Trả Món Nợ Kiếp Trước

Trả Món Nợ Kiếp Trước

Ngày ta ch ế c, thân gầy trơ xương, đến cả sức cử động cũng không còn.

Bùi Tử Lăng đứng trước giường nhìn ta tắt thở, một giọt nước mắt cũng không rơi.

Hắn vậy mà còn nói với ta: “Thanh Thu, đời này, nàng cũng coi như đáng rồi.”

Rồi hắn dắt người đàn bà ấy, quay người bỏ đi ngay.

Ta gả cho hắn mười năm, hắn hứa với ta một đời một kiếp một đôi người.

Ta vốn tưởng mình có lương nhân để nương tựa, nào ngờ hắn lại dắt về nàng ta, còn đang mang thai.

“Thanh Thu, nàng ấy đang mang cốt nhục của ta, nàng nên hiểu chuyện một chút, đừng làm loạn.”

Ta nắm chặt góc áo, ép mình mỉm cười gật đầu.

Ở kiếp trước, chính là như thế, ta gật đầu, từng bước đi vào vực sâu.

Ta nhẫn nhịn để nàng ta đường đường chính chính bước vào cửa, nhẫn nhịn để nàng ta chiếm lấy phu quân của ta, nhẫn nhịn để con của nàng ta gọi ta là mẹ.

Nhẫn đến cuối cùng, nàng ta hạ độc ta, chiếm luôn của hồi môn của ta!

Mở mắt ra lần nữa, là ngày mùng chín tháng bảy.

Ba ngày trước khi nàng ta vào cửa.

Kiếp này, ta trước hết lấy lại của hồi môn, rồi lấy mạng hắn.

1.

“tỷ, uống thuốc đi.”

Đặng thị bưng bát thuốc bước vào, cười dịu dàng ôn nhu.

Bùi Tử Lăng đứng ở cuối giường nhìn ta, trong tay dắt đứa con thứ hai của Đặng thị và hắn.

“Thanh Thu, đời này, nàng cũng coi như đáng rồi.”

“Không đáng!” Trong lòng ta điên cuồng gào lên, “Ta có chỗ nào có lỗi với ngươi?”

Ta muốn từ trên giường bò dậy, muốn nhào tới xé nát khuôn mặt hắn.

Nước mắt không khống chế được, lặng lẽ trào ra từ khóe mắt.

Đặng thị cúi người, ghé sát tai ta.

“tỷ có biết trong chén trà an thần của tỷ đã bị cho thêm thứ gì không?”

Nàng ta cười, đưa tay vuốt lên gò má ta.

“Tán bột Tiêu Phong Đằng, mỗi ngày một chút, không nhiều không ít. Ba năm, vừa khéo.”

Đặng thị mặc một bộ xiêm y đỏ thẫm, khoác tay Bùi Tử Lăng, cười đến đắc ý!

Hai người quay người đi ra ngoài cửa.

Đứa trẻ kia nhảy nhót lon ton theo sau, trên cổ còn đeo khóa trường mệnh của con trai ta, leng keng leng keng vang lên.

Ta bất lực nhìn bóng lưng họ rời đi.

Mở to miệng hết cỡ, dốc toàn bộ sức lực.

“Bùi——Tử——Lăng——”

“Phu nhân! Phu nhân!”

Ta đột ngột ngồi bật dậy, ngực phập phồng kịch liệt, trong miệng dâng lên mùi máu tanh.

Bàn tay vô thức đưa lên cổ mình.

Nha hoàn Bích Đào thấy ta tỉnh lại, thở phào một hơi.

“Phu nhân bị mộng yểm ạ?”

Ta nhìn chằm chằm gương mặt Bích Đào, không hề động đậy.

Đời trước, nàng vì bảo vệ ta mà bị bán vào lầu xanh, chẳng phải đã chết rồi sao?

“Bích Đào, hôm nay là ngày gì?”

“Mùng chín tháng bảy ạ, phu nhân hôm qua ham mát ăn hai miếng bánh đậu xanh ướp lạnh, nửa đêm bị đau bụng, quên rồi sao?”

Mùng chín tháng bảy.

Ta siết chặt góc chăn.

Đời trước, Đặng thị vào Bùi phủ vào ngày mười hai tháng bảy.

Bùi Tử Lăng nói với ta, là biểu muội họ hàng xa ở quê, thân thể yếu, đến ở nhờ vài ngày.

Ta tin thật, còn tự tay thu dọn phòng ở, trải chăn đệm mới, chuẩn bị hương an thần.

Ta ngu đến mức không thể cứu nổi.

Cho đến khi Đặng thị bụng mang dạ chửa quỳ phịch xuống trước mặt ta, khóc lóc kêu:

“tỷ, để Tử Lăng ca nạp thiếp muội đi!”

Ta mới biết cái gọi là biểu muội họ hàng xa, chính là người đàn bà mà ba năm trước, khi Bùi Tử Lăng được điều ngoại phóng đến Thanh Châu, đã cấu kết cùng hắn.

Không chỉ có thai, mà thậm chí còn sinh cho hắn một đứa con rồi, đã được hai tuổi, nuôi ở trang tử ngoài thành.

Bùi Tử Lăng, phu quân của ta, kẻ miệng thì nói tuyệt đối không nạp thiếp, đã giấu ta suốt ba năm.

Mà ta, vậy mà lại nhẫn nhịn gật đầu nhận xuống trước mặt tất cả mọi người.

“Nếu đã là cốt nhục của Tử Lăng, vậy cũng là con của ta.”

Thật là thể diện biết bao! Thể diện đến mức dâng luôn cả mạng mình.

Ta cứ ngỡ mình là do thân thể hư nhược, ngày ngày ngoan ngoãn uống chén trà an thần hắn mang tới.

Ban đầu, ta chỉ cảm thấy tay chân nặng trĩu.

Hắn nói: “Nàng lo toan quá nhiều rồi, để Yến Nương giúp nàng quản gia, nàng cứ nghỉ ngơi cho tốt.”

Hắn cứ thế đoạt mất quyền quản gia của ta.

Ta bắt đầu cả ngày mơ màng, đến xuống giường cũng phải có người dìu.

Bùi Tử Lăng mang tới một xấp văn thư, chấm ngón tay ta vào chu sa.

“Thanh Thu, mấy tờ khế thư này nàng điểm chỉ đi.”

Ta ngay cả trên đó viết gì cũng không nhìn rõ.

Ta nắm lấy ống tay hắn: “Tử Lăng… Chính Nhi có gửi thư về chưa? Nói cho ta biết hắn viết gì đi…”

Hắn gạt tay ta ra, đầu cũng chẳng ngoảnh lại.

Sau đó, nha hoàn của ta cũng bị đổi đi.

Ngày Bích Đào bị bán vào lầu xanh, nàng khóc lóc quỳ bên đầu giường ta.

“Phu nhân! Phu nhân người mở mắt nhìn đi! Bọn họ muốn hại người!”

Đặng thị đứng dưới hành lang, lấy khăn che miệng cười khẽ.

“Kéo đi thôi, điên điên khùng khùng, chớ làm kinh động đến tỷ ấy dưỡng bệnh.”

Ta nằm trên giường, nghe tiếng khóc của Bích Đào càng lúc càng xa, đến cả sức trở mình cũng không còn.

Ta hoàn hồn.

“Bích Đào, mang hộp phấn trang của ta tới đây.”

“Phu nhân muốn chải trang điểm ư?”

“Không! Ta muốn đối sổ.”

Ta khoác áo xuống giường, chân trần đạp lên nền gạch xanh, hơi lạnh từ lòng bàn chân xộc lên, trái lại khiến cả người ta tỉnh táo hẳn.

Đi đến bên cửa sổ, đẩy khung cửa gỗ chạm hoa ra.

Trong viện, cây lựu kia đã kết đầy quả xanh.

Lựu nhiều con.

“Ta muốn cùng phu nhân sinh thêm mấy đứa con. Sau này chúng ta sẽ con cháu đầy đàn!”

Năm ấy Chính Nhi mới tập đi, Bùi Tử Lăng một tay bế Chính Nhi, một tay ôm lấy eo ta, đứng dưới gốc lựu này.

Chính Nhi vươn tay với lấy quả xanh trên cây.

“Quả quả! Quả quả!”

Bùi Tử Lăng cười bế cao nó lên, ánh mắt nhìn về phía ta, dịu dàng đến mức có thể khiến người ta chìm đắm.

Thế mà về sau, Đặng thị không thích cây lựu, nàng đứng trong viện, ngay trước mặt ta mà chỉ vào cây kia.

“Cây này xấu, chướng mắt. Chi bằng trồng cây đào đi, hoa đẹp, Lương Ca Nhi cũng thích ăn.”

Bùi Tử Lăng liếc ta một cái, chẳng nói gì, quay đầu bảo người ta nhổ tận gốc.

Khi ấy, ta nằm bên cửa sổ nhìn đám phu đốn cây, cắn chặt răng.

Đời này, nhìn cây trước mắt, ta mỉa mai:

“Lời đàn ông, quỷ lừa người!”

2.

Bích Đào mang hộp phấn trang tới, ta mở ngăn bí mật, bên trong ngay ngắn xếp mấy quyển sổ.

Năm xưa Bùi Tử Lăng bất quá chỉ là một viên quan thất phẩm nho nhỏ, hoàn toàn nhờ của hồi môn của Thẩm gia mà chống đỡ bộ mặt của Bùi phủ.

Sau này hắn có thể đứng vững chân ở Thanh Châu, cũng là do ta bán đi hai gian cửa hàng để lo liệu trên dưới cho hắn.

Ta lật từng khoản một, càng xem càng lạnh.

Ta khép sổ lại, gọi Bích Đào đến.

“Ngươi bảo anh ngươi đi tra, tra cho rõ, trang tử ở Sườn Đồi Mười Dặm ngoài thành, dạo gần đây có người ngoài nào từng ở lại hay không.”

Bích Đào khó hiểu: “Sườn Đồi Mười Dặm? Chúng ta đâu có sản nghiệp ở đó.”

“Bùi gia có. Đi tra, đừng kinh động đến bất kỳ ai. Nhất là thư đồng Thư Mặc bên cạnh lão gia.”

Bích Đào tuy không hiểu, nhưng nàng theo ta nhiều năm, biết ta không phải người nói bừa, liền đáp một tiếng rồi lui ra.

Ta ngồi trước gương đồng hồi lâu.

Gương mặt của người phụ nữ hai mươi bảy tuổi, mày mắt thanh tú, da trắng như mỡ đông.

Kiếp trước khi ta chết, gầy đến mức mất hết dáng người, người trong gương chẳng khác gì ma quỷ.

Similar Posts

  • Mưa Thanh Minh Rơi Mãi Không Dứt

    Tôi ngồi xổm trước mộ bà nội, trong tay nắm chặt chiếc iPhone bằng giấy — 388 tệ, đặt riêng trên Taobao, kèm sạc và tai nghe AirPods.

    “Tiểu Mãn! Con điên rồi à?” – bố tôi giật lấy – “Đốt giấy phải có lòng thành! Con đốt cái điện thoại giả là thế nào?”

    Tôi không nói gì, giành lại, bật bật lửa “tách” một cái.

    Ngọn lửa liếm lên tờ giấy cứng, logo quả táo trên màn hình nhanh chóng quăn lại, đen dần.

    “Lúc bà còn sống muốn gọi video nhìn con, ba không cho cài WeChat.” – Tôi nhìn ngọn lửa – “Giờ bà đi rồi, đến một chút tưởng niệm cũng không được sao?”

    Sắc mặt bố tôi tối sầm lại: “Đó là vì người già không hiểu! Con hiểu thì càng không được làm bậy!”

    Ngọn lửa cháy càng lúc càng mạnh. Gió thổi qua, tro xoáy vòng vòng bay lên trời.

    Ngay lúc đó, tôi nghe thấy một tiếng “tít” rất khẽ —

    Giống hệt âm thanh mở khoá điện thoại.

  • Sau Gương Chiếu Hậu Là Cô Ấy

    Đồng nghiệp của Giang Dịch gửi cho tôi một bức ảnh anh ta đang ôm thư ký, kèm theo lời nhắn: “Chị để ý cô ta một chút đi, chị dâu.”

    Tôi chẳng để tâm.

    Bởi vì Giang Dịch từng cho tôi xem ảnh tập thể của công ty.

    Trong đám cô gái xinh đẹp, cô thư ký kia mặt mộc hoàn toàn, sắc mặt vàng vọt, bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

    Anh ta cũng từng vô số lần than phiền với tôi: “Chưa từng thấy ai ngốc như vậy, chuyện gì cũng làm không xong.” “Xấu mà còn không biết ăn mặc, làm xấu hình ảnh công ty.”

    Giọng điệu chán ghét đó tôi vẫn còn nhớ như in.

    Thế nhưng sau này, anh ta lại vì cô ta mà đánh vị hôn phu của cô ta, bị tạm giam 10 ngày.

  • Trải Nghiệm Cuộc Sống Giá 300 Tệ

    Bố mẹ chuyển tiền cho chị tôi, để chị đưa lại tiền sinh hoạt cho tôi.

    Ban đầu là 800 tệ một tháng, nhưng sau khi chị xem được video “nhặt đồ ở chợ nông sản, 0 đồng vẫn ăn được bữa lớn”, chị liền hạ tiền sinh hoạt của tôi xuống còn 300 tệ.

    Lý do:

    “Ở chợ rau củ người ta vứt đầy, chẳng mất xu nào, ba trăm đủ cho mày sống rồi.”

    Khi tôi đói đến mức chỉ dám ăn mì luộc với nước lã, thì lại thấy chị khoe trên Xiaohongshu:

    đeo túi ba vạn, dùng băng vệ sinh ba tệ một miếng, thậm chí còn đắc ý đăng:

    “Tôi chỉ cho em gái 300 tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng, để nó trải nghiệm cuộc sống, hiểu được kiếm tiền khó thế nào.”

    “Con gái phải nuôi kham khổ thì mới học được tiết kiệm, biết cố gắng, sau này mới không tiêu xài hoang phí.”

    Nhưng về sau, khi tôi bảo chị cũng sống tiết kiệm như tôi xem sao, chị lại nổi đóa?

  • Dây Dưa Không Dứt

    Sau khi thất tình, mỗi đêm tôi đều mơ thấy mình cùng sếp – Lục Chấp – dây dưa không dứt.

    Trong mơ, anh ấy cưng chiều tôi đến tận trời mây, còn ngoài đời lại coi tôi như không khí, một ánh mắt cũng lười bố thí.

    Tôi cứ nghĩ đây chỉ là vở độc kịch của riêng mình, đã chơi chán thì nên kết thúc.

    Cho đến một hôm, tôi uống say với Giang Giang, nên không kịp vào mộng.

    Hôm sau, Lục Chấp như phát điên, chặn tôi ngay trong văn phòng anh ta, đôi mắt đỏ ngầu như muốn ăn thịt người.

    “Đêm qua em vì sao không tới?”

    “Nợ tôi, thì trả lại ở đây cho đủ.”

  • Nữ Chính Giải Oan Bằng Logic

    Tôi tên là Giang Khả, một nữ sinh đại học hết sức bình thường.

    Bình thường đến mức, ước mơ của tôi chỉ có hai điều:

    Làm bài nhóm được điểm A, và giành học bổng vào tay.

    Nhưng trong nhóm tôi lại có một sinh vật kỳ lạ tên là Bạch Thiên Thiên.

    Triết lý sống của cô ta là: Chỉ cần tôi đủ yếu đuối, mọi người đều phải dẹp đường cho giấc mơ của tôi.

    Trước hạn nộp bài, cô ta “đổ bệnh”.

    Trước kỳ xét học bổng, cô ta nói tôi không có tinh thần tập thể.

    Đến mức chỉ là đi lấy cơm căn tin thôi mà cô ta cũng có thể đạo đức giả:

    “Chị ơi, chị nỡ lòng nào nhìn em đói bụng sao?”

    Đáng tiếc, cô ta lại đụng trúng tôi.

    Một kẻ chỉ tin vào quy tắc, không tin vào nước mắt.

    Một “quái vật logic” chính hiệu.

    Một “chuyên viên phản công” có thể biến đòn bông gòn đạo đức giả thành Thất thương quyền, trả lại nguyên vẹn.

    Câu chuyện này không có yêu đương, không có mập mờ.

    Chỉ có hết bộ chiêu thức này đến bộ chiêu thức khác để đối phó với các màn đạo đức giả.

    Chuyên trị trà xanh, thánh mẫu, bạch liên hoa.

    Cực đã, cực gắt, học xong là xài được liền.

  • Mười Năm Sau Chúng Ta Thành Người Lạ

    Khi tôi và Chu Tư Ngôn gặp lại nhau, đã là mười năm sau khi ly hôn.

    Tôi đến trường làm thủ tục nhập học cho con trai, còn anh ấy thì đến để quyên góp xây dựng một toà nhà cho con gái.

    Tôi lịch sự mỉm cười với anh ấy, nhưng anh lại có chút lúng túng.

    Cuối cùng chúng tôi vẫn bắt chuyện, trao nhau vài lời xã giao.

    Lúc chia tay, anh ấy chăm chú nhìn vào tờ giấy báo nhập học trong tay tôi, như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.

    Cuối cùng, anh vẫn không kiềm chế được, nhẹ nhàng nói: “Con trai theo em, sống rất tốt.”

    Sống tốt không?

    Tôi chỉ cười, không trả lời.

    Đúng vậy, sống rất tốt.

    Sau khi không còn yêu Chu Tư Ngôn nữa, tôi và con trai đều sống rất tốt.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *