Thanh Âm Của Ánh Trăng

Thanh Âm Của Ánh Trăng

Tôi đang tham gia một chương trình truyền hình đối kháng về trí tuệ thì điện thoại bất ngờ nhận được tin nhắn: [Chị ơi, chồng chị phát hiện ra mối quan hệ giữa em và chị rồi, mình đến đây thôi nhé. Em cũng thực sự không nỡ xa chị, chị à. Nhưng đã bị chồng chị phát hiện rồi, em cũng chẳng còn cách nào khác. Tạm biệt, chị.]

Các khách mời trên sân khấu đều kinh ngạc nhìn tôi.

Bình luận trực tiếp trên livestream lập tức nổ tung:

[Cái quái gì vậy trời?!]

[Giang Tranh Tử nuôi trai trẻ bên ngoài! Còn bị chồng bắt quả tang nữa!]

[Khoan, cô ấy không phải còn độc thân sao? Lấy đâu ra chồng?]

[Tôi rối quá rồi, mọi người ơi!]

Tôi: “……”

Mẹ nó chứ.

Tôi còn rối hơn các người gấp trăm lần!!

1

Với tư cách là nghệ sĩ có học vấn cao nhất trong công ty, tôi được quản lý sắp xếp tham gia một chương trình thi đấu trí tuệ – Não nhỏ của tôi teo mất rồi.

Cái chương trình chết tiệt này đúng là làm người ta “teo não” thật.

Vòng hỏi đáp bắt đầu.

“Câu thứ nhất: Một chiếc bánh mì đi trên đường, không may bị trẹo chân, xin hỏi nó biến thành gì?”

Tôi thử trả lời: “Chẳng lẽ là… bánh sừng bò (niujiaobao: có phiên âm gần giống với trẹo chân)?”

“Bingo! Chính xác!” Người dẫn chương trình hào hứng vỗ tay: “Chúc mừng Tiểu Tranh! Cộng một điểm!”

“Câu thứ hai: Chó kêu gâu gâu, mèo kêu meo meo, cừu kêu be be, vậy gà kêu gì?”

Thí sinh số một giành quyền trả lời: “Dễ mà! Gà kêu cục cục cục!”

Kết quả là bị loại ngay tại chỗ.

Tôi và thí sinh số ba nhanh tay bấm chuông cùng lúc, đồng thanh đáp: “Cơ hội (jihui: có phiên âm giống từ gà kêu) luôn dành cho người có chuẩn bị!”

Người dẫn chương trình lại vỗ tay: “Tốt lắm! Hai người đúng là não có nếp nhăn, mỗi người cộng một điểm!”

“Câu thứ ba: Hứa Tiên mua cho vợ là Bạch Nương Tử một chiếc mũ, tại sao cô ấy đội lên lại thấy đầu nặng?”

Thí sinh số hai bên cạnh vừa định mở miệng, tôi đã nhanh tay bấm chuông, lớn tiếng đáp: “Vì đó là mũ ép rắn (压蛇帽 – nghe giống 鸭舌帽: mũ lưỡi trai)!”

“Hay lắm!” Người dẫn chương trình nhiệt liệt vỗ tay: “Chúc mừng Giang Tranh Tử xuất viện… à không, chúc mừng cô thành công vào vòng trong!”

3

Ngay cả bản thân tôi cũng thấy mơ hồ.

Na Tra có ba đầu sáu tay.

Còn tôi, chỉ có một đầu hai cánh tay mà vẫn vào vòng trong được.

Vì chương trình Não nhỏ của tôi teo mất rồi được phát sóng trực tiếp nên ngay sau vòng đầu, khán giả trong phòng livestream đều cho rằng mình sắp “tăng xông”.

Bình luận:

[Não tôi không phải teo rồi mà là đang “tục tĩu” luôn, câu hỏi kiểu gì đây vậy?]

[Ha ha, với dạng câu này tôi cũng tham gia được ấy chứ! 26 chữ cái, chữ nào nặng nhất? Là N, vì N (ân) nặng như núi!]

[Trời đất, chương trình quảng cáo là đấu trí mà?]

[Ừ thì… đố mẹo cũng tính là đấu trí đó, đúng không?]

[Sếp tôi ngoài kia bận tiếp khách mệt muốn chết, còn tôi ngồi đây vừa làm việc vừa xem đám người này giải đố mẹo, tôi đúng là có bệnh. Còn nghĩ đến sếp nữa chứ!]

Tôi: “……”

Đó là nghiệp của sếp anh đấy. Phúc báo đời trước của ông ta.

Tôi vuốt tóc, bình tĩnh dời mắt khỏi màn hình bình luận.

4

Vòng hai nhanh chóng bắt đầu.

“Câu thứ nhất: Hãy giải thích vì sao nước biển có màu xanh lam?”

Tôi tự tin bấm chuông trước tiên, đáp: “Nước biển có màu xanh do hiện tượng hấp thụ và tán xạ ánh sáng.”

Người dẫn chương trình tiếc nuối lắc đầu.

Tôi ngơ ngác: “???”

Những người khác cũng trả lời sai.

Màn hình lớn hiện đáp án: [Vì trong biển có cá, cá thổi bong bóng, blue blue (咘嚕咘嚕).]

Bình luận: [Tôi cười chết mất, ai nghĩ ra câu hỏi điên rồ này vậy?!]

Người dẫn chương trình ho nhẹ một tiếng: “Theo quy tắc vòng hai, ai trả lời sai sẽ chịu hình phạt.”

Hình phạt của tôi là chiếu trang chủ trình duyệt điện thoại lên màn hình lớn, cho mọi người xem lịch sử tìm kiếm gần đây.

Chuyện nhỏ thôi.

Bình thường tôi chỉ tra mấy thứ ngớ ngẩn kiểu như “tại sao cà chua bi không thể lớn thành cà chua thường” hay “măng cụt có phải là họ hàng với quả óc chó không”.

Chưa bao giờ xem thứ gì đen tối cả.

Vì thế tôi thản nhiên giao điện thoại cho nhân viên.

5

Ngay khoảnh khắc chiếu lên, điện thoại tôi rung một cái.

Trên cùng hiện tin nhắn mới.

Thời buổi này ai còn gửi tin nhắn nữa chứ, ai cũng dùng WeChat mà.

Tôi còn tưởng là tổng đài di động gửi chúc mừng năm mới.

Nhưng nhìn kỹ lại- Người gửi là một dãy số lạ:

[Chị ơi, em xin lỗi, chồng chị phát hiện ra mối quan hệ giữa em và chị rồi, đến đây thôi. Em thật lòng rất thích chị, chị à. Em cũng không nỡ rời xa chị. Em không muốn chia tay, nhưng… chồng chị đã biết hết chuyện của chúng ta. Em không thể tiếp tục phá vỡ hạnh phúc của chị và anh ấy nữa. Xin lỗi, tất cả là lỗi của chị. Em đi đây.]

Tôi bị chuỗi tin nhắn đó làm cho đứng hình tại chỗ.

Rõ ràng từng chữ đều hiểu, mà ghép lại thì chẳng hiểu gì hết.

Mọi người trên sân khấu đồng loạt nhìn tôi, ánh mắt kinh hoàng.

Người dẫn chương trình cầm micro, ngập ngừng mãi vẫn không biết phải nói gì để cứu vãn tình hình.

Bình luận trên livestream lại bùng nổ dữ dội:

[Tôi nghi mình vừa chết, chưa quen thân xác mới nên nhìn thấy ảo giác rồi. Tôi vừa thấy cái gì thế này?!]

[Ôi trời ơi, tôi không tin nổi mắt mình nữa!]

[Tổng kết lại nè: Giang Tranh Tử nuôi trai trẻ bên ngoài, bị chồng bắt gặp!]

[Thôi đi, đừng nói nữa, đau lòng quá! Tôi mới fan chị ấy có một tháng, mười phút trước còn thấy chị ấy là bông hoa nhài trong sạch duy nhất của giới giải trí, giờ sụp đổ rồi sao?!]

[Đừng nói linh tinh, mấy người đúng là anti giả dạng fan!]

[Đúng đó, tra đi, Giang Tranh Tử năm nay còn chưa đủ tuổi kết hôn, lấy đâu ra chồng mà bị phát hiện?]

[Đừng bao biện nữa, trời sập rồi còn cái miệng fan chống đỡ, trong giới này cái gì mà không giả được? Ngay cả chiều cao 1m68 cũng dám viết thành 1m88 cơ mà!]

Cuối cùng, hai phe trong bình luận cãi nhau ầm ĩ:

[Bệnh ngu của tôi tái phát rồi, mấy người câm miệng đi!]

[Thần tượng của mấy người lộ scandal rồi mà vẫn bảo vệ được à?]

[Chỉ có loài sinh vật não đơn bào thời tiền sử mới tin mấy cái tin nhắn rác kia thôi!]

[Cũng chỉ có loại đó mới ngu si đi bảo vệ “chị gái” của mấy người!!]

……

Kết thúc buổi phát sóng, tôi và quản lý ngồi đối diện nhau trong quán cà phê, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang đặt trên bàn.

Trên màn hình vẫn là loạt tin nhắn kỳ quặc khiến tôi mất mặt trong buổi livestream hôm nay.

Sau một hồi im lặng nặng nề, tôi là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí.

Tôi nói: “Chị phải tin em.”

Quản lý gật đầu: “Ừ.”

Tôi lại nói tiếp: “Thứ nhất, em thật sự chưa kết hôn, chưa từng có chồng. Thứ hai, em cũng không hề nuôi trai trẻ bên ngoài. Thứ ba, tuổi của em hoàn toàn thật, không hề làm giả.”

Tôi nhíu mày nhìn chị ấy: “Không tin thì chị gọi cho mẹ em ngay đi, hỏi xem năm nay em bao nhiêu tuổi.”

Quản lý điềm tĩnh gật đầu: “Không cần, chị tin em, Tiểu Tranh. Cái kiểu ngày nào cũng ngốc nghếch như em, có muốn cũng chẳng làm ra được chuyện này đâu. Chắc chắn là do bên công ty Đại Quất bày trò. Thấy em nổi lên gần đây, chúng ghen tị nên mới cố tình dựng chuyện, tạo scandal để hạ bệ em.”

Chị ấy lắc đầu tổng kết: “Đúng là thương trường độc ác.”

6

Nhưng suy đoán của quản lý về Đại Quất truyền thông cuối cùng cũng chỉ là suy đoán.

Chúng tôi quyết định gọi cho số điện thoại đã gửi tin nhắn, xem rốt cuộc là chuyện gì.

Sau hai tiếng “tút tút”, đầu bên kia có người nghe máy.

Một giọng nam thiếu niên dè dặt vang lên: “Alo? Chị à? Chị nhận được tin nhắn của em rồi chứ?Xin lỗi, em thật sự rất thích chị, không phải em muốn chia tay đâu.”

Tôi nghe mà sững sờ.

Vừa định hỏi xem cậu ta đang nói tào lao gì thì bị quản lý nhanh tay ngăn lại.

Chị ấy khẽ ra hiệu bằng khẩu hình: “Đừng nói gì vội.”

Tôi nghe lời, im lặng.

Giọng nam bên kia lại vang lên: “Chị ơi, sao chị không nói gì vậy? Xin lỗi chị, em biết chị sẽ giận, nhưng anh rể đã biết hết chuyện của chúng ta rồi, em không thể tiếp tục như thế nữa. Nhưng… cũng không hẳn là không còn đường cứu vãn. Hoặc là…” – cậu ta khẽ cười, giọng nhẹ như thì thầm – “Chị đồng ý ly hôn, rồi đến với em được không? Chị à?”

Tôi: “……”

Tôi và quản lý nhìn nhau, cả hai đều thấy hàng vạn dấu gạch đen phủ kín đầu.

Chỉ nửa giây sau, quản lý không chịu nổi nữa, hét vào điện thoại: “Đủ rồi! Thằng nhóc chết tiệt, mày nói thêm câu nào nữa tao báo cảnh sát tóm mày ngay lập tức!”

Similar Posts

  • Mái Tóc Của Đóa Đóa

    Đi công tác hai mươi ngày, tôi gọi video cho con gái, con bé lúc nào cũng bảo “không sao ạ”.

    Giây phút về đến nhà đẩy cửa bước vào, tôi sững sờ.

    Con gái tá8/ m tu/ i của tôi đang để một cái đầ/ u tr/ ọc lóc, thu mình trong góc tường không dám nhìn tôi.

    “Ai làm chuyện này?” Giọng tôi run bần bật.

    Con gái khóc nức nở:

    “Cô Vương bảo tóc con dài quá ảnh hưởng đến học tập, không c/ ắt thì không cho vào lớp…”

    Tôi ôm chặt con gái, đôi bàn tay run rẩy.

    Ngày hôm sau, tôi cầm tông đơ xông vào trường.

    Hiệu trưởng chặn tôi lại:

    “Phụ huynh, có chuyện gì thì bình tĩnh nói.”

    Tôi gạt ông ta ra, đi thẳng đến văn phòng của cô giáo đó:

    “Hôm nay, tôi sẽ để cô nếm trải cảm giác của con gái tôi.”

  • Sau Khi Vị Hôn Phu Đỗ Đạt Việc Đầu Tiên Là Từ Hôn Tôi

    Tôi đem căn nhà bố mẹ để lại ở Kinh thị ra, dùng để nuôi vị hôn phu học đại học, vậy mà việc đầu tiên anh ta làm sau khi thi đậu chính là chia tay với tôi.

    Tôi tìm anh ta đòi lại giấy tờ, anh ta lại nói chưa từng nhận được, còn mắng tôi là thứ nghèo rớt mồng tơi, thèm tiền đến phát điên.

    Không tiền không thế, để kiếm sống, tôi chỉ còn cách làm việc không ngày không đêm, cam chịu mọi việc bẩn thỉu, cực nhọc nhất.

    Đến gần bảy mươi tuổi, bạn trai cũ Từ Chí Vỹ bất ngờ dẫn theo cả gia đình quay về. Anh ta mặc âu phục chỉnh tề, quý phái vô cùng.

    Tôi nghe các bậc trưởng bối trong làng bàn tán: “Vân Hải, cũng may nhờ bố mẹ con để lại căn nhà ấy, con mới được ngày hôm nay. Mau ra mộ họ mà dập đầu cảm ơn đi!”

    Tôi sững người đứng tại chỗ. Cả làng này chỉ có mình tôi họ Vân!

    Vợ của Từ Chí Vỹ rõ ràng là con gái trưởng thôn, Mạnh Tiểu Kiều kia mà!

  • Nơi Hoa Hướng Dương Nở Rộ

    Tôi từng nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại Phó Húc Xuyên, người yêu cũ của mình.

    Cho đến khi tôi bị đánh nhầm là “tiểu tam”, bị đưa vào đồn cảnh sát, và người tiếp nhận vụ việc lại chính là Phó Húc Xuyên.

    ……

    Đồn cảnh sát thành phố Đông Lâm, trong phòng thẩm vấn.

    “Tịch Mộ Ngôn, con hồ ly thối tha này! Dám quyến rũ chồng tao à? Đồ hèn hạ! Tao phải xé nát mặt mày!”

    Lúc Phó Húc Xuyên bước vào, tôi đang bị một người phụ nữ trung niên tóc uốn túm tóc đập đầu vào tường.

    Nửa bên mặt trắng nõn xinh đẹp của tôi đã chi chít dấu tay đỏ hằn lên.

    “Yên lặng lại! Đây là đồn cảnh sát, không phải cái chợ!”

    Giọng nói quen thuộc khiến tôi khựng lại, ngẩng đầu lên thì thấy Phó Húc Xuyên trong bộ cảnh phục đứng ngay trước mắt.

    Anh mang theo luồng khí lạnh lẽo, cả người toát ra sự chính trực nghiêm nghị.

    Khoảnh khắc ấy, tôi chợt ngẩn ngơ, không dám tin người đàn ông khuôn mặt lạnh lùng trước mắt mình chính là người mà năm năm trước, trong đêm mưa tầm tã, đã cầu xin tôi đừng chia tay.

    Cũng là người mà cả đời này tôi không muốn gặp lại nhất.

    Nữ cảnh sát đi cùng đưa bà chủ đánh tôi sang phòng bên làm biên bản.

    Lúc bước ra cửa, bà ta còn hét lên với Phó Húc Xuyên:

    “Phó cảnh quan, con Tịch Mộ Ngôn này quyến rũ cả ông chồng năm mươi tuổi của tôi, không biết đã ngủ với bao nhiêu người rồi!”

    Ánh mắt độc ác như dao găm chiếu thẳng về phía tôi.

    “Nó là loại đàn bà rẻ tiền, làm loạn trật tự xã hội, nhất định phải nhốt nó lại!”

    Tiếng chửi rủa chói tai vẫn còn vang vọng ngoài hành lang.

    Trong phòng thẩm vấn, tôi và Phó Húc Xuyên bốn mắt nhìn nhau, không gian im lìm.

  • Danh Phận Phó Phu Nhân

    Sau khi Phó Từ ngoại tình.

    Để trả thù anh ta.

    Trong vòng nửa năm, tôi quen không dưới mười người bạn trai.

    Đêm nói lời chia tay với cậu em thứ mười.

    Tôi đề nghị ly hôn với Phó Từ.

    “Phó phu nhân.”

    “Đây là lần thứ mấy rồi?”

    Cuối cùng Phó Từ cũng trả lời xong tin nhắn, ngẩng đầu nhìn tôi.

    “Sao, bạn trai lần này không vừa ý à?”

    “Khiến cả Phó phu nhân thanh tâm quả dục cũng phải tới đây giận dỗi với tôi?”

    Anh ta cười, cầm lấy áo khoác.

    “Nhưng tôi không có thời gian đâu, Phó phu nhân.”

    “Tối nay tôi có hẹn rồi.”

    Tôi nhìn Phó Từ, vẫn không hiểu nổi.

    Rốt cuộc đàn ông làm sao có thể tách bạch rạch ròi giữa yêu và dục như vậy.

    “Phó Từ,” tôi rút bản thỏa thuận ra chặn đường anh ta, giọng bình tĩnh, “Tôi nói nghiêm túc.”

    “Chúng ta buông tha cho nhau đi.”

  • Ngày Tôi Từ Chối Mua Nhà Cho Anh Trai

    Mẹ tôi cầm con d/ ao phay, chĩa thẳng vào mũi tôi và nói: nếu tôi không lấy tám mươi vạn ra mua nhà cho anh trai, thì bà coi như chưa từng sinh ra đứa con gái này.

    Tôi nhìn khuôn mặt méo mó vì giận dữ của bà, trong lòng lại nghĩ một cách bình thản: thật ra, từ lâu bà đã coi như chưa từng có đứa con gái là tôi rồi.

    Câu chuyện phải bắt đầu từ khoản tiền thưởng tám mươi vạn đó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *