi, sao cậu lại gấp như vậy?”

    Cố Chuẩn Xuyên thở dài:

    “Tớ không nỡ để Yên Yên chịu đau, một giây cũng không đành lòng.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *