Thần Y Dỏm Trị Tiểu Tam Xuyên Thư
1
Nửa đêm canh ba, hoàng thượng đứng sừng sững trước cửa phòng ta tựa một bóng m a.
Sắc mặt ngài ửng hồng, đôi mắt long lanh ngấn nước.
Cảnh tượng này thật sự doạ ta được một phen hú vía.
“Bệ hạ, thần chỉ bán nghệ, không bán thân đâu!”
Hoàng thượng nắm chặt tay áo, gương mặt đỏ bừng, dáng vẻ có phần khó nói: “Thần y, trẫm có nỗi niềm khó tỏ.”
“Cơ thể của trẫm… hình như có chút kỳ lạ.”
Theo lời hoàng thượng kể, mấy hôm trước lúc đang trên triều, khi ngài đang nghiêm mình ngồi thẳng, lắng nghe các đại thần bẩm báo chiến sự biên cương thì một cảm giác tê dại khó tả bỗng chạy dọc sống lưng.
Hai chân ngài mềm nhũn, toàn thân run rẩy, suýt chút nữa thì lăn từ trên ngai vàng xuống đất.
“Trẫm không phải loại người háo sắc, chỉ là…”
“Dường như có một bàn tay vô hình… đang xoa nắn trẫm.”
“Mấy ngày nay càng lúc càng nghiêm trọng, phát tác bất cứ lúc nào. Cứ thế này, trẫm đến đi đường cũng không vững nữa.”
Nói đến đây, khoé mắt ngài hơi hoe đỏ. Vị đế vương vốn uy nghiêm lạnh lùng, giờ phút này lại trông như một chú cún bị bắt nạt, đáng thương nhìn ta chằm chằm.
Ta ra vẻ cao siêu khó đoán, lật qua vài trang y thư một cách tuỳ tiện: “Bệ hạ, đây là chứng cộng cảm.”
2
“Cộng cảm là gì?”
Cộng cảm…
Cộng cảm chính là cái loại trong truyện người lớn…
Ta nghĩ ngợi một lát, quyết định không nên cho hoàng thượng biết sự thật.
“Thiên cơ bất khả lộ.”
“Nhưng thần đã biết mấu chốt của vấn đề. Bệ hạ hãy cho người điều tra xem, gần đây có vị phi tần nào mới được tặng bút lông không?”
“Bút lông ư?” Hoàng thượng xoa xoa thái dương, vẻ mặt mờ mịt.
“Việc này thì có liên quan gì đến bút lông?”
Ta chỉ cười mà không đáp.
Ngài thở dài: “Thôi được rồi, những điều khanh nói trẫm cũng không hiểu. Chuyện này giao cho khanh xử lý.”
“Khanh đã giúp trẫm giải quyết bao nhiêu chứng bệnh nan y, trẫm tin khanh.”
Nói rồi, ngài vịn lấy eo, rời đi với một tư thế vô cùng kỳ quặc.
Ngày hôm sau, ta mượn danh nghĩa khám bệnh từ thiện để đi dò xét từng cung.
Quả nhiên, ta đã tìm ra thủ phạm chính là Vương chiêu nghi ở cung Hải Đường.
Nàng là tiểu thư út của Thái phó, mới vào cung năm ngoái. Dung mạo kiều diễm đáng yêu, tính tình lại ngây thơ trong sáng, vẫn còn mang vài phần trẻ con.
Lúc ta đến cung của nàng, nàng đang kéo Lý đáp ứng lại để khoe cây bút lông tím mới được tặng.
“Tỷ tỷ xem này! Cây bút lông này toàn thân trắng muốt, cầm vào tay ôn nhuận như ngọc. Nhưng điều tuyệt nhất là…”
Nàng cười một cách bí ẩn, “Để ta biểu diễn cho tỷ xem.”
Dứt lời, nàng rút một tờ giấy Tuyên Thành, bắt đầu vung bút.
Ta nhìn chăm chú. Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của nàng đang nắm chặt thân bút. Nét mực ướt át lan ra trên giấy, vẽ nên những vệt mờ ám.
Dừng tay lại mau, thiếu nữ ơi!
Nàng có biết thứ mình đang cầm trên tay là gì không?!
Thôi vậy, chắc chắn là nàng không biết rồi.
Ta bước ba bước thành hai, vội vã lao lên: “Nương nương, cây bút này không dùng được đâu!”
Nàng chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, dáng vẻ vô tội: “Sao lại không dùng được? Mấy hôm trước ta còn dùng nó để viết truyện nữa mà!”