Tiệc Sinh Nhật Con Dâu Tặng Tôi Một Chiếc Váy Rách

Tiệc Sinh Nhật Con Dâu Tặng Tôi Một Chiếc Váy Rách

Trong tiệc sinh nhật, khi tôi đang trò chuyện với họ hàng, chiếc váy con dâu tặng bỗng vang lên tiếng “xoẹt”.

Phía sau m/ô/ ng rách một đường dài cả gang tay, khiến hai mảng m/ ô /ng của tôi phơi bày ngay trước mắt bao nhiêu người.

Giữa lúc tôi đang khốn khổ, con dâu lại che miệng nhịn cười:

“Mẹ đúng là người làm việc lớn, một cái rắm thôi mà cũng làm rách được cả váy.”

Cả sảnh tiệc họ hàng cười ồ lên.

Tôi ngượng chín mặt đi thay đồ, thì vô tình nghe thấy tiếng con dâu đang gọi điện thoại ở phòng bên.

“Ai bảo bà ta không đồng ý sang tên nhà cho con, đáng đời!”

“Cứ chờ mà xem, xem con ch/ ơ/ i c /h /ết m/ ụ già này thế nào!”

Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho trợ lý.

“Bán căn hộ mà con trai tôi đang ở đi.”

“Bán càng nhanh càng tốt, lỗ chút cũng không sao.”

1

Cúp điện thoại với trợ lý xong, giọng của con dâu vẫn còn vọng từ phòng bên sang.

Giọng điệu của nó đầy đắc ý, tôi như có thể nhìn thấy vẻ kiêu ngạo trên mặt nó.

“Yên tâm đi, tôi lại không ngốc. Đừng nói tiền làm tiệc, ngay cả tiền cái váy đó bà ta cũng phải thanh toán.”

“Lão bủn xỉn, tôi muốn xem rốt cuộc ai chơi lại ai, tôi nhất định sẽ khiến bà ta phải cầu xin tôi nhận cái nhà đó!”

Căn nhà mà con trai tôi đang ở, tôi vẫn luôn nói sẽ chuyển tên cho hai vợ chồng nó.

Nhưng Triệu Lâm lại nhất quyết chỉ muốn viết tên mình, còn bắt tôi ký giấy tặng cho.

Con trai tôi cũng đứng ra bênh nó.

“Lâm Lâm chỉ là muốn có cảm giác an toàn và sự bảo đảm thôi.”

Căn hộ lớn đó trị giá ba triệu tệ, cái gọi là “bảo đảm” này, tôi không kham nổi.

Tôi kiên quyết chỉ có thể chuyển sang tên của cả hai đứa, xem như tài sản chung.

Không ngờ hôm nay Triệu Lâm đã cho tôi một bài học ra oai ngay lập tức.

Trở lại sảnh tiệc, Triệu Lâm bày ra vẻ mặt quan tâm.

“Mẹ, lúc muốn xì hơi thì nhớ tiết chế một chút, đừng có làm rách váy thêm lần nữa.”

Họ hàng đều che miệng cười trộm.

Con trai Chu Thừa nhíu mày, trên mặt là vẻ chán ghét không che giấu được.

“Mẹ lớn tuổi thế rồi, có thể chú ý một chút được không, con còn thấy mất mặt thay cho mẹ.”

Tôi lấy từ trong túi ra chiếc váy bị rách đó.

“Chú ý? Chú ý để khỏi bị người ta giở trò ám toán sao?”

“Đường chỉ may của cái váy này rõ ràng là bị cắt đứt.”

“Triệu Lâm, cái váy này là cô tặng tôi, cô còn nói muốn cắt mác, cầm kéo cắt cả nửa ngày.”

Bị tôi vạch trần, Triệu Lâm vẫn không hề hoảng hốt.

“Ôi mẹ, bị mẹ phát hiện rồi à.”

“Con cũng là có lòng tốt, muốn khuấy động không khí một chút, để mọi người vui vẻ.”

“Mẹ xem vừa rồi mọi người cười vui đến thế nào.”

Tôi lạnh lùng nhìn nó:

“Cô là muốn khuấy động không khí, hay là muốn để tôi mất mặt trước mặt mọi người?”

Triệu Lâm thu lại nụ cười, nổi giận.

“Làm sao mà mất mặt được? Không phải chỉ là đùa một chút, nói mẹ xì hơi làm hỏng váy thôi sao?”

“Mẹ có xấu hổ vì xì hơi à?”

“Được được, mọi người nghe cho rõ đây, bà mẹ chồng tôi chưa bao giờ xì hơi, bà ấy căn bản là không có chức năng xì hơi!”

Lời của Triệu Lâm lại khiến từng trận cười ầm lên.

Tôi cũng cười, nâng tay khẽ che mũi.

“Cái chức năng vừa mở miệng đã phun phân bón ra, tôi đúng là không có.”

“Thối thật.”

Lời này thành công khiến ánh mắt cười nhạo của mọi người chuyển sang Triệu Lâm.

Mặt Triệu Lâm đỏ bừng, ngón tay chỉ vào tôi, tức đến run lên.

“Bà… bà đang mỉa mai ai đấy?”

Tôi khẽ nhướng mày.

“Ai dùng miệng để phóng phân thì tôi đang nói người đó, cô sốt ruột cái gì? Cô lại đâu có dùng miệng để phóng phân.”

Triệu Lâm sững ra một giây, rồi “oa” một tiếng khóc òa lên.

“Làm con dâu khó lắm… tôi vất vả chuẩn bị tiệc sinh nhật cho mẹ chồng, đổi lại được gì chứ…”

Chu Thừa trừng mắt nhìn tôi một cái, rồi vội vàng chạy đi dỗ Triệu Lâm bằng giọng nhỏ nhẹ.

Chú cả của Chu Thừa “Yo” một tiếng đặt đũa xuống, đứng bật dậy.

“Em dâu cô làm gì thế? Trẻ con có lòng tốt mà cô nhất định phải làm nó khóc à?”

“Em trai tôi tuy không còn nữa, nhưng tôi, thằng anh cả nhà họ Chu này, vẫn còn ở đây. Nhà nhà họ Chu chúng tôi không cho phép cô bắt nạt!”

“Nếu cô muốn làm bà mẹ chồng ra oai tác quái, thì ở nhà họ Chu đừng hòng!”

Tôi gật đầu: “Lòng tốt?”

“Vậy tháng sau sinh nhật anh cả, tôi cũng tặng anh cả một chiếc quần thủng đũng để thể hiện lòng tốt, thế nào?”

“Anh cả nhất định phải mặc đấy.”

Chú cả của Chu Thừa bị tôi nghẹn đến cứng họng tại chỗ, một lúc lâu sau mới nặn ra được một câu:

“Dù gì tôi cũng là anh trai của chồng cô, cô có hiểu thế nào là tôn trọng không?”

“Vậy dù gì tôi cũng là mẹ chồng của Triệu Lâm, tôi không đáng được tôn trọng sao?”

Chu Thừa đỏ mắt lao tới.

“Mẹ, mẹ còn chưa đủ sao? Không thấy Lâm Lâm đã khóc rồi à?”

“Lâm Lâm chỉ muốn chọc mẹ vui thôi, sao lại thành không tôn trọng mẹ được?”

Tôi nhìn chằm chằm Chu Thừa, không nhúc nhích, cho đến khi ánh mắt hắn chột dạ né đi.

“Ra là muốn chọc tôi vui à?”

“Nếu cô ta đã khóc rồi, vậy tôi cũng cắt váy cô ta, để cô ta lộ mông ra cho vui thì có gì không được?”

Nói xong tôi đi đến bên cạnh Triệu Lâm, Triệu Lâm sợ đến mức vội vàng lùi tránh.

Chu Thừa chộp lấy cổ tay tôi:

“Bà và Lâm Lâm có thể giống nhau sao?”

“Bà già như bà, lộ mông một chút thì đã sao? Ai thèm nhìn bà!”

“Đang yên đang lành một bữa tiệc sinh nhật, cứ phải tự tìm khó chịu cho mình.”

Người nhà họ Chu đều vây tới giảng hòa.

“Được rồi, Dương Liễu, đừng náo nữa.”

“Bọn trẻ bây giờ vốn thích đùa thôi, bà cười một cái là qua mà?”

“Bà không phải là còn chưa hết thời kỳ mãn kinh đấy chứ, chuyện nhỏ như vậy mà tính toán mãi không thôi.”

Thấy mọi người đều đang giúp mình nói chuyện, Triệu Lâm lau khô nước mắt, bày ra vẻ rộng lượng.

“Thôi được rồi, mẹ chồng tôi vốn nhỏ mọn như vậy, tôi đã quen rồi.”

Người nhà họ Chu mồm năm miệng mười chỉ trích tôi.

“Thấy chưa, con dâu còn rộng lượng hơn bà.”

“Đã lớn tuổi thế rồi, còn chẳng hiểu chuyện bằng người trẻ.”

Tôi cười gật đầu.

“Nếu đã vậy, hôm nay tôi cứ nhỏ mọn đấy thì sao.”

“Chu Thừa, căn nhà các người đang ở, tôi muốn thu lại.”

Tôi thu lại nụ cười, nhìn Chu Thừa:

“Các người về dọn đồ chuyển đi đi.”

“Còn công việc của anh nữa, anh có thể nhận lương một vạn tệ mỗi tháng, hoàn toàn là nhờ mặt mũi của tôi.”

“Tôi sẽ thông báo cho lãnh đạo của anh, sau này cứ theo mức lương thị trường bình thường là năm nghìn mà trả cho anh.”

Chu Thừa ngây người đứng tại chỗ, há hốc miệng mà không nói nên lời.

Triệu Lâm hoảng loạn lao tới túm lấy tôi.

“Bà không thể làm vậy được!”

“Vì sao tôi không thể?”

“Ban đầu bà đã nói rồi, căn nhà đó là cho chúng tôi, bà không thể nuốt lời!”

Tôi gật đầu.

“Không sai, tôi định sang tên sang cho hai người, nhưng cô không đồng ý, nhất quyết bắt tôi tặng riêng cho cô.”

“Cho nên bây giờ tôi thu lại.”

Triệu Lâm hét lên chói tai.

“Tôi đã gả vào nhà các người, thì là người của nhà các người rồi!”

“Cả mọi thứ của nhà các người vốn dĩ phải đưa cho tôi, tôi còn phải nối dõi cho các người nữa, tôi mang thai khổ cực sinh con, con còn phải mang họ Chu đấy!”

Tôi chỉ vào Chu Thừa:

“Vậy từ hôm nay trở đi, cứ xem như anh ta đã gả cho cô.”

“Nhà các người cứ chuẩn bị mọi thứ cho anh ta đi.”

“Còn con mang họ gì, tùy hai người.”

“Không sinh cũng tùy cô.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Sáng hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi của Chu Thừa.

“Dọn nhà xong chưa?”

Giọng Chu Thừa truyền tới đầy khó chịu.

“Mẹ còn chưa chịu dừng lại là sao?”

“Lâm Lâm mang thai rồi, bây giờ cô ấy đang ở bệnh viện, nhất quyết đòi phá đứa bé!”

“Mẹ mau đi xin lỗi cô ấy đi, đừng để chuyện đến mức không thể vãn hồi rồi mới hối hận!”

“Hơn nữa, tiệc hôm qua Lâm Lâm đã bỏ ra một vạn, cái váy đó cũng tốn năm nghìn.”

“Mẹ chuyển cho cô ấy ba vạn đi, phần dư coi như bồi tội.”

“Lâm Lâm rất rộng lượng, chỉ cần mẹ tỏ rõ thái độ, cô ấy sẽ không so đo với mẹ đâu.”

“Mẹ nghe thấy không? Nói gì đi chứ?”

“Mẹ?”

Tôi khẽ cười một tiếng.

“Nói xong rồi à?”

“Chu Thừa, nói xong thì mau thu dọn đồ đạc dọn đi đi, đừng để đến lúc bị người ta đuổi ra ngoài lại bảo tôi không nhắc anh.”

“Không phải mẹ, mẹ muốn làm gì? Cho mẹ bậc thang mà mẹ không xuống đúng không……”

Tôi trực tiếp cúp máy.

Chuông điện thoại lại vang lên lần nữa.

Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, tập trung vào công việc trong tay.

Buổi chiều, trợ lý vội vàng chạy vào văn phòng.

“Tổng giám đốc Dương, con dâu bà đăng video lên mạng, nói bà…… nói bà…… haizz!”

“Bà mau xem đi!”

Tôi cầm điện thoại lên, thấy Triệu Lâm cắt ghép video của buổi tiệc sinh nhật hôm qua rồi đăng lên mạng.

Ảnh bìa video là một cảnh tôi để lộ mông.

Trong cả video, tôi mặt đầy tức giận, còn Triệu Lâm thì ngồi bên cạnh uất ức khóc lóc.

Dưới sự cắt ghép của cô ta, tôi như thể là một bà mẹ chồng ác độc bắt nạt con dâu.

Cuối video, Triệu Lâm nước mắt đầm đìa, đáng thương tố cáo.

【Tôi tốt bụng tặng mẹ chồng một chiếc váy, ai ngờ bà ta quá mập, một cái là làm rách toang ra.】

【Bà ta liền mắng tôi, nói tôi keo kiệt, tặng bà ta hàng chợ.】

【Tôi đúng là không có tiền, nhưng cái váy đó tôi đã bỏ ra năm nghìn tệ, bình thường ngay cả một cốc trà sữa 5 tệ của Mixue tôi cũng chẳng nỡ uống……】

【Bà ta vì mất mặt nên trút giận lên tôi, đòi thu lại căn nhà, đuổi tôi và chồng ra khỏi nhà.】

【Lúc kết hôn ban đầu bà ta còn dùng lời ngon tiếng ngọt lừa tôi, nói sẽ sang tên căn nhà cho chúng tôi, không ngờ vừa đăng ký kết hôn xong là bà ta đã trở mặt.】

【Bây giờ tôi đã mang thai, bà ta lại càng cho rằng đã nắm chặt tôi trong tay, còn buông lời nói tôi muốn sinh hay không thì tùy, dù sao người đi phá thai tổn thương cũng không phải thân thể của bà ta.】

Bình luận bên dưới ngập tràn những lời chửi rủa nhắm vào tôi.

Trên điện thoại, tin nhắn cũng đã nổ tung.

【Đồ già không chết, tự mình béo ra còn đổ cho con dâu à?】

【Cũng là phụ nữ, lấy chuyện phá thai ra uy hiếp con dâu, bà còn là người không?】

【Đuổi cô con dâu đang mang thai ra khỏi nhà, bà không sợ bị sét đánh à?】

【Người mà đã không biết xấu hổ thì chuyện gì cũng làm ra được!】

Người trên mạng còn cắt lấy ảnh tôi để lộ mông, rồi P ảnh tôi vào đó.

【Dù sao cô cũng chẳng biết xấu hổ, vậy thì để cả nước xem cái mông to của cô đi~】

【Ôi trời, nôn luôn, có mùi già khú đế.】

Similar Posts

  • Bánh Bao Nhân Canh Và Lời Nói Dối

    Tôi phát hiện mình mang thai vào ngày hôm đó.

    Thời Diễn vui mừng đến mức ôm chặt lấy tôi, hốc mắt đỏ hoe.

    “Vợ ơi,” anh nghẹn ngào thề: “Anh nhất định sẽ chăm sóc tốt cho em và con!”

    Mọi người đều nói, Thời Diễn yêu tôi như mạng, là một người sợ vợ nổi tiếng.

    Cho đến khi tôi nhìn thấy đoạn video và những bức ảnh mặn nồng mà tình đầu của Thời Diễn gửi đến.

    Tôi gọi anh lại, lúc anh đang chuẩn bị giường cũi cho em bé, bước đến trước mặt anh, giọng điệu nghiêm túc.

    “Đứa bé này, thôi không cần nữa.”

    Tôi cảm nhận được thân thể Thời Diễn cứng đờ, lại nói tiếp:

    “Thời Diễn, chúng ta ly hôn đi.”

  • Con Nuôi Nhà Họ Tiêu

    Cô con gái “ruột thật sự” thứ mười tám được đưa về nhà, vào đúng ngày hôm đó.

    tôi rốt cuộc cũng không thể nhẫn nhịn thêm.

    Tôi nhìn người bố đang xé nát bản giám định huyết thống không trùng khớp, và người mẹ đang ôm “con gái ruột” khóc đến sướt mướt.

    Khóe miệng tôi cong lên:

    “Đừng diễn nữa. Chẳng phải hai người muốn giành lại quyền kiểm soát công ty sao?”

    “Đừng hòng dùng cái cớ nhận nuôi để đạo đức trói buộc tôi. Người nuôi tôi là ông nội. Giờ ông đi rồi, tôi có trách nhiệm thay ông giữ vững công ty. Yên tâm đi, chỉ cần tôi còn sống, công ty này không bao giờ rơi vào tay hai người vô dụng đâu.”

  • Hoa Đào Nở Nơi Đầu Thôn

    VĂN ÁN

    Ta vì eo thon hông tròn, bị thẩm trong thôn nhét bạc vào tay, bảo ta đến cho cháu bà ta, Thiết Trụ, mở mang kiến thức về nữ nhân.

    Người kia thân hình như tháp sắt, lại là kẻ trong thôn nổi danh chẳng gần nữ sắc.

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Nào ngờ sang ngày thứ ba ở nhà hắn, ta liền bị hắn dồn vào góc giường, cắn lấy môi.

    Hắn giữ chặt ta trong lòng, trầm giọng nói:

    “Bạc đã trả lại, đã tới đây thì chớ mong rời đi nữa.”

    Cây bạch dương ấy, rốt cuộc cũng để dây leo hoang như ta quấn lấy rồi

  • Hóa Đơn Của Kẻ Phụ Tình

    Điều hòa ở cục dân chính bật khá mạnh, gió lạnh thổi khiến cánh tay trần của Tô Tình nổi đầy da gà.

    Cô lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế nhựa ở khu vực chờ, trong tay cầm một túi hồ sơ. Bên trong là giấy đăng ký kết hôn của cô và Trần Hạo, cùng với… một bản thỏa thuận ly hôn đã được chuẩn bị từ lâu.

    Hôm nay là kỷ niệm bảy năm ngày cưới của họ.

    Mỉa mai thay? Khóe môi Tô Tình khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra, đầy lạnh lùng tự giễu.

    Bảy năm trước, họ chẳng có gì trong tay, chen chúc trong căn phòng trọ hơn mười mét vuông, vừa ăn màn thầu vừa vẽ bản thiết kế công ty, trong mắt đầy khát vọng tương lai và sự dựa dẫm lẫn nhau.

    Bảy năm sau, công ty đã có quy mô, doanh thu hàng năm hàng chục triệu, cũng có chút danh tiếng trong ngành. Họ đã chuyển vào khu nhà cao cấp, đi xe xịn, vậy mà lại đi đến bước đường này.

  • 800 Triệu Tệ Đổi Một Cuộc Ly Hôn

    Cha chồng ném thẳng tấm séc tám trăm triệu tệ xuống trước mặt tôi.

    “Cô không xứng với con trai tôi. Số tiền này, đủ để cô sống an nhàn hết phần đời còn lại.”

    Tôi nhìn chuỗi số dài đến mức khiến người ta hoa mắt ấy, bàn tay gần như theo phản xạ đặt lên bụng mình — nơi vừa nhô lên một chút, rất khẽ.

    Tôi không cãi.

    Không khóc.

    Cũng chẳng cầu xin.

    Tôi chỉ cúi đầu ký tên, nhận tiền… rồi rời đi.

    Biến mất khỏi thế giới của họ như một giọt mưa rơi xuống biển lớn — không ai còn tìm được dấu vết.

    Năm năm sau, chồng cũ tái hôn.

    Hôn lễ tổ chức ở khách sạn đắt đỏ nhất thành phố, nơi ngay cả ánh sáng từ những chùm đèn pha lê cũng toát ra mùi vị của tiền bạc và quyền thế.

    Tôi bước vào đại sảnh trên đôi giày cao gót mười centimet, tiếng gót giày vang lên từng nhịp rõ ràng, bình thản nhưng kiêu ngạo.

    Sau lưng tôi là bốn đứa trẻ giống nhau như tạc — như bốn bản sao hoàn hảo.

    Trên tay tôi, không phải thiệp mời.

    Mà là bộ hồ sơ niêm yết của một công ty được định giá nghìn tỷ.

    Khoảnh khắc cha chồng nhìn thấy tôi, ly champagne trong tay ông ta rơi xuống đất, vỡ tan — giống hệt vẻ điềm tĩnh vừa bị nghiền nát.

    Chồng cũ ch lặng trên sân khấu.

    Nụ cười của cô dâu đông cứng, như thể chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ vỡ vụn.

    Tôi nắm tay các con, ung dung mỉm cười.

    Một nụ cười chẳng cần phô trương, nhưng đủ khiến cả khán phòng hiểu rằng —

    Người rời đi năm ấy tay trắng.

    Người quay lại hôm nay… chính là phong ba.

  • Tôi Không Là Người Để Giấu

    Khi quay phim quá nhập tâm, tôi tiện tay nhét tờ “Giấy đồng ý đình chỉ thai kỳ” – đạo cụ – vào túi áo khoác.

    Về đến nhà, ảnh đế, cũng là bạn trai chưa công khai của tôi – trong lúc lục áo khoác đã phát hiện ra tờ giấy đó.

    Giọng anh khàn khàn, như nuốt phải cát:

    “Chuyện xảy ra lúc nào?”

    Tôi tưởng anh đang hỏi khi nào thì quay xong, liền đáp:

    “Chiều nay thôi, nhanh lắm, không có cảm giác gì là xong rồi.”

    Ánh mắt ảnh đế lập tức tối sầm, cả người như mất lực, ngã ngồi xuống ghế sofa.

    Ngày hôm sau tôi vào đoàn đóng phim, quay trong môi trường khép kín.

    Khi rời đoàn, tôi nghe nói ảnh đế đã hủy toàn bộ lịch trình.

    Anh quỳ ở chùa suốt bốn mươi chín ngày, chỉ để siêu độ cho một đứa trẻ chưa kịp chào đời.

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *