Tình Yêu Không Đổi Lấy Hào Môn

Tình Yêu Không Đổi Lấy Hào Môn

Năm hai đại học, tôi mặc bộ đồng phục rẻ tiền, làm thêm ở quán nhậu để bán rượu.

Đúng lúc đó thì gặp phải thiếu gia nhà họ Giang – Giang Dự, đang cãi nhau với bạn gái.

Anh ta ném cái túi da cá sấu trị giá sáu con số vào người tôi, rồi lạnh giọng nói với Diệp Văn Uyên:

“Anh thà cưới một con nhỏ bán rượu cũng không cưới em!”

Ai cũng tưởng đó chỉ là lời nói lúc giận.

Vậy mà sau đó, khi Diệp Văn Uyên tức giận ra nước ngoài, không ngờ Giang Dự vì tức tối mà thật sự cưới tôi.

Tôi, từ một cô gái bán rượu, một bước trở thành thiếu phu nhân nhà họ Giang – người phụ nữ có khối tài sản hàng trăm triệu.

Nhưng đến năm thứ ba sau khi kết hôn, Diệp Văn Uyên lại quay về nước.

1

Tôi rất xinh đẹp.

Tôi hiểu rõ cái gọi là “lợi thế của nhan sắc”.

Nhưng tôi cũng biết, nếu chỉ có nhan sắc mà không có gì khác, thì sớm muộn cũng bị đào thải.

Năm tôi hai mươi tuổi, mặc trên người bộ đồ làm việc mỏng manh và rẻ tiền, tay xách mấy chai bia giá 8.8 tệ, lượn lờ giữa những người đàn ông đủ kiểu tại quán nhậu vỉa hè.

Làm nghề bán rượu, quan trọng nhất là biết nhìn mặt mà sống.

Tôi cũng đã luyện cho mình một con mắt tinh tường.

Trong cái không gian ồn ào của quán nhậu, tôi ngay lập tức chú ý đến một người đàn ông có khí chất hoàn toàn không hợp với nơi này.

Anh ta ngồi tựa lưng vào chiếc ghế xếp, toát ra vẻ cao quý.

Bộ đồ thể thao nhìn không rõ thương hiệu, nhưng chiếc đồng hồ sáng lấp lánh trên cổ tay đã nói lên sự tinh tế và đẳng cấp.

Điếu thuốc kẹp giữa ngón tay là loại tôi từng thấy ở siêu thị – một trăm tệ một bao.

Chìa khóa xe vứt tùy ý trên bàn, có biểu tượng con ngựa đang tung vó.

Tôi nhìn anh ta một lúc, rồi cầm lấy chai rượu đắt nhất ở đây.

Chai rượu ngoại giá 2.888 tệ không phải ai cũng dám mua. Vì vậy bình thường rất ít ai mang nó đi mời.

Tôi ôm chai rượu, ngồi xổm xuống bên cạnh anh ta.

Chiếc ghế xếp của anh khá thấp, nhưng tôi cần tỏ ra càng khiêm nhường hơn, nên ngồi xuống thấp đến mức đau cả chân.

Dù vậy, sự khó chịu ấy chẳng ảnh hưởng chút nào đến nụ cười trên môi tôi.

Tôi khẽ nheo mắt, dịu dàng lên tiếng:

“Anh ơi, anh có muốn dùng rượu không ạ?”

Người đàn ông hơi cau mày, có vẻ khó chịu, nhưng khi nhìn thấy mặt tôi thì hơi sững lại.

“Bao nhiêu?”

“Hai nghìn tám trăm tám mươi tám.”

Con người vốn là loài động vật yêu bằng mắt.

Nghe giá xong, anh ta nhướn mày, liếc tôi từ trên xuống dưới.

Khi anh ta đánh giá tôi, tôi cũng âm thầm quan sát anh ta.

Trông còn trẻ, chắc tầm hai mươi lăm tuổi.

Ngũ quan sâu sắc, mũi cao, môi mỏng.

Da không mụn không sẹo, trông sạch sẽ, gọn gàng.

Khi nói chuyện để lộ hàm răng trắng đều.

Theo phán đoán của tôi, khả năng cao là con nhà giàu, gia thế mạnh, chắc chẳng bị giới hạn về tiền bạc.

Loại thiếu gia như thế này thường rất hào phóng.

Đúng như tôi đoán, anh ta lên tiếng:

“Lấy hai chai đi.”

Anh rút tay quét thẳng 6.600 tệ cho tôi.

Tôi nhận tiền xong, còn chu đáo rót cho anh ta một ly rượu.

Nhưng khi tôi vừa định đứng dậy rời đi, cổ tay lại bị anh giữ lại.

“Khoan đã, giúp tôi một việc.”

Tôi còn chưa kịp hỏi giúp chuyện gì, thì đã thấy một cô gái từ xa lao đến với khí thế dữ dội.

“Bốp–!”

Cái túi trong tay cô ta ném thẳng vào người đàn ông.

Nhìn thấy cảnh đó, tôi lặng lẽ hất tay người đàn ông ra.

Tôi chỉ muốn bán chút rượu kiếm tiền, không muốn bị lôi vào mấy chuyện mờ ám không rõ đầu đuôi.

“Giang Dự, đây là lý do anh không bắt máy em à?”

Nhưng vẫn chậm một bước.

Dù vô tội, tôi vẫn bị kéo vào chuyện này.

Số tiền tip hơn tám trăm đồng này đúng là không dễ kiếm chút nào.

Người đàn ông rõ ràng không định buông tha tôi – công cụ đỡ đòn này.

Anh ta kéo tay tôi lại.

“Đúng, là vì cô ấy.

Em có thể vì đàn anh của em mà cúp máy anh, thì tại sao anh lại không thể vì người khác mà không nghe điện thoại của em?”

Bị anh ta kéo mạnh một cái, tôi loạng choạng suýt ngã. Chân vốn đang ngồi chồm hổm đã mỏi, giờ lại trẹo thêm, đau nhói.

Hai người kia đang mải đối đầu, chẳng ai quan tâm đến tình trạng của tôi.

Cô gái đối diện giận đến đỏ cả mắt, môi bị cắn đến trắng bệch.

Tôi biết cô ta.

Diệp Văn Uyên.

Chị khóa trên của tôi ở Học viện Mỹ thuật, năm tư.

Gia đình có tiền, ngoại hình nổi bật.

Chiếc váy lụa mà cô ta mặc, tôi từng thấy trong video giới thiệu hàng hiệu. Ước chừng cũng cỡ sáu con số.

Nhưng tôi nhớ đến cô ta không phải vì những thứ đó.

Mà là đoạn video hồi đầu năm, khi bạn trai cô ta lái chiếc Ferrari đuổi theo tàu cao tốc giữa trời mưa để xin lỗi.

Họ giống hệt mấy nhân vật trong phim truyền hình về giới thượng lưu. Vì tình yêu mà sẵn sàng làm chuyện lớn động trời.

Tôi nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.

Chắc hẳn đây chính là “Thái tử gia nhà họ Giang” mà dân mạng vẫn hay nhắc đến – Giang Dự.

Ánh mắt của Diệp Văn Uyên quét từ đầu đến chân tôi.

Cách nhìn đó là kiểu mà những người giàu hay dùng để hạ nhục người khác.

Nhưng dù là cô ta hay Giang Dự, thì cái kiểu đánh giá bằng ánh mắt đó cũng chẳng là gì với tôi.

Sống dưới đáy xã hội, những nhục nhã tôi từng chịu còn tệ hơn gấp trăm lần.

Tôi không định phản kháng hay đáp trả.

Chỉ là một cái liếc mắt thôi mà. Muốn nhìn thì cứ nhìn.

Những người như họ, chỉ một câu nói cũng có thể khiến tôi rơi xuống đáy vực.

Thấy tôi chẳng có phản ứng gì, Diệp Văn Uyên nhướn mày cười lạnh:

Similar Posts

  • Kết Hôn Nhưng Không Hạnh Phúc

    Bạn trai chuyển đồ nội thất cũ vào phòng cưới, tôi quay đầu đi đăng ký kết hôn với người khác

    Sống chung chưa đầy một năm, đây đã là lần thứ 99 Tế Thương Lục mang đồ nội thất cũ của sư muội về nhà.

    Tôi không tức giận, cũng không cãi nhau với anh ta.

    Chỉ lặng lẽ đổi địa chỉ nhận hàng của bộ nội thất đặt riêng.

    Tôi biết, anh ta lại đang giúp sư muội giải quyết đống đồ cũ tồn kho không bán được.

    Thấy tôi im lặng không nói, Tế Thương Lục dịu giọng dỗ dành.

    “Chỉ là một cái ghế sofa thôi mà, những thứ khác trong nhà này em cứ tùy ý sắm thêm.”

    Nhưng trong căn nhà này, ngay cả giường cưới cũng là đồ cũ mà Thẩm Tinh Mạn đã ngủ suốt mười năm.

    Nụ cười ngớ ngẩn trên chiếc ghế sofa như đang chế giễu tấm chân tình mà tôi đã bỏ ra suốt năm năm qua.

    Tôi hít sâu một hơi, chậm rãi đưa ra quyết định.

    “Được.”

    Chỉ là lần này thứ tôi sắm thêm, không phải cho căn phòng cưới của tôi và anh ta.

  • Nụ Cười Trọn Vẹn Full

    Để chữa chứng trầm cảm sau sinh của tôi, chồng tôi – Cố Hiển Dương – đã thuê một người từng bắt nạt tôi hồi còn đi học, Chu Phi Phi, đến làm bảo mẫu ở cữ.

    Ngày đầu tiên, cô ta dùng nước nóng 90 độ để ngâm chân cho tôi, khiến chân tôi phồng rộp vì bỏng.

    Ngày thứ hai, cô ta pha sữa cho con gái tôi bằng nước máy lạnh, khiến con bị tiêu chảy nặng.

    Ngày thứ ba, cô ta nhổ móng tay tôi, ép tôi dùng máu tươi cho con bú.

    Ngày thứ năm, cuối cùng tôi cũng có cơ hội gọi điện cầu cứu chồng.

    Nhưng đầu dây bên kia vang lên giọng nói vô cùng khó chịu:“Tô Quân Nhã, cô làm quá rồi đấy!

    Chu Phi Phi đã chịu cúi đầu đến tận nơi hầu hạ cô để bù đắp chuyện quá khứ rồi còn gì!

    Nếu cô còn tiếp tục làm mình làm mẩy nữa, tiền thuê bảo mẫu tám vạn một tháng, cô tự mà trả đi!”

    Vì tôi dám gọi điện cầu cứu, Chu Phi Phi đã nhốt tôi và con gái vào kho lạnh âm mười độ.

    Bốn mươi tiếng sau, cảnh sát mới lần theo định vị, tìm được thi thể của tôi và con gái.

    Tôi lấy điện thoại ra, vô tình nhìn thấy bài đăng mới của Chu Phi Phi trên vòng bạn bè.

    Trong ảnh, cô ta đang dựa vào lòng của Cố Hiển Dương, trên tay giơ cao một chiếc thẻ ngân hàng màu đen ánh vàng.

    Dòng trạng thái đi kèm:“Làm bảo bối toàn thời gian cho ai đó, lương tháng mười vạn trở lên nhé~”

  • Hộp Bánh Trung Thu Cuối Cùng

    Trong bữa cơm Trung Thu, bạn trai tôi vừa nghe điện thoại xong liền đứng dậy ra ngoài.

    “Gọi nhắc dời xe thôi, anh đi xem một chút, em cứ ăn trước đi.”

    Nhưng trong ống nghe rõ ràng vang lên tiếng reo vui của một đứa trẻ và một người phụ nữ.

    Vài phút sau, cửa từ bên ngoài mở ra.

    Nữ đồng nghiệp của Chu Minh Huyền – Quách Đình – dắt theo một đứa bé đứng ngay sau lưng anh.

    “Hôm nay là lễ, mẹ con Tinh Tinh ở nhà buồn quá. Vừa hay gặp nhau dưới lầu, nên cùng lên đây luôn.”

    Chu Minh Huyền vừa nói vừa tự nhiên cúi xuống thay dép cho đứa bé.

    Thế nhưng đứa trẻ lại khóc nháo.

    “Ba Chu, đây không phải nhà của chúng ta, sao mình không về nhà ăn lễ?”

    Chu Minh Huyền thành thạo bế thằng bé vào lòng dỗ dành.

    Quách Đình đứng bên cạnh, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy hạnh phúc đến mức sắp tràn ra ngoài.

    “Hôm qua bánh trung thu Minh Huyền tặng, Tiểu Trạch rất thích ăn. Cô Hứa mua ở đâu thế?”

    “Minh Huyền chạy khắp nửa thành phố mà chẳng tìm được loại giống hệt.”

    Anh ta đương nhiên tìm không ra, vì hộp bánh ấy là tôi đặt làm riêng.

    Trong hộp bánh trung thu đó, còn có cả nhẫn đính hôn.

    Năm năm trước, tôi từ bỏ tất cả, đi theo Chu Minh Huyền từ Thâm Quyến đến Cáp Nhĩ Tân.

    Anh ta từng hứa với tôi, đến Trung Thu năm thứ năm sẽ kết hôn.

    “Chu Minh Huyền, nếu anh còn nhớ hôm nay là ngày gì, thì mang hộp bánh trung thu đó trả lại cho tôi.”

    Tôi kìm nén cảm xúc, nhìn về phía anh ta.

    “Chỉ là một hộp bánh thôi, em có thôi được không?”

  • Cả Làng Ở Lại, Tôi Rời Đi

    Cả làng cười nhạo tôi ngu ngốc, vì ba triệu mà từ bỏ hàng trăm triệu, còn tôi thì cười họ bị chôn vùi cùng cổ mộ.

    Làng định xây sân bay, tôi không nói hai lời, cầm lấy 3 triệu 610 ngàn tiền đền bù, là người đầu tiên ký tên rời đi.

    Vợ trưởng thôn đứng ở đầu làng chỉ vào tôi mà mắng: “Đồ vô tích sự, chút tiền này mà cũng bị dụ đi!”

    Cả làng cười nhạo tôi ngu, cùng nhau yêu cầu mỗi hộ phải được đền bù một căn biệt thự cộng thêm một trăm triệu tiền mặt.

    Tôi dọn vào căn hộ cao cấp trong thành phố, còn họ thì dựng lều bạt ở làng, chuẩn bị cố thủ lâu dài.

    Một năm sau, tin tức đưa tin, vị trí xây sân bay phát hiện cụm cổ mộ lớn, dự án bị hoãn vô thời hạn, mà làng tôi thì bị quy hoạch thành khu bảo tồn vĩnh viễn.

  • Ngay Từ Đầu Đã Là Dối Trá

    Thái tử gia đất Bắc Kinh, Lục Sóc, sau khi cãi nhau chia tay với bạch nguyệt quang thì dọa tự sát.

    Tôi mang gương mặt giống đến mấy phần mà xuất hiện trước mặt anh, trở thành chú chim hoàng yến bị anh nuôi nhốt.

    Anh yêu tôi, chiều chuộng tôi, hận không thể đem hết thảy những điều tốt đẹp dâng tới trước mắt tôi.

    Cho đến khi bạch nguyệt quang trở về nước, tôi đỏ hoe đôi mắt, run giọng cầu xin:

    “Anh Sóc, anh đừng đi… được không?”

    Anh lạnh nhạt ném xuống một xấp tiền, khẽ cười, gạt tay tôi ra:

    “Ngoan nào, chẳng qua chỉ là trò chơi mà thôi.”

    Lợi dụng lúc anh quay lưng rời đi, tôi nhanh chóng nhét xấp tiền vào túi.

    Mở máy tính, gõ xuống bản báo cáo:

    【Bệnh nhân cảm xúc ổn định, chứng r/ối l oạn lưỡng cực đã hoàn toàn hồi phục, liệu trình điều trị đến đây kết thúc.】

    Rồi thu dọn hành lý, mang theo ba mươi triệu mà mẹ anh để lại, chuẩn bị rời đi.

  • Thẩm Thập

    Thanh mai trúc mã của ta từ chiến trường trở về lại mang theo một nữ tử.

    Ta liếc mắt ra hiệu cho ám vệ:

    “Giải quyết nàng ta đi.”

    Kết quả, đêm ấy ta nhận được tin thanh mai trúc mã đột tử.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *