Tôi Giả Say Suốt Hai Mươi Năm

Tôi Giả Say Suốt Hai Mươi Năm

Nhà tôi có một quy tắc bất thành văn: Tết Nguyên Tiêu thi uống rượu.

Ai là người gục trước, người đó phải gánh thay cho hai người còn lại một năm tiền trả góp nhà và xe.

Năm đầu tiên, tôi vừa uống một ly đã đổ, thế là cõng luôn khoản vay mua nhà của chị cả.

Năm thứ hai, tôi vừa nâng ly lên đã choáng, lại cõng thêm khoản trả góp xe của chị hai.

Suốt hai mươi năm, kẻ thua luôn là tôi.

Cuối cùng, vợ tôi vì món nợ khổng lồ mà n Z/ hả /y l /ầ/ u 44, chủ nợ tạt sơn đe dọa khiến tôi không dám về nhà.

Tôi day dứt khôn nguôi, vì muốn luyện tửu lượng mà uống đến hỏng dạ dày, cắt mất nửa lá gan.

Cho đến lúc hấp hối, tôi nghe thấy ba mẹ cười khúc khích ngoài phòng bệnh.

“Bỏ thu /ốc ngủ vào ly rượu của nó có phải hơi nhiều không? Suýt nữa nó không tỉnh lại.”

“Không sao, thằng này ngu, cứ tưởng mình tửu lượng kém.

Cả nhà còn phải dựa vào nó nuôi, bỏ nhiều th /uốc chút cho nó say mãi đi.”

Mở mắt ra lần nữa, tôi trọng sinh về đúng bàn rượu năm thứ hai mươi.

Ba mẹ đang giục tôi uống nhanh lên.

Tôi cầm ly rượu, lật cổ tay một cái, tạt nguyên ly lên cả bàn thức ăn.

Mùi cồn lập tức bốc lên nồng nặc.

Tiếng cười nói rộn ràng trên bàn ăn ngay khoảnh khắc đó im bặt.

Ly rượu chị cả vừa đưa lên miệng khựng lại giữa không trung.

Tay chị hai đang đỡ gọng kính cũng cứng đờ.

Tôi còn chưa kịp đặt ly xuống, anh rể cả đã gào lên:

“Em làm cái gì vậy! Đây là Mao Đài ba cất kỹ đấy!”

Chị cả đập bàn đứng phắt dậy.

Bát đĩa trên bàn rung lên loảng xoảng.

“Tết nhất mày phát đi /ên à? Không muốn uống thì nói thẳng!”

Chị hai lấy khăn giấy lau rượu bắn lên người.

“Em trai, em có ý kiến gì với ba mẹ sao?”

“Cả bàn đồ ăn bị em phá hết rồi, đúng là không biết điều.”

Nghe những lời chỉ trích ấy, tôi chỉ thấy buồn cười.

Kiếp trước cũng y như vậy.

Họ lấy tình thân để trói buộc, lấy “quy tắc” để đè người.

Tôi vì cái gọi là hòa khí gia đình mà nhẫn nhịn chịu đựng.

Đổi lại là tan nhà nát cửa.

Cảnh vợ tôi nhả /y từ tầ /ng mườ /i t /ám xuống vẫn khắc sâu trong đầu tôi.

Tôi nâng mắt, đảo nhìn từng gương mặt trước mặt.

“Ai nói tôi không muốn uống?”

“Tôi chỉ… trượt tay thôi.”

Ba ném mạnh đôi đũa xuống bàn.

“Trượt tay? Tao thấy mày cố tình gây sự!”

“Không muốn giúp đỡ chị mày thì nói thẳng, bày đặt lấy cớ!”

“Nhà họ Triệu chúng tao không có đứa con bất hiếu như mày!”

Tôi hừ lạnh.

“Giúp đỡ? Mấy người gọi cái này là giúp đỡ à?”

“Khoản trả góp nhà của chị cả mỗi tháng mười hai ngàn.”

“Trả góp xe của chị hai sáu ngàn.”

“Mấy người bắt một mình tôi gánh, đây là giúp hay là hút má /u?”

Chị cả đỏ bừng mặt, chỉ thẳng vào mũi tôi c /hửi:

“Quy tắc đã định từ lâu rồi! Cá cược thì phải chịu thua!”

“Tửu lượng mày kém thì trách ai? Có ai ép mày uống đâu!”

Chị hai đẩy gọng kính.

“Đúng vậy, mười chín năm trước đều uống rồi, năm nay muốn quỵt à?”

“Em dâu, cô cũng quản chồng cô đi.”

Người vợ ngồi cạnh tôi vẫn im lặng nãy giờ bỗng nắm lấy tay tôi.

Bàn tay cô ấy ấm áp.

Kiếp trước, cô ấy cũng từng muốn ngăn cái trò cá cược hoang đường này.

Nhưng bị tôi cản lại.

Lúc này, vợ tôi đột nhiên đứng dậy, chắn giữa tôi và bọn họ.

“Rượu này, em không cho Tiểu Vãn uống.”

“Nhà với xe là chuyện của các người, dựa vào cái gì bắt anh ấy trả?”

Ba tức đến mức chộp lấy chai rượu định đập tới.

“Phản rồi! Phản hết rồi!”

“Con dâu cưới về cũng dám cãi?”

“Trong cái nhà này, lời tao nói là thánh chỉ!”

“Hôm nay thằng đó uống cũng phải uống, không uống cũng phải uống!”

Tôi kéo vợ về sau, che chở cho cô ấy.

Nhìn chai rượu trên tay ba vẫn chưa mở nắp, tôi biết—trong đó cũng đã bị bỏ thứ gì đó.

Tôi cầm cái ly rỗng trên bàn, xoay trong tay.

“Được, nếu đã là quy tắc, vậy làm theo quy tắc.”

“Nhưng đã thi tửu lượng, chỉ uống cạn ly thì chán lắm.”

Tôi đặt “cạch” ly xuống bàn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

“Có dám chơi lớn không?”

Phòng khách im phăng phắc.

Chị cả và chị hai liếc nhau, hình như không ngờ tôi—kẻ trước nay rụt rè nhún nhường—hôm nay lại cứng rắn đến vậy.

Mẹ cười gượng giảng hòa, nhưng ánh mắt cứ liếc về chai rượu bị bỏ th /uố /c kia.

“Con à, người một nhà uống chút rượu thôi, nói gì lớn nhỏ.”

“Ngồi xuống đi, mẹ rót cho con.”

Bà nhấc chai rượu lên định rót vào ly tôi.

Tôi giơ tay chặn miệng chai.

“Khoan đã.”

“Rượu thì chắc chắn uống, nhưng cược phải nói rõ trước.”

Ba mặt đen sì, thở phì phò, ném đôi đũa xuống bàn.

“Được! Mày muốn chơi trò gì tao cũng theo!”

“Đừng để lát thua rồi lại khóc lóc quỵt nợ là được!”

Tôi cười lạnh, ánh mắt lướt qua cặp kính trên sống mũi chị hai, rồi nhìn ra chiếc BMW mới toanh ngoài cửa sổ.

“Được, ba đã sảng khoái thế thì sửa quy tắc.”

“Ai gục trước, người đó chịu khoản trả góp nhà và xe năm sau.”

“Hơn nữa, năm nay thêm một điều nữa.”

Tôi dừng lại, giọng nói vang rõ đến từng ngóc ngách:

“Nghe nói chị hai định đổi cho ba mẹ một căn nhà rộng hơn, tiền đặt cọc còn thiếu chút?”

“Người thua phải lo luôn khoản đó.”

“Không nhiều, chỉ ba trăm nghìn thôi.”

Vừa dứt lời, cả phòng náo loạn.

Vợ tôi tái mét, nắm chặt cánh tay tôi, giọng run lên:

“Tiểu Vãn! Anh /điên rồi à? Sao tự nhảy vào hố thế!”

“Ba trăm nghìn đó! Nhà mình làm gì có!”

Đám họ hàng xem náo nhiệt lập tức bùng lên, ai nấy nhìn tôi như nhìn thằng ngốc, nhưng mặt lại treo đầy vẻ hả hê:

“Ối chà, tự mày nói nhé, mọi người đều nghe rồi đấy!”

“Đúng đó, thua rồi đừng có chối!”

“Chậc chậc, bị ép quá nên văng bừa câu nào cũng dám.”

Chị hai đẩy kính, sau tròng kính lóe lên vẻ vui mừng và tham lam không giấu nổi.

Vốn còn đang nghĩ mở miệng “chặt” tôi kiểu gì, ai ngờ tôi tự dâng tới cửa.

“Được! Em trai đã có hiếu như vậy, làm chị sẽ thành toàn cho em!”

“Em dâu đừng cản, cá cược thì phải chịu thua, đó là quy tắc!”

Vợ tôi tức đến ngực phập phồng, còn định khuyên tiếp.

Tôi bóp nhẹ lòng bàn tay cô ấy, ra hiệu đừng vội, nhìn cô ấy bằng ánh mắt trấn an.

“Ba trăm nghìn, được.”

“Nhưng tôi cũng có điều kiện.”

Tôi nhìn quanh, giọng rõ ràng:

“Nếu tôi thắng, từ nay về sau chi tiêu trong nhà tôi không bỏ ra một xu.”

“Ba mẹ dưỡng già, hai chị lo hết.”

“Và còn nữa—chị cả chị hai phải trả lại tiền hai mươi năm nay tôi đã gánh.”

“Không nhiều, cộng lại tầm hai triệu.”

Anh rể cả kêu lên một tiếng, suýt nhảy dựng.

“Hai triệu? Mày nghèo đến phát đi /ên rồi à!”

“Đó là mày hiếu kính ba mẹ, dựa vào cái gì đòi lại!”

Sắc mặt chị hai cũng trầm xuống.

“Em làm vậy là muốn cắt đứt quan hệ với gia đình sao?”

Tôi cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.

“Sao, hai chị không dám cược?”

“Chẳng phải nói tôi tửu lượng kém sao? Chẳng phải nói ‘cá cược thì phải chịu thua’ sao?”

“Hay là các người sợ… mình sẽ thua?”

Chị cả đập bàn, nước bọt bay tứ tung:

“Cược thì cược! Ai sợ ai!”

“Cái loại ba ly là gục như mày mà cũng muốn thắng tụi tao?”

“Mày mà thua, không chỉ lo tiền đặt cọc, còn phải đem nhà ra thế chấp!”

Chị hai muốn cản nhưng không kịp, chỉ có thể âm trầm gật đầu.

“Được, chị cả đã đồng ý, tôi cũng không ý kiến.”

“Nhưng nói miệng không tính, phải lập giấy.”

Đúng ý tôi.

Tôi lấy điện thoại ra, mở ghi âm.

“Giấy phải lập, còn phải có người làm chứng.”

“Đúng lúc cô cả và cô ba đang đánh bài dưới lầu.”

“Gọi họ lên, làm công chứng.”

Sắc mặt ba mẹ rất khó coi, nhưng đã cưỡi lên lưng cọp thì không xuống được.

Ba phất tay bảo anh rể cả đi gọi người.

“Đi gọi! Cho mọi người tới xem cái mặt bất hiếu của nó!”

“Xem nó thua sạch gia sản thế nào!”

Đến lúc này, tôi mới quay sang vợ nói:

“Xuống siêu thị dưới lầu, vác lên hai thùng Nhị Oa Đầu.”

“Nhớ lấy loại Hồng Tinh 56 độ.”

Vợ lo lắng nhìn tôi, muốn nói lại thôi.

Tôi ghé sát tai cô ấy, nói nhỏ:

“Tin anh. Lần này anh sẽ không thua.”

“Anh sẽ lấy lại tất cả những gì chúng ta đã mất.”

Vợ nhìn ánh mắt kiên định của tôi, gật đầu.

“Được, em đi mua.”

“Nếu thua, cùng lắm vợ chồng mình cùng gánh.”

Nhìn bóng lưng cô ấy rời đi, hốc mắt tôi nóng lên.

Lần này, tôi phải khiến bọn họ… trả bằng m /áu.

Cô cả và cô ba rất nhanh đã lên.

Sau lưng còn theo vài người họ hàng đến xem cho vui.

Căn phòng lập tức chật kín người.

Cô cả nghe xong đầu đuôi thì nhíu mày.

“Lão Triệu, người một nhà ăn cơm, làm lớn chuyện vậy làm gì?”

“Thi uống rượu còn phải lập giấy, truyền ra ngoài để người ta cười.”

Ba hừ lạnh, chỉ vào tôi:

“Là thằng này đòi làm! Tao cũng hết cách!”

“Nó đã thấy mình cứng cánh rồi thì tao thành toàn cho nó!”

Tôi in sẵn thỏa thuận, đập lên bàn.

“Giấy trắng mực đen, viết rõ ràng.”

“Ai thua mà lật lọng thì là cháu.”

Anh rể cả chen miệng:

“Ôi chao, thằng em này muốn dồn chị vào đường ch /ết à.”

“Hai triệu, bán bọn tôi cũng không đủ mà góp.”

Đám họ hàng bắt đầu xì xào, chỉ trỏ vào tôi.

“Đứa con này lòng quá ác, tính toán với người nhà rõ ràng thế.”

“Đúng đó, nuôi lớn vậy mà như nuôi không.”

Tôi mặc kệ, đưa bút cho chị cả.

“Ký đi.”

Chị cả giật lấy bút, ký xoẹt xoẹt.

“Ký thì ký! Lát thua đừng khóc mà cầu xin tao!”

Chị hai do dự một chút, cuối cùng cũng ký.

Ba mẹ với tư cách “công chứng” cũng bị ép điểm chỉ.

Đúng lúc đó, vợ tôi khiêng hai thùng Nhị Oa Đầu bước vào.

Cô ấy mồ hôi đầm đìa, đặt “rầm” xuống đất.

“Rượu mua rồi, còn nguyên niêm phong.”

Sắc mặt mọi người biến đổi.

Chị cả lập tức gào lên: “Cái này là ý gì!”

Tôi nói:

“Rượu nhà uống quen rồi thấy chán. Năm nay thử thứ khác.”

Tôi lấy một chai, vặn nắp.

Mùi rượu nồng gắt xộc thẳng lên mũi.

Tôi đặt trước mặt mỗi người một cái tô to dùng ăn mì.

Similar Posts

  • Dọn Vào Tim Em

    Đêm tân hôn, bạn bè dặn tôi:

    “Chồng cậu là Giáo sư Lục, người vừa nho nhã vừa yếu ớt, nhớ nhẹ tay thôi đấy!”

    Tôi cười nham nhở:

    “Nhẹ là không thể nhẹ rồi. Bà đây có thừa sức và chiêu trò nhé!”

    Kết quả là sáng hôm sau, tôi khàn giọng, mắt sưng húp, chỉ vào người đàn ông đang mặc vest, đeo kính gọng vàng mà gào lên:

    “Đồ lừa đảo!”

    Cái gì mà “nho nhã yếu đuối”, toàn là giả hết!

  • Chồng Tôi Và Những Bí Mật

    Cha tôi là một nhân vật máu mặt ở Nam Thành.

    Khi tôi gả cho Cố Ngôn Thâm, tôi chưa từng nói với anh ta về gia thế của mình.

    Người nhà họ Tô từng thề rằng, ai dám làm tôi tổn thương dù chỉ một sợi tóc.

    Người đó nhất định phải trả giá thê thảm, vĩnh viễn không có ngày trở mình.

    Khi bạn thân của tôi, Lâm Vi Vi, khóc lóc kể rằng tôi đã trộm tiền cứu mạng của cô ta rồi tiêu xài sạch sẽ.

    Cố Ngôn Thâm không hề do dự.

    Anh ta trực tiếp sai người áp giải tôi đến “Dạ Sắc Hoàng Cung”, hang vàng ổ bạc dưới lòng đất Nam Thành.

    “Con đàn bà này giao cho các người, một triệu, để cô ta tự kiếm về.”

    Tôi túm lấy vạt áo anh ta, khóc gọi:

    “Cố Ngôn Thâm, giữ tôi ở đây, nếu ba mẹ tôi tìm đến, anh sẽ chết đấy…”

    Nhưng anh ta lại lạnh nhạt gỡ tay tôi ra:

    “Còn diễn à? Cô thì có bản lĩnh gì, có thể gây ra sóng gió gì?”

    “Khi nào kiếm đủ tiền rồi hẵng nói chuyện rời đi.”

    Cánh cửa sắt nặng nề khép lại, tình yêu ba năm trong đáy mắt tôi hoàn toàn hóa thành tro tàn.

  • Sau Tái Sinh Tôi Tìm Chỗ Dựa Mới

    Kiếp trước, tôi giận dỗi ly hôn với chồng cũ.

    Nhưng vì không có bản lĩnh kiếm tiền, tôi sống một cuộc đời vô cùng tồi tệ.

    Cuối cùng đến cả tiền chữa bệnh cũng không có, chết thảm trong bệnh viện.

    Người đốt tro cốt cho tôi, vẫn là anh ta.

    Còn chồng cũ thì sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, không chỉ trở thành đối tác trong một công ty luật với thu nhập hàng chục triệu mỗi năm, mà còn quay lại với mối tình đầu – người con gái anh ta yêu nhất.

    Cuộc đời viên mãn như một tấm gương truyền cảm hứng.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày mình làm loạn đòi ly hôn.

    Khi ấy, vẻ mặt của Tạ Thâm vẫn lạnh nhạt như cũ, nhìn tôi chằm chằm:

    “Nhà em sắp phá sản rồi, thật sự muốn ly hôn à? Không sợ chết đói sao?”

    Câu nói thẳng đến đau lòng ấy, kiếp trước tôi chẳng thèm nghe, chỉ lo cố chấp, tỏ vẻ thanh cao, hai bàn tay trắng rời đi.

    Nhưng giờ thì khác.

    Dù thế nào tôi cũng phải cố cắn răng sống đến khi Tạ Thâm phất lên, sau đó lấy một nửa tài sản của anh ta chia đôi cho rõ ràng.

    Lúc đó, tôi sẽ dùng số tiền đó sống cuộc đời mà tôi muốn, bao trai đẹp, sống vui vẻ.

    Tạ Thâm chống cằm, vẫn giữ nguyên cái kiểu cười nửa miệng chẳng có chút nhiệt độ nào:

    “Thật sự muốn ly hôn? Tần Hoa Việt, em tìm được người mới rồi à?”

    Ánh mắt anh ta như có lửa, lạnh lẽo đến mức muốn thiêu rụi tôi.

    Kiếp trước tôi phản đòn thế nào ấy nhỉ?

    À đúng rồi, tôi chống nạnh, nhảy dựng lên, còn giẫm lên ghế.

  • Anh Chọn Cách Bỏ Rơi Tôi

    Khi tôi mang thai tháng thứ chín, trong lúc dọn dẹp bộ nhớ camera hành trình, tôi phát hiện ra một bí mật.

    Điểm kết thúc trong lộ trình đi làm mỗi ngày của chồng tôi, luôn là một khu chung cư xa lạ ở phía tây thành phố.

    Trong đoạn ghi hình, có cảnh anh ấy xách túi đồ ăn xuống xe, có bóng lưng anh ấy quen đường bước vào tòa nhà.

    Thậm chí có một lần, ghi âm còn rõ ràng vang lên giọng một cô gái dịu dàng trách móc:

    “Hôm nay sao trễ mười phút vậy, em đói muốn xỉu rồi.”

    Kết hôn đã năm năm, bốn lần làm thụ tinh ống nghiệm mới mang thai được đứa bé này, tôi chọn cách im lặng.

    Cho đến ngày tôi sinh khó, điện thoại anh ta bất chợt đổ chuông.

    Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nữ đầy hoảng hốt:

    “Tiểu Trầm, anh mau tới đi! Vi Vi đang đứng trên sân thượng, nói nếu không thấy anh sẽ nhảy xuống!”

    Động tác rút tay của anh nhanh hơn cả lý trí.

    “Cô ấy là con gái của ân sư đã mất của anh…” – Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt tôi – “Anh chỉ đến để khuyên cô ấy mà thôi.”

    Tôi mắt đỏ hoe, gào lên từ phía sau lưng anh:

    “Hôm nay nếu anh dám bước ra khỏi đây! Thì đừng nhận đứa con này là của mình nữa!”

    Chân anh khựng lại, nhưng giây tiếp theo, vẫn kiên quyết lao ra khỏi bệnh viện.

    Thì ra, có những sự lựa chọn vốn chẳng cần phải đắn đo.

  • Ném Tú Cầu Đoạt Mạng

    Vào ngày ném tú cầu kén rể, ta đã lén tráo tú cầu thành một cối xay bằng đá nặng cả ngàn cân.

    Phụ mẫu nơm nớp lo sợ ta gây ra án mạng, nhưng ta dõng dạc thề độc với hai người: Kẻ nào đỡ được thứ này, kẻ đó chính là phu quân của con, tuyệt không nuốt lời!

    Bởi vì ta biết rõ, trong đám người vây xem dưới kia có Quý phi và Hoàng đế. Bọn họ đang đánh cược, mà ván cược ấy, chính là ta.

    Kiếp trước, ta bị bọn họ ép gả cho tên ăn mày xấu xí nhất kinh thành. Đêm đêm bị hắn lột sạch y phục treo lên rường cột, dùng roi da quất đánh đến chết đi sống lại.

    Hắn siết cổ phụ thân ta, hạ độc mẫu thân ta, rồi nhốt ta vào lồng sắt đưa đến thanh lâu, mặc cho vô số khách làng chơi chà đạp ta đến chết.

    Mà khi đó, Hoàng đế ôm ấp Quý phi ngồi trên đài cao, vừa nghe tiếng ta kêu gào thảm thiết xin tha, vừa uống rượu mua vui.

  • Chiếc Váy Cưới Không Có Chú Rể

    Ngày đi thử váy cưới, vị hôn phu đột nhiên đẩy bộ lễ phục mà nhân viên cửa hàng đưa tới ra:

    “Không cần đâu.”

    Tôi ngỡ ngàng quay lại: “Ý anh là sao?”

    Bùi Quân thản nhiên dập tắt điếu thu/ ốc, cười nói:

    “Ngày cưới anh không đến đâu, mình em thử là được rồi.”

    Cảm giác hoang đường bao trùm lấy toàn thân, tôi khản giọng hỏi vặn lại:

    “Anh là chú rể mà anh không đến? Bùi Quân, anh đã hủy hôn bảy lần rồi, lần này lại là vì cái gì?”

    Bùi Quân lơ đãng “ừ” một tiếng:

    “Dạo này anh đang theo đuổi một cô bé, cô ấy không giống những người phụ nữ khác.”

    “Đám cưới có quá nhiều truyền thông, để cô ấy biết anh đã kết hôn, cô bé sẽ đau lòng mất.”

    “Đám cưới không có chú rể vẫn có thể tổ chức bình thường mà, chẳng phải tiệc đính hôn lúc trước cũng trôi qua như thế sao?

    Không được thì để lần sau nói tiếp, nhé?”

    Cả người tôi cứng đờ, nhưng Bùi Quân chẳng mảy may để ý, sải đôi chân dài bước đi.

    Nhân viên cửa hàng nhìn nhau ngơ ngác, tôi hít một hơi thật sâu, đọc một dãy số đo:

    “Sửa bộ vest này theo kích thước này cho tôi.”

    Đám cưới không có chú rể thì không tổ chức được.

    Vậy thì tôi đổi một người khác là xong.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *