Bảy Năm, Một Đoạn Đau

Bảy Năm, Một Đoạn Đau

1

Buổi tiệc rượu đã qua một nửa, có người nhắc đến chuyện năm xưa. “Thời cấp ba, Tổng giám đốc Tiêu Tầm của chúng ta đã thích hoa khôi lớp chúng ta, bây giờ cuối cùng những người yêu nhau cũng trở thành vợ chồng rồi.”

“Nhưng tôi nhớ là hồi đó Tổng giám đốc Tiêu Tầm lại thích Khúc Ninh mà.” Lời phản bác nhỏ nhẹ ấy khiến mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi.

Tôi vẫn ngồi yên lặng trong góc.

Bị nhắc đến tên, tôi chỉ khẽ mím môi.

Ánh mắt của Tiêu Tầm cũng từ xa nhìn đến, đôi mắt đen láy mang theo vài phần lạnh nhạt.

Anh ấy hơi ngả người ra sau, thờ ơ thừa nhận: “Hồi đó đúng là tôi thích Khúc

Ninh.”

“Sau đó chia tay rồi.”

Mọi người đều hiểu ra và cười khen ngợi.

Tiêu Tầm thời trẻ kiêu ngạo không ai sánh bằng.

So với anh ấy thì tôi thật sự chỉ là người trèo cao.

Tiêu Tầm một tay đặt lên lưng ghế của Tống Tuyết Thanh, tay còn lại nghịch chiếc bật lửa trên bàn.

“Người bị đá là tôi.”

Bầu không khí trên bàn rượu bỗng trở nên ngột ngạt.

Tôi giấu bàn tay dưới bàn, nắm chặt đến mức các khớp ngón tay đau nhói. Tống Tuyết Thanh khí chất tươi tắn, tươi cười duyên dáng, “Khúc Ninh, tôi thật sự tò mò lúc trước sao cô lại muốn chia tay với Tiêu Tầm vậy?” Mặt mày tôi tái nhợt nhìn về phía Tiêu Tầm.

“Chẳng có gì đặc biệt, khi ở bên nhau tôi cũng không dùng hết chân thành.” Tiêu Tầm say rượu, giọng nói anh ấy lười biếng, ánh mắt đầy ý tứ và từng chữ từng câu như kim đâm vào tim.

Tôi ngây người cúi đầu, trong lòng như bị xé rách.

“Tôi nghe nói hồi đó người mà Khúc Ninh thích là anh chàng lớp bên, còn yêu hai người cùng lúc.”

“Cô quên rồi sao? Mẹ cô c/hết thế nào? Chính là vì quyến rũ chồng người khác…”

Lưng tôi lạnh toát, tôi đứng dậy nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười lịch sự.

“Xin lỗi mọi người, tôi có việc phải đi trước.”

Tống Tuyết Thanh cũng đứng lên, “Khúc Ninh đừng đi vội, tôi còn có chuyện muốn nói với cô.”

Cô ta nâng ly rượu, ánh mắt sáng rỡ: “Cảm ơn cô, nếu không phải cô cố chấp chia tay với Tiêu Tầm, thì…”

Cô ta cúi đầu, dáng vẻ quyến rũ nhìn về phía Tiêu Tầm.

Ánh mắt của Tiêu Tầm cũng theo dõi cô ta, nhìn lên một cách đầy dịu dàng.

“Thì người Tiêu Tầm yêu, cũng sẽ không phải là tôi.”

Bầu không khí đã chín muồi, mọi người bắt đầu trêu chọc.

Cô ta vừa uống xong ly rượu thì Tiêu Tầm đã ôm cô ta vào lòng.

Trong tiếng cười ồn ào, câu “Chúc mừng” của tôi lại trở nên vô cùng nhỏ bé.

2

Mùa đông ở Bình Thành rất lạnh.

Tôi từ khách sạn đầy ồn ào bước ra, gió lạnh thổi đến khiến tôi không thể ngẩng đầu lên.

Chiếc điện thoại trong túi áo reo lên.

“Tiểu Ninh, em gặp anh ấy chưa?”

“Ừm.”

Ánh đèn xe đối diện làm mắt tôi nóng ran.

“Bác sĩ Dương, anh ấy đã có bạn gái rồi.” Bên kia im lặng.

Trong sóng điện chỉ có hơi thở nặng nề của tôi.

“Kết quả như vậy, tôi có thể chấp nhận.”

“Ngày xưa là tôi đề nghị chia tay.”

“Hiện tại cũng là tôi mong đợi sự tái ngộ.”

“Tiêu Tầm không có nghĩa vụ dành ra bảy năm để diễn một vở kịch ‘gương vỡ lại lành’ với tôi…” Gió bắc gào thét.

Tôi nghẹn ngào không nói lên lời.

Ngực tôi đau nhói không thể thở nổi, chỉ có thể ngồi xuống đất thở hổn hển. Bác sĩ Dương cũng nhận ra sự khác thường của tôi: “Khúc Ninh giữ bình tĩnh, hít thở sâu…”

Tôi nhắm mắt lại, không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, lạnh như muốn nứt ra từng mảnh trong cơ thể.

Nước mắt tôi rơi xuống khóe mắt.

Tôi chôn đầu vào đầu gối, run rẩy trong gió lạnh.

Buổi chiều.

Ánh nắng mùa đông nghiêng nghiêng chiếu vào từ cửa sổ.

Trong hiệu sách tôi làm việc, Tiêu Tầm đẩy cửa bước vào.

Anh ấy đứng dưới ánh nắng ấm, ánh mắt đầy nụ cười, ngay cả gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị cũng được bao phủ bởi một luồng ấm áp.

“Thật trùng hợp, bạn học cũ.”

Ánh mắt của Tiêu Tầm bình tĩnh, chẳng có vẻ gì như một cuộc gặp gỡ tình cờ.

Anh ấy đứng trước giá sách, ngón tay từ từ lướt qua các cuốn sách. Anh ấy dừng lại trước một cuốn, “Cuốn này thế nào, bạn học của tôi?” Khóe môi người đàn ông nhếch lên nụ cười, nghiêng đầu nhìn tôi.

《Sự báo thù của ánh trăng sáng》 Tôi rùng mình, chớp mắt.

Ý định rõ ràng không thể chối cãi.

Tôi cố gắng nở một nụ cười: “Cuốn sách này hay, nhưng ánh trăng sáng dù sao cũng là người quen cũ.”

“Chuyện gì cũng phải nhìn về phía trước.”

“Đúng vậy.” Người đàn ông mím môi cười nhẹ.

“Trước khi nhìn về phía trước, ít nhất phải giải quyết hết những mối hận cũ đã.”

3

Tiêu Tầm vẫn hận tôi.

Vào ngày chia tay, anh ấy nằm trong bệnh viện, toàn thân như màu phủ một màu xám trắng cô độc.

Tôi đứng ở cuối giường anh ấy, bình tĩnh nói lời chia tay.

Ban đầu Tiêu Tầm không tin, anh ấy dùng ánh mắt u sầu nhìn chằm chằm vào tôi.

Sau đó anh ấy không quan tâm nữa, rút kim tiêm trên tay ra, vật vã ngã xuống giường bệnh.

Vết thương đã khâu lại lại nứt ra, anh ấy đau đến mức không thể đứng lên chỉ có thể quỳ xuống, chậm rãi bò đến trước mặt tôi.

Anh ấy khẽ cầu xin: “A Ninh, đừng chia tay, có được không?”

Nước mắt tôi ngấn lên trong mắt, không dám nhìn anh ấy mà chỉ có thể ngẩng đầu lên, khổ sở mỉm cười.

Similar Posts

  • Hồi Kết Của Trà Xanh Và Gã Chồng Cặn Bã

    Chồng tôi đến trung tâm chăm sóc sau sinh để ở lại chăm tôi qua đêm, cô chuyên viên phục hồi sau sinh – người vốn ít nói – bỗng dưng trở nên vô cùng nhiệt tình.

    Cô ta bắt đầu bằng việc khen chồng tôi cao ráo, đẹp trai, còn trẻ tuổi đã là tổng giám đốc công ty.

    Rồi lại bóng gió rằng tôi nhờ phẫu thuật thẩm mỹ nên mới bám được người đàn ông có tiền như vậy.

    Khi giúp tôi thông tia sữa, cô ta còn giả vờ nghiêm túc khuyên bảo rằng: “Ngực có đặt túi độn thì không nên cho con bú đâu, sẽ ảnh hưởng xấu đến em bé.”

    Tôi không buồn đôi co, chỉ quay sang bàn với chồng về việc đặt tên cho con trai.

    Chồng tôi nói, đây là đứa con đầu lòng của chúng tôi, anh nhất định phải suy nghĩ thật kỹ.

    Chuyên viên phục hồi bỗng kêu lên ngạc nhiên: “Ơ, chị ơi, chẳng phải trước đây chị đã sinh một đứa rồi sao?”

  • Năm Năm Chu Ng Chồng

    Cho đến khi nhìn thấy chồng tôi và cô gái được anh ta chu cấp bế đứa bé từ bệnh viện đi ra, tôi mới biết chuyện anh ta nói trước đây rằng bị người ta bỏ thuốc chỉ là một lời nói dối.

    Hôm đó, tôi lập tức đề nghị ly hôn với anh ta.

    Thế nhưng anh ta lại nắm chặt tay tôi, đảm bảo:

    “Em yên tâm, bà chủ nhà họ Cố chỉ có mình em. Cô ta sẽ không ảnh hưởng đến vị trí của em đâu.”

    Tôi bật cười. Anh ta nghĩ rằng tôi ở bên anh ta vì tiền.

    Nhưng anh ta không biết, cha tôi là người giàu nhất giới kinh doanh ở Bắc Kinh. Ngay cả sự trỗi dậy của nhà họ Cố cũng là nhờ tôi âm thầm giúp đỡ.

    Buổi tối, tôi nhắn cho cha hai tin:

    Tin thứ nhất:

    “Con đồng ý kết hôn với Thái tử giới thương nghiệp Bắc Kinh.”

    Tin thứ hai:

    “Khoản đầu tư cho nhà họ Cố có thể chấm dứt ngay lập tức.”

  • Đại Cả Học Đường Giả Nghèo

    Đi ăn đồ nướng, tình cờ thấy tên “đại ca học đường” trong quán đang bưng bê khay.

    Hắn bận đến nỗi chân không chạm đất, còn tranh thủ lén ăn một xiên thịt, kết quả bị ông chủ mắng té tát.

    Tôi chợt nghĩ: thì ra cuộc sống của đại ca lại khó khăn đến vậy.

    Từ đó, tôi bắt đầu lén chia một nửa phần bữa sáng của mình cho hắn.

    Đến lần thứ n tôi nhét cái bánh kẹp đầy gà chiên, giăm bông và ruốc thịt vào ngăn bàn của hắn, thì trước mắt tôi liền hiện ra hàng loạt “bình luận” bay lơ lửng:

    【Con nhỏ nữ phụ này chẳng lẽ tưởng đại ca học đường cần nó cứu rỗi sao?】

    【Đại ca chỉ cần đi thêm hai bước nữa thôi, vàng thỏi cũng rơi ra.】

    【Không nghèo đến thế đâu.】

    【Cười chết, có lần nam thần suýt nói thật với nữ phụ, kết quả sau giờ học thiếu chút nữa bị đại ca chém thành thịt vụn.】

    【Đại ca đóng giả heo để ăn cám đỉnh thật.】

  • Qua Nhà Anh Ăn Cơm Đi

    “Chuyện tối qua tôi thật sự xin lỗi, quần áo của anh cũng không phải do tôi cởi, tôi…”

    Đang họp video với công ty, nhóm đồng nghiệp bỗng rơi vào một màn im lặng chết chóc khi thấy tin nhắn WeChat bật lên giữa cuộc họp.

    Tôi liếc nhìn tin nhắn mình vừa gửi.

    Không thể nào…Sao tin nhắn tôi gửi cho chủ nhà tầng dưới lại hiện lên màn hình máy tính của sếp mới?

  • Đứa Con Trong Bụng Cô, Rốt Cuộc Của Ai?

    Đồng nghiệp biết bạn trai tôi là phú nhị đại, liền thừa cơ leo lên giường.

    Hai tháng sau, cô ta nghênh ngang, hếch mũi lên trời mà nói với tôi:

    “Tôi mang thai con của bạn trai cô rồi, tốt nhất cô nên sớm rút lui, đừng làm cho chuyện trở nên khó coi.”

    Con của ai cơ?

    Tôi sững sờ.

    Nhưng mà bạn trai con nhà giàu trong miệng cô ta — lại là con gái mà?

    Vậy đứa bé đó là của ai?

  • Phu Quân Này Không Phế

    VĂN ÁN

    Đêm đầu về làm dâu Tống gia, ta đã đánh Tống Tự một trận.

    Nguyên cớ là hắn mắng ta ăn khỏe như heo.

    Hừ, nếu không vì được ăn no bụng, ai thèm gả cho kẻ tàn phế như hắn?

    Tống Tự rưng rưng nước mắt, nói rằng: “Ta nói cho nàng biết, ta không phải kẻ tàn phế, chỉ là đôi chân bị gãy mà thôi.”

    “Đợi ta khỏi hẳn, thanh lâu kỹ viện vẫn cứ tiêu dao như thường.”

    Đọc full tại page bơ không cần đường dể ủng hộ tác giả

    Hắn nói quá nhiều, ta lại cho hắn một trận nữa.

    Ai chẳng biết hắn vì thay mặt hoa khôi Xuân Phong lâu tranh cãi mà lăn từ trên lầu xuống.

    Không ngã thành kẻ ngốc đã là phúc lớn, chỉ gãy có hai chân, còn dám lôi ra khoe, thật không biết xấu hổ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *